Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 110: An cư lạc nghiệp [2]




Lồng ngực Đào Mặc phập phồng.

Thân thể và tâm tư hắn đang ở trong hai thế giới khác nhau. Thân thể thì đang phiêu du bất định trong dư âm kinh đào hãi lãng, tâm tư lại dừng ở thời khắc Cố Xạ hôn lên người mình.

Ký ức vụn vặt dọc theo xúc cảm lưu lại trên da thịt từ từ xông lên đầu.

Hầu kết Đào Mặc chuyển động lên xuống, dè dặt quay đầu.

Cố Xạ ngửa mặt nằm đó, ánh dương ngoài song cửa phác họa nên đường nét một bên mặt y, lưu loát tinh xảo như tạo vật của ông trời.

Đào Mặc nhìn nhìn lại có chút ngây dại.

Cố Xạ đột nhiên mở mắt, yên lặng nhìn đỉnh trướng, “Ngủ không được?” Thanh âm y trầm thấp, mang theo ái muội chưa tan, không giống bình thường. Bụng dưới Đào Mặc căng thẳng, mông không khỏi nhích sang một bên, lại kéo tới một trận đau đớn, nhăn mặt cười khan nói: “Ừm.”

Cố Xạ nói: “Đang nghĩ chuyện thích khách?”

Đào Mặc sững sờ. Từ lúc vào động phòng, thích khách đã bị hắn ném lên chín tầng mây rồi. “Không, không có.”

“Vũ thị phu phụ?”

“Cũng không phải.”

Môi Cố Xạ nhếch lên thành một đường cong, khóe môi hơi giương lên.

Bụng Đào Mặc đột nhiên vang lên tiếng ùng ục. Hắn lúng túng nói: “Đại đại khái là có chút đói rồi.”

Cố Xạ rốt cuộc cũng xoay đầu sang.

Trong trướng tối tăm.

Đào Mặc chỉ có thể dùng Cố Xạ trong ký ức vẽ ra đường nét trước mắt, sống mũi thẳng tắp, hàng mi phi dương, còn có đôi đồng tử phản chiếu hình ảnh mình.

Cố Xạ đột nhiên cúi người xuống.

Thân thể Đào Mặc lập tức cứng lên.

Nhưng Cố Xạ chỉ đưa tay kéo chăn, đắp lại bờ vai lộ ra ngoài của hắn.

“Cảm ơn.” Thanh âm Đào Mặc nén ở trong miệng.

Cố Xạ đột nhiên ngồi dậy, “Nếu đói, thì đứng dậy đi.”

“Hả?” Đào Mặc nhìn Cố Xạ ngoảnh đầu, ánh mắt dần dần nóng rực, mới hậu tri hậu giác phát hiện bởi vì y ngồi dậy kéo theo chăn, từ ngực cho tới bụng dưới của mình đang thản nhiên lộ ra ngoài.

“…”

Cố Xạ khoác áo đi ra ngoài, một lát sau, Cố Tiểu Giáp phái người mang hai thùng nước nóng vào.

Cố Xạ nói với Đào Mặc đang trốn trong chăn không chịu ra: “Tắm rửa thôi.”

Đào Mặc lộ ra nửa cái đầu, muốn tìm y phục, nhưng tìm nửa ngày mới phát hiện y phục bị ném ở nơi cách xa giường năm sáu thước — bên chân Cố Xạ.

Cố Xạ dù bận vẫn ung dung nhìn hắn, không có nửa điểm muốn giúp.

Đào Mặc nuốt nuốt nước miếng, cầm lấy chăn ngồi dậy, chậm rãi di chuyển thân. Ánh sáng trước mắt đột nhiên bị ngăn lại, hắn ngẩng đầu, lại thấy Cố Xạ cúi người xuống, ôm hắn ra khỏi chăn.

Thân thể đột nhiên trượt một chút, Đào Mặc hoảng sợ bám lấy vạt áo Cố Xạ.

Động tác Cố Xạ lung lay, khuôn mặt từ trước đến nay vẫn thanh lãnh khó có khi xuất hiện một chút màu đỏ phơn phớt.

Hai người chật vật kéo nhau đến bên thùng gỗ.

Đào Mặc một chân miễn cưỡng đặt trên mặt đất, khuôn mặt nghẹn đỏ, ngửa đầu nhìn Cố Xạ, “Ta có thể tự đến…”

Cố Xạ cúi người xuống, chậm rãi thở hổn hển.

Trong lúc Đào Mặc nghĩ y sẽ buông mình xuống, Cố Xạ bỗng dùng sức, ném hắn vào trong thùng gỗ.

Ùm.

Bọt nước bắn ra tung tóe.

Đầu Đào Mặc ngập nước, vất vả mới ngoi lên được, mãnh liệt ho khan.

Cố Xạ vỗ lưng hắn.

Đào Mặc ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy Cố Xạ hơi lộ ra thần tình lúng túng, dù chỉ trong chớp mắt rồi biến mất, nhưng hắn xác định vừa rồi không phải mình hoa mắt.

“Cần giúp không?” Biểu tình Cố Xạ khôi phục lại bình thường.

Đào Mặc vội lắc đầu nói: “Ta có thể tự làm.”

Cố Xạ xoay người cởi y bào đã ướt đẫm, vắt gọn lên ghế, bước vào thùng gỗ bên cạnh. Tóc dài đen nhánh dọc theo cần cổ xõa trong nước, bờ vai trắng ngần tựa vào hai bên thành thùng. Y tựa hồ mệt mỏi, dựa vào thành thùng, rất nhanh nhắm mắt lại.

Đào Mặc len lén đánh giá, trong đầu hiện lên tình cảnh Cố Xạ nằm sấp trên thân mình, thân thể và tâm tư dần dần có dấu hiệu cuồn cuộn. Hắn cuống quít quay đầu lại, cố gắng ổn định hơi thở, hai tay che miệng, từng chút từng chút co người, mặc cho nước nóng bao lấy đỉnh đầu mình.

Sau khi tắm xong, hai người dùng bữa tối, Cố Xạ cùng Đào Mặc trở về nha môn.

Lão Đào thấy Đào Mặc xuất hiện, kinh ngạc, “Thiếu gia, sao người lại đến đây?”

Đào Mặc bước đi có chút không được tự nhiên, chỉ có thể chậm rãi di chuyển. May là Cố Xạ đi cùng hắn, cũng không lộ vẻ đột ngột.”Ta không ngủ được, cho nên tới đây xem tiến triển vụ án một chút.”

“Không ngủ được?” Lực chú ý của Lão Đào lực hiển nhiên tập trung ở câu phía trước. Lão nhìn Cố Xạ, tựa hồ muốn tìm ra một chút manh mối từ trên mặt y.

Cố Xạ coi như không có gì dẫn Đào Mặc vào thư phòng.

Lão Đào lại nhìn về phía Cố Tiểu Giáp và Hách Quả Tử.

Hách Quả Tử đối với chuyện thiếu gia nhà mình cùng một nam nhân thành thân chưa hoàn toàn thích ứng, lúng túng đứng tại chỗ.

Cố Tiểu Giáp lại thích ứng rất nhanh, thuận tay vỗ vai Hách Quả Tử, nói: “Còn không mau đi chuẩn bị nước trà.” Lại quay sang Lão Đào nói, “Phu nhân muốn xem xem tiến độ của vụ án, ngươi còn không đến thư phòng?”

“…”

Cố Tiểu Giáp ung dung đi vào.

Lão Đào và Hách Quả Tử hai mặt nhìn nhau, trong đầu đều dạo quanh một từ —

Phu nhân?

Sau khi Huyện thái gia tiền nhiệm qua đời, phu nhân lão bán không ít đồ vật của huyện nha lấy tiền.

Lúc Đào Mặc nhậm chức, trong thư phòng chỉ còn lại cái bàn và hai cái ghễ cũ kỹ. Dù sau đó Lão Đào đã mua thêm vài thứ, nhưng đến bây giờ tổng cộng cũng chỉ có hai bàn sách, vài cái ghế, một tủ sách, ngay cả bóng dáng thư họa cũng không có.

Cố Xạ nhìn quanh một lượt, khẽ nhíu mày. Trước đây y đến huyện nha, chỉ chú ý tới nước trà, bây giờ xem ra, không có chỗ nào vừa ý.

Đào Mặc lại quen rồi, chậm rãi ngồi xuống sau bàn sách.

Cố Tiểu Giáp vừa vào cửa, liền thấy một bên vẻ mặt bất mãn của Cố Xạ , con ngươi đảo một vòng liền biết nguyên nhân ở đâu, lập tức xoay người chạy ra ngoài.

Lát sau, thấy hắn mang theo một đống đồ từ trên mã xã đến.

Đào Mặc ngơ ngác nhìn hắn kéo mình ra khỏi ghế, lót vào đệm mềm, lại đặt vài tấm thảm lông dê lên đùi hắn giữ ấm, sau đó xoay người đặt bát hương trên bàn sách Kim sư gia thường dùng.

“Cái này…” Đào Mặc nhìn về phía Cố Xạ.

Cố Xạ khẽ gật đầu, dường như đã hơi hài lòng.

Cố Tiểu Giáp mặt mày hớn hở, Hách Quả Tử sau khi bưng trà lên thì đứng một bên hầu hạ hàng mi run run.

Hách Quả Tử quay đầu nhìn đi nơi khác.

Lão Đào ho khan một tiếng, kéo tâm tư mọi người trở về, nói: “Như ta vừa nói, những tên thích khách này đều là những kẻ bán mạng trên giang hồ. Bọn họ không biết người thuê là ai, chỉ biết người trung gian là Chu lão bản. Chu lão bản này ta đã phái người đi điều tra rồi, chắc vài hôm nữa sẽ có tin tức.”

Cố Tiểu Giáp nói: “Nói không chừng căn bản không có cái gì Chu lão bản Mễ lão bản, là bọn hắn nói bừa ra thôi. Ta người đứng sau hơn nửa là tên Hoàng Quảng Đức kia.”

Hách Quả Tử nói: “Ta cũng cảm thấy như vậy.” Không biết từ lúc nào, phàm là có chuyện không tốt gì phát sinh, người đầu tiên hắn nghĩ tới là Hoàng Quảng Đức.

Lão Đào nói: “Hiện nay không có bằng chứng.”

Đào Mặc nói: “Hoàng Quảng Đức tuy làm nhiều việc ác, nhưng cũng không thể để oan uổng hắn.” Hắn nhớ tới đề nghị vu cáo của Nhạc Lăng và Cố Xạ lúc trước, không khỏi nhìn sang Cố Xạ.

Cố Xạ đang thưởng trà, nhưng từ hàng chân mày nhíu lại của y mà thấy, vị đạo của trà này không hợp ý y.

Lão Đào nói: “Ta đã phái người thu thập tội chứng của Hoàng Quảng Đức, ít ngày nữa là có thể đưa đến Đàm Dương.”

“Không cần đưa đến Đàm Dương.” Cố Xạ chậm rãi đặt chén trà xuống, “Đưa đến kinh thành đi.”

Lão Đào kinh ngạc nhìn y.

Mông Đào Mặc khẽ nhấc lên, rất nhanh lại ngả trở lại, vẻ đau khổ nói: “Muốn vào kinh cáo ngự trạng sao? Thế nhưng, nhưng nghe nói vượt cấp thượng cáo, là phải lăn bàn đinh.”

Lão Đào, Hách Quả Tử và Cố Tiểu Giáp đều quay đầu nhìn y.

Cố Xạ nói: “Đến lúc đó để Hách Quả Tử hoặc Cố Tiểu Giáp lăn là được rồi.”

Hách Quả Tử, Cố Tiểu Giáp: “…”

Đào Mặc liền nói: “Không, việc này là vì ta mà nên, phải do ta lăn!”

Lão Đào nhìn Đào Mặc nói tình chân ý thiết, thành khẩn tín thệ, ho khan nói: “Ta nghĩ có Cố công tử ở đây, hẳn là không đến nỗi như vậy.”

Đào Mặc chợt nhớ tới phụ thân Cố Xạ chính là đương kim Cố tướng, không khỏi mặt lại đỏ lên.

Lão Đào nói: “Chuyện thích khách và Hoàng Quảng Đức, ta sẽ tiếp tục điều tra. Về phần Vũ thị phu phụ…”

Đào Mặc thấy lão vẻ khổ sở, hỏi: “Bọn họ làm sao?”

Lão Đào nói: “Kim sư gia đã đưa bọn họ về thôn, nhưng trên đường bọn họ không nói lời nào, không chịu nói ra chân tướng.”

Đào Mặc nói: “Hay là bọn họ có lời gì khó nói?”

Cố Tiểu Giáp nói: “Theo ta thấy, bọn họ là điêu dân! Muốn lừa gạt Sử Thiên Sơn, ai dè Sử Thiên Sơn cũng không phải tốt lành gì, cho nên chó cắn chó, một miệng cẩu.”

Hách Quả Tử nói: “Chuyện này liên quan gì đến Sử Thiên Sơn? Hắn rõ ràng là người bị hại.”

Cố Tiểu Giáp nói: “Làm sao biết Sử Thiên Sơn không phải là thấy sắc mà nảy lòng tham?”

Lão Đào nói: “Nếu vụ án đúng như lời Sử Thiên Sơn nói, đây chỉ là một tràng du hí đùa bỡn người khác. Cửu Hoàng tử dùng Vũ thị phu phụ đùa bỡn Sử Thiên Sơn, Sử Thiên Sơn ngại thân phận Cửu Hoàng tử, chỉ có thể biết rõ là cái bẫy, vẫn một mực nhảy vào. Nhưng trong lòng hắn lại ỷ vào thế lực của Sử Thái sư trong triều, không hề sợ hãi. Nói tới nói lui, chỉ khổ cho Vũ thị phu phụ và Vũ cô nương đã tự sát.”

Cố Xạ nói: “Khổ thì khổ, tự sát thì không hẳn.”

Lão Đào nói: “Lẽ nào ngươi nghi ngờ Vũ cô nương còn ở nhân gian?”

Cố Xạ nói: “Nếu không còn sống, vì sao Vũ thị phu phụ lại không giao ra thi thể cô ta?”

Lão Đào và Đào Mặc nhìn nhau.

Lão Đào nói: “Theo ngươi, Vũ cô nương chưa chết là ý của Cửu Hoàng tử, hay là ý của Vũ thị phu phụ?” Nếu là ý của Cửu Hoàng tử, chứng tỏ ngay từ đầu Vũ cô nương tự sát là một trò đùa không hại gì. Nếu là ý của Vũ thị phu phụ, vậy từ đầu đến cuối hoàn toàn là một âm mưu.

Cố Xạ nghiêng mắt liếc lão, nói: “Quan trọng sao?”

Lão Đào ngẩn ra.

Cố Xạ nói: “Thiệt cho ai?”

Lão Đào đăm chiêu.

Đào Mặc chen lời nói: “Nếu Vũ cô nương chưa chết, vậy thì vụ án này đương nhiên không thành lập, Sử Thiên Sơn vô tội nên thả ra. Trước mắt phải xem xem Vũ cô nương đã chết hay chưa, thêm nữa, Sử Thiên Sơn có muốn truy cứu Vũ thị phu phụ vu oan giá họa hắn hay không.”

Cố Xạ nói: “Cái này cũng không khó. Chỉ cần phao tin, nói là đã điều tra ra hung thủ giết hại Vũ Thiện không phải là Sử Thiên Sơn, mà là Vũ thị phu phụ là được.”

Lão Đào nói: “Vũ cô nương có thể trở về kinh thành cầu trợ Cửu Hoàng tử?”

Cố Xạ nói: “Vậy thì phải khiến cô ta thấy ngoài tầm tay với. Truyền tin Vũ thị phu phụ tuyệt thực ở trong tù, thời gian không có nhiều, cô ta sẽ tự hiện thân.”

Mắt Lão Đào sáng lên, cười nói: “Được! Ta lập tức đi nói cho Kim sư gia.”