Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 41: Thiên ti vạn lũ [5]



Ngoài cửa bóng đêm dày đặc, che giấu tiếng mưa rơi rả rích.

Trong thính đường Cố Xạ và Đào Mặc ngồi đối diện nhau, hết sức chăm chú nhìn ván cờ ở chính giữa.

Vẫn như trước nhường năm quân cờ và đi trước.

Nhưng toàn cục hạ cờ so với hôm qua càng chậm hơn.

Cố Tiểu Giáp và Hách Quả Tử ban đầu còn kiên nhẫn đứng bên cạnh nhìn bàn cờ, nhưng qua hai nén nhang, bọn họ đứng cách bàn cờ càng ngày càng xa, chỉ còn tiếng hạ cờ lách cách lưu loát thanh thúy vang lên.

Đêm càng ngày càng thâm trầm.

Cơn mưa dần ngớt.

Cố Xạ thong dong hạ xuống một quân cờ.

Đào Mặc mắt đảo vòng nhìn một bàn cờ chi chít, vừa lòng thỏa dạ nhận thua, “Ta thua rồi.”

Cố Xạ tay chỉ vào một góc trên bàn cờ nói: “Ở đây đánh quá liều lĩnh.”

Đào Mặc gật đầu nói: “Trộm gà không thành còn mất nắm gạo.”

Cố Xạ không lên tiếng.

Đào Mặc thấp thỏm nói: “Ta dùng từ sai rồi?”

Cố Xạ nói: “Không phải vậy.”

“Không phải vậy?” Đào Mặc lúng túng nói, “Vậy là dùng sai rồi?”

Cố Xạ nói: “Ta chỉ không thích bị liên hệ tới con gà.”

Đào Mặc áy náy cười nói: “Sau này ta không nên ví von lung tung nữa.”

Cố Xạ nhìn bộ dáng hoảng hốt của hắn, nói: “Kỳ thực không sao cả.”

“Sao?”

Cố Xạ nhìn nhìn sắc trời nói: “Đêm đã khuya, đi ngủ sớm đi.”

Cố Tiểu Giáp và Hách Quả Tử tựa hồ canh đúng thời gian, đúng lúc xuất hiện ở trong đường. Trong tay Hách Quả Tử vẫn còn cầm ô.

“Đi Lưu Tiên cư?” Cố Xạ hỏi.

Đào Mặc không rõ ý gì, gật đầu nói: “Phải.”

Chỉ có Cố Tiểu Giáp là hiểu rõ, hắn liền nói ngay: “Ta đã gọi người thu dọn Nhã Ý các rồi, ngày mai nhất định có thể dọn sang.”

Hách Quả Tử phản ứng.”Lại phải di chuyển?”

Cố Tiểu Giáp cười khan nói: “Các người mỗi ngày đều đến đây đánh cờ, ở quá xa cũng không tiện lắm.”

Hách Quả Tử thầm nói: “Dọn đi dọn lại thật phiền phức, lúc đầu ở gần chút không phải tốt rồi sao.”

Cố Tiểu Giáp chống chế: “Ta nói rồi, lúc các ngươi tới Nhã Ý các chưa có thu dọn xong.”

Đào Mặc thấy hai người cãi nhau, vội nói: “Không còn sớm, chúng ta trở về trước đã.” Sau hắn Cố Xạ cũng nói những lời này.

Cố Xạ khẽ vuốt cằm.

Nhìn gương mặt thanh tuyển của y, Đào Mặc cảm thấy ấm áp trong lòng, mặc dù đi giữa gió lạnh vù vù, cũng không hề thấy lạnh.

*thanh tuyển: thanh tú, tuấn tú

Cố Xạ nhìn hắn tiêu thất trong bóng tối mới thu hồi tầm mắt.

Cố Tiểu Giáp nhịn không được hỏi: “Sao công tử ưu đãi hắn như vậy?”

“Ưu đãi?” Cố Xạ nhướng mày.

Cố Tiểu Giáp nói: “Công tử đối người khác chưa bao giờ có thái độ như vậy, càng không nói để đăng đường nhập thất vào ở Cố phủ. Đào Mặc người này tuy hàm hậu chân thật, nhưng ít học, không học vấn không kỹ nghệ, thực sự không giống những người công tử kết giao lúc trước.”

*đăng đường nhập thất: vào chính đường, ở trong phòng

Cố Xạ suy nghĩ một chút, thấp giọng nói: “Có thể chính là vì hắn không giống những người ta đã kết giao lúc trước đấy.”

Cố Tiểu Giáp nhìn y, mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, rồi lại nói không nói được là nguyên do gì, chỉ đành âm thầm nhắc nhở chính mình, về sau chú ý nhiều hơn hành động của chủ nhân mình.

***

Nói về việc Cố Xạ đối với Đào Mặc nhìn bằng con mắt khác không chỉ có Cố Tiểu Giáp nhìn ra, ngay cả Đào Mặc từ trước đến nay hậu tri hậu giác cũng đã cảm nhận được, mang theo vào giấc mộng ban đêm cũng là Cố Xạ mặt mày ôn nhu, thậm chí còn tỉnh dậy sớm, thần thanh khí sảng, đi huyện nha cũng là vẻ mặt sáng láng.

Hách Quả Tử không cam lòng lẩm bẩm: “Chẳng lẽ thiếu gia vì có thể gặp Y Vũ mà vui vẻ vậy?”

Đào Mặc nghe hắn nói thì ngẩn người, một lát mới nói: “A, Y Vũ.”

Hách Quả Tử thấy biểu tình hắn dần dần trầm ngưng lại, tự nhiên đoán được tâm tình hắn lúc trước không liên quan tới Y Vũ, liền cười nói: “Lẽ nào thiếu gia vừa nãy là nghĩ tới Cố Xạ?”

Đào Mặc mặt như thiêu đốt, nhưng không phủ nhận.

“Cố Xạ vô luận là phẩm chất tài hoa, hay gia thế khí phách đều hơn Y Vũ nhiều.” Hách Quả Tử nói ra những lời so với những lời trước đây hoàn toàn trái ngược nhau, “Thiếu gia sau này hãy cùng y qua lại nhiều hơn mới được.”

Đào Mặc bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Lời khen lời chê đều được ngươi nói hết rồi.”

Hách Quả Tử hừ lạnh nói: “Trách chỉ có thể trách trên đời này người đáng ghét hơn cả Y Vũ chẳng có bao nhiêu người.”

Đào Mặc nói: “Vô luận như thế nào người tới là khách, ngươi nếu ưa hắn, cứ để hắn đi, cũng không cần làm khó hắn.”

“Làm khó hắn ta còn sợ tự làm bẩn mắt ta!” Hách Quả Tử không chút che giấu ác cảm trong lòng.

“Đào thiếu gia.”

Thanh âm Bồng Hương từ bên ngoài vang lên.

Hách Quả Tử đột nhiên cao giọng nói: “Thiếu gia, ngươi nói có mấy người có kỳ quái hay không, rõ ràng là nam, lại muốn gọi cái gì Hương Hương gì đó, tỏ ra mình giống như cái gì nha hoàn thiếp thân của thiên kim tiểu thư vậy.”

Đào Mặc thấp giọng nói: “Ngươi không phải vừa nói không muốn bẩn mắt sao?”

Vừa lúc Bồng Hương bước vào cửa, Hách Quả Tử che mắt đi ra ngoài, “Ta đây là nhắm mắt làm ngơ!”

Đào Mặc áy náy cười với Bồng Hương: “Ngươi đừng để ý.”

Bồng Hương: “…” Hắn nguyên bản còn muốn giả vờ không biết mình bị châm chọc, hắn nói như thế, lại không thể giả câm vờ điếc nữa, chỉ có thể ngượng ngùng nói: “Ta biết trong lòng hắn oán hận ta.”

Đào Mặc trề môi, cũng không biết phản bác thế nào, chỉ thở dài.

Bồng Hương vốn muốn mượn miệng hắn làm lừa xuống núi, nhưng hắn không nói, bản thân cũng không tiện cưỡng cầu, liền chuyển đề tài: “Công tử phái ta tới hỏi Đào thiếu gia hôm nay có rảnh không. Nếu có thời gian, có thể đến phòng người ngồi một chút không. Công tử tự mình xuống bếp làm vài món, muốn cùng Đào thiếu gia ôn chuyện.”

Lời nói này nghe vào tai Đào Mặc, lại có một xúc cảm khác.

Nghĩ trước đây, hắn từng trăm nghìn lần mơ đến cảnh tượng này, nhưng cuối cùng cũng chỉ đổi được bao lần vỡ mộng. Hôm nay, mộng cảnh chân chân thực thực hiện ra trước mắt, lại khiến lòng hắn hoảng hốt, không thấy nửa điểm vui vẻ.

“Đào thiếu gia?” Bồng Hương nhỏ giọng thúc giục.

“Được.” Đào Mặc hoàn hồn, mỉm cười nói, “Đợi ta xử lý xong những chuyện này sẽ đi ngay.”

Nhìn sắc mặt hắn, Bồng Hương vốn lo lắng hắn sẽ không đáp ứng, bây giờ nghe hắn chính miệng nhận lời, trong lòng buông lỏng, lại vui vẻ quay về bẩm báo cho Y Vũ.

Đào Mặc đứng nguyên tại chỗ một hồi, nhìn về phía Kim sư gia ngồi ở trong góc, hoàn toàn bị quên mất nói: “Sư gia.”

Kim sư gia từ trong đống công văn lớn ngẩng đầu lên, diện vô biểu tình nói: “Thanh quan khó quản việc nhà. Huống hồ ta chỉ là một sư gia. Chớ có hỏi ta.”

Đào Mặc thấp giọng nói: “Ta chỉ muốn thỉnh sư gia xem những công văn còn lại.”

“…” Kim sư gia nổi giận đùng đùng đặt bút lên nghiên mực, nói, “Mộc Xuân đâu? Hắn mặc kệ hết làm cái chức chưởng quỹ thật là thanh nhàn!”

Đào Mặc nói: “Hôm nay ta còn chưa gặp hắn.”

Kim sư gia nói: “Đông gia lẽ nào không tức giận chút nào?”

“Vì sao phải tức giận?”

“Hắn lĩnh bổng lộc mà không làm việc.” Đương nhiên, lúc này có thể thấy, tức giận hơn là Kim sư gia người lĩnh bổng lộc phải làm việc.

Quả nhiên, Đào Mặc nói: “Chắc là hắn có việc gì gấp. Sư gia nếu không phiền…”

“Phiền! Ta thật sự phiền!”

“Kim sư gia đã rãnh rỗi, thanh nhàn như vậy, vậy dĩ nhiên là nhàn rỗi quá mức.” Mộc Xuân mỉm cười vào phòng.

Kim sư gia hừ lạnh nói: “Ta có thanh nhàn thế nào cũng không nhàn bằng Mộc sư gia, từ sáng sớm đã không thấy bóng dáng.”

“Ta là vì đông gia đi tu bổ nóc nhà.” Mộc Xuân nói.

Kim sư gia nói: “Việc nhỏ như tu bổ nóc nhà cũng phải nhọc công Mộc sư gia đại giá?”

Mộc Xuân nói: “Mộc Xuân từng trải không nhiều, khó mà đảm đương trọng trách, chỉ có thể bắt tay vào làm những việc nhỏ ở đây trước. Đại sự trong nha môn đương nhiên vẫn phải nhờ vào Kim sư gia.”

Tuy không biết lời này của hắn có bao nhiêu chân thành, nhưng nghe đối thủ ở trước mặt Đào Mặc tán thưởng mình như vậy, trong lòng tự nhiên nở hoa, thản nhiên nói: “Tránh được mồng một, không tránh khỏi mười lăm. Những việc này ngươi sớm muộn gì cũng phải chạm tay vào.”

Mộc Xuân thấy đã dàn xếp được với Kim sư gia rồi, đang muốn ra ngoài, lại bị Đào Mặc gọi lại, nói: “Nóc nhà còn chưa sửa xong sao?”

Mộc Xuân trước giờ luôn nghe tiếng đàn mà biết nhã ý, lập tức nói: “Y Vũ công tử là khách quý, ta sao có thể bạc đãi hắn. Đương nhiên cung ứng cho hắn tốt cả.” So với gian phòng bị dột của hắn, gian của Y Vũ thực coi như tốt hơn.

Đào Mặc nào có nghĩ nhiều, gật đầu nói: “Vậy thì tốt.”

Kim sư gia đột nhiên nói một câu, “Đông gia không phải lát nữa muốn đến phòng hắn sao? Đến lúc đó sẽ biết.”

Mộc Xuân ánh mắt chợt lóe, “Đông gia muốn đến phòng Y Vũ công tử?”

Đào Mặc nói: “Hắn tự mình xuống bếp, bảo là muốn cùng ta ôn chuyện.”

“Vậy cũng là đông gia không phải rồi.” Mộc Xuân vẻ không tán đồng nói, “Hắn nguyên lai là khách, sao có thể để hắn tự mình xuống bếp? Lý ra đông gia nên mời đến Tiên Vị lâu mới phải.”

Đào Mặc nghe hắn nói, cũng cảm thấy mình thất lễ, “Vậy ta đi nói với hắn?”

“Không bằng đông gia đến Tiên Vị lâu giữ chỗ trước, Y Vũ công tử để ta đến mời được rồi.” Mộc Xuân thấy hắn bần thần, lại nói, “Nghe nói gần đây Tiên Vị lâu khách đến như mây, vạn nhất đến trễ…”

Đào Mặc đi ngay đầu cũng không ngoảnh lại.

Mộc Xuân quay đầu lại, liền thấy Kim sư gia tự tiếu phi tiếu đang nhìn hắn.

Mộc Xuân cười nói: “Kim sư gia có ngại cùng đến Tiên Vị lâu ngồi một chút không?”

Kim sư gia nói: “Ngồi một chút thì ngồi một chút.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.