Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 64: Tân cừu cựu hận [1]



Nghĩ đến lão đường đường là Ma giáo trưởng lão, sao lại lưu lạc thành kẻ hộ vệ?

Lão Đào trong lòng rất rất không vui, không lạnh không nóng nói: “Chẳng lẽ Cố công tử muốn biết pháp mà vẫn phạm pháp?”

Cố Xạ thản nhiên nói: “Động thủ là ngươi, liên quan gì ta?”

Đào Mặc nói: “Cũng không thể nói như vậy. Vạn nhất Lão Đào thất thủ, hậu quả khó lường.” Dù biết tính tình Cố Xạ, nhưng chính tai nghe y nói ra lãnh tâm lãnh tình bực này, trong lòng vẫn khó chịu nói không nên lời. Huống hồ người trong miệng y nói không quan hệ lại là người hắn quan tâm nhất.

Thấy Đào Mặc vì mình mà phản bác Cố Xạ, Lão Đào vô cùng vui mừng, ngay cả có mang theo chút coi thường lão cũng không tính toán, mỉm cười nói: “Không phải nói không cướp ngục, chỉ là còn chưa tới nỗi phải cướp ngục. Cố công tử là cao đồ của Chuy tiên sinh, tài tư mẫn tiệp, miệng lưỡi lưu loát, nếu để Cố công tử ra tay, lật lại án chắc chắn không phải việc khó.”

Cố Xạ nói: “Ta chưa bao giờ lên công đường.”

Lão Đào ra vẻ kinh ngạc nói: “Nếu Cố công tử không lên công đường, sao lại bái nhập môn hạ Chuy tiên sinh?”

Cố Xạ nói: “Ngươi thân mang tuyệt thế võ công, sao lại vào Đào phủ?”

Lão Đào híp mắt.

Xem ra những khiêu khích của Cố Xạ lúc trước đều là vì câu này. Cố Xạ không phải người quan tâm chuyện người khác, như trước đây lão đưa Đào Mặc khách điếm, y cũng không nói gì nhiều, bây giờ lại nơi chốn nhắm vào mình, chẳng lẽ là vì mình triển lộ võ công, khiến y nghi kỵ?

Lão Đào âm thầm suy đoán tâm tư y, ngoài miệng không mặn không nhạt nói: “Đào lão gia có ân với ta. Chẳng lẽ Chuy tiên sinh cũng có ân với ngươi?”

Cố Xạ nói: “Ta ngưỡng mộ tài hoa của Chuy tiên sinh.”

Hai người đều nói đến trôi chảy, người bên cạnh thấy lại khẩn trương.

Kim sư gia đứng ra hoà giải: “Trở lại chuyện chính, chúng ta vẫn nên suy nghĩ làm thế nào giúp tiều phu kia đi.”

Đào Mặc kinh ngạc nói: “Sư gia cũng đồng ý giúp ông ta?”

Kim sư gia cười khổ nói: “Việc đã đến nước này, chẳng lẽ còn có thể nói không?” Đào Mặc là đông gia lão, hắn muốn giúp, lão chỉ có thể theo. Kỳ thực, không ít người không thích sư gia vào nha môn, nghĩ bọn làm ma giúp hổ, tác oai tác phúc, lại không biết bọn họ sỡ dĩ làm ma giúp hổ bất quá bởi vì bên trong chính là hổ. Sư gia tốt hay xấu đều phần lớn được quyết định bởi thái độ của Huyện thái gia. Đương nhiên, cũng có sư gia chống đỡ Huyện thái gia, cái này cực ít.

Đào Mặc nói: “Vậy theo sư gia, nên lật án như thế nào?”

Kim sư gia nói: “Muốn lật lại bản án, nói khó cũng không khó. Đây là án mạng, tất sẽ trình báo cho Tri phủ trước, sau đó chuyên trình Tổng đốc thẩm khám đầy đủ đề vào, nếu bọn họ đều cảm thấy không có gì sai, mới chuyển giao đến kinh thành. Càng nhiều người xem, cơ hội lật lại bản án tự nhiên sẽ càng nhiều.”

Đào Mặc nói: “Đã như vậy, chúng ta đi tìm Tri phủ trước.”

Cố Xạ nói: “Không được, ngươi phải tìm Tri huyện trước.”

Đào Mặc giật mình nói: “Nhưng Tri huyện rõ ràng đã định án rồi.”

Kim sư gia gật đầu nói: “Luật pháp triều ta nghiêm cấm vượt cấp thượng cáo. Nếu muốn lật lại án, cần bắt đầu từ Tri huyện. Nếu hắn thẩm phán bất công, mới có thể thượng tố.”

Đào Mặc nghe mà sững người, “Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Kim sư gia nói: “Mời tụng sư, viết đơn kiện.”

Mọi người nhìn về phía Cố Xạ. Y tuy không lên công đường, nhưng tìm một đồng môn nhận án này không phải là việc khó.

Cố Xạ cũng không chối từ, hướng Cố Tiểu Giáp giao phó vài câu.

Cố Tiểu Giáp vẻ không tình nguyện, lôi kéo Tang Tiểu Thổ đến bên, tha thiết dặn dò hồi lâu, vẫn không yên lòng mà rời đi.

Đào Mặc nói: “Không biết lúc nào Cố Tiểu Giáp mới mời được tụng sư về, không bằng chúng ta nghỉ ngơi trước đi?”

Kim sư gia nói: “Không thể nghỉ ngơi.”

“Vì sao?” Đào Mặc khẩn trương hỏi. Chẳng lẽ bọn họ đã bị người theo dõi?

Kim sư gia nói: “Đông gia đã muốn lật án, phải xuất ra chứng cứ lật án. Nếu không ngay cả tụng sư miệng lưỡi khéo léo, không được lên công đường cũng vô dụng.”

Lão Đào nói: “Ngươi nói, Tri huyện sẽ không nhận án này?”

Kim sư gia gật đầu nói: “Trừ phi có chứng cứ mới, hoặc là phạm nhân phản cung, nếu không Huyện lệnh có thể từ chối không nhận.”

Lão Đào trầm ngâm nói: “Kỳ thực, muốn để phạm nhân phản cung cũng không khó.”

“Phản cung xác thực không khó, nhưng phản cung vô dụng.” Kim sư gia nói, “Ta tiếp nhận nhiều vụ án như vậy, chỉ dựa vào lời phản cung của phạm nhân mà lật án, chưa từng có. Người đều sợ chết, phạm nhân cũng là người, cho nên vô luận bọn họ thừa nhận hành vi phạm tội có thống khoái thế nào, theo thời gian trôi qua, nỗi sợ hãi với cái chết càng ngày càng sâu, sau đó sẽ dần dần nghĩ các biện pháp hoặc mượn cớ phủ định lời khai. Dưới tình huống này, quan huyện hơn phân nửa là không tin.”

Đào Mặc nói: “Vậy chúng ta phải tìm chứng cứ gì mới đây?”

Kim sư gia nói: “Nếu có thể tìm được nghi phạm đương nhiên là hay nhất. Nếu tìm không được, vậy thì tìm lý do tiều phu không có khả năng giết người.”

Hách Quả Tử vỗ tay nói: “Thí dụ như chứng cứ chứng minh ông ta không có ở hiện trường lúc đó.”

Kim sư gia cười nói: “Chính là như vậy.”

Đào Mặc nói: “Vậy, vậy chúng ta đi tìm hai nhi tử của ông ấy. Có lẽ bọn họ có thể làm chứng.”

Kim sư gia nói: “Nhi tử thì phải tìm, tốt nhất tìm thêm một người qua đường không có quan hệ gì với hắn. Dù sao nhi tử cũng là người thân của hắn, cũng có khả năng vì hiếu tâm mà làm giả chứng cứ.”

Hách Quả Tử hừ lạnh nói: “Cha vì mình trả món nợ thua bạc mà đi làm người chết thế, bọn họ lại từ đầu đến cuối đều không lộ diện, người như vậy thì còn trông cậy vào hiếu tâm gì đó?”

Kim sư gia nói: “Đừng vội kết luận, thị phi rối rắm không bằng tìm được bọn họ rồi nói.”

Lão Đào nói: “Đã như vậy, chúng ta chia binh hai đường.”

“Không phải hai đường, là ba đường.” Kim sư gia nói, “Các ngươi đi tìm chứng cứ, ta đi tìm người.”

“Ai?”

“Hầu sư gia.” Kim sư gia thở dài nói, “Hắn ở trên công đường đã thấy ta rồi, nếu ta không đi chào hỏi hắn, sợ sẽ khiến hắn nghi ngờ. Hơn nữa, nói không chừng ta còn có thể thám thính chút tin tức từ miệng hắn.”

Lão Đào nói: “Đã như vậy, chúng ta chia ra ba đường. Thiếu gia, người…”

Hai chân Đào Mặc lặng lẽ nhích về phía Cố Xạ.

“Người cùng ta một đường đi.” Lão Đào làm như không thấy, “Xin mời Cố công tử và Tang Tiểu Thổ một đường.”

Cố Xạ thản nhiên nói: “Ta nói muốn đi bao giờ?”

Lão Đào nghẹn lời, sau đó bất chấp nói: “Nếu vậy, thiếu gia và Hách Quả Tử một đường, đi đến những nơi xung quanh nơi xảy ra án mạng thăm dò. Tự ta một đường, đi tìm hai nhi tử của hắn.” Lão dừng một chút, liếc nhìn Cố Xạ, “Mời Cố công tử nghỉ ngơi thật tốt ở khách điếm.”

Cố Xạ không lên tiếng.

***

Kim sư gia và Lão Đào hấp ta hấp tấp chân trước chân sau cùng rời đi.

Đào Mặc bảo Hách Quả Tử đi trước hỏi thăm đường đi, sau khi hỏi rõ thì chuẩn bị mướn một chiếc xe ngựa, lại thấy xe ngựa Cố phủ ung dung đứng trước mặt bọn họ. Đánh xe là Tang Tiểu Thổ.

Cửa xe mở ra, Cố Xạ ngồi ngay ngắn ở bên trong, ngoắc tay với hắn, “Lên đây.”

Đào Mặc dùng cả tay chân mà leo lên xe ngựa.

Hách Quả Tử vốn muốn vào trong thùng xe với Đào Mặc, lại bị Tang Tiểu Thổ kéo vạt áo lại.

“Ta không biết đường đi.” Tang Tiểu Thổ nhỏ giọng nói.

Hách Quả Tử nhìn nhìn thùng xe, lại nhìn nhìn hắn, im lặng thở dài, tiếp nhận dây cương.

.

Trong thùng xe, Đào Mặc đấu tranh giữa việc ngồi bên cạnh Cố Xạ và ngồi trên ghế của mình lúc trước, cuối cùng chọn ngồi trên ghế lúc đầu.

“Không phải ngươi nói không đi sao?”

Cố Xạ thong thả nói: “Ta nói bao giờ?”

Đào Mặc suy nghĩ một chút, lúc đó hình như y nói là “Ta nói muốn đi bao giờ?” Nói cách khác, y không nói muốn đi, cũng không nói không đi. Hắn nhìn y, trong ngực nhộn nhạo lại lăn tăn vui vẻ, cúi thấp đầu, thấp giọng nói: “Ta vốn tưởng ngươi không muốn quản việc không liên quan này.”

“Thật là chuyện không liên quan.” Cố Xạ nói.

Đào Mặc ngẩng đầu nhìn y, “Vậy sao ngươi lại muốn quản?”

Cố Xạ nói: “Ta nói muốn quản bao giờ?”

Đào Mặc lại sửng sốt, “Nhưng mà bây giờ không phải ngươi…”

“Ta chỉ tiện đường tiễn ngươi.”

Đào Mặc khe khẽ thở dài, “Kỳ thực, chuyện này vốn không nên cuốn ngươi vào.”

Cố Xạ lặng im.

“Có lẽ sẽ gặp nguy hiểm.” Thanh âm Đào Mặc trầm thấp, “Người kia có thể mua chuộc Tri huyện, chắc hẳn tiền nhiều thế mạnh. Hắn dám giết Vãn Phong, chứng minh thủ đoạn rất độc ác. Vạn nhất thật sự sẽ động thủ, chỉ sợ sẽ liên lụy ngươi.”

Cố Xạ nói: “Đã như vậy, vì sao ngươi còn muốn quản việc không liên quan đến mình này?”

Đào Mặc không do dự nói: “Ta nói rồi, ta phải làm quan tốt.”

“Việc ngươi làm bây giờ cũng không phải việc quan tốt phải làm.”

“Có lẽ vậy.” Đào Mặc dựa đầu vào vách xe, theo chuyển động của bánh xe mà nhẹ nhàng lay động, “Vô luận thế nào, ta muốn cứu ông ta.”

Thùng xe trở nên trầm mặc.

Đào Mặc cảm thấy một trận buồn ngủ kéo tới, đang muốn đi vào giấc ngủ, giữa lúc mông mông lung lung lại nghe được giọng nam thanh lãnh: “Ta giúp ngươi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.