Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 36: Châm phong tương đối [9]



Lương Văn Vũ ngồi xe lăn, Khâu Uyển Nga được bà mai dẫn vào hỉ đường.

Lương, Khâu nhị lão ngồi tại đường thượng, một vui sướng hân hoan, một mặt trầm như nước. Bất quá cả sảnh đường đỏ tươi làm nổi bật, cũng không sợ người khác chú mục.

Tân lang tân nương sau khi tiến vào sảnh đường quỳ gối dâng hương, khấu đầu ba cái, rồi đứng lên bái thiên địa cao đường.

Đến phiên hai người đối bái, Khâu lão gia nhìn Lương Văn Vũ chỉ có thể ngồi trên xe lăn mắt ánh lên sự yêu thương, nặng nề mà thở dài. Đối với việc Khâu Uyển Nga trù tính và lừa dối, lão lại tức giận, dù có cực kì tức giận, người xuất giá rốt cuộc là nữ nhi lão, nhìn hai người ván đã đóng thuyền, hắn ngoại trừ chấp nhận ra cũng không còn cách nào khác.

Lương lão gia thì lại càng xem càng hoan hỉ, nhịn không được ha ha cười rộ lên.

Tân nương rất mau được đưa vào động phòng, Lương Văn Vũ thì đi cùng với thanh niên Lương gia nọ, đến các bàn kính rượu.

Hắn đầu tiên kính bàn chủ, đến trước mặt Đào Mặc, đặc biệt rót đầy bôi, thật tâm thật ý cảm kích nói: “Nếu không có đại nhân hôm đó ở trên công đường phán làm thức tỉnh ta, ta cùng với Uyển Nga cũng sẽ không có ngày hôm nay. Ân này đức này, Lương Văn Vũ cả đời nhớ rõ.” Hắn nói xong, ngửa đầu uống cạn, sau đó đem bôi đảo ngược, không còn giọt nào.

Đào Mặc nói vài câu chúc mừng, cũng uống cạn ly.

“Tốt quá!” Những người trong bàn ồ lên.

Lương Văn Vũ hướng hắn cười cười, đi sang bàn khác.

Đào Mặc tay cầm ly rượu, tay cầm bầu rượu, tự rót tự uống.

Hách Quả Tử mặc dù vị trí ngồi xa, mắt vẫn không rời một giây, thấy hắn uống rượu, trong lòng vừa sợ vừa buồn, thừa dịp mọi người mải miết dùng bữa, lặng lẽ đi tới bên cạnh Mộc Xuân, đang muốn mở miệng, khóe mắt lại liếc thấy Y Vũ công tử đang nhìn qua, nhất thời ngẩn ra tại chỗ.

Mộc Xuân lấy tay khẽ kéo tay áo hắn.

Hách Quả Tử hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngươi sao lại ở chỗ này?”

Y Vũ lúng túng nói: “Ta và Lương Văn Vũ là người quen cũ, cho nên đến uống vài ly rượu mừng. “

“Người quen cũ của ngươi? Vậy ta thấy Lương Văn Vũ cũng không tốt lành gì.” Hách Quả Tử phỉ phui.

Y Vũ thấy những người ngồi cùng bàn đều đang vểnh tai nghe, vội cúi đầu không nói.

Hách Quả Tử còn muốn thừa thắng xông lên, lại thấy Mộc Xuân không tán đồng nhìn mình chằm chằm, ngượng ngùng khép miệng.

“Chuyện gì?” Mộc Xuân hỏi.

Hách Quả Tử còn chưa hết giận trừng mắt nhìn Y Vũ, thấp giọng nói: “Ta vốn còn thấy kỳ quái thiếu gia lâu như vậy một giọt rượu cũng không uống, sao hôm nay lại uống, hóa ra là nơi này có yêu nghiệt!” Hắn cố ý nhấn mạnh hai từ yêu nghiệt, quả nhiên dẫn tới bao ánh mắt nghi ngờ.

Y Vũ đầu cúi càng thấp hơn.

Hách Quả Tử ngược lại nói với Mộc Xuân: “Ngươi khuyên nhủ thiếu gia đi, không nên uống nữa.”

Mộc Xuân ngẩn người, “Sao ngươi không đi?”

“Cái này, ” Hách Quả Tử do dự một chút, mới nhỏ giọng nói, “ta thấy ngươi nhìn được.”

Mộc Xuân: “… “

.

Hai má Đào Mặc đỏ như đánh phấn, lại cảm thấy ở bên một cánh tay đưa ra, giữ ly rượu hắn lại.

“Đông gia, đủ rồi.” Mộc Xuân vốn không muốn quản việc đâu đâu này, thế nhưng trước có Lão Đào tha thiết dặn dò, sau có Hách Quả Tử ánh mắt sáng rực, khiến hắn không thể không làm.

Đào Mặc hai gò má đỏ như bôi son, mắt mở không to, chỉ híp thành cái lỗ nhìn hắn, “Ngươi là…”

” Mộc Xuân. “

“Mộc Xuân?” Đào Mặc cúi đầu.

Đang lúc Mộc Xuân hoài nghi hắn có phải ngủ rồi hay không, hắn đột nhiên ngẩng đầu, “chưa nghe qua.”

“… ta đưa ngươi về.” Mộc Xuân đưa tay muốn nâng hắn dậy.

Đào Mặc đột nhiên nhào cả người tới.

Mộc Xuân cau mày. Toàn thân mùi rượu khiến hắn có một loại kích động muốn đem người ném ra ngoài!

“Ngươi rất thích… mùa xuân sao?” Đào Mặc lẩm bẩm nói.

Mộc Xuân nhìn biểu tình những khách nhân khác đang xem cuộc vui, gật đầu trí ý nói: “Ta đưa Đại nhân nhà ta về trước. “

Lương lão gia đi đến, “Ta thấy Đào đại nhân như vậy không tiện lên đường, không bằng nghỉ ngơi ở khách phòng nhà ta tối hẵng về.”

Mộc Xuân nghĩ đến một lát nữa phải ngồi trong xe đầy mùi rượu, càng nhíu chặt mày, liền nửa đưa nửa đẩy đồng ý.

Lương Văn Vũ thấy hắn dáng vẻ văn nhã, ôm một người lớn như thế quả thực vất vả, thì gọi hai người hạ nhân đến giúp một tay.

Nhưng Đào Mặc dường như chỉ muốn Mộc Xuân, mặc cho người khác kéo thế nào đẩy thế nào, hắn cũng không chịu xuống.

Mộc Xuân đang chuẩn bị dùng nội lực đánh văng hắn ra, lại nghe Hách Quả Tử ở bên nói: “Cứ như vậy ôm đi thôi. Nếu Mộc sư gia thấy nặng, chúng ta tới ôm chân.”



Mộc Xuân tưởng tượng ra một hình ảnh, khóe miệng khẽ nhếch, bất động thanh sắc nói: “Không cần, ta giữ được.” Hắn nói xong, cũng không quan tâm đang ở nơi đông người, nhiều con mắt dõi theo, có kinh thế hãi tục hay không, dứt khoát đem Đào Mặc ôm ngang lên, theo hạ nhân Lương phủ đi đến khách phòng.

Hách Quả Tử đi theo bên cạnh, kinh nghi nhìn hắn thần sắc trấn định, không ngừng hỏi: “Không việc gì chứ? Có nặng quá không? Có cần giúp một tay không… hay là nghỉ ngơi một chút đi… thật không cần giúp… thật sự thật sự không cần…”

(Uầy, người ta một thân võ công đấy, Đào Mặc có chút xíu, xá gì he he)

“Đến rồi!” Mộc Xuân cắt ngang lời hắn, bước nhanh đến bên giường, đem người ném lên giường.

Nhưng Đào Mặc vẫn không buông tay, hai tay ôm chặt cổ hắn, thế cho nên ném người lên toàn vẹn, thân thể hắn trái lại bị kéo theo xuống.

Hách Quả Tử nhìn mà trợn mắt há mồm. Đợi Mộc Xuân chật vật đứng dậy, hắn mới hậu tri hậu giác đuổi những hạ nhân Lương gia cũng lưu lại xem cuộc vui.

“Ra ngoài.” Mộc Xuân nói.

Hách Quả Tử nói: “Biết đâu ngươi cần người giúp múc nước.”

Mộc Xuân nhìn chằm chằm hắn, từ từ mỉm cười.

Hách Quả Tử rất thức thời ra ngoài, thuận tiện đóng kỹ cửa lại.

“Không ngờ cuối cùng Thiếu phu nhân lại là… Mộc Xuân.” Hắn trên đường đi thầm nói.

Mộc Xuân ở bên trong nghe được nhất thanh nhị sở nhắm mắt lại, sau đó đưa ngón tay ra, thật nhanh điểm hai cái vào huyệt Kiên Tỉnh trên người Đào Mặc. Hai cánh tay Đào Mặc vô lực buông xuống, lúc này hắn mới nhanh chóng đứng lên, sau đó đẩy cửa sổ ra, hít một hơi thật sâu.

“Mộc Xuân.” Đào Mặc dường như cảm thấy trống rỗng, thân thể vặn vẹo.

Mộc Xuân cho là hắn đã tỉnh, thật nhanh chỉnh lại biểu tình, đang muốn quay đầu lại, chợt nghe hắn hỏi: “Ngươi rất thích mùa xuân phải không?”

“…”

“Mộc Xuân, mộ xuân…” Thanh âm Đào Mặc dần dần thấp xuống.

Mộc Xuân chuẩn bị ra ngoài, người nằm ở trên giường đột nhiên gọi một câu.”A, tư xuân!”



Bước chân hướng đến cửa phòng dừng lại, hắn xoay người, đi thẳng đến giường…

***

Từ sau khi Cố Xạ hủy bỏ quyết định nguyên bản ngày xuất hải, Cố Tiểu Giáp đã cảm thấy y trở nên có chút không giống bình thường. Chẳng hạn như, thời gian đọc sách phát ngốc tựa hồ so với ngày thường nhiều hơn. Trước đây đọc sách đến phát ngốc là vì trong sách có điều gì hay, mà bây giờ, lại giống như là thần du thái hư.

Cố Tiểu Giáp suy đi nghĩ lại, thế nào cũng cảm thấy chuyện này có liên quan đến Đào Mặc.

Ngay cả chuỗi biến hóa này cũng là từ sau khi Cố Xạ trở về từ huyện nha. Chẳng lẽ, ở huyện nha đã phát sinh chuyện gì?

Hắn nghĩ nghĩ, lại nói gần nói xa vài lần. Cố Xạ đều không đáp. Sau đó hắn hỏi nhiều hơn, Cố Xạ liền đuổi hắn đi trù phòng giúp đỡ.



Nghĩ tới hắn đường đường là một tiểu tư thiếp thân của công tử cư nhiên đi trù phòng giúp đỡ… mặc dù là giúp đỡ ăn, nhưng điều này đối với hắn mà nói đã là tương đương với đả kích trầm trọng. Thế cho nên tinh thần hắn gần đây thập phần không tốt.

Cho nên khi Mộc Xuân ôm Đào Mặc từ trên mái hiên nhảy xuống, rồi thật nhanh biến mất ở cổng nguyệt nha, trong đầu hắn chỉ có một ý niệm: hoa mắt.

.

Cố phủ kết cấu rất đơn giản, Mộc Xuân không mất bao lâu đã tìm được phòng ngủ Cố Xạ

Hắn đẩy cửa tiến vào.

Trong phòng có hương lan hoa thanh u.

Mộc Xuân đem Đào Mặc đặt lên giường, thuận tay giúp hắn đắp kín chăn.

Bị điểm huyệt ngủ Đào Mặc đang nửa há hốc mồm ngủ thật ngon.

Mộc Xuân khẽ cười, xoay người xuất môn.

.

Trúc phiệt xuất hải. (Bè trúc ra khơi)

Cố Xạ đề bút, chậm rãi phác họa biển rộng.

Y vẽ tranh từ trước đến nay luôn là ngẫu hứng, hạ bút như thần trợ, thật là tinh thần tuỳ bút mà đi. Hoặc hoàn thành, hoặc bất thành, cũng không biết chắc. Người trong thiên hạ đều nói Cố Huyền Chi thư họa vô song, kỳ thực, tranh y vẽ thất bại nhiều hơn tranh được truyền ra ngoài.

Vẽ vẽ, cây bút trong tay hắn đột nhiên dừng lại.

Đặt bút phía trước, đại hải gió êm sóng lặng trong lòng y lúc này đang nổi lên sóng to gió lớn, gió cuốn thủy triều, như lang như hổ cuồn cuộn mà đánh lên bè trúc mờ mịt.

Y chậm rãi gác lại bút, nét mặt bình tĩnh hiện ra xóa sạch thâm tư.

Lẽ nào, y lại không muốn xuất hải nữa?

Từ nhỏ đến lớn, kì vọng phụ thân đối với y đã rất cao, cho nên nuông chiều đến hư, đợi lúc ông phát hiện nhi tử mình và những đứa trẻ cùng lứa hoàn toàn không giống nhau, thì cũng đã muộn. Khi đó tính cách y tự bế, chỉ muốn làm bạn với thư họa. Sau này Cố Hoàn Khôn đưa y vào thiên hạ đệ ưu Lâm thư viện, thư viện tập trung tài tử, người thụ nghiệp đều là phương danh nho văn hào, lúc này mới khiến cho y thoáng mở rộng ý chí. Ngây ngô ở thư viện một hồi lâu, y dần dần thích giải nghi hoặc. Phàm là có nghi nan, bất luận xa gần thân sơ đều nguyện tương trợ, mọi người cho là y trời sinh chân thực nhiệt tình, kỳ thực y chỉ là thích giải nghi hoặc cho bản thân mà thôi.

Đến Đàm Dương huyện, là ngưỡng mộ thanh danh là quê hương của tụng sư, nhưng bái nhập làm môn hạ Chuy tiên sinh không bao lâu, y đã chán ngán. Cái gọi là tụng sư, bất quá dựa vào mồm miệng thị phi của người mà thôi. Bởi vậy, y có tâm tư muốn xuất hải. Xuất hải là đại sự, từ thuyền bè, đường biển, thuyền phu, đồ vật các loại vân vân đều phải chuẩn bị chu đáo. Y chưa bao giờ nghĩ mình chuẩn bị hai năm, mà lại đột nhiên bỏ ý niệm này đi.

Y cúi đầu nhìn bức họa.

Bè gỗ chìm nổi giữa biển, bất cứ lúc nào cũng có nguy hiểm bị chìm.

Ánh mắt y trầm càng trầm, thuận tay ném bức họa vào chậu than bên cạnh, phó cho ngọn lửa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.