Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 33: Châm phong tương đối [6]



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mộc Xuân đóng cửa sổ, như thờ ơ hỏi: “Nghe nói xe ngựa của Cố Xạ đã đến.”

Đào Mặc cũng không để tâm vì sao tin tức hắn nhanh như vậy, vội gật gật đầu.

Mộc Xuân nói: “Là Cố Xạ nói gì đó, khiến đông gia không vui?”

Đào Mặc rất nhanh lắc đầu, thở dài nói: “Y, y giống như không nói gì cả, lại. . . lại giống như đã nói gì đó, nhưng ta không lĩnh ngộ được.”

Mộc Xuân ra vẻ khó xử nói: “Nếu như ngay cả đông gia cũng không biết, ta há có thể đoán được?”

Đào Mặc nói thẳng: “Ta thấy ngươi thông minh hơn ta, có lẽ hiểu được.” Hắn dừng một chút, gỡ mão xuống, “Không bằng ta kể lại đoạn đối thoại của chúng ta, ngươi nghe một chút.”

Mộc Xuân làm tư thế mời.

Đào Mặc kể lại.

Trí nhớ hắn rất tốt, đối với Cố Xạ lại để tâm, mô tả lại thật rõ ràng mạch lạc, ngay cả thần thái Cố Xạ lúc đó cũng rất sống động.

Sau đó Mộc Xuân hơi ngạc nhiên, liền cười tủm tỉm nghe.

Cuối cùng, Đào Mặc thu hồi các loại biểu tình, buồn bực nói: “Xe ngựa chỉ vòng một vòng rồi lại trở về huyện nha, ta cũng không biết y có ý gì. Có phải ta nói gì đắc tội y mà không hay biết hay không?”

Mộc Xuân nói: “Nếu nói như vậy, cũng có thể.”

Đào Mặc thấy hắn quả nhiên biết, liền trừng mắt truy vấn: “Đã nói sai cái gì rồi?”

“Đông gia còn nhớ Tôn Nặc có quan hệ gì với Cố Xạ không?”

Đào Mặc gật đầu nói: “Là đồng môn. A, ngươi muốn nói, vì Tôn Nặc?”

Mộc Xuân nói: “Lương gia nguyện ý lên công đường là muốn để Lương công tử và Khâu nhị tiểu thư kết thân. Hôm nay đông gia làm thỏa ý bọn họ, hiển nhiên chẳng khác nào để tụng sư bọn họ mời Lô Trấn Học thắng bàn cờ, đại biểu Khâu gia Tôn Nặc thua. Lâm Chính Dung sư phụ của Lô Trấn Học, cùng ân sư của Tôn Nặc, Cố Xạ Chuy tiên sinh đối đầu nhiều năm, hắn đánh bại Tôn Nặc thắng kiện, Cố Xạ sao có thể cao hứng?”

Đào Mặc nghe đến ngây người, hồi lâu mới nói: ” Khâu nhị tiểu thư và Lương công tử rõ ràng là lưỡng tình tương duyệt người có tình ý với nhau, ta chỉ là để bọn họ những người hữu tình sẽ thành quyến thuộc, có gì sai?”

“Không sai.” Mộc Xuân nói, “Bất quá cầu không mà thôi.”

Đào Mặc vẻ mặt phức tạp, “Vậy hắn bảo ta tốc thẩm là ý gì?”

Mộc Xuân nói: “Ban đầu khai đường, vướng mắc của Khâu nhị tiểu thư và Lương công tử chưa nổi lên mặt nước, Tôn Nặc chiếm thượng phong một ít. Dưới tình hình này, Cố Xạ tự nhiên hi vọng ngươi tốc chiến tốc thắng, theo lời Cố Tiểu Giáp, đợi hai bên mãn kỳ hạn mỗi người đã thành thân, cả hai không còn quan hệ gì với nhau.”

Đào Mặc nghi hoặc nói: “Y làm sao biết ẩn sau là. . .”

Mộc Xuân chỉ cười không nói.

Đào Mặc bừng tỉnh đại ngộ, nói: “Y sớm biết Khâu nhị tiểu thư và Lương công tử có ý với nhau, cũng sớm biết người mật báo tin tức là Khâu nhị tiểu thư? ! Nhưng, nhưng ta nếu thật theo lời y, phán hai người họ đợi mãn kỳ hạn sẽ tự thành thân, chẳng rõ là đã chia rẻ người có tình rồi sao, nói không chừng lại còn tạo nên hai đoạn nghiệt duyên? Y. . . sao lại như vậy? !”

Mộc Xuân nhìn bộ dáng bị đả kích lớn của hắn, đang muốn khuyên mấy câu, lại thấy Đào Mặc xoay người, chạy ra khỏi phòng.

***

Đào Mặc chạy như bay ra khỏi huyện nha, chạy ra phố, chạy thẳng đến trước cửa Cố phủ mới dừng lại.

Lúc hắn chạy ra tâm tình kích động phẫn nộ, chỉ muốn tìm Cố Xạ hai mặt đối chất, nhưng lúc này đã đứng trước cửa Cố phủ, lại do dự không vào, bồi hồi không yên.

Ước chừng tới lui một hồi gần một nén nhang, hắn rốt cuộc giậm chân, tiến lên gõ cửa.

Cánh cửa rất nhanh đã mở ra, người canh cửa nhận ra hắn, cũng không cần bái thiếp, lập tức thông báo cho Cố Tiểu Giáp.

Cố Tiểu Giáp không ngờ rằng mình ở trên công đường vừa quỳ vừa bái nhưng vẫn bị thua, đang lấp một bụng hỏa, nghe nói Đào Mặc tới cửa, vụt đứng lên, cũng không bẩm báo Cố Xạ, ba bước thành hai đi ra cửa.

Đào Mặc giờ này phút này đã bình tĩnh trở lại, chỉ muốn hỏi Cố Xạ rõ ràng. Ở trong tâm hắn, Cố Xạ tuy lạnh lùng, nhưng đối nhân xử thế đều vô cùng có nguyên tắc, là người không phải vì muốn thắng mà không từ thủ đoạn. Bởi vậy khi hắn thấy Cố Tiểu Giáp khí thế hung hăng đi đến, hơi giật mình.”Ngươi. . .”

“Ngươi đến làm gì?” Thanh âm Cố Tiểu Giáp so với hắn còn cao hơn.

“Ta. . .”

“Ta hiện tại không muốn gặp lại ngươi!”

“Ngươi. . .”

“Ngươi nói gì cũng vô dụng!”

“Ta. . .”

“Ta không muốn nghe!”

Đào Mặc đành im lặng.

Nhưng hắn im lặng lại chọc cho Cố Tiểu Giáp càng thêm không vui, “Ngươi không có việc gì tới đứng không trước cửa làm gì?”

Đào Mặc nhìn hắn.

Cố Tiểu Giáp bị hắn nhìn đến ngây người, vẻ kiêu căng giảm đi, “Ngươi chớ cho là bày ra dáng vẻ cúi đầu thì công tử nhà ta sẽ tha thứ cho ngươi, không có cửa!”

Sự tức giận của Đào Mặc vốn đã lắng lại lại bị hắn ba lần bốn lượt làm nổi lên một ít, thấp giọng nói: “Ta muốn gặp công tử nhà ngươi.”

“Công tử nhà ta không có ở đây.”

Đào Mặc ngẩn ngơ, “Đi nơi nào rồi?”

Cố Tiểu Giáp hừ lạnh nói: “Không phải chuyện của ngươi.”

Đào Mặc biết hắn giận dỗi, nhưng lại không thể trách được, đành nói: “Ta có chuyện muốn hỏi y, hỏi xong sẽ đi ngay.”

“Hỏi công tử nhà ta?” Cố Tiểu Giáp liếc nhìn hắn, “Nếu ta nhớ không lầm, bên cạnh Đào đại nhân có Kim Mộc hai vị sư gia đúng chứ? Còn cần gì hỏi công tử nhà ta? Công tử nhà ta không phải họ Hỏa, cũng không phải họ Thủy, lại càng không phải họ Thổ, e là không thể tụ hợp thành ngũ hành của Đào đại nhân, không đảm đương nổi việc ngài hỏi ý kiến!”

*Ngũ hành chính là Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ đấy

Đào Mặc bị hắn văng nước bọt đầy mặt, không khỏi thối lui hai bước.

“Tạm biệt không tiễn!” Cố Tiểu Giáp đóng cửa kêu ầm một tiếng!

.

Tóc Đào Mặc bị gió thổi ra từ cánh cửa nhất tề bay về phía sau, chốc lát, mới ý thức được mình bị cấm cửa, trong buồn bực lại có chút kinh hoảng.

Có phải hay không, đây cũng là thái độ của Cố Xạ? Y hạ quyết tâm từ nay về sau phải cùng mình cầu trở về cầu, đường trở về đường?

Hắn thất hồn lạc phách đi trên đường.

Phố xá xôn xao, nhưng lại cùng hắn hoàn toàn không ăn nhập. Tiếng gào to, tiếng cười vui như nước chảy thành dòng trước người hắn, một giọt cũng không dính thân.

Nghĩ đến mình cùng Cố Xạ quen biết tới nay chỉ từng chút nhỏ giọt, vừa đau lòng vừa mê man.

Lẽ nào Cố Xạ thật sự chuẩn bị cùng hắn đao lưỡng đoạn, không gặp nhau nữa hay sao? Tim truyền tới trận trận đau đớn quen thuộc, hắn ôm ngực đứng trên đường một lát.

Người xung quanh thấy hắn vẻ mặt thống khổ, đều tránh sang bên.

“A!” Đột nhiên có người kêu lên sợ hãi, tuy rằng không to, nhưng Đào Mặc nghe vào trong tai lại giống như đòn cảnh tỉnh. Hắn quay đầu nhìn lại, nhưng chỉ thấy một thân ảnh vội vã chạy đi.

“Bồng Hương?” Đào Mặc thấp giọng lẩm bẩm, hậu tri hậu giác đuổi theo, nhưng thân ảnh kia sớm đã biến mất trong đám người.

Hắn ở trên đường như con ruồi không đầu mà tìm gần nửa canh giờ, mới mất hồn mất vía trở về huyện nha.

Hách Quả Tử sớm đã đợi ở cửa, thấy hắn vào cửa, liền kéo hắn sang một bên, vội hỏi: “Thiếu gia, ngươi đã đi đâu?”

Đào Mặc đang tâm phiền ý loạn, thuận miệng nói: “Đi chung quanh một chút.”

“Cố Xạ đã đến gần nửa canh giờ rồi.” Hách Quả Tử thấp giọng nói.

Đào Mặc ngơ ngẩn, một lát mới hỏi: “Ai?”

“Cố Xạ a.” Hách Quả Tử lo lắng nhìn hắn. Hắn tuy không thích Cố Xạ, nhưng thấy thiếu gia nhà mình chẳng mấy chốc đã quên được người mình tâm tâm niệm niệm nhị tịnh, cũng thấy kinh hãi.

Đào Mặc mở to hai mắt nói: “Y, y, y làm sao đến?”

Hách Quả Tử nói: “Ngồi xe ngựa đến. Làm sao?”

“Ha, không.” Đào Mặc vừa nói xong liền chạy vào phòng, chạy vài bước, hắn lại phải quay lại, sửa sang lại tóc mai cùng y phục hỏi Hách Quả Tử, “Thế nào?”

Hách Quả Tử thấy hắn hưng phấn đến mức hai gò má đỏ hồng, trong lòng bất đắc dĩ, thuận tay giúp hắn sửa lại vạt áo, “Ta thấy Cố Xạ đến không có ý tốt, thiếu gia cẩn thận một chút.”

Đào Mặc bình tĩnh lại, nặng nề gật gật đầu, chậm rãi đi vào.

Nhưng Cố Xạ không hề có trong thính phòng, Đào Mặc tìm một vòng, mới tìm được y ở trong thư phòng.

(Bạn này sao tới là tự vọt vào phòng chờ người ta thế nhờ *gãi cằm :))*)

“Ngươi,” Đào Mặc đứng ở cửa vừa định mở miệng, hai mắt sâu thẩm như bầu trời đêm của Cố Xạ yên lặng nhìn mình, thanh âm nhất thời hạ xuống, “sao ngươi lại tới đây?”

Cố Xạ thả quyển sách cầm trên tay xuống bàn, thản nhiên nói: “Không phải ngươi tìm ta sao?”

Đào Mặc lúng ta lúng túng nói: “Phải, nhưng không phải ngươi không muốn gặp ta sao?”

Cố Xạ ánh mắt trầm xuống.

Tâm Đào Mặc cũng trầm theo, chỉ sợ mình lại đắc tội y rồi.

Nhưng Cố Xạ không phất tay áo bỏ đi như hắn nghĩ, mà chậm rãi nói: “Bên ngoài lạnh, vào đây đi.”

Đào Mặc đáp ứng một tiếng, rảo bước qua bậc cửa, nghĩ lại mới nhớ hắn mới là chủ nhân của thư phòng này, nhìn Cố Xạ đường hoàng mà chiếm lấy bàn sách của hắn, trong lòng nhất thời có loại cảm giác vi diệu.

(Ta cũng vừa có cảm giác đấy đấy :d)

Cố Xạ nói: “Ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Đào Mặc trên đường trở về, lửa giận trong lòng cùng kích động sớm đã thiêu đốt đến cháy rụi, nghe y nhắc tới, lại ngập ngừng, hỏi: “Ngươi đã sớm biết Khâu nhị tiểu thư chung tình với Lương công tử có phải không?”

“Không sớm.” Cố Xạ không hề có ý che giấu, “Chỉ trước lúc ngươi thăng đường.”

Đào Mặc nhìn vẻ mặt y không có gì hổ thẹn, có chút lờ mờ, “Ngươi quả nhiên sớm đã biết.”

Cố Xạ nói: “Vậy thì thế nào?”

“Ngươi đã biết bọn họ lưỡng tình tương duyệt, sao còn sai Cố Tiểu Giáp lên công đường xui khiến Khâu lão gia và Lương lão gia đợi hết kì hạn hôn ước?” Đào Mặc nhìn chằm chằm y không chớp mắt.

Cố Xạ nói: “Nếu không như vậy, Tôn Nặc ngay cả hi vọng thắng kiện cũng không có.”

Đào Mặc ngây người thật lâu, mới nói: “Thắng kiện?”

Cố Xạ nói: “Tôn Nặc là tụng sư.”

“Ta biết. Nhưng ngươi. . .”

“Ta và hắn là đồng môn.”

“Nhưng Lương công tử và Khâu nhị tiểu thư rõ ràng chung tình với nhau, vậy bọn họ. . .”

Cố Xạ đứng lên, nhìn hắn chằm chằm, dùng giọng điệu lạnh lùng không gì sánh được nói: “Liên quan gì đến ta?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.