Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 46: Cư tâm phả trắc [1]



Cuối cùng, ấm trà được đặt trên hai tảng đá lớn. Nhưng vì ấm trà quá nhỏ, khoảng cách giữa hai tảng đá rất gần, lửa bị ép tới không thể ngóc lên được, thấp thấp trầm trầm.

Hiển nhiên không ai hi vọng lửa như thế có thể nấu nước. Cho nên sau khi ấm được bắc lên, cũng không ai chú ý tới nữa.

Đào Mặc và Cố Xạ đứng ở hai đầu bàn cờ ô vuông trên đất, quân cờ trong tay cũng chỉ có chừng mười viên. Ở trên núi tìm được quân cờ lớn nhỏ vừa phải cũng không phải chuyện dễ dàng, huống hồ còn phải phân ra thành hai màu khác nhau.

Cố Tiểu Giáp giúp tìm một hồi, cũng chỉ có thể tìm được một phần tư bàn cờ, không khỏi oán hận giậm chân nói: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, đều nhờ ngươi ra cách hay.”

Đào Mặc lúng túng nói: “Ta tưởng trên núi cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu đá.”

“Đúng là không thiếu đá, ừ, nơi này bên kia đều có. Nhưng ngươi cũng phải đập bể chúng ra mới được.” Cố Tiểu Giáp đem đá trong tay ném xuống đất.

(Mấy bạn này không có gì chơi ngoài cờ à, không có cờ thì mấy bạn ngồi tán dóc chút đi có thể vui hơn ấy =.=)

Cố Xạ nói: “Chúng ta đánh cờ bằng miệng đi.”

Đào Mặc ngẩn người nói: “Đánh cờ bằng miệng?”

Cố Xạ cầm nhánh cây trong tay, nhẹ nhàng điểm một chấm nhỏ dưới góc trái.

Đào Mặc hiểu ra, làm theo điểm một chấm bên cạnh y.

Cố Xạ nói: “Hôm nay ta không nhường ngươi.”

Đào Mặc cười nói: “Ta sẽ tận toàn lực.”

Cố Tiểu Giáp không nhịn được nói: “Ngươi là nói mọi khi chơi cờ không chơi toàn lực?”

Đào Mặc vội vàng xua tay nói: “Đương nhiên cũng đem hết toàn lực. Chẳng là hôm nay sẽ nỗ lực gấp bội.”

Cố Tiểu Giáp thấy Cố Xạ không phản ứng gì, bĩu môi với hắn, xoay người đi trông ấm trà.

Gió núi hiu hiu, thanh trong lạnh lẽo.

Các dấu tích trên bàn cờ đất càng ngày càng nhiều.

Đào Mặc cảm thấy đầu có chút loạn. Trong ván cờ khó nhất không phải là mình hạ được bao nhiêu vị trí, mà là có bao nhiêu vị trí bị ăn hết, những vị trí vừa bị ăn hết sau đó lại hạ xuống quân mới.

Hắn lén nhìn Cố Xạ, thấy hắn vẫn như trước khí định thần nhàn di chuyển nhánh cây, không khỏi vừa kính nể vừa lo lắng, tốc độ hạ cờ cũng giảm bớt lại. Để tránh phạm sai lầm, hắn tận lực hạ cờ ở những chỗ trống trải.

Nhưng cờ hạ đến lúc này, ngay cả chỗ trống trải, kỳ thực sớm đã phân ra địa bàn thuộc về ai. Cho nên hắn đánh xuống nơi nào, không phải vì bản thân đi quân cờ vô dụng, thì cũng là đưa tới cửa nhượng Cố Xạ ăn mấy viên.

“Ta, ta thua rồi.” Đào Mặc không ngờ lại làm người hấp hối cố chống chọi.

Cố Xạ nói: “Sao ngươi không hạ thủ nơi này?” Nhánh cây trong tay y chỉ vào vị trí rối loạn nhất ở phía trên bên phải.

Đào Mặc nói: “Vị trí này nhớ không được rõ lắm.”

Cố Tiểu Giáp nói: “Ta còn tưởng trí nhớ ngươi tốt lắm chứ! Hóa ra cũng chỉ lơ mơ.”

Cố Xạ nhàn nhạt liếc hắn.

Cố Tiểu Giáp lập tức ý thức được mình lại đắc ý vênh váo rồi, ký ức đêm trù phòng thê thảm trong nháy mắt ập tới trong đầu hắn. Hắn ngồi xếp bằng ở bên ấm trà, không hé môi nữa.

Đào Mặc nói: “Sắp tới giờ ngọ rồi, hay là chúng ta về trước đi.”

Cố Tiểu Giáp nhìn nhìn sắc mặt Cố Xạ, thấy y không phản ứng, mới nói: “Sớm vậy về làm gì? Chẳng lẽ ngươi không yên tâm về cái gì Y Vũ công tử kia sao?”

Đào Mặc ngạc nhiên nói: “Không dùng ngọ thiện sao?”

“Ngọ thiện đương nhiên là…” Cố Tiểu Giáp biến sắc, “Thực hạp còn để trong xe dưới chân núi.”

Đào Mặc nói: “Không bằng ta đi lấy ha.”

Cố Tiểu Giáp biết bây giờ ở trong lòng trong mắt Cố Xạ, mình thua Đào Mặc rất xa, nào dám để hắn bắt tay làm, vội đứng lên nói: “Không cần không cần, ta đi. Ngươi không biết để ở đâu đâu.” Hắn vừa nói vừa chạy xuống núi, động tác dứt khoát.

Đào Mặc cười gượng quay đầu lại nhìn Cố Xạ, phát hiện y cũng đang nhìn mình.”Cố công tử bình thường lên núi làm gì?” Mỗi lần bị cặp mắt thanh lãnh kia nhìn thẳng, hắn lại không tự chủ mà thấy khẩn trương, không chịu được muốn bắt chuyện.

Cố Xạ nói: “Ngắm cảnh.”

Đào Mặc gật đầu nói: “A, trên núi cảnh sắc quả thực rất mê người. Chẳng biết Cố công tử có từng đến đỉnh núi chưa? Lên cao trông về phía xa, phong cảnh ắt hẳn càng thêm tráng lệ.”

Cố Xạ nói: “Cũng không khác lắm. Cảnh sắc chỉ vì người mà khác, sẽ không vì cao thấp mà khác.”

Đào Mặc ngẫm đi ngẫm lại những lời này hồi lâu, mới thở dài nói: “Cố công tử đúng là cao nhân.”

Cố Xạ thản nhiên nói: “Nhàn thoại mà thôi.”

“Không phải nhàn thoại.” Đào Mặc kích động nói, “Kỳ thực quan trường cũng giống như ngắm cảnh. Là quan tốt chân chính bất luận là đại quan hay tiểu quan, đều là quan tốt vì dân. Mà những người làm đại quan mà kiêu căng hống hách, làm tiểu quan mà sợ đầu sợ đuôi, chẳng qua vì bản thân bọn họ không phải là quan tốt mà thôi.”

Cố Xạ nói: “Ngươi nghĩ thật xa.”

Đào Mặc thấp thỏm.

Cố Xạ nói: “Bất quá cũng có lý.”

Đào Mặc mặt mày rạng rỡ.

Hai người lặng lẽ đứng đó một hồi.

Cố Xạ nhìn về phía ấm nước nói: “Sẽ nấu sôi được sao?”

Đào Mặc cũng không có gì chắc chắn, “Hẳn là có thể chứ. Không phải có câu là… Ngu Công dời núi sao?”

Cố Xạ nói: “Nước chảy đá mòn.”

“A? Ta lại nói sai rồi?” Đào Mặc ngượng ngùng hỏi.

“Không, không sai.” Cố Xạ cười cười.

Đào Mặc chân thành nói: “Ngươi cười lên nhìn thật đẹp.”

Cố Xạ liếc nhìn hắn, “Ngươi tiếp cận ta, chỉ vì ta cười lên nhìn đẹp?”

“Không không, lúc ngươi không cười trông cũng rất đẹp.” Đào Mặc nhớ tới lần đầu tiên gặp, thanh âm nhất thời hạ thấp xuống, “Lần đầu ta nhìn thấy ngươi, liền cảm thấy ngươi rất ưa nhìn.”

Cố Xạ nói: “Sở dĩ ngươi tiếp cận ta chỉ vì ta ưa nhìn?”

Đào Mặc luống cuống đến mức ra mồ hôi đầy trán, vừa lắc đầu vừa xua tay, “Không, không hoàn toàn là vậy. Ngươi rất thông minh, người lại tốt, lại… Nói chung, ta thật sự nghĩ ngươi là người tốt.”

“Kỳ thực, dù ngươi nói chỉ vì ưa nhìn, cũng không sao.” Cố Xạ thản nhiên nói.

Đào Mặc sửng sốt.

Cố Xạ nói: “Thiên hạ có người thích tài, có người thích danh, có người thích quyền thế, có người thích giang sơn, tự nhiên cũng sẽ có người thích cái đẹp. Chẳng qua là sở thích bất đồng, không nói tới ai nông sâu hơn ai.”

Đào Mặc lần đầu nghe được lý giải như thế. Từ nhỏ đến lớn phụ thân tuy nuông chiều hắn, nhưng cũng hi vọng hắn có thể thành long thành phượng, vượt trội hơn người. Cho nên hắn tới bây giờ đều cho rằng thi lấy công danh, kế thừa gia nghiệp mới là chính đạo, hôm nay nghe Cố Xạ nói như vậy, lại như nơi chốn trên nhân gian đều là chính đạo, chỉ theo sở thích của mỗi cá nhân.

“Ngươi không tức giận khi người khác tán thưởng dung nhan ngươi?” Hắn cho rằng đại đa số nam tử đều không muốn bị người khác khen ngợi về dung mạo, thậm chí có người còn đặc biệt để râu che đi vẻ đẹp, chính là sợ người khác vì dung mạo mà coi thường tài học của mình.

Cố Xạ nói: “Dung mạo là phụ mẫu cho, tài trí sao lại không phải? Hà tất bên trọng bên khinh?”

Đào Mặc nói: “Tài học không phải tự mình học sao?”

Cố Xạ nói: “Người có khả năng nhìn qua là không quên, nhớ kỹ tất cả cùng với người ngốc đầu ngốc não, lại ngu xuẩn như lợn cùng nỗ lực như nhau cùng học vấn giống nhau, ai có thể vượt trội hơn?”

“Đương nhiên là người nhìn qua không quên.”

“Đó là thiên tư, cũng là phụ mẫu ban tặng.”

Đào Mặc hiểu ra, “Thiên tư Cố công tử nhất định cực cao.”

Cố Xạ nhìn hắn, “Ngươi vốn cũng vậy.”

Sắc mặt Đào Mặc nhàn nhạt đỏ lên, “Ta lúc nhỏ bướng bỉnh, bây giờ hối hận thì đã trễ rồi.”

Cố Xạ nói: “Học không có trước sau, người đạt thì làm thầy.”

Đào Mặc cúi đầu suy nghĩ ý tứ của những lời này một hồi, sau mới nói: “Ta đã nhờ Mộc sư gia giúp ta đi tìm phu tử, lần này ta nhất định sẽ học thật tốt.”

Cố Xạ nói: “Nếu ngươi muốn tìm phu tử…”

“Công…”

Từ lối đi loáng thoáng có tiếng Cố Tiểu Giáp hô to gọi nhỏ bay tới.

Đào Mặc dù muốn biết lời Cố Xạ chưa nói hết là gì, nhưng không thể không tiến ra đón.

Chỉ thấy Cố Tiểu Giáp lộ chạy trên đường rất vội vàng, đầu gối còn có vết bùn mới, nhìn thấy hắn, lập tức dừng chân, tay chỉ xuống chân núi, thở hổn hển hô to: “Xe ngựa, xe ngựa… bị trộm rồi!”

Đào Mặc: “…” Đây coi là như dự liệu sao?

Hai hàng lông mày Cố Xạ cau lại, đứng dậy theo đường mòn đi xuống.

Đào Mặc càng muốn chạy theo sau, lại nhớ tới ấm trà còn đặt trên lửa, chén trà còn đặt trong đình, vội xoay người dập lửa, đổ sạch nước, ôm trà cụ đi xuống chân núi. Chỉ chốc lát như thế, thân ảnh Cố Xạ và Cố Tiểu Giáp đều mơ hồ không thể nhận ra rồi.

Hắn lần đầu đến Lung sơn, cầm trong tay đồ đạc, trong đầu cấp bách, trên đường té ngã va chạm lung tung, cái mông không biết chạm đất bao nhiêu lần, từ đầu tới cuối chỉ biết giữ không để rơi đồ vật ôm trong lòng, lúc đến dưới chân núi, cả người giống như từ trong đất chui ra.

Hắn thấy Cố Xạ đứng ở bên đường, không thấy bóng dáng Cố Tiểu Giáp, cũng không để ý cả người đau nhức, xông lên hỏi: “Cố Tiểu Giáp đâu?”

Cố Xạ nói: “Đến Tang Đầu thôn rồi.”

Đào Mặc mờ mịt hỏi: “Tang Đầu thôn?”

Cố Xạ nói: “Đường này chỉ có thể hướng đến Tang Đầu thôn, bình thường không có người ngoài lui tới.”

Đào Mặc lúc này mới chợt hiểu vì sao Cố Tiểu Giáp nói tuyệt không có người trộm xe ngựa. Chỉ là không muốn vừa khoe khoang khoác lác, vừa tự tát vào mồm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.