Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 24: Họa bất đan hành [6]



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đào Mặc trên dưới quan sát hắn, “Các hạ là?”

“Tại hạ Mộc Xuân.” Mộc Xuân ôm quyền, trong sự văn nhã lại có vài phần tiêu sái, “Là người quen cũ của Lão Đào.”

Hách Quả Tử cau mày nói: “Ngươi làm sao tìm được nơi này mà đến?” Bọn họ lúc rời quê nhà, chưa từng nói cho bất kì người nào.

Mộc Xuân cười nói: “Hai vị yên tâm, ta không có ác ý, chỉ là muốn tìm bằng hữu ôn chuyện cũ mà thôi.”

Hách Quả Tử vội ho một tiếng, lẩm bẩm: “Ta cũng không nói ngươi có ác ý, đây cũng không có bạc.”

“Đã như vậy, ngươi hãy theo ta.” Mặc dù Đào Mặc rất muốn đuổi theo Cố Xạ, nhưng giờ này khắc này cũng không thể không tạm thời buông ý muốn này xuống, dẫn Mộc Xuân về huyện nha. Kỳ thực, hắn đối với quan hệ của Mộc Xuân và Lão Đào cũng hết sức tò mò. Không biết sao, nhìn thấy vị Mộc Xuân này, hắn lại không tự chủ mà nhớ tới Lão Đào đã từng đề cập qua lão đông gia. Chẳng lẽ, thực sự là người của lão đông gia.

(Sao anh biết, sao trực giác anh hay vậy =.=”)

Mộc Xuân đối với ánh mắt nhiều lần chú mục mình của hắn cũng mỉm cười đáp lại, chưa từng biểu lộ nửa phần không vui.

Vào huyện nha, mắt Hách Quả Tử đã dài ra, để Mộc Xuân ở bên ngoài chờ một lát, mình và Đào Mặc cùng đi thông báo cho Lão Đào trước. Vạn nhất là người nào đó không ra gì tìm đến cửa, cũng tiện bàn bạc làm sao đuổi đi.

Lão Đào nghe có người tìm lão, mặt đầu tiên là biến sắc, nghe đối phương tên gọi Mộc Xuân lại ngẩn ra.

Hách Quả Tử thấy sắc mặt đoán ý, thất thanh hỏi: “Chẳng lẽ là con riêng của Lão Đào và nhân tình lão tìm đến cửa?”

Lão Đào đột nhiên nghiêng đầu trừng hắn.

Hách Quả Tử rụt đầu.

“Ngươi vừa mới nói cái gì?”

“Không, ta không có nói gì.” Hách Quả Tử lần đầu thấy Lão Đào thần tình nghiêm nghị như vậy, đâu dám thừa nhận.

Lão Đào nói: “Ngươi nói hắn bao nhiêu tuổi mà là nhi tử của ta?”

Hách Quả Tử bị lão hỏi ngược lại thì sửng sốt một chút, hồi lâu mới gật đầu nói: “Chính xác. Hắn nhìn qua so với thiếu gia không lớn hơn bao nhiêu tuổi.”

“Mộc Xuân?” Lão Đào nhíu mày, “Lẽ nào hắn là…”

“Chính là tại hạ.” Mộc Xuân cười tủm tỉm từ bên ngoài đi vào.

Hách Quả Tử chống nạnh nói: “Ngươi cái người này sao lại không biết lịch sự xông thẳng vào thế chứ?”

Mộc Xuân chắp tay nói: “Thứ lỗi.” Nhưng ánh mắt thì vẫn nhìn Lão Đào.

Lão Đào lúc này đã bình tĩnh trở lại, trên mặt hoàn toàn nhìn không ra vết tích bất kỳ tâm tình chấn động gì, “Nguyên lai là Mộc tiên sinh hạ cố.”

Mộc Xuân mỉm cười nói: “Không dám không dám. Ngưỡng mộ Lão Đào ngày trước tiếng tăm vang lừng, hôm nay vừa gặp, quả nhiên danh bất hư truyền.”

Lão Đào nói: “Trường Giang sóng sau đè sóng trước, giang sơn đại hữu nhân tài xuất, thiên hạ bây giờ đã là của các ngươi rồi.”

Mộc Xuân nói: “Người quá khiêm tốn rồi. Người năm đó sự nghiệp vĩ đại đến nay còn đang lưu truyền, thế hệ ta nghe nói, đều kính nể không thôi.”

Lão Đào mặt hơi biến sắc, bình tĩnh nhìn hắn, phảng phất nhớ đến vẻ mặt tươi cười bày ra vẻ nho nhã nhìn người thấu triệt kia.

(kia, là ai, là ai đó :)) a ta bấn loạn, ta nhớ cái vẻ mặt ấy quá đi, chẳng ngờ bạn Mộc Xuân lại giống đến thế, không dùng cũng uổng nhỉ :3 mà bạn thật là mới gặp đã châm chọc nhau thế rồi >.<, người ta đã hối hận lắm rồi mà)

Hách Quả Tử kéo Đào Mặc, nhỏ giọng nói: “Bọn họ đang nói cái gì vậy? Cái gì danh bất hư truyền? Cái gì sự nghiệp vĩ đại? Lẽ nào Lão Đào trước kia là một đại danh nhân hay sao?” Kỳ thực thời gian Lão Đào vào phủ cũng không dài, chỉ là lão đối nhân xử thế lão luyện, Đào lão gia lại đối với lão tín nhiệm có thừa, cho nên mới ngắn ngủi vài liền trở thành Đại tổng quản Đào phủ, là người Đào lão gia lúc lâm chung đã ủy thác.

Đào Mặc trầm ngâm nói: “Có lẽ, hắn là người của lão đông gia của Lão Đào.”

“Lão đông gia?” Hách Quả Tử cả kinh, sau đó lo lắng hỏi, “Vậy hắn sẽ không đưa Lão Đào về chứ?”

Thanh âm hai người nói chuyện tuy nhỏ, nhưng khoảng cách quá gần, khiến Mộc Xuân và Lão Đào muốn không nghe thấy cũng không được.

Lão Đào nhìn Mộc Xuân, chậm rãi nói: “Chúng ta vào phòng rồi nói.”

Mộc Xuân mỉm cười gật đầu nói: “Đang có ý đó.”

Hai người dứt lời, cũng không để ý Đào Mặc và Hách Quả Tử vẫn đứng tại chỗ giương mắt chăm chú nhìn bọn họ, đi vào phòng Lão Đào.

Hách Quả Tử muốn đuổi theo, lại bị Đào Mặc chặn lại.

Hách Quả Tử mở to mắt, “Thiếu gia không muốn biết bọn họ nói gì sao?”

“Muốn.”

“Vậy đi thôi.” Hách Quả Tử vừa mới di chuyển, lại bị lôi trở về.

Đào Mặc nghiêm túc nói: “Không nên nghe lén.”

“…”

***

Lão Đào và Mộc xuân nói chuyện, chính là cả một đêm.

Đào Mặc sáng thức dậy, liền thấy Hách Quả Tử lén lén lút lút đi tới, “Hôm qua ta nghe được trong phòng Lão Đào có tiếng động.”

“Tiếng động?”

“Tiếng động long trời lở đất.” Hách Quả Tử nói xong thâm trầm.

Đào Mặc giật mình nói: “Đánh nhau?”

“Ai biết được chứ.” Hách Quả Tử lắc đầu.

Đào Mặc sải bước qua bậc cửa định chạy về hướng phòng của Lão Đào, lại bị Hách Quả Tử ngăn lại. “Ngươi…”

Hách Quả Tử nghiêm túc nói: “Không nên nghe lén nha… Thiếu gia.”

“…”

.

Kết quả thỏa hiệp là hai người cùng lén lén lút lút đứng ở cửa phòng Lão Đào.

Bên trong vô cùng yên tĩnh.

Hách Quả Tử nói: “Chẳng lẽ đánh mệt, ngủ rồi?”

Đào Mặc nói: “Huyện nha nhiều phòng như vậy, hà tất chen chúc một chỗ?”

Hách Quả Tử nói: “Nói không chừng bọn họ muốn chen chúc.”

Bốn phía bỗng yên tĩnh lại.

Hách Quả Tử và Đào Mặc nhìn nhau, đều nhìn thấy sự kinh sợ trong mắt đối phương.

Chẳng lẽ, Lão Đào và Mộc Xuân là… loại quan hệ này?

Đào Mặc trong lòng nhất thời sinh ra cảm giác vô cùng hâm mộ.

.

Bên ngoài phòng nói chuyện thật vui vẻ, không khí bên trong phòng tịnh không… hài hòa như bọn họ nghĩ vậy.

Mộc Xuân tự tiếu phi tiếu nhìn Lão Đào: “Lô trưởng lão vẫn quyết định trốn ở đây không ra ngoài?”

Lão Đào căm phẫn ngoảnh lại, “Ngươi khiến ta thành cái dạng như vậy làm sao ra ngoài?” Trên gương mặt già nua toàn là vết xanh tím.

“Cũng tốt hơn ngươi đặc biệt chào hỏi ta bằng một cước vào bụng.” Mộc Xuân ôm bụng, cười đến nhe răng trợn mắt.

“Ngươi chí ít ở ngoài mặt không nhìn ra. Ngươi khiến ta thành như vậy làm sao ăn nói với thiếu gia!” Lão Đào không ngừng soi gương.

Mộc Xuân nói: “Không ngờ Lô trưởng lão lại thực sự đối với hắn trung thành tận tâm như vậy.”

Động tác Lão Đào chợt ngừng lại, “Trước đây ta bị đuổi giết, là Đào lão gia đã cứu ta. Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo, có sai sao?”

*Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo: ân như giọt nước, báo đáp phải bằng cả con suối

“Ta cũng không nói có gì sai, chỉ là, không ngờ Lô trưởng lão cũng có ngày cam tâm tình nguyện thần phục kẻ khác mà thôi.”

Lão Đào lặng im, thật lâu mới nói: “Lúc trước là ta sai rồi.”

Mộc Xuân nhìn lão.

“Minh tôn mới là đúng.” Ngắn ngủi năm chữ, lại đem nửa cuộc đời sở tác sở vi của lão thay đổi dòng chảy.

Mộc Xuân hơi lộ vẻ cảm động. Hắn biết, người như Lão Đào, giết thì dễ dàng, muốn lão nhận thua lại nghìn khó vạn khó.

“Chí ít, ta tự nhận không có khả năng làm tốt như hắn. Bất quá, ” Lão Đào đổi giọng, “Hắn cùng với Tuyết y hầu các loại sự, xin thứ cho ta không dám gật bừa.”

Mộc Xuân cười nói: “Ta cho là chuyện của Tuyết y hầu và Minh tôn cũng không cần ngươi thừa nhận.”

Lão Đào thở dài nói: “Không nghĩ tới già đã như vậy, trẻ cũng lại như vậy.”

(Hà cái này là nói chuyện lão Minh tôn cùng lão Ám tôn đã giải quyết nội bộ, bây giờ đến Minh tôn với Ám tôn tuy không giải quyết nội bộ nhưng giải quyết ngoại bộ rồi nè :)) làm gì mà kì thị nam phong dữ vậy[​IMG] nhưng mà kì thị thì quanh lão cũng chỉ toàn người như vậy :)))

Mộc Xuân nói: “Mục đích hôm nay ta đến, chắc hẳn Lô trưởng lão rất rõ ràng.”

Lão Đào nói: “Ta tạm thời không thể đi theo ngươi.”

“A.” Mộc Xuân đối với đáp án này cũng không bất ngờ.

“Thiếu gia còn cần đến ta.” Lão dừng một chút, “Ít nhất phải chờ đến lúc ta xác định cánh của thiếu gia đã lớn mạnh, không cần ta đi theo bên cạnh nữa.”

Mộc Xuân nở nụ cười, “Lô trưởng lão. Ngươi làm sao lại cho rằng… giờ này ngày này ngươi còn có chỗ mặc cả chứ?”

Lão Đào không giận mà cười, “Cho dù ta năm đó cả bàn toàn thua, nhưng vẫn còn để lại không ít quân cờ trên bàn cờ. Con chó lúc cấp bách còn nhảy tường, huống hồ là con người?”

Mộc Xuân nói: “Đối với Đào phủ, ta cũng có nghe qua. Báo thù đối với Ma giáo, bất quá chỉ một cái nhấc tay.” Mộc Xuân nói, “Chỉ cần Lô trưởng lão chịu đáp ứng quay về Ma giáo, chút chuyện nhỏ này ta cũng có thể giải quyết.”

Lão Đào nói: “Muốn báo thù, một mình ta cũng có thể.”

Mộc Xuân nói: “Ngươi muốn để Đào Mặc tự tay báo thù?”

Lão Đào lắc đầu nói: “Thế đạo này vốn là mạnh được yếu thua. Báo thù hay không, phải do thiếu gia tự mình quyết định. Điều duy nhất ta muốn làm, chỉ là giúp hắn trở thành người ăn thịt, chứ không phải miếng thịt bị ăn!”

Mộc Xuân nói: “Thỏ không ăn thịt.”

Lão Đào nói: “Hắn không cần ăn thịt, hắn chỉ cần có tâm của một con sư tử.” (Khó a~)

Con thỏ có tâm sư tử?

Mộc Xuân nhớ đến dáng vẻ Đào Mặc, không khỏi lắc đầu cười. (Đừng khinh thường người ta nha[​IMG])

Lão Đào nói: “Đây là mong muốn duy nhất của ta, chỉ cần nguyện vọng đạt thành, muốn chém muốn giết, cái gì cũng được.”

Mộc Xuân nói: “Ngươi cho là Minh tôn sẽ giết ngươi?”

“Chỉ cần nguyện vọng đạt thành, phải hay không phải, cũng không còn trọng yếu nữa.”

Mộc Xuân trầm ngâm một lúc lâu, nói: “Không bằng chúng ta đánh cuộc.”

“Đánh cuộc?”

“Ta cho rằng, Minh tôn nhất định sẽ giữ cho ngươi một mạng.” (Nếu không tin, thì nửa đời đi theo Minh tôn mà không hiểu hắn rồi, hèn chi lão thua đấy Lô trưởng lão)

Lão Đào bất động thanh sắc. Lão tuy rằng không sợ chết, nhưng cũng không phải không muốn sống. Lão biết người trước mặt là một thân tín bên cạnh mà Minh tôn tin cậy nhất, lời hắn nói nhất định có căn cứ, trong lòng không khỏi thả lỏng.

Mộc Xuân nói: “Chi bằng như vậy. Ngươi về Bễ Nghễ sơn trước, Đào Mặc thì tạm thời để ta trông nom… chiếu cố. Nếu ngươi chưa chết, tự nhiên có thể quay lại tiếp tục giúp đỡ hắn. Nếu ngươi chết, ta đáp ứng ngươi, nhất định bảo vệ hắn cả đời bình an.”

Lão Đào nhíu mày.

Mộc Xuân trước khi lão mở miệng đã giành nói trước: “Không phải vậy, chỉ có thể bảo vệ hắn khỏi đao kiếm.”

Lão Đào trầm mặc, mắt không ngừng dò xét hắn. ,

Mộc Xuân một vẻ thản nhiên.

Hồi lâu.

Lão Đào trầm giọng nói: “Một lời đã định.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.