Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 117: An cư lạc nghiệp [9]



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Người là Cố công tử?” Ngữ khí người nọ hơi hòa hoãn.

Tiếng bước chân vụn vặt từ bên trong truyền ra. Một người trung niên sắc mặt trắng bệt đi ra, nhìn hắn như bị gù bẩm sinh, lúc nhìn người thích hướng về trước quan sát, “Cố công tử, chủ nhân nhà ta đang chờ ở khách điếm.”

Hai người trong đám người kia lập tức nhường đường.

Cố Xạ nói với Đào Mặc: “Ngươi ở ngoài này chờ ta.”

Đào Mặc lo lắng nhìn y.

Trung niên nhân nói: “Bên ngoài trời nắng, chủ nhân mời Đào công tử cùng vào trong.”

Cố Xạ thấy hắn gọi họ Đào Mặc, biết đối phương tất nhiên có chuẩn bị mà đến, chỉ đành cùng Đào Mặc vào trong.

Cố Tiểu Giáp nghe thấy bốn chữ “Đại nội thị vệ” liền biết chủ nhân trong miệng trung niên nhân kia không phú thì quý, hơn nữa hắn nhìn thấy cử chỉ của người trung niên kia vô cùng giống thái giám trong cung, bởi vậy không dám làm càn, yên lặng theo vào khách điếm, đứng ngay sau lưng Cố Xạ.

Khách điếm lại được thu dọn một lần. Những bàn ghế cũ kỹ được dọn sang một bên, chỉ còn dư lại hai bàn ở giữa, một cái trải khăn bàn màu vàng, một cái trải khăn bàn màu đỏ, phân biệt rõ ràng.

Ngồi phía sau cái bàn trải khăn màu vàng là một người trung niên râu đẹp, hai mắt như móc câu, chằm chằm đánh giá Cố Xạ và Đào Mặc.

Tim Đào Mặc nhảy dựng lên, chỉ thấy trong mắt hắn ta, mình không có chỗ nào ẩn trốn.

“Thảo dân Cố Xạ cùng Đào Mặc khấu kiến Hoàng thượng.” Cố Xạ thản nhiên quỳ xuống.

Đào Mặc giật mình, theo bản năng cùng quỳ xuống.

Hoàng đế mỉm cười nói: “Huyền Chi mau đứng lên.”

Cố Xạ không nhúc nhích. (Đúng là Cố Xạ[​IMG])

Trong mắt Hoàng đế ánh lên một chút sương mù, rất nhanh lại cười nói: “Phía sau ngươi hẳn là Huyện lệnh Đàm Dương huyện nhỉ?”

“Vâng.” Cố Xạ trầm giọng đáp.

Hoàng đế nói: “Cùng đứng lên để ta nhìn một cái.”

Cố Xạ lúc này mới đứng lên.

Đào Mặc rốt cuộc cũng ý thức trước mắt mình là đấng cửu ngũ chí tôn, chân không khỏi có chút nhũn ra, cố gắng hai lần mới đứng lên được.

Hoàng đế nhìn Đào Mặc, cười cười nói: “Quả là một hài tử thành thật yên phận.”

Đào Mặc nhìn Cố Xạ quay đầu, đáy lòng bỗng lo lắng, ôm quyền nói: “Nguyện vì Hoàng thượng cúc cung tận tụy đến chết không từ!”

Hoàng đế long nhan vô cùng vui vẻ, “Trẫm nghe nói ngươi không biết chữ, bây giờ xem ra, lời đồn là sai.”

Đào Mặc nói: “Thảo dân, a, không, hạ quan, a không, thần, vi thần tuy không biết chữ, nhưng trung quân ái quốc bốn chữ vẫn khắc trong tâm khảm.”

Hoàng đế gật đầu nói: “Điều này có thể làm quan tốt rồi. Các ngươi ở bên ngoài về, chắc hẳn còn chưa dùng bữa, không bằng ngồi xuống rồi nói.”

“Đa tạ hoàng thượng.” Cố Xạ cũng không khước từ, dẫn Đào Mặc ngồi vào bàn.

Nhìn Cố Xạ, Hoàng đế không khỏi cảm khái nói: “Nhớ năm đó, ngoại công ngươi mang ngươi tiến cung dự yến, ngươi chỉ mới lớn một chút, không ngờ chỉ chớp mắt, đã trưởng thành thế này, còn là tài tử danh vang thiên hạ, ngay cả thư phòng trẫm cũng cất giữ hai bức tranh chữ của ngươi.”

Cố Xạ đứng dậy ôm quyền nói: “Đa tạ hoàng thượng coi trọng.”

Hoàng đế khoát khoát tay nói: “Ngồi. Ngồi xuống rồi nói.”

Cố Xạ lại lần nữa ngồi xuống.

Hoàng đế nhìn chén rượu trong tay, mỉm cười nói: “Thế nào? Có ý định vào triều làm quan hay không?”

Cố Xạ đáp: “Thảo dân trời sinh tính phân tán, sợ là không thích hợp vào triều.”

Hoàng đế đặt chén rượu xuống, cười ha ha nói: “Năm đó trẫm bảo Cố tướng khuyên ngươi vào triều, hắn cũng nói như vậy. Quả nhiên là phụ tử ha. Nhưng ta thấy ngươi tuổi không còn nhỏ nữa, nên tu tâm rồi. Trẫm nghe nói ngươi làm tụng sư ở Đàm Dương huyện? Như vậy rất tốt, tụng sư phần lớn đều hiểu rất rõ luật pháp triều ta, sau này ngươi làm quan cũng có thể thuận buồm xuôi gió.”

Cố Xạ không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: “Thảo dân lòng dạ hẹp hòi, không dung được gia quốc thiên hạ.”

“Nói càn!” Hoàng đế giận tái đi, “Cái gì gọi là không dung được gia quốc thiên hạ? Lẽ nào trong lòng ngươi chỉ dung được nhi nữ tình trường?”

Cố Xạ nói: “Đúng vậy. Thảo dân chỉ biết vũ văn lộng mặc, phong hoa tuyết nguyệt, với đại sự vì nước vì dân lại không thông hiểu.”

Hoàng đế hít mạnh một hơi, chậm rãi nói: “Chẳng lẽ ngươi sợ phụ tử đồng triều, sẽ khiến người nhàn ngôn toái ngữ sao?”

Cố Xạ nói: “Hoàng thượng anh minh, trong triều trên dưới một lòng, sao lại có nhàn ngôn toái ngữ? Chỉ là thảo dân tâm thích tự do thoải mái, không chịu được lễ nghi phiền phức, không quan tâm được thiên hạ họa phúc.”

Hoàng đế nói: “Ngươi thật muốn đem tài hoa phó cho dòng nước?”

Cố Xạ nói: “Tâm thần như chỉ thủy, mong Hoàng thượng thành toàn.”

Hoàng đế ánh mắt sắc bén, nhìn chằm chằm Đào Mặc nói: “Ta nghe nói ngươi và Đào Mặc giao tình không kém.”

Cố Xạ thản nhiên nói: “Thần và Đào Mặc đã kết thành phu thê.”

Hoàng đế không ngờ y thẳng thắn như vậy, hừ lạnh một tiếng nói: “Ngươi thật là thẳng thắn!”

Cố Xạ nói: “Khắp thiên hạ chẳng lẽ không phải đều là vương thổ, những chuyện xảy ra trên vương thổ sao có thể qua được mắt Hoàng thượng?”

Hoàng đế nói: “Đương nhiên. Trẫm không những biết ngươi và Đào Mặc thành thân, còn biết chí nguyện của Đào Mặc cả đời này là làm một quan tốt! Ngươi thân là hôn phu của hắn, chẳng lẽ không muốn thành toàn cho hắn sao?”

Cố Xạ nói: “Nếu hắn cần, ta tự nhiên tận lực.”

Hoàng đế nói: “Đã như vậy, ngươi nên ra sức vì nước, cùng hắn đồng tâm hiệp lực mới phải.”

Cố Xạ nói: “Ta và Đào Mặc ký đã thành phu thê, những ngày vinh nhục cùng chung, dĩ nhiên là đồng tâm hiệp lực.”

Hoàng đế nói đến miệng phát khô, uống cạn rượu trong chén, nói: “Trẫm nhận lời ngươi, nếu ngươi nguyện ý vào triều làm quan, trẫm nhất định ra sức dìu dắt hắn, hoặc có một ngày có thể vào nội các bái tướng!”

Dù là trấn định như Cố Xạ, cũng hơi lấy làm kinh hãi.

Người làm quan trong thiên hạ, người mong muốn danh lợi trong thiên hạ, ai không muốn vào nội các bái tướng?

Y không quay đầu lại, bởi vì sợ vừa quay đầu lại sẽ thấy ánh mắt khát vọng của Đào Mặc. Việc này rất cám dỗ, e là một vạn người trong thiên hạ đã có chín ngàn chín trăm chín mươi chín người không cách nào kháng cự.

“Hoàng thượng.” Đào Mặc nhút nhát lên tiếng.

Hoàng đế nhìn hắn, mang theo nụ cười bình ổn nắm chắc thắng lợi, khích lệ: “Đào khanh có lời cứ nói đừng ngại.”

Đào Mặc nói: “Hoàng thượng, thần làm quan cũng không phải vì muốn làm đại quan.”

Nụ cười của Hoàng đế dần thu lại.

Đào Mặc nói: “Thần chỉ muốn làm quan tốt.”

Hoàng đế nói: “Làm đại quan cũng có thể làm quan tốt.”

Đào Mặc nói: “Nhưng năng lực của thần không bằng. Làm Huyện lệnh Đàm Dương huyện, thần đã kinh hồn táng đảm, e sợ chỉ một cái sơ sẩy, sẽ phụ hoàng ân, sẽ phụ bách tính. Nếu không có Kim sư gia ở bên cạnh tương trợ, chỉ sợ thần sớm đã gây ra tai họa. Hoàng thượng đối với thần kỳ vọng quá cao, thần lại càng không thể lừa dối Hoàng thượng. Thần tự biết mình, làm Huyện lệnh Đàm Dương huyện, đến một ngày thần còn có thể đảm nhiệm được, nhưng cao hơn nữa trăm triệu không thể.”

Hoàng đế sầm mặt nói: “Lẽ nào ngươi không biết lợi ích của việc làm đại quan sao? Trẫm nhớ phụ thân ngươi chết bởi oan án với Hoàng Quảng Đức nhỉ?”

Vai Đào Mặc run lên, kinh ngạc ngước mắt.

“Không cần hỏi trẫm làm sao biết được, nếu trẫm muốn biết, thiên hạ này không có chuyện gì giấu được trẫm.” Hắn nói xong, vô tình cố tình liếc nhìn Cố Xạ, “Ngươi có từng nghĩ tới, nếu ngươi làm quan to hơn Hoàng Quảng Đức, hắn sẽ không có cách nào hại ngươi nữa? Ngươi cho là Giám sát Ngự sử vì sao có thể điều tra ra Hoàng Quảng Đức? Đó là trẫm giao cho hắn quyền lực! Chỉ cần trẫm muốn, trẫm tùy thời có thể cho một người công thành danh toại, nắm đại quyền.”

Đào Mặc nói: “Kỳ thực vi thần đã nghĩ tới, nếu Giám sát Ngự sử có thể xuất hiện sớm một năm, có thể cha thần cũng sẽ không bị hàm oan mà chết. Chỉ là nhân sinh như trò đùa, số mệnh đã định trước, vi thần không dám có kỳ vọng cao vời.”

Hoàng đế khó tin nhìn hắn, “Lẽ nào ngươi thực sự không muốn mình nắm đại quyền?”

Đào Mặc nói: “Thần chỉ muốn vì Hoàng thượng trông coi một phương yên bình.”

Hoàng đế đột nhiên bật cười. Hắn quay đầu nhìn người trung niên lúc trước, hỏi: “Ngươi nghe xem, đây là lời một người không biết chữ nói sao?”

Trung niên nhân cười nói: “Thần thấy vị đại nhân này trong lòng rất minh bạch.”

Hoàng đế gật đầu nói: “Phải, là minh bạch. Giống như Cố Xạ, muối không vấy dầu.”

Cố Xạ vội đứng dậy ấp lễ nói: “Hoàng thượng thứ tội.”

“Ngươi khiến trẫm không vui, trẫm làm sao có thể thứ tội cho ngươi?” Hoàng đế làm khó dễ.

Cố Xạ nói: “Hoàng thượng là minh quân, làm sao lại tính toán với thảo dân?”

Hoàng đế: “Hừ. Nói thật dễ nghe. Ngồi xuống đi.”

Cố Xạ ngồi xuống.

Hoàng đế nói với Đào Mặc: “Ngươi đã lưu luyến Đàm Dương huyện như vậy, thì quản tốt nó cho trẫm! Trẫm không muốn nghe hoa ngôn xảo ngữ của ngươi, trẫm muốn xem chiến tích, ba năm không có chiến tích, đừng trách trẫm trở mặt vô tình.”

“Dạ!” Đào Mặc kích động đứng lên, cái bàn bị đụng phải lắc lắc lư.

Hoàng đế phất tay bảo hắn ngồi xuống, lại nói: “Về vụ án của Hoàng Quảng Đức, hôm nay lão Tướng quân đã nói với ta rồi. Việc này trong lòng trẫm đã có dự tính, sẽ không để cha ngươi chết oan vô ích, cũng sẽ không để hắn ung dung ngoài vòng pháp luật.”

“Tạ Hoàng thượng!” Đào Mặc lại kích động đứng lên, bàn lại lung lay.

Trung niên nhân nhịn không được đi tới dời cái bàn sang một bên.

Hoàng đế dứt khoát đứng lên, nói: “Thôi. Bây giờ trẫm ngồi với các ngươi ăn không trôi nữa, các ngươi ngồi với trẫm dùng bữa chắc hẳn dùng cũng không vui vẻ gì, nếu hai bên đã chán ngán như vậy, không bằng không thấy. Nhưng lời trẫm nói các ngươi tốt nhất là nhớ cho kỹ, trẫm là Hoàng đế, quân vô hí ngôn!”

“Vâng.”

“Cung tiễn hoàng thượng!”

Cố Xạ kéo Đào Mặc quỳ xuống.

Hoàng đế hùng dũng oai vệ khí thế hiên ngang ra ngoài lên mã xa.

Đại nội thị vệ trước sau trái phải hộ vệ mã xa đến nước cũng không lọt.

“Hoàng Đức Lộc.”

Hoàng đế đột nhiên gọi.

Trung niên nhân nhanh nhẹn tiến đến mã xa, cung kính quỳ xuống: “Hoàng thượng.”

Hoàng đế nói: “Việc này ngươi thấy thế nào?”

Trung niên nhân nói: “Cố Xạ tâm không tại triều, chỉ sợ khuyên cũng vô dụng.”

“Chỉ sợ y không muốn vào triều làm quan, là vì Cố tướng.” Hoàng đế thở dài nói: “Năm đó trẫm giao Tiểu tướng quân cho Cố tướng xử trí, là muốn thử xem hắn có thông đồng với Tướng quân hay không, dù sao, văn quan võ tướng câu kết, xưa nay là đại kỵ. Không ngờ hắn thật thanh bạch, lấy đại nghĩa diệt thân đến nước này. Sau việc đó trẫm đã suy nghĩ, đúng là bức hắn quá đáng rồi.”

Trung niên nhân nói: “Việc này là Cố tướng tình nguyện, đâu có liên quan gì đến Hoàng thượng?”

Hoàng đế nói: “Trẫm chân chính quyết định dùng hắn, cũng là vì chuyện này. Lại nói, Cố Huyền Chi và hắn đúng thật là phụ tử, ngoan tuyệt như nhau, khó có khi gặp được một lần, ngay cả một câu cũng không chịu nói. Chỉ tiếc, trẫm đang cần một con cờ chu toàn giữa Cố tướng và Sử Thái sư. Y là con của Cố tướng, lại mang hiềm khích với Cố tướng, đúng là người tốt nhất để chọn.” Nói đến đây, hắn lại nhớ ra gì đó, cả giận nói, “Nếu không phải Tiết Linh Bích phản bội trẫm, trẫm cũng không cần giật gấu vá vai đến thế này!”

Trung niên nhân không dám tiếp lời.

“Hừ hừ, y cho là liên thủ với Lăng Dương Vương thì có thể kê cao gối ngủ ngon ư? Nằm mơ!” Hoàng đế nổi giận quát, “Trẫm không phải Tiên Hoàng, tuyệt không để mất hai đứa con Quảng Tây và Vân Nam của mình khiến cục diện trở nên rối rắm! Trẫm còn sống ngày nào, nhất định phải trừ được họa Lăng Dương Tuyết Y!”

Trung niên nhân nói: “Hoàng thượng vô cùng anh minh, đối phó bọn họ đương nhiên dễ như trở bàn tay.”

Hoàng đế ổn định hơi thở nói: “Chuyện trẫm bảo ngươi đi làm, có manh mối không?”

Trung niên nhân nói: “Hoàng thượng yên tâm, bọn họ đã triển khai hành động rồi.”

Hoàng đế cười lạnh nói: “Tiết Linh Bích đã muốn mượn thế lực Ma giáo, vậy trẫm sẽ gậy ông đập lưng ông!”

Cho đến khi bóng người bên ngoài ngăn trở ánh sáng rút đi không còn một mống, Cố Xạ mới kéo Đào Mặc đứng dậy.

Nhưng Đào Mặc chỉ động động chân, liền ngồi xuống. Hắn lúng túng nói: “Chân nhuyễn.” Hắn thực sự không nghĩ tới một tiểu quan bé như hạt vừng như mình lại có thể lúc sinh thời được diện kiến thánh nhan, hơn nữa Hoàng thượng còn gởi gắm kỳ vọng nơi hắn, vừa nghĩ tới những câu những chữ Hoàng thượng nói với hắn, tâm tình hắn lại không nhịn được mà kích động.

Cố Xạ thì ngược lại, trên mặt không chỉ không hề có vẻ vui mừng, mà còn cau chặt hai hàng lông mày, nói với Cố Tiểu Giáp: “Bảo trù phòng chuẩn bị cơm nước và lương khô, chúng ta ăn xong lập tức lên đường.”

Đào Mặc ngẩn ra nói: “Sao lại gấp như vậy?”

Cố Xạ nói: “Gần vua như gần hổ. Hoàng thượng khắc trước buông tha không có nghĩa khắc sau cũng sẽ buông tha. Không chừng lúc nào đó ngài ấy nghĩ không thông, lại quay lại dây dưa, thay vì như vậy, chi bằng cao chạy xa bay tìm yên tĩnh.”

Đào Mặc quả thật không nghĩ tới Hoàng thượng cao cao tại thượng trong lòng mình khi vào đến miệng y lại trở thành không có giá trị như vậy, lúng ta lúng túng nói: “Nhưng chúng ta còn chưa nói lời từ biệt với ngoại công.”

Cố Xạ nói: “Chu Hồng tất nhiên sẽ đưa tin.” Y thấy Đào Mặc lưu luyến không thôi, bèn nói, “Sau này còn có nhiều cơ hội gặp lại.”

Đào Mặc ngồi trên mặt đất một hồi, rốt cuộc cũng khôi phục khí lực, liền đứng dậy.

Chu Hồng thu dọn sạch sẽ cơm nước Hoàng đế lưu lại, lại chuẩn bị cho họ một bàn ăn nóng. Cố Xạ và Đào Mặc ăn xong, đám người Hách Quả Tử và Cố Tiểu Giáp đã chuẩn bị xong hành lý.

Đào Mặc đột nhiên nhớ tới Lão Đào, kỳ quái hỏi: “Lão Đào đâu?”

Hách Quả Tử nói: “Lão ấy nói đi gặp lão bằng hữu, mấy ngày nữa sẽ trở lại.”

Đào Mặc nhìn Cố Xạ: “Có cần đợi lão hay không.”

Cố Xạ nói: “Chúng ta để lại thư cho lão là được.”

Đào Mặc thấy Cố Xạ ý đã quyết, cũng không nói gì hơn, chỉ căn dặn Chu Hồng nhất định phải nhắn lời lại.

Chu Hồng nhất nhất đáp ứng.

Đào Mặc và Cố Xạ lên xe ngựa, vén rèm nhìn ra phồn cảnh lướt qua bên ngoài cửa sổ, cảm thấy như một giấc mộng.

“Huyền Chi, nếu đây là một giấc mộng, ta chỉ nguyện vĩnh viễn rơi vào mộng không tỉnh nữa.”

“Vĩnh viễn rơi vào mộng không tỉnh nữa?” Cố Xạ chợt cười nói, “Mộng như nhân sinh, nhân sinh như mộng, cái gì gọi là mộng, cái gì gọi là nhân sinh? ‘Đại mộng thùy tiên giác, bình sinh ngã tự tri.’ quả đúng là ‘Ta’ tự hiểu.”

Đào Mặc cái hiểu cái không.

Cố Xạ nói: “Ngươi đã bao giờ tỉnh mộng chưa?”

Đào Mặc ngây người. Hắn đương nhiên đã từng tỉnh mộng, nhưng loại tỉnh này không giống như tỉnh hắn muốn nói.

Cố Xạ nói: “Nếu ngươi nghĩ không ra…”

Đào Mặc chăm chăm nhìn y.

“Thì đem câu con muốn dưỡng mà cha mẹ không còn chép lại mười lần đi.”

“…” Đào Mặc nhỏ giọng nói, “Vậy mười lần vẫn còn thiếu lúc trước.”

Cố Xạ liếc nhìn hắn, “Thì là một trăm lần rồi.”

Đào Mặc trợn to hai mắt nói: “Sao không phải là hai mươi lần?”

Cố Xạ nói: “Bởi vì đây là mộng.”

Đào Mặc mờ mịt.

“Trong mộng mười lần tăng lên mười lần, là một trăm lần.”

“…”

Cố Xạ nói: “Ngươi bây giờ muốn tỉnh cũng muộn rồi.”

Đào Mặc đột nhiên xoay người, nghiêm túc nhìn Cố Xạ nói: “Đừng nói là một trăm lần, dù có là một nghìn lần một vạn lần, ta cũng không muốn tỉnh lại.”

Cố Xạ thản nhiên nói: “Vậy thì một nghìn lần đi.”

“Hả?”

“Một vạn lần.”

“…” Giấc mộng này sao càng ngày càng mệt thế nhỉ?

[Chính văn hoàn kết]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.