Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 17: Bản vương không thiếu tiền



"Da thịt Linh Nhi trắng như tuyết, đeo lên trâm ngọc Bích Hải Ngọc Đường này nhất định rất xinh đẹp." Nói xong, chủ nhân của giọng nói này trực tiếp đem cây trâm gắm vào trong tóc nàng.

Thanh Linh nghiêng đầu, nhìn thấy Hách Liên Dực chẳng biết đã đứng bên cạnh nàng từ lúc nào, sau lưng hắn còn có một gã sai vặt.

Nàng có chút không vui nhíu mày, hắn gọi nàng là Linh Nhi, nàng và hắn rất thân thiết sao?? Gọi như vậy thật buồn nôn.

Bây giờ hắn thấy khuôn mặt Đại tỷ nàng không thể chữa được, nên liền đem chủ ý đánh lên người nàng sao??

Dù nàng không được phụ thânsủngái, nhưng chung quy vẫn là huyết mạch của Trưởng công chúa Đông Lăng quốc, vẫn có giá trị lợi dụng.

"Ánh mắt Công tử thật không tệ, cây trâm Bích Hải Ngọc Đường đúng là hết sức thích hớp với vị cô nương này." Chưởng quỷ cười nói, còn nhiệt tình cầm lên gương đồng đưa cho Thanh Linh nhìn một chút.

Trong gương đồng, nàng đột nhiên nhìn thấy Lâm thị đứng ngoài cửa Thiên Thúy Trai. Lâm thị còn đang lôi kéo một nữ tử mang mạng che mặt, nàng kia muốn xông vào, lại bị Lâm thị vội vàng lôi đi.

Thanh Linh thầm suy đoán nàng kia hẳn là Diệp Thanh Ngọc, bị Diệp Thanh Ngọc phát hiện nàng cùng một chỗ với Hách Liên Dực, sau khi hồi phủ, không biết lần này Diệp Thanh Ngọc có mang hẳn một cây đại đao tiến vào viện nàng luôn hay không?

"Vương gia sao lại ở đây??" Thanh Linh cười cười hỏi.

"Bản Vương chỉ vô tình đi ngang qua, lúc nhìn thấy Linh Nhi liền tiến vào." Giọng nói hắn dừng lại một chút mới tiếp tục: "Thích cây trâm này sao??"

Thanh Linh còn chưa trả lời, đã nghe thấy một giọng nói thanh thuận khác: "BảnTướngthấy cây trâm kia thật bình thường, kiểu dáng mặc dù trang trọng, nhưng không thích hợp với nữ tử trẻ tuổi như Thanh Linh, kiểu này chỉ thích hợp với những phụ nhân lớn tuổi."

Nghe như một câu nói bình bình đạm đạm, nhưng nếu cẩn thận nghe, sẽ phát hiện trong câu nói mang rõ ý tứ châm biếm Hách Liên Dực con mắt vụng về, mới có thể lựa ngay cây trâm chỉ thích hợp với lão phụ nhân này.

Thanh Linh quay đầu nhìn lại, Tần Liễm một thân bạch y như trích tiên, cầm trong tay một thanh sáo ngọc tinh xảo màu trắng, mười phần ưu nhã đạp bậc thang từ lầu hai đi xuống. Bên môi cười nhẹ tăng thêm vài phần phong thái xinh đẹp, tựa như tiên tựa nhưyêuma, người này quả thật mang mười phần họa thủy.

Người này gọi nàng là Thanh Linh, nàng và hắn rất thân thuộc sao?? Hai người này sao hôm nay lại thân thiết với nàng như thế, cách gọi thật buồn nôn.

"Tầntướngkhông biết thì chớ có nói bậy, bản Vương chưa bao giờ nghe qua dùng trâm cài tóc còn phải phân biệt nữ tử trẻ tuổi và lão phụ nhân." Hách Liên Dực tất nhiên nghe ra được ý tứ châm biếm của Tần Liễm, trong lòng tuy không vui, nhưng có Thanh Linh ở đây, hắn không tiện phát tác.

"Vương gia nếu không tin lời bảnTướngnói, có thể hỏi chưởng quỷ một chút" Tần Liễm chậm rãi đi đến bên cạnh Thanh Linh.

"Chưởng quỷ, ngươi nói." Hách Liên Dực nói.

Chưởng quỷ do dự một chút mới lên tiếng: "Người mua trâm Bích Hải Ngọc Đường ở tiệm này thường là những phụ nhân lớn tuổi, nữ tử trẻ tuổi tựa hồ không có ai" Chưởng quỷ thấy sắc mặt Hách Liên Dực trong nháy mắt trầm xuống, mới cảm thấy có chút không ổn, nhanh chóng bổ sung thêm: "Bất quá, cô nương này mang bích trâm Chi Hải Ngọc Đường này cũng thật sự rất đẹp mắt."

"Theo bảnTướng, Thanh Linh mang cây trâm ngọc Hoa Lan này sẽ đẹp hơn" Tần Liễm nói xong, lại đem một cây trâm xuyên qua tóc Thanh Linh.

Trên trâm ngọc Chi Hoa Lan có đính lên một viên lục ngọc ướt át, cây trâm mang kiểu dáng hình hoa lan thanh lịch, Thanh Linh vừa nhìn đã thích cây trâm này.

Hách Liên Dực không cam lòng, lại cầm lấy một cây trâm khác gắm qua tóc Thanh Linh: "Theo bản Vương, trâm ngọc Mẫu Đơn này thích hợp với Linh Nhi hơn."

"BảnTướnglại cảm thấy Thanh Linh hợp với trâm ngọc Thược Dược Thúy này hơn."

"Bản Vương cho rằng trâm ngọc Hoa Đào này thích hợp với Linh Nhi hơn."

"..."

Hai người cứ ngươi một lời ta một tiếng, động tác trên tay không ngừng, một lát sau, khắp đầu Thanh Linh đều bị cắm đầy trâm.

"Các ngươi đủ rồi, những thứ trâm này, một cây ta cũng không thích." Cuối cùng nàng cũng không thể nhịn được nữa, nàng chỉ muốn chọn một cây ngọc trâm bình thường, nhưng hai nam tử trước mắt này lại đem các cây trâm mình chọn cắm đầy lên đầu nàng, như dùng kim đâm vào một cái túi vải, ngay cả Hương Thảo bên cạnh cũng không nhịn được che miệng cười trộm.

Thanh Linh trừng mắt Hương Thảo, Hương Thảo nghịch ngợm le lưỡi một cái xong mới đến giúp nàng đem trâm trên đầu gỡ xuống.

"Chưởng quỷ, bảnTướngxem mấy cây ngọc trâm này còn chưa phải loại tốt nhất, trong tiệm ngươi không phải chỉ có mấy thứ này thôi đi??" Tần Liễm nói.

Không đợi chưởng quỷ trả lời Tần Liễm, Hách Liên Dực liền nói: "Chưởng quỷ, đem tất cả những món trang sức tốt nhất trong quán của ngươi ra đây cho bản Vương."

Chưởng quỷ mặt mày hớn hở đáp ứng: "Trong tiệm đương nhiên còn có các loại trâm ngọc tốt hơn, kính xin các vị theo ta lên lầu hai."

Đến lầu hai, chưởng quỷ đem ra mười cây trâm kiểu dáng và chất liệu hoàn toàn khác nhau, có trâm Bạch Ngọc San Hô, có trâm khắc hoa văn bằng vàng, có trâm khảm bảo thạch lấp lánh ánh vàng, trâm hình khổng tước,...

Chất liệu mỗi cây trâm đều thuộc hàng thượngthừa, tất cả đều là bảo bối của trấn điếm Thiên Thúy Trai.

Thanh Linh nhìn các cây trâm trước mặt rất quyết rũ lòng người, nhưng nàng không có nhiều tiền như vậy a, ngay cả một cây trâm trong đó nàng cũng mua không nổi.

"Tiểu thư, cây trâm nào cũng thật đẹp, Tiểu thư đeo lên nhất định sẽ hết sức đẹp mắt !" Đây là lần đầu tiên Hương Thảo nhìn thấy nhiều cây trâm có tính chất tuyệt hảo như vậy, cực kỳ hưng phấn.

Đẹp mắt thì đẹp mắt, nhưng Tiểu thư nhà ngươi lại không có tiền !

Cũng không biết Hương Thảo cố ý hay vô ý thở dài nói: "Nhưng thật đáng tiếc, số bạc dư lại mỗi tháng của Tiểu thưngay cả một cây cũng không đủ mua."

"Có làm sao ?? Thanh Linh nếu thích tất cả, bảnTướngliền mua cho ngươi." Tần Liễm cười nhẹ nói.

Thanh Linh nhẹ nhàng cười với hắn một tiếng: "Cảm ơn, bất quá cũng không nhọc Tầntướngtốn bạc..."

"Thanh Linh sao có thể nói vậy ?? Chỉ cần là thứ ngươi muốn, bảnTướngđều có thể cho ngươi !" Trong mắt phượng hẹp dài tựa như chứa cả hồ xuân, ôn nhu động lòng người.

Hách Liên Dực chưa từng thấy qua vẻ mặt Tần Liễm như vậy bao giờ, trong lòng thầm than không ổn, chẳng lẽ Tần Liễm thích Diệp Thanh Linh ?? Chuyện đó sao có thể xảy ra, lúc trước Diệp Thanh Linh không để ý xấu hổ chạy tới trước cửaTướngphủ nói muốn gả cho hắn, lúc đó hắn còn cẳng thèm ngó tới một cái đâu.

Nghĩ lại, Tần Liễm nhất định là không muốn mình và phủ Uy ViễnTướngQuân quá thân thiết, đạt được sự giúp đỡ từ phủTướngquân, cho nên muốn ngăn cản. May mắn, ánh mắt Diệp Thanh Linh nhìn Tần Liễm đã thay đổi, còn mang theo xa cách, không hề si mê như trước kia, Hách Liên Dực hắn vẫn còn cơ hội, hừ, Tần Liễm muốn cản trở hắn đến gần phủTướngquân, nằm mơ !!

"Linh nhi nói không sai, không phiền đến Tầntướngphải nhọc công trả bạc. Mấy cây trâm này để bản Vương trả đi, chưởng quỷ, đem tám cây trâm Tử Toàn này tất cả đều gói lại." Hách Liên Dực hào sảng nói, hắn phân phó gã sai vặt ở phía sau đi tính tiền.

Ngoài mặt Thanh Linh giả bộ cự tuyệt, nhưng trong lòng tất nhiên ao ước được hung hăng làm thịt Hách Liên Dực, đúng như Thanh Linh đoán, hắn không để ý đến lời cự tuyệt của nàng.

Một lát sau, gã sai vặt chạy tới thông báo ngân phiếu mang theo trên người không đủ. Hách Liên Dực đành phải viết một tờ giấy nợ, cho chưởng quỷ cầm đến Vinh vương phủ lấy bạc.

Hách Liên Dực cầm bút trong tay, lúc nghe chưởng quỷ báo ra số ngân lượng phải lấy, tay hắn đột nhiên rung lên, cả giận nói: "Chưởng quỷ ngươi đi ăn cướp sao, bán tám cây trâm lại lấy đến tám vạn hai !"

"Vương gia bớt giận, những cây trâm Tử Toàn kia đều là bảo bối của trấn điếm Thiên Thúy Trai, giá cả thật sự không thể so với các loại trâm khác." Chưởng quỷ không kiêu ngạo, không xiểm nịnh, thong dong nói.

"Nếu Vinh vương mua không nổi thì thôi, để bảnTướngđến trả tiền trâm này cũng được."

"Ai nói bản Vương mua không nổi ?? Vì Linh Nhi bỏ tiền ra mua vài cây trâm thì có làm sao, bản Vương không thiếu tiền!" Lòng Hách Liên Dực tuy đau nhưng bên ngoài lại làm ra vẻ mặt như không thèm để ý.

Đợi đến khi Thanh Linh và Hách Liên Dực ra khỏi cửa Thiên Thúy Trai, chưởng quỷ chậm chạp chạy đến bên cạnh Tần Liễm, *chân chó cười nói: "Công tử, nghe theo phân phó của ngài, thuộc hạ đã đem toàn bộ số tiền trâm bán cho Vinh vương đẩy lên, tính gấp ba lần bình thường."

*Nịnh nọt

"Ừ" Tần Liễm thưởng thức sáo ngọc màu trắng trong tay, nhàn nhạt trả lời.

Nếu như Hách Liên Dực biết được lão bản phía sau màn của Thiên Thúy Trai là Tần Liễm, không biết có tức giận đến hộc máu hay không.

Trở ra Thiên Thúy Trai, đã gần hoàng hôn, vừa đúng là thời điểm dùng bữa tối.

Hách Liên Dực đề nghị với Thanh Linh đến tửu lâu dùng bữa, Thanh Linh còn muốn làm thịt Hách Liên Dực, chưa định dừng lại đâu, liền gật đầu đồng ý, cùng Hách Liên Dực đến Thính Vũ lâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.