Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 73: Tiên phát chế nhân [1]



Nguyên nhân cái chết của Vãn Phong không rõ.

Tiều phu khốn khổ ngồi trong lao.

Y Vũ thi cốt chưa lạnh.

Bồng Hương không biết đi đâu.

— sự loạn như ma.

Nhưng căn phòng dột gặp mưa suốt đêm, Đào Mặc từ trên Vân Lâm sơn trở về huyện nha, trên ngoại y còn vương hàn khí mây mù trên núi, đang muốn quay về căn phòng ấm áp, lại bị Kim sư gia chăm khẩn trương kéo vào thư phòng.

Lão Đào thấy bước chân hắn nặng nề, mặt có vẻ buồn rầu, không yên tâm mà đi theo vào.

Kim sư gia thấy lão đi vào, cũng không phản đối, chỉ trở tay đóng cửa lại, lấy ra một tấm thiệp từ trong ngực áo đưa cho Đào Mặc.

Đào Mặc nhìn mặt chữ mà đau đầu.

Lão Đào thức thời nhận lấy, xem qua.

Đào Mặc thấy hai hàng lông mày Lão Đào càng nhíu càng chặt, trong lòng mơ hồ bất an, “Phát sinh chuyện gì rồi?”

“Là thư của Tri phủ Đàm thành.” Lão Đào lại xem kỹ bức thư một lần nữa, “Ông ta muốn chiều mai ngươi đến nha môn Tri phủ làm khách.”

“Ta?” Đào Mặc vô cùng kinh hãi.

Tri phủ Đàm thành là thượng cấp của hắn, lúc trước nhậm chức, hắn với Lão Đào và Hách Quả Tử từng đến cửa vài lần. Nhưng người ra tiếp đón chỉ là một phụ tá, trò chuyện qua loa vài câu rồi lấy việc Tri phủ sự vụ quấn thân, không có thời gian làm lý do đuổi hắn về.

Đào Mặc vốn rất sợ phải gặp Tri phủ, nghe hắn nói vậy, ngược lại thở phào một cái, vui vẻ thanh nhàn. Ai ngờ chưa tới mấy tháng, vị Tri phủ này lại nhớ đến hắn.

Lão Đào quay đầu nhìn Kim sư gia.

Kim sư gia lắc đầu thở dài nói: “Tri phủ Đàm thành có tiếng khó đối phó, chỉ sợ là không có ý gì tốt.”

Trong lòng Đào Mặc nặng trĩu.

Lão Đào nói: “Chúng ta với ông ta chưa biết mặt, muốn nói có liên quan, cũng chỉ là lúc trước thiếu gia đã đến đó bái phỏng thôi. Ông ta chỉ phái một phụ tá ra tiếp đón, nếu nói thất lễ, là ông ta thất lễ trước, bây giờ lý nào lại tìm thiếu gia gây phiền phức sao?”

“Các ngươi có từng…” Kim sư gia hướng mắt sang Lão Đào, không nói tiếp. Loại chuyện này Đào Mặc tất nhiên sẽ không quản, Lão Đào vẫn là người hiểu quan trường hơn.

Lão Đào yên lặng gật đầu.

Đào Mặc không hiểu hỏi: “Có từng cái gì?”

Kim sư gia ho khan một tiếng, lờ hắn đi, nói với Lão Đào: “Đã như vậy, đừng nên nói tới chuyện này.”

Lão Đào đột nhiên hỏi: “Có thể liên quan đến Hoàng Quảng Đức không?”

“Cái này, cũng không phải không có khả năng.” Kim sư gia không phải lần đầu nghe bọn họ nói đến cái tên Hoàng Quảng Đức, biết bọn họ cùng Hoàng Quảng Đức hẳn là có ân oán. Nhưng mà lão làm sư gia nhiều năm như vậy, đương nhiên biết cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi, bởi vậy mắt nhắm mắt mở coi như không biết, chỉ như luận sự mà nói: “Bất quá ta chưa từng nghe nói hai vị tri phủ này có qua lại gì. Theo lý mà nói, cùng là dưới quyền tổng đốc, ngày thường đấu đá còn không kịp, trừ phi là thật sự có cùng chí hướng.”

Lão Đào nói: “Cấu kết với nhau cũng là một loại có cùng chí hướng.”

Kim sư gia không nói tiếp.

Đào Mặc hỏi: “Vậy bây giờ nên làm sao đây?”

Kim sư gia nói: “Đi thì nhất định phải đi. Chỉ là trước khi đi, vẫn nên chuẩn bị một chút.”

Đào Mặc không hiểu, Lão Đào lại hiểu, “Sư gia có biết Tri phủ Đàm thành bình thường thích cái gì không?”

Kim sư gia nói: “Thích thì có đó, chỉ e là ngươi không dùng được. Dù sao thì có lễ vật, phàm là làm quan thì ít ai không thích, ngươi cứ chuẩn bị là được.”

Lão Đào ngầm hiểu.

Kim sư gia đi rồi, Đào Mặc thấp giọng hỏi Lão Đào, “Kim sư gia là ám chỉ tặng lễ?”

Lão Đào nói: “Thiếu gia không cần lo lắng chuyện, ta sẽ chuẩn bị ổn thỏa.”

Đào Mặc thấp giọng nói: “Từ sau khi nhà ta suy bại, cũng không còn bao nhiêu gia sản, có cũng đều quyên cho quan cả rồi, còn có vật gì nữa đâu. Ta nghĩ, ta nghĩ hay là không tặng được không?”

Lão Đào hết sức vui mừng. Sau khi Đào Mặc tới Đàm Dương huyện làm Huyện lệnh, xử sự đã chu toàn hơn nhiều, đối nhân xử thế cũng không ngây ngô nhu nhược như năm đó, mối thù mất cha cuối cùng cũng khơi dậy sự cứng cỏi trong người hắn rồi. Duy chỉ có một chuyện không tốt, đó là sửa không được tính đoạn tụ. Nhưng mà kết giao được với Cố Xạ, cũng tốt hơn Y Vũ nhiều, cũng coi như có tiến bộ, mình cũng không nên quá nóng vội. Hôm đó chứng kiến Cố Xạ ôm Đào Mặc vào lòng nhỏ giọng an ủi, quyết tâm chia cách hai người tự đáy lòng Lão Đào thoáng dao động. Nhưng cũng chỉ dừng ở mức dao động, cách ý nghĩ muốn thành toàn cũng phải đến vạn dặm.

Xem xét tất cả các loại chuyện, Lão Đào quyết định có một số việc nên cho Đào Mặc biết sớm, “Thiếu gia, chuyện tiền tài, người không cần bận tâm lắm đâu.”

Đào Mặc không hiểu nhìn lão.

Lão Đào nói: “Kỳ thực, năm đó Hoàng Quảng Đức ngấm ngầm làm các loại chuyện, lão gia cũng không phải hoàn toàn không biết. Chỉ là biết mà không thể nói, không thể làm gì khác hơn là giả câm vờ điếc.”

Đào Mặc cái hiểu cái không.

Lão Đào nói càng ngày càng rõ, “Kỳ thực lão gia sớm đã giấu một khoản tiền, để phòng ngày bất ngờ suy bại. Lúc lâm chung lão gia đã đem số tiền này giao cho ta giữ, cũng chính là để lót đường cho thiếu gia sau này. Lão gia đã nói, nếu thiếu gia muốn buông bỏ thù hận, cao chạy xa bay, số tiền này sẽ cho thiếu gia mua một trang viên và vài mẫu đất, sau đó cho thuê trang viên, cũng có thể bình an sống cả đời. Nếu thiếu gia không bỏ thù hận xuống được, thì để ta thay thiếu gia quyên quan, bước vào con đường làm quan. Tốt hay xấu, đều nghe theo mệnh trời.”

Đào Mặc thấp giọng nói: “Cha hi vọng ta đi con đường phía sau.”

“Không hẳn vậy.” Lão Đào nói, “Thiên hạ phụ mẫu tâm dù hi vọng con cái thành rồng thành phượng, nhưng cũng hi vọng bọn chúng có thể bình an cả đời. Nói cho cùng, bình an cũng tốt, một bước lên mây cũng tốt, mong muốn của lão gia, là thiếu gia làm theo tâm nguyện của chính bản thân.” Bởi vậy biết nhi tử lưu luyến Quần Hương lâu, Đào lão gia cũng chỉ vờ như không biết.

Đào Mặc nhớ tới giọng nói, dáng điệu và tướng mạo của Đào lão gia, vành mắt đỏ lên.

Lão Đào nói: “Có điều thiếu gia phải biết. Cái chết của lão gia, cũng không phải vì người. Lúc đó không có thiếu gia, Hoàng Quảng Đức cũng sẽ xuống tay với lão gia. Kỳ thực lão gia lúc trước cũng muốn đem chuyện này nói rõ với người, chỉ là ta hết lần này đến lần khác khuyên can, mới giấu kín cho đến nay.”

Đào Mặc khẽ động khóe miệng, cúi thấp đầu nói: “Ta biết, lão hi vọng ta có thể nhớ rõ mối thù này.”

“Phải.” Lão Đào không phủ nhận. Thù hận là roi sắt thúc đẩy người ta trưởng thành, mà hổ thẹn chính là đinh sắt ghim vào trong đầu liên tục bức người ta trưởng thành. Nhổ ra vẫn lưu lại đấy, vì đinh sắt đã ghim sâu vào đầu, dù có nhổ ra, cũng không lấp lại được lỗ thủng.”Nhưng hôm nay ta nói cho thiếu gia, lại hi vọng thiếu gia có thể tạm thời buông bỏ thù hận.”

Đào Mặc chậm rãi ngẩng đầu.

Lão Đào nói: “Thù hận cũng giống như mê luyến, nếu bị hai loại tình tự này chiếm hết, sẽ bị che mờ mắt, không thấy rõ chân tướng. Bây giờ thiếu gia có thể buông bỏ thù hận rồi.” Bởi vì lúc này Đào Mặc dù không có thù hận, cũng đã tìm được đường tiến về phía trước.

Đào Mặc không dám tin nhìn lão, “Lão bảo ta bỏ qua cho Hoàng Quảng Đức?”

“Cũng không phải là bỏ qua cho hắn.” Lão Đào nói, “Hoàng Quảng Đức tội ác chồng chất, dù không tính Đào lão gia vào, hắn cũng đáng chết trăm lần. Sao thiếu gia không buông xuống thù riêng, lấy bách tính làm công, đưa hắn ra công lý.”

Đem ra công lý…

Đào Mặc nhớ mình cũng từng nói vậy với Cố Xạ. Lúc đó Cố Xạ hỏi hắn đối phó Hoàng Quảng Đức thế nào, mà bây giờ Lão Đào nói lại là hắn đối đãi Hoàng Quảng Đức như thế nào. Tuy là cách khác nhau, nhưng kết quả lại như nhau.

“Thiếu gia.”

“Ừ?”

“Người trách ta sao?”

Đào Mặc hoàn hồn, kinh ngạc nhìn Lão Đào.

Lão Đào trầm mặc hồi lâu mới nói: “Kỳ thực nếu thiếu gia muốn, ta lúc nào cũng có thể giết Hoàng Quảng Đức.”

Giết Hoàng Quảng Đức? !

Đào Mặc tim đập thình thịch.

Nếu Đào Mặc nghe được câu này trước khi đến Đàm Dương huyện, hắn chắc chắn sẽ không chút do dự gật đầu, nhưng hôm nay, tâm tình hắn đã thay đổi.”Không phải lão nói muốn đưa hắn ra công lý sao?”

“Dù có như vậy, nhưng nếu thiếu gia gật đầu, ta lập tức đi làm.” Lão Đào dừng một chút, trầm giọng nói: “Năm đó, nếu ta quyết đoán kịp thời cứu lão gia ra, lão gia đã không chết.”

Đào Mặc trầm mặc một hồi, nhẹ giọng nói: “Việc đã đến nước này, hà tất còn nghĩ nữa?” Nửa đêm ngủ mơ, sao hắn lại chưa từng nghĩ qua được, nếu trước đây hắn không… thì sẽ ra sao. Nhưng thế gian không hề có thuốc hối hận, chỉ có con đường phía trước phải cẩn thận hơn mà thôi.

Lão Đào nói: “Là ta sợ Ma giáo tìm đến cửa, không dám ra mặt, mới…”

Đào Mặc bỗng nhiên cười khẽ, “Lão sai rồi, ta lại càng sai, nếu đã như vậy, đem những món nợ này ghi lên người Hoàng Quảng Đức đi.” Nói về tư thù, hắn và Hoàng Quảng Đức từ lâu đã là thù sâu tựa biển. Chắc chắn bản thân Hoàng Quảng Đức cũng sẽ không tính toán nhiều hơn được nữa.

Đến lúc này, khúc mắc giữa Lão Đào và Đào Mặc đã tiêu hết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.