Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 111: An cư lạc nghiệp [3]



Thích khách và vụ án phu phụ Vũ thị rốt cuộc tạm bỏ lại phía sau.

Đào Mặc nhìn sắc trời bên ngoài đã biến thành màu đen, nhớ lại các loại chuyện ngày hôm nay, không tự chủ bật ra tiếng cười.

“Thiếu gia.”

“Công tử.”

Hách Quả Tử và Cố Tiểu Giáp đồng thời mở miệng.

Đào Mặc cả kinh, vội thu hồi nụ cười, ho khan hỏi: “Chuyện gì?”

Cố Xạ không đáp, nhưng cũng nhìn lại bọn họ.

Cố Tiểu Giáp hích hích cánh tay Hách Quả Tử.

Hách Quả Tử đành mở miệng nói: “Thiếu gia dự định đêm nay sẽ nghỉ ngơi ở đâu?”

Đào Mặc giật mình, hiển nhiên chưa từng nghĩ tới vấn đề này. Hắn cùng Cố Xạ tuy đã lén lén lút lút thành thân, nhưng suy cho cùng cũng là lén lút, hai người một ở Huyện nha một ở Cố phủ, đương nhiên không thể cùng y bên nhau ngày đêm như phu phụ vậy. Nghĩ đến đây, hắn không khỏi khổ sở.

Cố Tiểu Giáp và Hách Quả Tử thấy Đào Mặc không nói, đành chuyển sang nhìn chằm chằm Cố Xạ.

Cố Xạ nói: “Đương nhiên là Cố phủ.”

Cố phủ từ trên xuống dưới đều biết có thêm một vị phu nhân, mà huyện nha thì vẫn còn bị giấu diếm. Nếu y ở lại, ra ra vào vào cũng không tiện.

Đào Mặc khó xử nói: “Thế nhưng…”

Cố Xạ nói: “Trước kia không phải ngươi vẫn ở lại Cố phủ sao? Bây giờ bất quá là ở tạm trở thành ở luôn mà thôi.”

Đào Mặc nói: “Khi đó là bởi vì nóc nhà Huyện nha bị thủng.”

Vừa lúc Lão Đào phái người truyền lời cho Kim sư gia trở lại, nghe vậy, cước bộ chợt chuyển, lại đi ra ngoài.

Những người khác đang không hiểu gì, chợt nghe một trận nổ lớn, sau đó tiếng vật gì đó lác đác rơi xuống.

Đào Mặc vội đứng lên chạy ra ngoài.

Cố Xạ phất tay ra hiệu cho Cố Tiểu Giáp, Cố Tiểu Giáp liền vội vàng đuổi theo.

Lúc Đào Mặc chạy bước chân không thể bước quá lớn, cũng không dám chạy nhanh, chầm chầm đi đến gian phòng mình, lại thấy trên mặt đất một đống ngói vỡ, nóc nhà lại thủng một lỗ lớn, ngẩng đầu có thể thấy ánh sao lấp lánh.

“Chuyện gì xảy ra?” Đào Mặc nhìn về phía Lão Đào đang cầm ngọn đèn soi sáng giúp hắn.

Lão Đào nói: “Như thiếu gia thấy đó, lần trước sửa nóc nhà không kỹ, lại bị hư rồi. May mà không có ai bị thương.”

“…” Đào Mặc nói, “Lão Đào, lão lấy cớ này thật sự là… thật sự là…”

Lão Đào nói: “Lấy cớ không quan trọng cũ mới, chỉ quan trọng hữu hiệu hay không. Trước khi nóc nhà được tu sửa, thiếu gia chỉ có thể tiếp tục ở nhờ Cố phủ rồi. Hành lý một hồi ta sẽ bảo Hách Quả Tử đưa qua là được.”

Đào Mặc nhìn nhìn nóc phòng, lại nhìn nhìn Lão Đào, căn dặn: “Nếu có sửa chữa, thì lấy từ bổng lộc của ta.”

Xem ra hai tội trạng mà Tri phủ Đàm thành đã hỏi tội hắn đến bây giờ vẫn nhớ như in. Lão Đào nói: “Ta biết.”

Nóc nhà đã hư, Đào Mặc liền “chỉ có thể” theo Cố Xạ về Cố phủ.

Hách Quả Tử sau khi thu thập xong hành lý, trực tiếp đưa đến phòng Cố Xạ. Tang Tiểu Thổ lúc trước phái đến hầu hạ Đào Mặc rốt cuộc cũng có tác dụng, lại được phái đến lần nữa.

Dù hai người trên thực tế đã thành vợ chồng, nhưng nghĩ tới từ nay về sau hai người thực sự ngủ cùng giường, ở cùng phòng, Đào Mặc vẫn khẩn trương không thôi. Trong lòng hắn, Cố Xạ cho tới bây giờ vẫn như mây trắng trên trời, cao cao tại thượng, không thể chạm đến. Bây giờ không chỉ chạm được sờ được, còn muốn mỗi ngày đều ôm mây mà ngủ, chỉ nghĩ đến đây, hắn đã thấy lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Cố Xạ cởi ngoại bào ngồi bên giường, ngẩng đầu nhìn hắn.

Ngón tay cởi y phục của Đào Mặc khẽ run rẩy, muốn xoay người, lại thấy quá thất lễ, đành cúi đầu chầm chậm cởi.

“Lại đây.” Cố Xạ nói.

Tay Đào Mặc run lên, do dự một chút, lại chậm rãi bước đến bên giường.

Cố Xạ giúp hắn cởi y bào, đứng dậy treo lên giá, quay đầu lại thấy Đào Mặc đã tự động nằm lên giường. Hai tay hắn đặt yên ổn bên người, hai mắt nhắm nghiền, hầu kết không ngừng lên xuống cho thấy thời khắc này hắn rất khẩn trương.

Đào Mặc phát hiện trên giường thật lâu vẫn không có động tĩnh, nhịn không được mở hé mắt, vừa lúc đối diện với đôi mắt ngậm cười của Cố Xạ. “Ta…” Hắn đỏ mặt.

Cố Xạ nằm xuống, kéo chăn giúp hắn, “Ngủ đi.”

Cố Tiểu Giáp vẫn đứng canh ngoài cửa nghe vậy tắt đèn, rón ra rón rén đi ra.

Toàn thân Đào Mặc nằm cứng đờ, đầu óc bắt đầu nghĩ miên man, vừa tưởng tượng dáng dấp Cố Xạ nằm bên cạnh ra sao, vừa hồi tưởng bộ dáng của mình lúc sáng. Hai bên đối lập, càng hiển hiện Cố Xạ lúc này có chút lãnh đạm.

“Mệt mỏi cả ngày, nghỉ ngơi cho tốt.” Cố Xạ đột nhiên nói.

Thanh âm thanh lãnh trong đêm tối thanh lãnh lại ấm áp khác thường.

Tay Đào Mặc cầm lấy mép chăn, ngực cảm thấy ngọt ngào, âm thầm nghĩ, trước đây lúc mẫu thân còn tại thế, nhất định cũng thường cùng phụ thân đắp chung một cái chăn như vậy, giữa hai người chỉ có thân thể chính mình. Bên cạnh động đậy, không đợi hắn phản ứng, đã cảm thấy một cánh tay ôm ngang, giữ lấy hông hắn.

Tâm tư vất vả lắm mới buông lỏng được nháy mắt lại thắt chặt. Đào Mặc mặt đỏ lên, ngón chân căng cứng, cử động khẽ cũng không dám.

“Muốn đặt chân lên người ta không?” Cố Xạ đột nhiên thốt ra một câu cực kỳ phóng đãng.

Đào Mặc hồi lâu mới lắc lắc đầu, thấy y không phản ứng mới nhớ tới có lẽ là nhìn không thấy, lên tiếng nói: “Không cần.”

Cố Xạ nhắm mắt lại, hơi thở ấm áp phả bên tai hắn, nói: “Nếu ngươi muốn, trực tiếp làm là được. Không cần hỏi ta.”

“A, được.” Đào Mặc hít một hơi thật sâu, từ từ quay đầu, muốn nhìn biểu tình Cố Xạ lúc này, nhưng gò má phải vừa chạm gối, đã khẽ chạm môi một cái. Đào Mặc trợn to hai mắt, nỗ lực muốn nhìn thấy biểu tình người bên cạnh trong bóng đêm, nhưng thế nào cũng chỉ có thể thấy một đường viền mông lung.

“Phu nhân, ngủ ngon.”

Chỉ đơn giản bốn chữ, lại làm cho tâm tình Đào Mặc đang treo giữa không trung bỗng rơi xuống đất. Hắn lẳng lặng ngây người trong bóng tối một hồi, thình lình tiến tới, tựa đầu dưới cằm Cố Xạ.



Bàn tay ôm Đào Mặc nhẹ nhàng vỗ vỗ vai hắn.

Nhạc Lăng rời Quảng Tây đã nửa tháng, lúc trước lưu lại hoàn toàn là để chuẩn bị cho hôn sự của Cố Xạ, lúc này Cố Xạ và Đào Mặc đã thành hôn, liền nói lời cáo từ.

Cố Xạ biết hắn nhớ nhà, cũng không giữ lại. Đào Mặc thầm cảm thấy chiêu đãi không chu toàn, đặc biệt sai Tang Tiểu Thổ đi mua chút thổ sản Đàm Dương cho hắn mang về.

Nhạc Lăng đi rồi, vị trí tổng quản trong phủ bỏ trống. Tuy trước đây Cố phủ vẫn do Cố Tiểu Giáp quản gia, nhưng hắn suy xét bây giờ có phu nhân, tự nhiên không nên do hắn một mình ôm lấy mọi việc, mọi chuyện đều hỏi ý kiến Đào Mặc, khiến Đào Mặc khổ không thể tả. Hắn đối với việc quản lý nhà cửa vốn không biết gì, trước đây Đào phủ có quản gia, sau bên cạnh hắn lại có Lão Đào, bởi vậy thấy Cố Tiểu Giáp hỏi quá nhiều, hắn không thể làm gì khác hơn là đẩy Lão Đào ra.

Lão Đào quản gia lại vô cùng tốt, lôi lệ phong hành, giọt nước cũng không lọt, so với Nhạc Lăng còn cương quyết sâm nghiêm hơn.

Cố Tiểu Giáp lúc đầu còn thấy không thích ứng, sau lại thấy lão xử lý gọn gàng rõ ràng, trong lòng âm thầm bội phục, chỉ là ngoài mặt vẫn không nói ra.

Lão Đào cũng không một mình nắm quyền. Mỗi lần lão làm chuyện gì, đều mang theo Cố Tiểu Giáp bên cạnh, để hắn học hỏi. Trong tâm lão, tuy Đào Mặc đã vào Cố phủ, nhưng nhà hắn vẫn ở huyện nha, tuyệt không thể vượt quá chức phận, chỉ là thấy Cố Tiểu Giáp trước kia đối nhân xử thế vẫn chưa đủ khôn khéo trầm ổn, mới có lòng đề điểm rèn luyện hắn. May là Cố Tiểu Giáp dù tâm tính có quá thẳng thắng, người cũng rất thông minh, không bao lâu đã nhìn ra dụng tâm của Lão Đào, cũng cam tâm tình nguyện học tập.

Nói đến chuyện Kim sư gia theo lời Cố Xạ tung tin Vũ thị phu phụ là nghi phạm sát hại nữ nhi Vũ Thiện, đã thực sự có tác dụng. Chỉ qua hai ngày, Vũ Thiện kia quả thực tìm tới cửa.

Thấy Vũ Thiện thú tội, Vũ thị phu phụ biết không thể cứu vãn gì nữa, đều khai ra đầu đuôi sự việc.

Hóa ra Sử Thiên Sơn nói không ngoa, việc này từ đầu đến cuối đích xác là một trò lừa. Hôm đó Vũ Thiện đâm đầu vào tường chỉ hôn mê, sau khi Sử Thiên Sơn rời đi, Vũ thị phu phụ lập tức cứu nàng, đem giấu trong núi. Theo vụ án càng ngày càng sâu, Vũ thị phu phụ để lộ sơ hở càng nhiều, bọn họ sợ cuối cùng chân tướng sẽ bị phơi bày, quyết định ba mươi sáu kế tẩu vi thượng sách, cùng Vũ Thiện đào tẩu. Ai ngờ Thôi Quýnh sớm đã mai phục một bên, không đợi Vũ thị phu phụ tìm được Vũ Thiện đã bắt tại trận bọn họ.

Vũ Thiện ở trên núi đã ăn hết thức ăn, chịu đói không nổi, đành hạ sơn, lại nghe tin Vũ thị phu phụ bị bắt tính mạng đang bị đe dọa, liền bất chấp tất cả đến đầu thú.

Chỉ có một điều ngoài dự liệu bọn họ là, người đứng sau cũng không phải Cửu Hoàng tử như bọn họ nghĩ, mà là một phú thương.

Kim sư gia tách ba người bọn họ ra, theo lời bọn họ vẽ ra tướng mạo của phú thương kia.

Cuối cùng cũng có được ba bức họa na ná nhau.

Đào Mặc và Lão Đào sau khi quan sát bức tranh thì hai mặt nhìn nhau.

Kim sư gia hỏi: “Các người nhận ra?”

Lão Đào nói: “Hoàng Quảng Đức.”

Cố Xạ khẽ cong khóe miệng, “Đây là lúc mời Sử Thiên Sơn đến ngồi một chút rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.