Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 67: Tân cừu cựu hận [4]



Cùng một gian phòng giống nhau, Cố Xạ ở lại khác với những người khác.

Bồn hoa được tu bổ qua, đệm chăn trên giường đều hoàn toàn mới. Bát hương đặt trên khay trà, từ từ tỏa hương thơm.

Cố Xạ ngồi xuống bên bàn, khoan thai châm hai bôi trà.

Nếu trên cánh tay y không có băng vải làm người khác quá chú mục, Đào Mặc hầu như cho là bọn hắn vẫn chưa rời khỏi Đàm Dương, Cố Xạ vẫn như thường ngày mời hắn đánh cờ, mà hắn cũng như thường ngày đến nơi hẹn vậy.

“Ngươi có tâm sự?” Cố Xạ đem chén trà đẩy sang mép bàn bên kia.

Đào Mặc do dự một chút, cuối cùng ngồi xuống bên bàn. “Không có.”

Cố Xạ nói: “Nói dối.”

Đào Mặc ấp úng nói không nên lời. Ở trước mặt Cố Xạ, hắn luôn luôn không thể nào che giấu. Lão Đào nói ra tâm tư của lão. Mặc dù trong lòng hắn luôn thuyết phục mình, Cố Xạ là Cố Xạ, phụ thân Cố Xạ là phụ thân Cố Xạ, nhưng mỗi khi hắn tìm cớ trốn tránh, hình ảnh phụ thân ôm hận mà chết liền hiện lên trước mắt, gọi hắn.

“Lão Đào nói gì với ngươi?” Hai hàng lông mày Cố Xạ hơi nhíu lại không thể nhận ra. Đào Mặc phản ứng như vậy hơi ngoài dự liệu của y.

Đào Mặc hoảng sợ ngẩng đầu, “Làm sao ngươi biết…”

Cố Xạ nói: “Có liên quan đến ta?”

Đào Mặc hoảng loạn xoay mặt đi hướng khác, không dám nhìn thẳng vào y.

Cố Xạ nói: “Bởi vì ta là Cố Huyền Chi?”

Đào Mặc ngây ra, không rõ lời y nói có ý gì?

Cố Xạ khẩu khí hòa hoãn lại nói: “Ngươi không cần luôn miệng gọi ta là Cố công tử, gọi ta Huyền Chi.”

Đào Mặc trong lòng không tự chủ được trở nên cuồng loạn. Hắn lúng ta lúng túng nói: “Tên tự ta là Vũ Văn.” Hắn chưa bao giờ cảm thấy mình đáng cười như vậy, rõ ràng một chữ cũng không biết, lại cứ khăng khăng gọi là Vũ Văn.

Cố Xạ không lưu tâm, thấp giọng gọi: “Vũ Văn.”

Đào Mặc đỏ mặt, cúi đầu nhìn bôi trà, “Huyền Chi.”

“Giữa bằng hữu thường gọi đối phương bằng tên tự, thật thân mật giản dị.” Cố Xạ thờ ơ nói, “Chúng ta cũng coi như là bằng hữu chứ?”

“Tất, tất nhiên là vậy.” Đào Mặc kích động không thể kiềm chế. Nhớ tới lần đầu gặp ở Mính Thúy cư, y như trăng sáng được sao vây quanh, ngạo lập quần nhân, mình ở một góc tối, lờ mờ không thể nhận ra, hai người như mặt trăng sáng ngời cùng một đom đóm xa xôi, khác nhau trời vực, sao có thể ngờ tới hôm nay lại có thể uống trà nói chuyện cùng nhau, làm bằng hữu của nhau?

Cố Xạ thản nhiên hỏi ngược lại: “Phải sao?”

Câu “Phải sao” hô ứng với câu “Nói dối” lúc trước, như dội lên đầu một bồn nước lạnh, tưới cho Đào Mặc cả người lạnh lẽo. Tay hắn nắm chặt bôi trà, nước trong bôi khẽ dao động.

Cố Xạ rũ mí mắt, chậm rãi đứng dậy.

Đào Mặc trong lòng khẩn trương, bật thốt lên: “Phụ thân ngươi…”

Động tác Cố Xạ nhất thời dừng lại, bất động thanh sắc hỏi: “Phụ thân ta thế nào?”

Cổ họng Đào Mặc như bị nghẹn, hồi lâu mới nói: “Nếu phụ thân ngươi biết ngươi bị thương, nhất định rất lo lắng.”

Ánh mắt Cố Xạ nhẹ nhàng lướt qua mặt hắn, “Đây là lời ngươi muốn nói với ta?”

Đào Mặc chỉ cảm thấy trên đầu nặng nghìn cân, muốn hạ xuống, lại sợ sau khi hạ xuống lại không thể đứng dậy nổi.

“Ta và phụ thân ta đã lâu không liên lạc.” Cố Xạ chậm rãi nói, “Ta bị thương hay không, ông ta biết hay không, đều không liên quan.”

Đào Mặc kinh ngạc lắng nghe.

Cố Xạ nói: “Ngươi là bằng hữu ta, chỉ như vậy.” Y vốn muốn nói, không cần cố kỵ người khác, nhưng nhớ tới Lão Đào, Y Vũ, trong lòng y lại động, nửa câu sau cuối cùng không nói ra.

Chỉ như vậy?

Chẳng lẽ ý là, hắn và y chỉ là bằng hữu bình thường, đã là bằng hữu bình thường, tự nhiên không liên quan đến gia thế hai bên, càng không cần lưu tâm đến phụ mẫu hai bên.

Trong lòng Đào Mặc đủ loại tư vị, nói không nên là vui hay buồn.

Hắn cũng không biết mình làm sao ra khỏi phòng, làm thế nào trở về phòng, chỉ biết thấy được giường, liền ngã xuống.

Cũng không biết ngủ được bao lâu, thanh âm Hách Quả Tử run rẩy như muỗi kêu ở bên tai.

Mí mắt như nặng nghìn cân, thật lâu hắn mới mở ra được.

“Thiếu gia!” Hách Quả Tử vẻ mặt lo âu, đưa tay sờ trán hắn, “Trán người rất nóng.”

Đào Mặc chớp chớp mắt, đang nghĩ hắn có ý gì, lại thấy Hách Quả Tử đứng dậy đi ra ngoài.

Trong phòng còn lại những người khác.

Đào Mặc nghiêng người, tay gối lên cổ, lúc này mới phát hiện cả người mình nóng đến kinh người.

Chẳng lẽ là bệnh rồi?

Hắn bất an chống khuỷu tay ngồi dậy.

“Ngồi dậy làm gì?” Lão Đào đẩy cửa ra, bước nhanh vào, thẳng tới bên giường, sờ sờ trán hắn, “Quả nhiên sốt rồi.”

Đào Mặc thấp giọng nói: “Ta không sao.”

“Nằm xuống trước rồi nói.” Lão Đào đỡ vai hắn để hắn nằm xuống.

Đào Mặc vốn khí lực đã không bằng ai, huống hồ đang bệnh? Chỉ có thể thuận theo nằm xuống.

Lão Đào giúp hắn đắp chăn.

Đào Mặc len lén liếc lão, “Hôm nay, Cố Xạ hỏi ta…”

“Được rồi.” Lão Đào bình thản ngắt lời hắn, “Lúc này người không cần nghĩ gì cả, chỉ cần tĩnh dưỡng thật tốt.”

Đào Mặc vốn không biết phải mở miệng thế nào, nghe lão nói như vậy, như trút được gánh nặng, khép miệng.

Lão Đào ngồi ở bên giường hắn, nhìn hắn vẻ lo âu.

Trong thoáng chốc, nhìn khuôn mặt Lão Đào như hiện lên hình bóng của Đào lão gia. Nhớ lúc còn nhỏ, hắn sinh bệnh, phụ thân cũng ngồi bên giường chăm sóc hắn thế này. Hắn từ nhỏ mất mẫu thân, phụ thân cũng không tái giá, trước lúc sáu tuổi, hắn ăn ở đi lại đều có phụ thân trông nom. Nhưng sau này việc làm ăn của phụ thân càng ngày càng lớn, mới phải giao cho người khác. Dù là vậy, phụ thân cũng thường hỏi han, chưa từng lạnh nhạt với hắn.

Nghĩ đến quá khứ, khóe mắt Đào Mặc chợt rơi lệ.

Lão Đào cau mày nói: “Rất khó chịu sao? Chịu đựng thêm một chút, Hách Quả Tử sẽ nhanh quay lại thôi.”

“Ưm.” Lúc Đào Mặc đáp ứng thanh âm có vẻ hơi nghẹt.

Cửa bị gõ nhẹ hai cái.

Lão Đào hỏi: “Ai?”

“Cố Xạ.”

Lão Đào do dự nhìn Đào Mặc, đành nói: “Mời vào.”

Môn mở ra, thân ảnh thanh nhã của Cố Xạ xuất hiện trong tầm mắt mơ hồ của Đào Mặc.

“Ta bệnh rồi.” Đào Mặc thấp giọng nói, “Ngươi đừng đến gần, tránh nhiễm bệnh.”

Ánh mắt Cố Xạ quét nhanh qua người Lão Đào.

Lão Đào nói: “Ta là người tập võ, thân thể tự nhiên tốt hơn nhiều so với người khác.”

Cố Xạ chậm rãi đến gần, thản nhiên nói: “Ta tuổi còn trẻ.”

Lão Đào: “…”

Cố Xạ đến bên giường, cúi đầu nhìn Đào Mặc, vươn tay, đặt lên trán Đào Mặc.

Đào Mặc mặt đã đỏ càng đỏ thêm như bị thiêu cháy. Rõ ràng Hách Quả Tử và Lão Đào đều đã sờ trán hắn, nhưng vẫn không khiến hắn mặt đỏ tim đập như Cố Xạ.

Cố Xạ chuyển sang nắm cổ tay hắn.

Đào Mặc rụt tay, nhưng vẫn bị đè xuống.

Thì ra là bắt mạch. Đào Mặc chẳng biết cảm giác thất vọng trong lòng mình từ đâu mà ra.

Lão Đào thấy Cố Xạ trầm ngâm buông tay ra, hỏi: “Thế nào?”

“Thân thể hư nhược, suy nghĩ quá nhiều.” Cố Xạ nhíu mày, “Cần an dưỡng.”

Lão Đào nói: “An dưỡng thế nào?”

Cố Xạ nói: “Ta lần đầu xem bệnh, phải cân nhắc.”

“Lần đầu?” Lão Đào thay đổi suy nghĩ. Cũng phải, với thân phận tính tình của Cố Xạ, e là sẽ không chủ động bắt mạch xem bệnh cho người khác.

Qua một lát, Hách Quả Tử và Cố Tiểu Giáp đã mời được đại phu đến.

Vị đại phu kia nhìn thấy bọn họ, ngạc nhiên hỏi: “Sao lại là các ngươi?”

Lão Đào nghi hoặc hỏi: “Lại là?”

Cố Xạ nói: “Vết thương của ta phải thay dược rồi.”

Đại phu nói: “Một lát sẽ giúp ngươi thay dược.” Lão đến bên giường Đào Mặc, cúi đầu bắt mạch, lát sau buông tay ra, nói với Hách Quả Tử: “Ngươi mài mực giúp ta, ta kê đơn thuốc.”

Hách Quả Tử lên tiếng đáp ứng, lấy ra văn phòng tứ bảo đưa cho đại phu, không lên tiếng mà bắt đầu mài mực.

Đại phu tính tình nôn nóng, không đợi hắn mài đều mực, đã đoạt lấy múa bút lên giấy.

Lão kê ra một đơn thuốc, Hách Quả Tử đang muốn nhận lấy, nửa đường lại bị Cố Tiểu Giáp đoạt đi.

Hách Quả Tử kinh ngạc nói: “Ngươi làm cái gì?”

Cố Tiểu Giáp đưa đơn thuốc cho Cố Xạ, “Công tử. Mời xem qua.” Hắn vừa nhìn thấy Cố Xạ đối có hứng thú với đơn thuốc kia, lúc này chính là cơ hội lập công chuộc tội, sao có thể bỏ qua?

Cố Xạ quét mắt qua, gật gật đầu.

Cố Tiểu Giáp lúc này mới đưa đơn thuốc lại cho Hách Quả Tử.

Hách Quả Tử hừ lạnh, “Chẳng hiểu gì cả.” Rút lại đơn thuốc xoay người đi bốc thuốc.

Đại phu liền giúp Cố Xạ thay dược.

Đào Mặc đột nhiên hỏi Cố Tiểu Giáp: “Mời được tụng sư rồi sao?”

Cố Tiểu Giáp giật giật khóe miệng, dè dặt nhìn Cố Xạ, lắc lắc đầu.

“Vì sao?” Đào Mặc sốt ruột, muốn ngồi dậy. Lão Đào vội vã đè hắn lại.

Cố Tiểu Giáp nói: “Ta cũng không biết. Nghe đâu là ý của Chuy tiên sinh.”

“Chuy tiên sinh?” Đào Mặc trong lòng lạnh đi nửa phần. Nếu Chuy tiên sinh không muốn ra tay tương trợ, vậy chẳng khác nào một nửa tụng sư ở Đàm Dương huyện đều khoanh tay đứng nhìn.

“Còn có Lâm Chính Dung, không phải sao?” Cố Xạ nói ra một lời kinh người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.