Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 20: Họa bất đan hành [2]



Lão Đào biết được Đào Mặc từ chỗ Cố Xạ trở về, lập tức đến hỏi han.

Đào Mặc tức thì đem những chuyện đã xảy ra hôm nay nhất nhất kể lại.

Lão Đào nghe xong, thở phào nhẹ nhõm: “Như vậy kết cục ngược lại cũng không quá xấu.”

Đào Mặc trợn to mắt, nói: “Hai nhân mạng mà còn không quá xấu? Đông lão gia Đông phu nhân người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, cũng thật quá bi thảm.”

Lão Đào cười khan nói: “Thiếu gia nói phải.”

Đào Mặc nghĩ nghĩ lại nói: “Bất quá nhận định của Cố Xạ lại giống ngươi.”

Lão Đào nói: “Thiếu gia là đang khen ta?”

Đào Mặc mờ mịt nói: “Đâu nào?”

“Cố Xạ chính là cao đồ của Nhất Chuy đại sư, ở Đàm Dương huyện thanh danh rất cao, ta cùng y có cùng nhận định, há không phải là mượn ánh hào quang?”

“Trong lòng ta, Lão Đào cũng rất rất tài giỏi.” Đào Mặc nói thành tâm thật ý. Lão Đào lặng lẽ làm rất nhiều việc, dù chưa bao giờ nói ra, nhưng không có nghĩa là hắn không biết, hắn cũng biết lão đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết cho những chuyện đó.

Lão Đào lộ vẻ vui mừng, “Vậy hai cái án này nói nhẹ không nhẹ, nói nặng không nặng, dù chân tướng đã rõ ràng, nhưng lúc thiếu gia phán án cũng cần phải cẩn thận. Nhớ phải chú ý đến thể diện của Đông phủ.”

“Thể diện?” Đào Mặc sửng sốt, lập tức hiểu ra, “Lão yên tâm, ta nhất định nhiên sẽ không để chuyện của Đông cô nương cùng Thái Phong Nguyên truyền ra ngoài.” Việc này nguyên bản không liên quan đến người khác, hà tất để người khác nói huyên thuyên. Hắn chỉ là đi một chuyến đến phủ của Nhất Chuy tiên sinh, lời đồn đãi đã nổi lên tứ phía, nếu chuyện này thực sự bị truyền ra ngoài, há lại không khiến Đông cô nương dưới đất cũng không được yên?

Hắn trầm ngâm cả hồi lâu. Không bằng đem hai án này phân ra? Dù sao người ngoài cũng không biết Thái Phong Nguyên có quan hệ với Đông cô nương, mà Đông phủ đương nhiên cũng sẽ đem việc này che giấu thật kĩ, tuyệt đối sẽ không truyền ra ngoài.

Hắn nhìn Lão Đào, đang muốn nói ra ý nghĩ này, lại nhớ đến cái hẹn cùng Cố Xạ ngày mai, lập tức nuốt trở lại, ậm ờ nói: “Việc này, ta còn phải cân nhắc cân nhắc.”

Lão Đào cười nói: “Chuyện này đương nhiên. Thiếu gia từ từ suy nghĩ, ta đến trù phòng trước xem một chút.”

“Được.” Chờ lão đi rồi, Đào Mặc âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cơ hội để hắn nói chuyện cùng Cố Xạ vốn không nhiều, có lẽ nhờ chuyện này mà có thể nói thêm vài câu.

***

Một đêm nửa ngày trôi qua trong chờ đợi.

Qua chính ngọ, Hách Quả Tử lại tới tới lui lui giữa đại môn và thư phòng.

Đến giờ Thân, Đào Mặc không nhẫn được nữa, tự mình đứng ở trong sân đầu nhìn ra phía đại môn.

Hách Quả Tử thấy hắn đứng mãi, sợ hắn mệt, nên nói: “Cũng không biết Cố công tử bao giờ đến. Thiếu gia, không bằng người vào ngồi trong sân, ngâm một bình trà từ từ mà đợi?”

“Từ từ đợi? Trong lòng ta gấp muốn chết, làm sao từ từ đợi?” Đào Mặc gãi đầu.

Hách Quả Tử thấy thế lắc đầu, “Thiếu gia, người cứ như vậy cũng không được. Sau này nếu cùng Cố công tử tranh đấu một mất một còn, có muốn trở mình cũng không được.”

Đào Mặc nói thầm nói: “Y vốn thông minh hơn ta.”

“Nói tuy nói vậy, nhưng ngươi cũng không có biểu hiện rõ ràng như thế.” Hách Quả Tử thấy hắn nghe không hiểu, lại đổi sang khuyên giải, “Người nếu mọi chuyện đều y theo Cố công tử, Cố công tử sẽ cảm thấy thiếu gia không thú vị.”

“Không thú vị? Vậy sao?” Đào Mặc quả nhiên lo lắng.

Hách Quả Tử thấy hắn đã lay động, liên tục gật đầu nói: “Cố công tử người đó rất khó để nói.”

“Nhưng lần trước ta phản bác y, y nhìn cũng không mấy vui vẻ.”

Hách Quả Tử trợn to hai mắt, “Thiếu gia phản bác y?”

Đào Mặc vô cùng ảo não, “Ta không cố ý.”

“Ha ha…” Hách Quả Tử vuốt vuốt tay nói, “Thiếu gia làm tốt lắm. Người yên tâm, Cố công tử từ trước đến nay hỉ nộ đều không hiện trên mặt, hắn có cao hứng, cũng khó mà nhìn ra được.”

Đào Mặc nghi ngờ hỏi: “Vậy đó là vui sao?”

“Là vui vẻ là vui vẻ đó.” Hách Quả Tử nói, “Cho nên thiếu gia ngàn vạn lần không cần khách khí với y.”

Đào Mặc tuy thấy có chút không đúng, nhưng lại không biết có gì không đúng.

Hách Quả Tử xoay người lại hướng đại môn chạy đi, “Ta đi xem y đến chưa.”

Đào Mặc hãy còn suy tư trong chốc lát, đột nhiên lẩm bẩm: “Hắn không thấy được biểu tình của Cố Xạ lúc đó, làm sao biết là y vui vẻ?”

Lát sau.

Hách Quả Tử chậm rãi đi tới.

Đào Mặc thất vọng nói: “Còn chưa đến sao?”

“Không, đã đến rồi.” Hách Quả Tử vẫn biểu hiện hết sức nhàn nhã.

Đào Mặc sửng sốt một chút, cất bước xông ra ngoài, lại bị Hách Quả Tử ngăn lại.

“Ngươi làm cái gì?” Hắn kinh ngạc hỏi.

Hách Quả Tử nói: “Lần trước ta thay mặt thiếu gia đi gặp y, y lại bày ra cái vẻ kiêu ngạo cả nửa ngày, lần này y tự đến cửa, thiếu gia cũng không thể tỏ ra quá cấp thiết.”

“Thế nhưng, ta thực sự rất nóng lòng a.” Đào Mặc thoát khỏi tay hắn, nhanh như chớp chạy đi mất dạng.

Hách Quả Tử thở dài, xoay người chậm rãi đuổi theo. Đến trước cửa, chỉ thấy mã xa của Cố Xạ, nhanh như chớp đã chuyển bánh dời đi.

.

“Thiếu gia!” Hắn hô một tiếng.

Trên càng xe đột nhiên thò ra một cái đầu. Cố Tiểu Giáp hướng hắn làm mũi heo.

Hách Quả Tử tức giận giậm chân.

.

Đào Mặc ngồi trên xe, không tập trung nghĩ đến lời của Hách Quả Tử lúc trước. Hắn với Cố Xạ quen biết tới nay, rất ít khi nghe Cố Xạ nói chuyện, chẳng lẽ thật là vì y thấy hắn quá không thú vị, mới ít nói như vậy?

“Ngươi đang nghĩ gì?” Cố Xạ thờ ơ hỏi.

“Nghĩ về ngươi.” Đào Mặc thành thật trả lời.

Cố Xạ nhướng mi hỏi: “Nghĩ gì?”

Đào Mặc nói: “Nghĩ, nghĩ ta nên nói cái gì, mới không lộ vẻ không thú vị.”

Cố Xạ khẽ nhếch khóe miệng, “Ta nói ngươi không thú vị bao giờ?”

Đào Mặc mắt sáng lên.

Cố Xạ lại thản nhiên nói tiếp, “Bất quá, ta cũng chưa từng nói ngươi thú vị.”

Đào Mặc mờ mịt hỏi: “Vậy rốt cuộc là thú vị hay không thú vị?”

“Có thể là,” Cố Xạ cười như không cười, “ở giữa hai cái đó.” (Anh nói đúng, giơ ngón cái)

Đào Mặc tựa hồ càng thêm mờ mịt.

Cố Xạ chuyển trọng tâm câu chuyện, nói: “Vụ án Thái Phong Nguyên ngươi chuẩn bị kết thúc như thế nào?”

Đào Mặc nói: “Bất kể có phải chết vì tình hay không, hắn đều là nhảy sông tự vẫn, không thể trách người khác.”

Cố Xạ nói: “Hắn xem như là chết theo ý muốn.”

Đào Mặc trong lòng nhất thời dao động không ngừng, không biết mình rốt cuộc nên “thú vị” mà phản bác, hay là “không thú vị” mà yên lặng. Hắn vén màn cửa, nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, thấy đường đi càng nhìn càng quen mắt, nhịn không được hỏi: “Chúng ta đi Đông phủ?”

Cố Xạ nói: “Không sai.”

Đào Mặc thử thăm dò: “Vì vụ án Thái Phong Nguyên?”

“Không phải.”

“Vậy thì… án của Đông cô nương?”

Cố Xạ nói: “Nói như vậy cũng được.”

Đào Mặc còn muốn hỏi nữa, lại bị Cố Xạ cắt ngang hỏi: “Có khát không?”

“Có một chút.” Đào Mặc giương mắt nhìn y.

Nhưng Cố Xạ lại không pha trà như hắn tưởng, “Như vậy thì, tiết kiệm chút nước.”

Tiết kiệm chút nước?

Đào Mặc vì câu nói này phí tâm suy nghĩ suốt một đường, xe tới cửa Đông phủ, mới nghĩ ra, rằng câu “Tiết kiệm chút nước” này của Cố Xạ giống như là “Im miệng”, không khỏi đỏ bừng mặt.

Cố Tiểu Giáp thấy Đào Mặc mặt đỏ xuống xe, ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Cố Xạ, “Công tử, người có phải…”

Cố Xạ lãnh đạm nhìn lại hắn.

“… không có gì.” Cố Tiểu Giáp quay đầu đi gõ cửa.

Người gác cổng Đông phủ thấy bọn họ thường đến cũng thấy quái lạ, vội vã vào bẩm báo xong, liền dẫn họ vào cửa.

Đến gần thính phòng, lại thấy Đông thị phu phụ đang ngồi cùng một thiếu phụ.

Mặc dù ba người ngồi như vậy, cũng im lặng không nói tiếng nào.

Cố Xạ dẫn đầu bước qua bậc cửa.

Thiếu phụ kia nhìn thấy y, sắc mặt ngưng trọng hòa hoãn lại, gật đầu nói: “Cố sư huynh.”

Đông lão gia như tỉnh mộng, đứng lên nói: “Cố công tử, Đào đại nhân.”

Thiếu phụ hướng ánh nhìn về phía Đào Mặc, kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ vị này chính là Huyện thái gia mới nhậm chức?”

Đào Mặc nói: “Đúng vậy.”

Thiếu phụ nói: “Ta là Dương Thùy Liễu. Gia phụ Dương Thùy Nhất.”

Cố Xạ thấy Đào Mặc không phản ứng gì, giải thích: “Con gái của gia sư.”

Đào Mặc kinh ngạc hỏi: “Ngươi ngoại trừ Nhất Chuy tiên sinh, còn có sư phụ khác?”

Thiếu phụ sửng sốt, trong mắt lập tức hiện lên tiếu ý, “Gia phụ họ Dương tên Thùy Nhất, hiệu Nhất Chuy tiên sinh.”

Đào Mặc xấu hổ muốn độn thổ cho xong.

Cố Xạ hỏi thiếu phụ: “Ngươi sao lại đến đây?”

Thiếu phụ nhìn về phía Đông phu nhân, “Ta chỉ muốn lãnh giáo cữu mẫu hai chuyện.”

Đông phu nhân sắc mặt trắng bệch.

Đông lão gia phất tay nói: “Việc này để sau hãy nói.”

Thiếu phụ nói: “Khó có khi sư huynh và Đào đại nhân cùng ở đây, có một số việc tốt hơn nên nói cho rõ ràng minh bạch. Người nói đi? Cữu mẫu?”

Đông phu nhân không nói gì.

Đông lão gia giận tái mặt nói: “Chuyện này sau này ta tự có phương pháp.”

Thiếu phụ nheo mắt lại, “Đàm Dương huyện ta xưa nay có quy tắc, nếu gặp tranh chấp không cách nào làm rõ, đều có thể giao cho tụng sư phán đoán. Nếu còn không được, liền án theo lệ cũ, chuyển giao quan phủ.”

Nghe được hai chữ quan phủ, tinh thần Đào Mặc khẽ động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.