Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 16: Danh sư cao đồ [7]



Đào Mặc không thể mở quan tài, hết sức ảo não.

Lão Đào biết nguyên nhân hậu quả, lại âm thầm cảm tạ trời đất. Mở quan tài khám nghiệm tử thi không phải là việc nhỏ, nhất là khi đã hạ huyệt, trong tay Đào Mặc lại không có chứng cứ thiết thực, nếu thật sự gây ra chuyện, chỉ sợ không chỉ đắc tội Nhất Chuy tiên sinh, mà còn phải đền quan mão trên đầu.

Lão thấy Đào Mặc tâm tình buồn bực, liền chuyển dời sự chú ý của hắn: “Thôi điển sử đã phái người tra được thân phận nam tử đánh trống rồi.”

Mắt Đào Mặc sáng lên, “Ai?”

“Nam tử kia tên gọi Thái Phong Nguyên, là một thư sinh Lân huyện.”

Đào Mặc nói: “Hắn biết Đông cô nương?”

Lão Đào trù trừ mới nói: “Lý ra là không biết.” Thế nhưng lâu ngày cũng biết.

Đào Mặc cau mày nói: “Vậy bọn họ làm sao biết nhau?”

Lão Đào nói: “Thiếu gia có thể bảo Thôi điển sử phái người đưa hắn tới, nói rõ tiền căn hậu quả.” Thái Phong Nguyên nếu đã dám đánh trống trên công đường, chắc hẳn cũng biết ăn nói.

“Không được.” Đào Mặc nói, “Hay là ta tự mình đi hỏi hắn.”

Lão Đào thấy hắn nói đi là đi, vội nói: “Thiếu gia hay là thay y phục trước đi.”

Đào Mặc lúc này mới chú ý mình vẫn đang mặc quan bào, ảo não nói: “A, ta cư nhiên mặc như vậy đi gặp Cố Xạ.”

Lão Đào nghĩ thầm đây chính là tự ngươi đâm vào, ra vẻ kinh ngạc nói: “Thiếu gia đi gặp Cố Xạ?”

Mỗi lần Lão Đào nhắc tới Cố Xạ, Đào Mặc đều có chút hổ thẹn, cúi đầu nói: “Ta muốn mời y cùng ta đến phá nắp quan tài.”

Lão Đào nói: ” Cố công tử là văn nhân, làm sao nghiệm thi?”

Đào Mặc nói: “Nhưng y đã theo ta đi.”

Lão Đào sửng sốt một chút, đối với tâm tư Cố Xạ chính là không thể hiểu được.”Có thể Cố công tử quan tâm đến nguyên nhân cái chết của Đông cô nương. Bất quá y vẫn là cao đồ của Nhất Chuy tiên sinh, thiếu gia vẫn là chớ nên quá thân cận với y mới tốt.”

Đào Mặc nghi ngờ nói: “Y là cao đồ của Nhất Chuy tiên sinh, ta lý ra nên thân cận mới đúng, vì sao ngược lại không nên thân cận?”

Lão Đào nói đầy thâm ý: “Ta sợ sự thân thiết của thiếu gia không phải là điều Cố công tử muốn.”

Mặt Đào Mặc đỏ lên, “Ta đi thay y phục.”

Lão Đào nhìn bóng lưng vội vội vàng vàng của hắn, im lặng thở dài. Vì sao gần đây làn gió đoạn tụ lại thịnh hành như vậy chứ?

***

Đào Mặc thay xong y sam, tìm nha dịch dẫn đường, mang theo Hách Quả Tử vội vã chạy đến khách điếm Thái Phong Nguyên trọ lại.

Khách điếm có chút cũ kỹ, tuy là vào giữa trưa, cũng không có mấy khách nhân ngồi cả.

Chưởng quỹ thấy nha dịch vào cửa, cuống quít ra nghênh đón: “Quan gia, không biết có gì phân phó?”

Nha dịch nói: ” Thái Phong Nguyên thật là đang ở tại chỗ ngươi?”

Chưởng quỹ sớm nghe nói chuyện Thái Phong Nguyên sáng sớm minh oan, liền gật đầu không ngừng nói: “Vâng vâng, hắn ở tại lầu hai phía tay trái gian thứ ba, cùng hắn còn có một thư sinh, nghe Thái Phong Nguyên gọi hắn là Biện huynh.”

Nha dịch gật đầu nói: “Hắn lúc này nhưng có ở trong phòng không?”

“Tự lúc quay lại, hắn chưa hề ra ngoài.” Chưởng quỹ nói, mắt len lén liếc về phía Đào Mặc đang đứng sau lưng nha dịch.

Đào Mặc quay lại mỉm cười với hắn.

Chưởng quỹ cả kinh, nói: “Vị này chính là Huyện thái gia đại nhân?”

Hách Quả Tử nhảy ra nói: “Chính là Đào đại nhân.”

Chưởng quỹ cả kinh muốn dập đầu, lại được Đào Mặc đỡ lấy, “Cũng không phải trên công đường, không cần như vậy.”

Chưởng quỹ nói: “Tiểu nhân đưa Huyện thái gia lên lầu.”

Đào Mặc nói: “Làm phiền.”

Chờ bọn họ lên lầu, giữa phòng khách mới có tiếng nghị luận lục tục lục tục.

“Hắc, vị quan lão gian này nhìn qua thật ôn hòa.”

“Bề ngoài mà thôi. Thông thường mới lên nhậm chức đều là quy tôn tử, chờ đứng vững gót chân, hừ hừ, so với hổ đại vương còn to hơn ấy.”

“Ta nhìn không giống a.”

“Mấy vị đảm nhiệm trước đây nhìn cũng không giống a.”

“Ai. Bất quá cũng không cần lo, nơi này của chúng ta là Đàm Dương huyện, chỉ có quan đi ra và tụng sư đi vào.”

“Ha ha. Nói cũng phải.”

***

Nghị luận dưới lầu Đào Mặc đều không nghe được, hắn đang nhìn cánh cửa trước mặt từ trong mở ra, người thanh niên trên công đường kia vẻ mặt từ kinh ngạc hóa thành cười lạnh, “Huyện thái gia mũi thật thính, xa như vậy mà cũng ngửi tới đây.”

Đào Mặc nói: “Ta có thể vào ngồi một chút không?”

“Nếu ta không chịu, chỉ sợ sẽ bị ngươi đem tới nhà lao ngồi một chút ha.” Thái Phong Nguyên nghiêng người nhường đường.

Hách Quả Tử cau mày nói: “Ngươi nói chuyện sao mà giáp côn đái bổng thế?”

Đào Mặc xoay người nói với nha dịch: “Làm phiền đã dẫn đường, ngươi về trước đi.”

Nha dịch cáo lui.

Đào Mặc rảo bước tiến vào phòng.

Khách phòng và đại đường khách điếm giống nhau, cũng có vài phần cũ kỹ. Chỉ có một cánh cửa sổ được bịt bằng vải bố, hẳn là dùng để chắn gió. Biện huynh mà chưởng quỹ nói không có trong phòng, chỉ có Thái Phong Nguyên đỉnh đạc ngồi trước bàn, nhìn cũng không thèm nhìn hắn.

Hách Quả Tử nhìn thấy phát giận, “Ngươi có biết đạo đãi khách là cái gì không?”

.

Thái Phong Nguyên nói: “Không mời mà tới cũng là khách sao?”

Đào Mặc hỏi: “Có thể cho ta ngồi xuống không.”

Thái Phong Nguyên phiết đầu, “Thích ngồi hay không.”

Đào Mặc chậm rãi ngồi xuống, thuận tiện đưa cái ghế bên cạnh đến trước mặt Hách Quả Tử, cho phép hắn cũng ngồi xuống.

“Ta tới đây là vì vụ án của Đông cô nương.” Hắn vào thẳng vấn đề.

Thái Phong Nguyên liếc nhìn hắn, “Không biết Đào đại nhân nguyện ra bao nhiêu phí bịt miệng đây?”

Đào Mặc ngẩn người nói: “Phí bịt miệng?”

Thái Phong Nguyên cười nhạo: “Hay là đại nhân muốn một đồng tiền cũng không chi, trực tiếp uy hiếp một trận, đuổi ta ra khỏi Đàm Dương?”

Đào Mặc trấn an hắn nói: “Ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi không làm việc xấu, ta tuyệt sẽ không đuổi ngươi đi.”

Thái Phong Nguyên giận tím mặt, đập bàn đứng lên nói: “Tốt cho một ác nhân cáo trạng trước! Chẳng trách ngươi có thể giành được sự tin cậy của phu phụ Nhất Chuy tiên sinh, nguyên là gian trá giảo hoạt như vậy.”

Đào Mặc bị hắn mắng không hiểu ra sao, ngây ngô nói: “Cáo trạng không phải là ngươi sao?”

“Không sai! Ta sẽ kiện. Không chỉ muốn ở Đàm Dương huyện vạch trần ngươi, mà còn muốn đi châu phủ kiện, đi Hình bộ kiện, đi Đại Lý Tự kiện!” Thái Phong Nguyên đột nhiên rơi lệ, “Không kiện ngươi, làm sao với Anh Hồng trên trời có linh thiêng?”

Đào Mặc thấy lờ mờ.

Hách Quả Tử cuối cùng cũng hiểu, “Ngươi ngậm máu phun người. Thiếu gia nhà ta ngay cả mặt Đông cô nương cũng chưa từng thấy qua, làm sao bức tử nàng?”

“Thấy mặt?” Thái Phong Nguyên biểu hiện như điên cuồng, vừa khóc lại cười, “Ta với Anh Hồng lưỡng tình tương duyệt, từ lâu đã hứa sống chết có nhau, đời này kiếp này không phải là đối phương thì không cưới không gả. Chúng ta ước định, chỉ cần chờ ta trúng cử nhân có công danh, liền đi Đông phủ cầu hôn, ai biết, ai biết nàng lại không kịp đợi ta, cứ như vậy mà đi.”

Hách Quả Tử nói: ” Đông cô nương đã hai mươi, sao người còn chưa trúng cử?”

Tiếng khóc của Thái Phong Nguyên nhất thời ngừng một lúc, sắc mặt tái nhợt phát xanh lại mơ hồ lộ ra sắc đỏ ửng.

Hách Quả Tử thấy thú vị, “Không phải ngươi nhiều lần thi không đỗ, tự nhiên phí hoài năm tháng của cô nương nhà người ta, mới hại nàng nhất thời nghỉ quẩn trong lòng tự vẫn chứ?”

“Nói bậy!” Thái Phong Nguyên tức giận đến hai tai và cổ đều đỏ lên, “Nếu không có Đông phủ và quan huyện liên thủ bức ép, nàng sao lại ra hạ sách này?”

Hách Quả Tử vẻ hài hước vừa thu lại, cũng tức giận đến mức mặt đỏ lên, “Ta nói thiếu gia nhà ta căn bản chưa thấy qua Đông cô nương, lại càng không biết là sẽ cưới cái gì Đông cô nương. Ngươi nghe không hiểu sao?”

Thái Phong Nguyên nói: “Hôm nay Anh Hồng hương tiêu ngọc vẫn, ngươi tự nhiên muốn nói thế nào cũng được.”

Hách Quả Tử bật thốt lên: “Thiếu gia nhà ta chỉ thích nam phong, làm sao xem trúng Đông cô nương được? !”

Trong phòng nhất thời yên tĩnh.

Đào Mặc xấu hổ muốn độn thổ cho xong.

Thái Phong Nguyên thật lâu mới lúng ta lúng túng nói: “Ngươi có bằng chứng gì?”

Hách Quả Tử tức giận nghiến răng, “Loại chuyện này làm sao có bằng chứng? Chẳng lẽ muốn thiếu gia nhà ta lột y phục ngươi, đem ngươi đè xuống giường mới chịu tin sao?”

Thái Phong Nguyên giống như bị đánh một quyền vào mặt, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.

Đào Mặc mặt đỏ đến gần như rỉ máu, “Đừng nói nữa.”

Hách Quả Tử tự biết lỡ lời, nhỏ giọng thầm nói: “Rõ ràng là hắn khinh người quá đáng.”

Đào Mặc nói: “Chúng ta vẫn là nên quan tâm nguyên nhân cái chết của Đông cô nương thôi.”

Hách Quả Tử nói: “Còn phải hỏi sao? Nhất định là Đông cô nương chờ tới chờ lui cũng chờ không được lúc hắn đỗ cao, cho nên cảm thấy cuộc đời này vô vọng, nghĩ quẩn trong lòng mới tự vẫn.”

Thái Phong Nguyên mím môi, sắc mặt hết sức khó coi.

Đào Mặc ôn hoà nói: “Thái công tử hãy ngồi xuống, rốt cuộc chân tướng thế nào thỉnh Thái công tử nhất nhất nói ra.”

Sau khi Thái Phong Nguyên biết hắn không thể lấy Đông Anh Hồng, ác cảm trong lòng đối với hắn đều mất hết, thấy tướng mạo hắn mặc dù không xuất chúng, nhưng hai mắt trong suốt, thần tình thong dong, không khỏi sinh ra vài phần thân thiết, chậm rãi ngồi xuống nói: “Ta cùng với Anh Hồng quen nhau ở Quan Âm miếu, chúng ta nhất kiến chung tình, nhưng khổ nỗi không có cơ hội trò chuyện với nhau. Ai ngờ trời thấy đáng thương, sau đó ta mồng một mười lăm đều đi Quan Âm miếu chép kinh Phật, cũng có thể nhìn thấy nàng, thường xuyên qua lại, chúng ta rốt ruộc cũng có cơ hội nói chuyện. Ta nhớ kỹ ngày đó, bên ngoài mưa rơi lất phất, chúng ta ngồi trên hai băng ghế, trong lòng lại bình tĩnh dị thường. Sau đó, mồng một mười lăm liền trở thành cơ hội chúng ta gặp nhau hai lần mỗi tháng. Ta biết Đông gia ở Đàm Dương huyện là thế gia vọng tộc, cho nên chúng ta ước định, chờ ta đỗ Trạng nguyên, nhất định tam thư lục lễ nở mày nở mặt rước nàng vào cửa, ai ngờ, ai ngờ…”

Hách Quả Tử nhịn không được hỏi: “Các ngươi quen nhau mấy năm rồi?”

Thái Phong Nguyên môi run lên, “Năm năm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.