Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 47: Cư tâm phả trắc [2]



Mặt trời lên đến đỉnh đầu.

Đào Mặc đứng mệt, tìm một khối đá bằng phẳng, dùng vạt áo trong của mình ra sức lau lau, sau đó vẫy tay với Cố Xạ nói: “Cố công tử, ngồi bên này.”

Cố Xạ quay đầu nhìn hắn, “Còn ngươi?”

Đào Mặc đặt mông ngồi lên tảng đá bên cạnh, toét miệng cười nói: “Dù sao ta cũng ngồi trên đất mấy lần rồi.”

Cố Xạ nhìn hắn một chút, vén áo ngồi xuống tảng đá. “Lần sau ta sẽ chọn thời điểm tốt một chút.”

Đào Mặc ngẩn người, mừng rỡ nói: “Lần sau còn tới nữa?”

“Ngươi không muốn đến nữa?” Cố Xạ nhàn nhạt hỏi.

“Đương nhiên không phải, đương nhiên là muốn đến.” Đào Mặc mừng đến vò đầu, “Miễn là Cố công tử mở lời, ta nhất định sẽ đến.” Không biết hắn hoa mắt hay là ảo giác, lại cảm thấy khóe miệng Cố Xạ tựa hồ hơi giương lên?

Cố Xạ đột nhiên quay đầu.

Đào Mặc bị dọa nhảy dựng, còn tưởng mình lén nhìn y bị y phát hiện, nhìn theo ánh mắt y lại thấy Cố Tiểu Giáp mang theo vài thôn dân vội vã đi tới. Hắn theo Cố Xạ đứng dậy, ra sức phủi phủi cái mông.

Cố Tiểu Giáp đã đến trước mắt. Hắn chỉ vào vị lão nhân lớn tuổi nhất trong số người đó nói: “Công tử, lão nhân ấy là thôn trưởng Tang Đầu thôn.”

Thôn trưởng vội vàng hành lễ, trong lòng như có mười lăm chiếc thùng trên bảy dưới tám, thử thăm dò: “Xe ngựa của Cố công tử không thấy đâu nữa?”

Cố Tiểu Giáp cau mày nói: “Ta còn gạt ngươi sao?”

Thôn trưởng vội xua tay nói: “Đương nhiên không gạt. Ta chỉ là, chỉ là nhiều lời hỏi một chút.” Lão nói xong, mắt liền nhìn hai người bên cạnh.

Hai người đó cũng là nông dân, dù cho ngày thường có chút cơ linh, ở trong thôn cũng xem như là hai người tương đối đắc lực. Ngày thường họ chỉ tiếp xúc với chưởng quỹ, nhưng tiếp xúc với Cố Xạ nhìn như công tử xuất thân từ đại hộ nhân gia, của cải giàu có vậy cũng như đại cô nương lên kiệu lần đầu, hơn nữa lần này liên quan đến án trộm cướp, trong lòng cũng rất lo lắng. Chỉ biết đứng đó ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, cũng không biết nên nói cái gì, thôn trưởng thấy thế càng gấp hơn.

Đào Mặc nhìn không nổi nữa, liền nói: “Kỳ thực thôn các ngươi còn cách nơi này cả một đoạn, vốn không nên gọi các ngươi đến hỏi, thế nhưng con đường này chỉ dẫn đến Tang Đầu thôn, cho nên mới tìm các ngươi tới hỏi một chút, có thấy ai trộm xe ngựa không?”

Cố Tiểu Giáp nghe được mà mắt trợn trắng. Hỏi như vậy, ai lại thừa nhận?

Quả nhiên, thôn trưởng và thôn dân đều lắc đầu lia lịa.

Cố Tiểu Giáp hừ lạnh nói: “Bình thường ở đây không có người bên ngoài đến, không phải các ngươi thì là ai?”

Thôn trưởng nghe vậy lại gấp lên, hô to oan uổng, ” Đường này dẫn đến Tang Đầu thôn không sai, nhưng cũng không chỉ có người của Tang Đầu thôn mới đến đây. Tiểu công tử phát phát thiện tâm, chớ để oan uổng cho chúng ta.”

Cố Tiểu Giáp trừng mắt nói: “Vậy ngươi nói, ngoại trừ người của Tang Đầu thôn, còn có ai đi qua con đường này?”

Thôn trưởng nhìn những người khác, những người khác nhìn qua nhìn lại lẫn nhau, ngây ra không nói được lời nào.

Đào Mặc nói: “Kỳ thực cũng không nhất định chỉ có những người của Tang Đầu thôn, có lẽ còn có những người khác cũng ra ngoài đạp thanh…”

Cố Tiểu Giáp trừng mắt nhìn hắn cơ hồ như muốn bốc hỏa.

Thôn trưởng liền vội vàng gật đầu.

Cố Tiểu Giáp nhìn vẻ mặt Cố Xạ.

Cố Xạ trầm mặc.

Y không nói, những người khác lại càng không dám nói lời nào.

Thôn trưởng vừa lúng túng vừa thấp thỏm nhìn Đào Mặc. Bọn họ thấy được, ở đây chỉ có Đào Mặc là vì bọn họ nói.

Đào Mặc do dự nhìn về phía Cố Xạ.

Cố Tiểu Giáp hắng giọng một cái, thấp giọng nói: “Công tử, người xem có phải hay không…”

“Báo quan đi.” Cố Xạ nói.

Cố Tiểu Giáp ngẩn người.

Cố Xạ nói: “Loại sự tình này vốn nên báo quan.”

Cố Tiểu Giáp dị thường không tin được nhìn Đào Mặc một thân chật vật còn có chút ngây ra đang đứng ở bên cạnh.

Đào Mặc đỏ mặt, phụ họa: “Truy tìm tài vật bị mất vốn là chức trách của quan phủ.”

Một thôn dân ở phía sau thôn trưởng ngập ngừng mở miệng nói: “Thật sự muốn báo quan sao?” Hắn thấy những người khác đều nhìn hắn, vội vàng nói, “Ta sợ vạn nhất báo quan, sẽ khiến cho những người khác hiểu lầm Tang Đầu thôn chúng ta, sau đó sẽ không đến đây làm ăn nữa.”

Đào Mặc trấn an: “Yên tâm, các ngươi nhiều nhất là lên công đường làm chứng, chỉ cần kẻ trộm xe ngựa không quan hệ gì với các ngươi, vậy tuyệt đối sẽ không mảy may tổn hại đến danh dự của Tang Đầu thôn.”

Thôn trưởng thấy hắn nhìn qua thì không quá thu hút, nhưng lời nói lại có khí phách, liền hỏi: “Không biết vị công tử này xưng hô thế nào?”

Cố Tiểu Giáp cướp lời Đào Mặc: “Thôn trường không biết hắn là ai sao? Hắn chính là quan lớn nhất trong vòng trăm dặm của Đàm Dương huyện này, Đào Mặc Đào đại nhân.”

Thôn dân giật mình, cuống quít hành lễ.

Đào Mặc vội vàng đáp lễ.

Cố Tiểu Giáp nói: “Báo quan thì báo quan, chúng ta làm sao trở về đây?”

Thôn trưởng nói: “Trong thôn chúng ta tất nhiên là tìm không thấy xe ngựa tốt như của Cố công tử, nhưng xe bò thì có, chỉ là không biết Cố công tử có nguyện ý chịu ủy khuất hay không.”

Đào Mặc nói: “Không sao không sao.”

Cố Tiểu Giáp nhíu mày nhăn mặt nhìn Cố Xạ.

Cố Xạ rũ mắt nói: “Thỉnh Đào đại nhân đến Cố phủ nói một tiếng, bảo bọn họ đánh một chiếc xe ngựa khác đến.”

Đào Mặc ngạc nhiên nói: “Ngươi không đi cùng ta sao?”

Cố Tiểu Giáp nhìn có chút hả hê, nhưng cũng không dám biểu hiện thái quá, để tránh khiến cho Cố Xạ không ưa, thay đổi tâm ý, liền nói: “Công tử là thân phận gì, sao có thể ngồi xe bò?”

Đào Mặc trong lòng chấn động, nghiêng đầu nhìn Cố Xạ, lại thấy y từ đầu tới cuối đều diện vô biểu tình. Dường như từ khi thôn trưởng bọn họ xuất hiện, y liền yên lặng, yên lặng đến mức khiến hắn cảm thấy một trận áp lực nói không nên lời.

Thôn trưởng thấy mấy người bọn họ chỉ nói mà không hành động, đành chủ động nói: “Nếu Đào đại nhân không chê, ta sẽ sai bọn họ dắt bò đến. Còn có Cố công tử muốn đến thôn chúng ta ngồi một chút, hay là chờ ở chỗ này. Nếu là ở chỗ này chờ, ta sai bọn họ nhân tiện mang hai cái ghế đến.”

Cố Tiểu Giáp nói: “Đi mang hai cái ghế đến đây đi. Nếu có điểm tâm, điểm tâm gọn một chút cũng mang đến đây đi.”

Thôn trưởng luôn miệng đáp ứng.

Thôn trưởng vốn muốn lưu hai người thôn dân ở đây cùng đứng chờ, nhưng thôn dân đối với danh hiệu huyện quan, vẻ mặt Cố Xạ và Cố Tiểu Giáp khéo mồm khéo miệng này đều có sợ hãi, bẽn lẽn không chịu lưu lại. Vừa lúc Cố Tiểu Giáp cũng không muốn để bọn họ ở bên cạnh, liền theo thôn trưởng đi hết. Dưới chân Lung sơn chỉ còn lại ba người bọn họ hai mặt nhìn nhau.

Cố Tiểu Giáp phỏng đoán tâm tư Cố Xạ, nghĩ rằng có thể vừa rồi Đào Mặc nói giúp thôn dân đã làm y giận, liền thuận theo ý nghĩ này nói với Đào Mặc: “Ngươi chuẩn bị như thế nào tìm xe ngựa của công tử về?”

Đào Mặc nói: “Phái nha dịch đi tìm.”

“Nếu người đó cố tình trộm xe, sao có thể sẽ để ngươi tìm được?”

Trong lòng Đào Mặc cũng không biết thế nào, chỉ nói: “Men theo dấu chân ngựa, thế nào cũng tìm ra.”

Cố Tiểu Giáp nói: “Nói thật dễ dàng. Vừa rồi nếu không phải ngươi lắm miệng, nói không chừng bây giờ đã tìm được rồi.”

Đào Mặc cau mày nói: “Sao ngươi lại chắc chắn có liên quan đến người Tang Đầu thôn?”

“Ta nói rồi, con đường này bình thường không ai đi. Cho dù không phải người Tang Đầu thôn làm, cũng chắc chắn là người thường ngày lai vãng cùng bọn họ mới biết được công tử thường dừng xe ngựa ở nơi này đạp thanh.” Cố Tiểu Giáp nói, “Huống hồ vừa rồi ta cũng không khẳng định là bọn họ, ta chỉ muốn gạt bọn họ một chút mà thôi. Con người ta đều nhát gan sợ phiền phức, nếu ngươi không đem chuyện đổ lên người họ, bọn họ sẽ làm theo nguyên tắc đa sự không bằng thiểu sự tuyệt đối không mở miệng. Nếu ngươi hù dọa bọn họ, chuyện liên quan đến lợi ích của bản thân, bọn họ có đầu mối gì cũng sẽ nói ra.”

Đào Mặc nói: “Rất nhiều án oan hẳn chính là bởi vì cái chuyện liên quan đến lợi ích bản thân, nghĩ một đằng nói một nẻo vu oan hãm hại lẫn nhau mà tạo thành.”

“Ngươi…” Cố Tiểu Giáp tức giận mà lại phản bác không được, đành đi đến bên cạnh Cố Xạ, oán hận trừng hắn.

Đào Mặc thấy Cố Xạ vẫn đứng, liền chỉ vào tảng đá lúc trước nói: “Cố công tử, không bằng ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi.”

Cố Xạ chầm chậm quay đầu lại, hai mắt đen nhánh yên lặng nhìn hắn chằm chằm.

Đào Mặc trong lòng phát run, chẳng biết sao lại bị nhìn đến có chút chột dạ.

Cố Tiểu Giáp quét mắt qua lại, cảm thấy tình thế hết sức quỷ dị, cẩn cẩn dực dực nhìn về phía Cố Xạ.

Cố Xạ rất nhanh thu hồi ánh mắt, chỉ nhìn cây bách ở bên đường.

Đào Mặc giật giật khóe miệng, muốn nói gì đó, rốt cuộc cũng không có dũng khí nói ra. Lúc này hắn đã có thể xác định Cố Xạ không vui, nhưng vì sao lại không vui? Bắt đầu giận khi nào? Hắn không biết. Nếu nói là vì hắn nói giúp cho thôn dân… Hắn tự nhận mình không làm sai. Hắn trăn trở suy nghĩ hồi lâu cũng nghĩ không ra vì nguyên cớ gì, chỉ có thể im lặng thở dài.

Thẳng cho đến khi Đào Mặc ngồi trên xe bò do thôn dân mang đến, nhìn Cố Xạ dần dần biến mất khỏi tầm mắt, bọn họ cũng không nói qua lời nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.