Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 2: Tân quan thượng nhậm [2]



Thôi Quýnh thoáng chốc toát mồ hôi lạnh.

Từ lúc tiền nhiệm quan huyện Trương Kinh Viễn nằm giường bệnh triền miên, đem sự vụ trong huyện nha giao cho hắn toàn quyền xử lý, hắn liền quen với việc ra ra vào vào huyện nha như hậu viện của mình, đâu nghĩ đến thông báo làm gì? Sáng nay tới vội vội vàng vàng, nhất thời quên việc này, ngay cả người gác cổng cũng không nhớ tới. Lần này thì đúng lúc, vừa vặn bị tân quan bắt tại trận!

Hắn cúi đầu, trong đầu hiện lên thiên tư vạn tự, cuối cùng quỳ một chân trên đất nói: “Đại nhân dạy rất đúng, là thuộc hạ thất lễ rồi.”

Đào Mặc giật mình, đang muốn hỏi vì sao lại quỳ, thì thấy lão Đào mang theo vài người từ ngoài đi vào, liền gọi: “Lão Đào, ngươi mới sáng sớm đã đi đâu vậy?”

Thôi Quýnh thấy hắn gạt mình sang một bên không quan tâm, lại quan tâm hạ nhân nhà mình, trong lòng nhất thời rất không thoải mái. Hắn ở Đàm Dương huyện lai lịch có thể sánh với quan huyện đảm nhiệm lâu ở đây, chính xác là vùng đất của địa đầu xà. Huyện quan nào mới nhậm chức nếu không lung lạc nịnh bợ hắn, chỉ e hắn ở trước mặt làm loạn khiến cho bọn họ ngồi không yên ổn. Lần này, tân quan nhậm chức cho hắn một cái ra oai phủ đầu lập uy. Hảo, ngươi đã làm mùng một, thì đừng trách ta làm mười lăm!

Hắn tính toán một hồi làm thế nào lấy lại thể diện.

Lão Đào tiến vào nội đường, thấy một người quỳ dưới đất, không khỏi giật mình nói: “Đây là người nào?”

Đào Mặc nói: “Bản huyện điển sử, Thôi Quýnh.”

Thôi Quýnh sắc mặt có chút hồng. Làm điển sử lâu như vậy, hắn vẫn là lần đầu quỳ trên mặt đất bị người khác quan sát.

Lão Đào kinh ngạc nói: “Sao lại quỳ dưới đất?”

Đào Mặc thành thành thực thực lắc đầu nói: “Ta cũng không biết.”

Thôi Quýnh trong bụng lạnh lùng hừ một cái.

Lão Đào biết bên trong nhất định có duyên cớ, lại không thể hỏi ngay trước mặt, đành nói: “Còn không đỡ Thôi điển sử đứng lên.”

Đào Mặc xoay người lại đỡ, tay mới vừa chạm vào ống tay áo, Thôi Quýnh đã tự mình đứng lên.

Đào Mặc chỉ vào người lão Đào mang tới, hỏi: “Bọn họ là ai?”

“Người làm mới tới.” Lão Đào nói, “Nha môn cũng cần người quét tước bên ngoài.”

Thôi Quýnh tới đây thật sớm, vốn là định ôm đồm việc này, bất quá bây giờ lại vui vẻ để bọn họ tự đi làm việc đó.

Đào Mặc buồn buồn nói: “Sao nhiều vậy?”

Lão Đào nói: “Không thể ít hơn nữa.”

Đào Mặc thở dài nói: “Còn không biết ta lúc nào mới có thể lĩnh bổng lộc.”

Nói đến bổng lộc, Thôi Quýnh trong lòng có một chút nóng lên. Theo lệ cũ, triều đình hàng năm đều phát bạc, cùng với hồng bao mừng năm mới. Nhưng năm nay bởi Trương Kinh Viễn mất, Đào Mặc lại chưa tới kỳ hạn nhậm chức, số bạc này dĩ nhiên không có động tĩnh gì. Hắn hỏi qua Lân huyện điển sử, nói là nơi bọn hắn vài ngày trước đã phát xuống. Có thể thấy được số bạc đó không phải là không có, mà là đã đi vào túi người khác.

Lão Đào dẫn tôi tớ đi, lưu lại Đào Mặc và Thôi Quýnh hai người ở đường trung ngơ ngác nhìn nhau.

Lát sau.

Đào Mặc mở miệng trước nói: “Ăn chưa?”

Thôi Quýnh nói: “Ăn rồi.”

Đào Mặc thở dài nói: “Ta còn chưa ăn. Không bằng cùng nhau ăn đi.”

Thôi Quýnh khóe miệng giật một cái, nói: “Ta ăn rồi.”

Đào Mặc nói: “Bữa trưa thì sao?”

“…” Thôi Quýnh nói: “Vẫn chưa.”

“Cùng nhau ăn đi.”

.

Ăn là ăn cháo hoa cùng dưa muối.

Thôi Quýnh chậm rãi húp, so với lúc ăn sữa đậu nành bánh quẩy trong lòng lại không ngừng đông chạy tây chạy.

Đào Mặc trái lại rất hứng thú.

“Thiếu gia, ăn ngon không?” Hách Quả Tử từ bên ngoài ló đầu vào.

Đào Mặc nói: “Hỏi Thôi điển sử.”

Thôi Quýnh ăn đến căng bụng, thật vất vả dừng khẩu khí , luôn miệng nói: “Không tệ, không tệ.”

Hách Quả Tử hài lòng đóng cửa sổ.

Thôi Quýnh nói: “Vị vừa nãy chính là…”

“Tiểu tư nhà ta.” Đào Mặc nói.

Thôi Quýnh nói: “Đại nhân nhất định xuất thân thư hương môn đệ, thơ lễ gia truyền.”

Đào Mặc nói: “Ngươi là nói thư họa sao?”

Thôi Quýnh nói: “Nga? Đại nhân thông hiểu thư họa?”

Đào Mặc nói: “Không hiểu.”

“Đại nhân khiêm tốn rồi.” Thôi Quýnh đương nhiên biết chức quan này là mua được, nhưng nếu đối phương đã ra oai phủ đầu, cũng không nên trách hắn đâm chân đau.

Đào Mặc nói: “Danh ngôn của cổ nhân nhiều như vậy, ta chỉ nhớ rõ một câu.”

“Câu nào?”

“Bách vô nhất dụng thị thư sinh.” (Vô dụng nhất chính là thư sinh)

Thôi Quýnh rất là tán thành. Hắn xuất thân là con nhà võ, vởi vì thi không đạt võ cử, mới trăn trở nhờ người tìm cách lấy chức điển sử . Cùng là hối lộ mua chức, hắn cảm giác mình vẫn là có mấy phần chân tài thật học, cho nên ngày thường cũng không quen nhìn văn nhân suốt ngày chi, hồ, giả, dã, tự cho là thanh cao. Nhất là, nơi Đàm Dương huyện này cái gì cũng không nhiều, duy có văn nhân là rất nhiều. Hơn nữa mỗi một người đều là một văn nhân miệng còn nhanh, sắc bén hơn dao găm.

*chi, hồ, giả, dã: có thể hiểu là này, nọ, kia

Đào Mặc thấy hắn bỗng nhiên yên lặng, không nhịn được hỏi: “Có gì không ổn?”

Thôi Quýnh nói: “Không có gì, chỉ là nhớ đến một cái án tử.”

“Án tử?” Đào Mặc mừng rỡ, “Vụ án gì?”

Thôi Quýnh vốn là nói mò, đâu nghĩ đến án tử gì, bị hắn hỏi lại như vậy, cũng không biết đáp thế nào, suy nghĩ một chút nói: “Là án tử mấy năm trước, một phụ nhân thông dâm với kẻ khác, đã giết chết trượng phu của mình.”

Đào Mặc nghi hoặc nói: “Sao bỗng dưng lại nhớ tới cái án tử này?”

Thôi Quýnh nói: “Trượng phu của phụ nhân kia là đồ tể, gian phu là tú tài bản địa, lúc phát kiện, mấy vị hảo hữu của tú tài giúp hắn thoát trận này, cuối cùng lại chỉ xử phụ nhân kia, để tú tài nọ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”

Đào Mặc cau mày nói: ” Tú tài kia có lẽ là không biết sự tình?”

“Là một phụ nhân, làm sao có thể tay không giết chết một gã đồ tể? Rõ ràng là giảo biện thoát tội.” Thôi Quýnh hừ lạnh nói, “Tụng sự đó tự cho là đọc sách nhiều năm, tài tranh biện không có gì trở ngại, liền hoành hành vô kỵ, coi công đường là nơi chơi đùa, bằng ba tấc lưỡi điên đảo thị phi trắng đen, lừa dối bách tính vô tri, thực sự đáng hận!”

Đào Mặc nghe hắn căm phẫn nói, bản thân lại không hiểu gì, “Ngươi là nói tới ai?”

Thôi Quýnh ngượng ngùng khép miệng, “Đại nhân ở Đàm Dương huyện lâu ngày sẽ biết.” Hắn ngửa mặt húp hết cháo hoa, thuận miệng tìm lý do, không đợi Đào Mặc giữ lại liền vội vội vàng vàng cáo từ.

Hắn đi rồi, lão Đào gõ cửa đi vào.

“Thiếu gia, ta đi đã đi thăm dò. Bản huyện Huyện thừa, chủ bộ đều là ghế trống, tạm thời do điển sử kiêm chức.” Lão Đào liếc nhìn bát không trên bàn, nói, “Nhưng mà vì sao hắn quỳ trước mặt thiếu gia.”

“Ta cũng không biết.” Đào Mặc kể lại chuyện gặp Thôi Quýnh.

Lão Đào vừa nghe vừa cau mày nói: “E là hắn đã hiểu lầm rồi.”

“Hiểu lầm cái gì?”

“Không có gì.” Hắn khoát khoát tay, “Hắn không quan trọng, quan trọng là tụng sư mà hắn nói tới.”

“Tụng sư?”

Lão Đào nói: “Đúng. Thiên hạ nổi danh nhất hai vị tụng sư, Lâm Chính Dung và Nhất Chuy tiên sinh đều ở Đàm Dương huyền quy ẩn.”

Đào Mặc ánh mắt sáng lên.

Lão Đào lắc đầu nói: “Thiếu gia đừng quên lời căn dặn của lão gia trước lúc lâm chung. Ngươi nếu có thể làm quan tốt được người người ca tụng, đó là báo đáp tốt nhất với lão gia trên trời có linh thiêng.”

Đào Mặc ánh mắt tối lại.

“Sau khi hai vị danh tụng sư quy ẩn, dẫn tới việc vô số tụng sư đến đây bái sư. Dần dà, nơi đây là nơi tập trung nhiều tụng sư nhất thiên hạ.” Lão Đào lúc nghe được tin tức này cũng đã nhíu chặt mi. Chẳng trách Đào Mặc không dùng phương pháp, cư nhiên cũng được phân đến một huyện giàu có và đông đúc như này, nguyên lai là mọi người không dám cầm vào củ khoai lang nóng phỏng tay.

Đào Mặc nói: “Cho nên, những tụng sư này cùng quan phủ đối địch?”

“Cũng không thể vơ đũa cả nắm.” Lão Đào ngừng một chút nói, “Tụng sư tốt tự nhiên cùng quan tốt đứng ở cùng chiến tuyến.”

Đào Mặc nhướng mày nói: “Không sai. Nói như thế, bọn họ có thể ở Đàm Dương huyện, chính là phúc của Đàm Dương huyện.”

Lão Đào há hốc miệng, chung quy không nhẫn tâm đả kích lòng nhiệt tình của hắn.

Tuy nói hảo tụng sư cùng hảo quan cùng chiến tuyến, nhưng trước khi Đào Mặc trở thành người thật sự được người người tôn kính và thừa nhận là quan tốt, sợ rằng không chỉ những tụng sư tốt sẽ không đứng cùng hắn, mà những tụng sư tâm mang tà niệm sẽ lại nơi nơi chốn chốn chèn ép hắn.

Cứ nghe Trương Kinh Viễn sở dĩ đoản thọ, là vì đã chịu không ít uất ức trong thời gian dài.

Lão thở dài. Việc đã đến nước này, chỉ có thể đi một bước tính một bước.

.

Lão giới thiệu Đào Mặc cho tôi tớ mới tới, lại để Hách Quả Tử sắp xếp công việc hằng ngày cho bọn họ, lão Đào dẫn Đào Mặc ra ngoài đi dạo.

Làm quan huyện, nhất định phải quen thuộc với từng ngọn cây cọng cỏ nơi bản thân quản lý.

Hai người đầu tiên là đi xem khắp các đường phố, theo đông tây chủ đạo đi tới đi lui một lần.

Chờ đi hết, sắc trời đã tối hẳn.

Lão Đào thấy Đào Mặc sắc mặt trắng bệch, nhớ lại hắn mới bình phục, thầm tự trách mình quá vội vàng, liền nói: “Không bằng chúng ta tìm một trà lâu cơm nước xong sẽ quay về.”

Đào Mặc bụng đã đói đến nổi trống, lý nào không đáp ứng.

Hai người liền tìm một trà lâu náo nhiệt gần đấy.

Vừa vào cửa, liền nghe một hỏa kế đứng ở giữa phòng lớn giọng thét: “Muốn biết diện mạo tân quan như thế nào, ba đồng mặc ý xem tường tận!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.