Thực Ảnh

Chương 6




Edit: Spum-chan

Tiếp xúc thân mật, bắt đầu trầm luân.

Nụ hôn dịu dàng kết thúc, Ngô Ảnh Trạch buông Long Nhược Đình ra.

Khuôn mặt tái nhợt nhiễm một tầng ửng đỏ, mắt phượng thon dài che dấu mị thái ngượng ngùng. Long Nhược Đình rũ mi, thản nhiên nói:

“Hiện giờ…… ngươi có thể đi rồi chứ?”

Tuy giọng điệu không mang theo tình cảm, nhưng Ngô Ảnh Trạch lại cảm thấy mỹ nhân trước mắt trở nên rất khả ái.

“Nhược Đình, ngươi dạy ta nên bắt ngươi làm sao bây giờ……?”

Ngón tay dịu dàng chạm vào hai má y, Ngô Ảnh Trạch cười vô cùng vui vẻ.

Từ ngày đó về sau, giấc mộng ngọt ngào cũng theo đó kéo dài. Ngô Ảnh Trạch cho dù bận đến đâu, cũng sẽ cố gắng dành chút thời gian đến Chỉ Thủy, hưởng thụ khoảnh khắc hai người bên nhau.

Đến nay Ngô Ảnh Trạch vẫn thỉnh thoảng nhớ lại khoảng thời gian kỳ diệu ấy, mỗi lần như vậy trong lòng đều dâng lên ngọt ngào pha lẫn chút chua xót. Dè dặt bên nhau, thân mật lại có chút xa cách, không biết vô tình hay cố ý mà khiêu khích lẫn nhau…… Vốn chỉ là muốn an ủi một linh hồn tịch mịch, nhưng không biết từ lúc nào mà bất giác trở thành một trò chơi tình yêu, hắn thậm chí còn làm trái nguyên tắc bản thân, tham luyến một thứ quá mong manh dường như chỉ chạm nhẹ vào là vỡ nát, đó là chút hạnh phúc bé nhỏ, là cuộc sống tách biệt thế nhân.

Kỳ thật không phải Ngô Ảnh Trạch không phát hiện hàn ý sâu tận trong mắt y, nhưng hắn không muốn vạch trần.

Mỗi lần Ngô Ảnh Trạch đến Chỉ Thủy đều rất cẩn thận, cho dù bọn thị vệ trong Chỉ Thủy đã ngầm đồng ý sự tồn tại của hắn, nhưng hắn cũng không quên giới hạn thân phận của hắn và Long Nhược Đình. Người trong Chỉ Thủy không được phép ra ngoài, những vật dụng cần thiết thường ngày đều do người bên ngoài mang đến

Vào một ngày, Ngô Ảnh Trạch đi tìm Long Nhược Đình, từ xa thấy có mấy người đang đứng trước cửa Chỉ Thủy. Cẩn thận ngẫm lại, thì hôm nay chính là ngày chuyển vật phẩm vào Chỉ Thủy.

Sau khi trao đổi vật phẩm, Ngô Ảnh Trạch phát hiện thị nữ câm điếc tên Tiểu Tam bên canh Long Nhược Đình đang vội vàng giao cho thái giám một thứ gì đó.

Căn cứ hình dạng, thứ kia hẳn là lá thư.

Ngô Ảnh Trạch dựa vào gốc cây, như có chút đăm chiêu mà nhướn mi.

Có thư cũng không có gì là kỳ quái. Người trong Chỉ Thủy đã định phải rời xa người thân, cô độc sống hết quãng đời còn lại, viết lá thư trao đổi với gia đình cũng không phải không được. Nhưng mấu chốt là…… người trong Chỉ Thủy là được tỉ mỉ lựa chọn, không thể nói cũng không thể viết, Long Nhược Đình toàn sử dụng con số để gọi tên bọn họ…… Người duy nhất biết chữ, cũng chỉ có bản thân Long Nhược Đình mà thôi.

Lá thư này…… là cái gì?

Ngô Ảnh Trạch không tự hỏi nữa. Lấy tâm tư kín đáo của hắn mà nói, tiếp tục nghĩ nữa, chỉ sợ sẽ phá hỏng tâm tình hôm nay.

Mục đích hiện tại của hắn chính là đi gặp Long Nhược Đình, tạm thời không nghĩ đến mấy vấn đề khác.

Nhưng từ nay về sao, hắn đã thầm hiểu rõ.

“Nhược Đình……”

“Hửm?”

“Ngươi thật xinh đẹp……”

“Mỗi ngày đều nói, ngươi nói đủ chưa?”

“Chưa.” Khẽ cười bỡn cợt: “Ai nha! Ta khen ngươi thật lòng đó.”

“Ngô Ảnh Trạch…… Mỗi ngày ngươi thật rãnh rỗi……”

“Đâu có, ta bận nhiều việc lắm a ……” Đầu hơi gục xuống, hôn lên trán người kia, dùng ngữ điệu thân thiết đến kỳ lạ tiếp tục nói: “Nhưng vì ngươi, dù thế nào cũng phải dành ra thời gian để đến đây……”

“Phụ thân ngươi không nghi ngờ ngươi đang làm gì sao? Thê tử chưa cưới kia của ngươi cũng không quan tâm?” Long Nhược Đình nghi hoặc hỏi.

“Phụ thân ta chưa bao giờ quản ta.” Ngô Ảnh Trạch nhanh chóng ôm y vào lòng: “Về phần Tình nhi, nếu nàng có thể quản ta…… ta đã không phải là Ngô Ảnh Trạch.”

“Ngươi thật nhẫn tâm……”

“Nhược Đình.” Ngô Ảnh Trạch cười ha ha: “Cứ nhắc tới Tình nhi mãi, ta sẽ hiểu lầm là ngươi đang ghen đó.”

“Ta không thể so sánh với thiên kim nhà Thượng thư đại nhân a.” Long Nhược Đình rũ mi nói: ”Hơn nữa…… cho dù ta ghen, ngươi cũng sẽ không hủy bỏ cuộc hôn nhân này phải không?”

“Hủy bỏ hay không, tùy ngươi quyết định.” Khuôn mặt Ngô Ảnh Trạch mang theo ý cười: “Nếu ngươi nói cho ta biết, không có ta ngươi sẽ sống không nổi…… Ta sẽ lập tức hủy bỏ hôn ước này.”

“Ngươi nằm mơ đi.” Nhận lại là một cái liếc mắt xem thường.

Long Nhược Đình biết, Ngô Ảnh Trạch chỉ đang vui đùa thôi. Nam nhân thông minh này cho dù có mê muội, nhưng lúc nên tỉnh táo vẫn sẽ rất tỉnh táo.

Thứ Long Nhược Đình muốn cũng không phải là một con rối tình yêu, mà là……

“Ha ha……” Ngô Ảnh Trạch cười, lại nhẹ giọng nói: “Một lúc nào đó, ta sẽ nghĩ cách thả ngươi ra.”

Long Nhược Đình muốn, chính một câu như vậy, một loại suy nghĩ như vậy.

Y nhìn Ngô Ảnh Trạch thật sâu, còn dùng biểu tình thật nghiêm túc nói:

“Không được quên lời ngươi đã nói hôm nay.”

“…… Ừ.”

Ngô Ảnh Trạch hơi nhíu mày, gật đầu mỉm cười.

Có được câu trả lời khẳng định của hắn, Long Nhược Đình lại mải mê chìm vào suy nghĩ kế hoạch của y, lại không ngờ được Ngô Ảnh Trạch nhạy cảm, đã nhận ra mọi chuyện.

******************

Sau đó, mùa thu đến. Trung thư lại nghênh đón một kì bận rộn khác.

Tình trạng thân thể của Ngô Ứng Thì ngày càng nguy cấp, ngoại trừ các quyết sách trọng đại ra, sự vụ khác đều giao chủ thủ hạ xử lí. Nhiệm vụ giao cho Ngô Ảnh Trạch ngày càng tăng, nhưng với hắn mà nói, cũng là có lợi cho việc thăng chức.

Hổ phụ sinh hổ tử. Có người cho rằng, nhi tử của Ngô Ứng Thì, sẽ càng khó đối phó hơn cả phụ thân hắn.

Ngô Ảnh Trạch cũng không biết a dua nịnh hót, luôn xử sự đúng mực, tùy thời tùy chỗ khiến người ta có một ấn tượng rất tốt, hơn nữa vì chỗ dựa của hắn rất nhiều, nên triều thần chê bai hắn cũng càng ngày càng ít. Cho dù trong thời gian ngắn hắn đã lên đến địa vị cao như Phó tướng, thì cũng không có ai dám công khai phản đối.

Sau khi thăng chức, Ngô Ảnh Trạch mất rất nhiều công sức mới rút ra được nửa ngày rảnh rỗi để đến Chỉ Thủy.

Trời đã se lạnh, nhưng Long Nhược Đình vẫn mặc bạch sam mỏng manh như trước, đứng trong đình xuất thần ngắm nhìn cỏ cây trong viện.

Hiếm khi có ngày không nghe thấy tiếng đàn.

“Ngươi ngẩn ngơ gì đó?”

“Ngươi đã đến rồi……?” Long Nhược Đình nghe thấy giọng nói quen thuộc, có chút kinh ngạc quay đầu lại.

“Đúng, cuối cùng cũng xong việc……” Ngô Ảnh Trạch mỉm cười nói: “Nhiều ngày không gặp vậy rồi, nhớ ta không?”

“…… Ngươi nói xem?”

Long Nhược Đình dịu dàng nhưng có chút ái muội hỏi lại, khơi mào cảm xúc muốn ôm lấy y của Ngô Ảnh Trạch.

“Đương nhiên là……”

“Không nhớ.” Long Nhược Đình mỉm cười đáp lại.

“Ngươi đúng là biết cách làm tổn thương tim ta……” Ngô Ảnh Trạch treo lên thần sắc bi thương ôm lấy y, lập tức thu lại ý cười.

“Nhược Đình……”

“Hửm?”

“Mấy ngày nay…… có ăn cơm đàng hoàng không?”

“Có.”

“…… Nói dối.” Ngô Ảnh Trạch vuốt ve thắt lưng mảnh khảnh kia, lẩm bẩm nói: “Ta cảm thấy ngươi gầy đi rồi.”

Long Nhược Đình không nói gì.

“Có ngủ ngon không?”

“Có.”

“Nói dối.” Ngô Ảnh Trạch nhìn vết thâm quầng trên mắt y, nghiêm túc nói: “Nhất định là ngươi nhớ ta quá nên không ngủ được.”

“Ngươi không thể câm miệng lại sao?

“Nhược Đình……”

Thấy đối phương còn muốn nói tiếp, Long Nhược Đình nhíu mày, sau đó lại chủ động đem môi của mình dán lên môi của Ngô Ảnh Trạch.

Trong phút chốc…… sét đánh xuống núi lửa.

Nhớ nhung chồng chất mấy ngày nay, ào ạt tuôn trào.

Khác với lần trước, nụ hôn này thật sâu, lửa nóng dây dưa, nồng đượm hơi thở sắc dục.

Long Nhược Đình nhận ra bản thân đã phạm sai lầm, lúc muốn tránh đi, đôi tay mạnh mẽ kia đã không cho y đường thối lui