Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 19: Họa bất đan hành [1]



Đào Mặc lại chạy qua hai con đường, thật là con ruồi không đầu* đâm loạn, hỏi vài người hỏi đến ba lần cũng không biết. Hắn biết làm thế nào, đang chuẩn bị hồi phủ, phái nha dịch tìm tiếp, chợt nghe một kiệu phu nhao nhao ồn ào xông tới, miệng hô hoán: “Có người chết, có người chết…”

Đào Mặc tâm thần đại loạn, vắt chân chạy về phía hắn.

Huyện có cái ao vuông, hoang phế đã lâu, không lớn nhưng sâu.

Lúc này đang có hơn mười người vây quanh mép ao, Đào Mặc chen lấn hai lần chen không vào, lại nghe bên trong có tiếng nước chảy, gấp đến độ hét lớn: “Ta là bản huyện huyện quan, người khác hết thảy tránh ra!”

Quả nhiên hữu dụng.

Bức tường người vốn chật kín nhất thời tách ra hai bên, lộ ra lối đi.

Đào Mặc lúc này chen lên đầu, lại thấy Thái Phong Nguyên cả người nước nhỏ từng giọt nằm trên đất, thấy thân thể cúng ngắc kia, lại không có một chút sức sống. Một kiệu phu ngồi bên cạnh thi thể, vừa thở dốc vừa phát run, ra sức mặc quần áo, miệng la hét xúi quẩy.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Đào Mặc lúc lâu sau mới bật ra lời này, sắc mặt đã phát xanh.

Người kiệu phu kia vốn muốn về thẳng nhà, nhưng thấy hắn hỏi chuyện này, nhãn tình sáng lên, cũng không để ý toàn thân lạnh run, giẫm mạnh hai chân, miệng run run miêu tả lại ngọn nguồn mọi chuyện.

Hoá ra sau khi Thái Phong Nguyên biết được chân tướng, đã không còn thiết sống trên đời. Hắn từ Đông phủ điên cuồng chạy đến đây, nguyên là muốn phát tiết, nhưng sau lại nảy sinh ý muốn chết, thấy ao nước, dứt khoát nhảy xuống. Vì sợ ý muốn chết của bản thân không kiên định, lúc hắn nhảy còn ôm theo tảng đá lớn. Theo như những người khác hình dung, tảng đá lớn như vậy, ngay cả đồ tể, thiết tượng bình thường cũng chưa chắc có thể nâng được, nhưng hắn một thư sinh tay trói gà không chặt không chỉ một lần nâng được, mà lúc rơi xuống nước cũng không buông ra nửa phần, có thể thấy được chấp niệm muốn chết trong lòng hắn nặng nề đến mức nào.

Kiệu phu nói xong, giương mắt nhìn Đào Mặc.

Đào Mặc bị hắn nhìn có chút ngượng, liền tán thưởng: “Đa tạ ngươi dám làm việc nghĩa.”

Dám làm việc nghĩa?

Kiệu phu cóng đến phát xanh mặt nay càng thêm xanh, ngẩn người cười khan nói: “Đại nhân người nói đùa.”

“Không, ta không có nói đùa.” Đào Mặc nghiêm túc nói, “Thời tiết lạnh như vậy, không phải người nào cũng chịu xuống nước.”

Tất cả những người vây xem mặt lộ vẻ xấu hổ.

Kiệu phu trong lòng âm thầm kêu khổ: Hắn sở dĩ cứu người, chính là mang tâm tư muốn báo đáp ân cứu mạng, không ngờ người mà hắn thiên tân vạn khổ kéo lên, đã chết mất rồi. Vốn đang trông cậy vào Đào Mặc nhìn thấy hắn anh dũng cứu người có thể ban thưởng chút ít, hiện tại xem ra, chỉ là si tâm vọng tưởng.

Đào Mặc ngồi xổm xuống trước thi thể Thái Phong Nguyên, vừa tìm mạch, vừa dò hơi thở, nhưng người chết làm sao có thể sống lại, dù có làm gì cũng vô phương.

Những người vây xem đang do dự có quay về hay không, chợt nghe một tiếng thét to, ngay sau đó liền thấy Thôi Quýnh mang theo nha dịch vội vã chạy tới.

“Đại nhân?” Thôi Quýnh cả kinh.

Đào Mặc đứng lên, nhẹ giọng nói: “Đã chết rồi.”

Mắt Thôi Quýnh liếc về phía thân thể nọ, khó nhận thấy chân mày hắn cau lại. Vừa có một cái án mạng! Dư âm cái chết của Đông Anh Hồng còn chưa qua, lại có thêm một cái án mạng. Mắt thấy năm mới tới gần, án mạng lại liên tiếp xảy ra khiến đầu hắn đau muốn nứt ra. Mà càng đau đầu thêm là, hắn phát hiện hai án mạng xảy ra gần đây đều thấy bóng dáng Đào Mặc. Vô luận trực tiếp, hay gián tiếp.

“Đại nhân, xin thứ cho ta vượt quá chức phận.” Thôi Quýnh nói, lại đưa mắt ra hiệu cho nha dịch đứng phía sau.

Lúc này không có mấy người còn ở lại hiện trường, nhưng sự tình được thuật lại đại để cũng giống nhau.

Thôi Quýnh vẫn chưa hài lòng, hỏi một trong số những người đó: “Kiệu phu mà ngươi nói hiện ở đâu rồi?”

Người kia nói: “Có lẽ đã về nhà rồi. Người đó lao xuống nước làm y phục ướt cả, lạnh run cầm cập.”

“Đúng đó đúng đó. Ta có thể làm chứng.” Đào Mặc thò đầu ra từ người sau lưng người kia.

Thôi Quýnh bị dọa giật mình, nói: “Đại nhân, việc này… giao cho hạ quan được rồi.”

“Ta thân là quan phụ mẫu một phương, đương nhiên phải…” Đào Mặc lời còn chưa dứt, đã nghe Cố Tiểu Giáp ở bên kia đường gọi hắn.

Thôi Quýnh thấy Đào Mặc mới rồi như con rùa đen thoáng cái biến thành tiểu bạch thỏ, vừa chạy vừa nhảy đến bên kia đường.

“Ngươi, các ngươi? Tới rồi?” Đào Mặc có phần nói không đầu không cuối. Trong vòng một ngày hai lần gặp được Cố Xạ, may mắn hai lần há có thể hình dung.

Cố Tiểu Giáp nhìn về phía nha dịch đang vây quanh chép miệng nói, “Có người chết?”

“Là Thái Phong Nguyên.” Đào Mặc thần tình buồn bã.

Cố Tiểu Giáp hiếu kỳ hỏi: “Thái Phong Nguyên là ai?”

Đào Mặc nói: “Là người yêu của Đông cô nương.”

Cố Tiểu Giáp suy nghĩ một chút, nói: “A! Là cái người từ Đông phủ chạy ra phải không?”

Đào Mặc gật đầu.

“Hắn chết thế nào?” Cố Tiểu Giáp hỏi.

Đào Mặc nói: “Nhảy ao tự vẫn.”

Cố Tiểu Giáp giật mình nói: “Tự tử vì tình?” Hắn không nghĩ tới thật có chuyện sinh tử tương tùy như vậy.

“Lên xe.” Tiếng Cố Xạ từ bên trong thùng xe vọng ra.

.

“Chờ một lát.” Đào Mặc chạy về bên thi thể, hướng Thôi Quýnh tạ lỗi một tiếng, rồi lập tức chạy trở lại.

Trong lúc hắn leo lên xe ngựa, Cố Tiểu Giáp bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, túm ống quần hắn nói: “Đợi đã, ngươi có chạm vào thi thể chưa?”

Đào Mặc quay đầu lại nhìn hắn, thành thành thật thật trả lời: “Đương nhiên.”

“Không được lên xe chạm vào công tử nhà ta!” Cố Tiểu Giáp muốn kéo hắn xuống.

Đào Mặc vừa định phối hợp, lại thấy bả vai bị một cây quạt nhẹ đè lại. Cố Xạ thản nhiên nói: “Không sao.”

“Nhưng mà…” Cố Tiểu Giáp vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng Cố Xạ lạnh lùng nói: “Đánh xe.”

Cố Tiểu Giáp bất đắc dĩ, đành trừng mắt nhìn Đào Mặc leo lên xe.

Đào Mặc sau khi lên xe, cũng không ngồi yên. Không chỉ ra sức co người lại thành một cục, mà còn phải cẩn thận, cố gắng không để tay mình đụng vào thùng xe .

“Uống trà.” Cố Xạ châm trà.

Đào Mặc thụ sủng nhược kinh mà nhận lấy.

“Người chết thật sự là Thái Phong Nguyên?” Cố Xạ hỏi.

Mắt Đào Mặc vừa vì hành động thân thiết của Cố Xạ mà sáng lên nay lại trầm xuống, “Đúng vậy.” Rõ ràng trước đó vẫn còn là một con người sinh long hoạt hổ, không ngờ trong thời gian ngắn, đã biến thành một thi thể không biết được yêu hận nhân gian.

Cố Xạ bỗng nhiên nói một câu, “Hắn cũng là được như mong muốn rồi.”

Đào Mặc nói: “Nhưng Đông cô nương dưới đất có biết, nhất định hi vọng hắn có thể hảo hảo sống tiếp, chứ không phải là đi theo nàng.”

Cố Xạ nói: “Hắn ngay cả sống, cũng sống trong hối hận. Thay vì như vậy, chi bằng chết đi, tìm một lối thoát.”

“Không thể nói như vậy.” Đào Mặc khó có khi phản bác hắn, “Chỉ cần còn sống, ắt sẽ có hy vọng.”

Cố Xạ thấy hắn nói với vẻ mặt đầy cảm khái, chỉ bĩu môi, cũng không tranh luận nữa.

Mã xa đi chậm lại.

Đào Mặc thấy Cố Xạ không nói nữa, chỉ chậm rãi uống trà, trong lòng ảo não, hối hận không nên cùng hắn tranh chấp, vài lần muốn mở miệng, lại không biết nói từ đâu, đành vén rèm nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Không nhìn không biết, vừa nhìn đã khiến hắn cả kinh nói: “Chúng ta đi đâu vậy?”

“Huyện nha.” Cố Xạ nói, “Ta đưa ngươi về.”

Đào Mặc mặt đỏ lên, biểu tình như là vạn phần vui vẻ.

Huyện nha không xa, không bao lâu đã tới.

Đào Mặc chưa từng hận huyện nha quá gần như lúc này.

Hắn nhảy xuống xe ngựa mà lưu luyến không thôi, quay đầu nhìn Cố Xạ.

Cố Xạ nói: “Chạng vạng ngày mai, ta đến đón ngươi.”

Đào Mặc sửng sốt, đang muốn hỏi vì sao, mã xa kia đã theo đường lớn, băng băng chạy sang phía bên kia.

Hắn về đến phòng, đang muốn gọi người chuẩn bị thùng nước tắm rửa, thì thấy Hách Quả Tử thần thần thần bí bí đi vào, nhỏ giọng nói: “Công tử, ngươi có biết Y Vũ công tử đã rời Bình thành?”

Đào Mặc ngơ ngẩn.

Y Vũ công tử cái tên này với hắn mà nói, rất xa xôi lại rất quen thuộc, vừa thân cận lại vừa xa lạ. Hắn thật lâu mới định thần nói: “Sao ngươi biết?”

Hách Quả Tử nói: “Là trong thư gửi cho Lão Đào nói vậy.” Hắn thấy Đào Mặc nhìn hắn chằm chằm, rụt cổ lại, thấp giọng nói, “Ta là vô tình nhìn thấy, không ngờ Lão Đào đến nay vẫn quan tâm tin tức ở Bình thành.”

Đào Mặc khẽ thở dài: “Hắn là vì ta.”

“Ngươi nói Y Vũ công tử sẽ đi đâu chứ?” Hách Quả Tử nói, “Có hoàn lương hay không? Hay là đi theo cái kia…”

“Quả Tử!” Đào Mặc ngắt lời hắn.

Hách Quả Tử tự biết lỡ lời, vẻ mặt đầy xấu hổ, “Có thể là hắn đến tìm thiếu gia.”

“Không đâu, hắn sẽ không đến.” Đào Mặc cúi thấp đầu.

Hách Quả Tử thấy hắn rầu rĩ không vui, tựa như lại rơi vào kí ức đã qua, vội vàng nói: “Cái này cũng khó nói, dù sao lúc trước hắn đối với thiếu gia, cũng từng rất tốt.”

Đào Mặc trầm mặc hồi lâu mới nói: “Quá khứ, chỉ là quá khứ.”

Hách Quả Tử không ngừng gật đầu nói: “Phải phải phải. So với Cố Xạ, Y Vũ công tử thực sự chênh lệnh rất nhiều.”

“Cố Xạ.” Đào Mặc khe khẽ đọc tên y, tâm tư sớm đã bay tới hẹn ước chạng vạng ngày mai rồi.

=======================

*Chú thích: Vô đầu thương dăng: con ruồi không đầu: là người Quảng Đông hình dung một người làm việc không mục đích, không có phương hướng, rối loạn cả lên, không nắm chắc cái gì, đông thăm dò tây tìm hiểu, đâm đông đụng tây! Bởi vì con ruồi không đầu còn có thể bay một thời gian ngắn mới chết, lúc giãy giụa vật lộn như vậy, bay một lúc thì mất phương hướng! Sinh ra tình huống trên. (theo baike)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.