Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 86: Hậu phát tiên chí [5]



Xe ngựa tiến vào Đàm Dương huyện, trước tiên đưa Cố Xạ về Cố phủ.

Đào Mặc đi theo Cố Tiểu Giáp, tận mắt thấy hắn an trí ổn thỏa cho Cố Xạ, mới lưu luyến quay về huyện nha.

Kim sư gia rời nhà mấy ngày cũng không vội vã trở về, sau khi cùng đến huyện nha, kéo thẳng Đào Mặc vào thư phòng.

Cửa đóng lại, vẻ mặt Kim sư gia liền giãn ra, “Đông gia. Thôi điền sử không thể dùng nữa, trong lòng người có chọn được người thay thế chưa?”

Đào Mặc còn băn khoăn về Cố Xạ, nghe vậy thì ngẩn người, “Sao lại phải thay?”

Kim sư gia nói: “Đông gia đừng quên tai bay vạ gió lần này là từ người nào mà ra!” Nhớ tới việc này, lão lại nổi giận. Lão và Đào Mặc rời khỏi huyện nha, sự vụ nha môn đều giao hết cho điền sử tạm thay mặt, đủ để thấy tín nhiệm hắn đến thế nào, lại không ngờ hắn làm ra chuyện xấu xa hai lòng sau lưng như vậy, quả thực khiến người khác phẫn nộ.

Đào Mặc cau mày nói: “Hắn cũng chỉ nói thật.”

Kim sư gia làm việc chung với Đào Mặc lâu ngày, biết từ góc độ của mình tuyệt không thể thuyết phục hắn, bèn đổi giọng: “Cũng không thể nói như vậy. Nếu hắn bất mãn đông gia, chuyện gì cũng đều có thể nói thẳng ra, cần gì phải cáo trạng đến nha môn Tri phủ? Đấy là vượt cấp, là tối kỵ khi làm quan! Nếu không sao khi muốn cáo ngự trạng lại phải ngược xuôi lăn lộn nhiều như vậy?”

*cáo ngự trạng: cáo lên vua

Đào Mặc trầm tư.

“Huống gì, Thôi điền sử cáo trạng cũng không phải là vì nước vì dân, mà chỉ là ý muốn của bản thân. Nếu hắn thực sự chính trực vô tư, lúc đó căn bản cũng đã không hối lộ đông gia. Hắn trước đi hối lộ, sau lại trở mặt cáo trạng, thật đúng là hành động của tiểu nhân.”

Đào Mặc thong thả vòng quanh thư phòng vài vòng, vòng về trước mặt Kim sư gia, “Nhưng hắn cũng không sai gì to lớn lắm.”

“Cái sai lớn kia chỉ là chưa đúc thành, nhưng chiếu theo tính khí hắn thì chỉ sớm muộn mà thôi. Cái gọi là lo trước tính sau, chỉ là muốn phòng tai họa chưa xảy ra.” Kim sư gia đem tất cả khả năng của bản thân ra, giật giây, “Thôi Quýnh và đông gia đã là bằng mặt không bằng lòng, dù có miễn cưỡng làm việc chung với nhau cũng chỉ là lá mặt lá trái. Đối với Đàm Dương huyện mà nói, chính là có hại không có lợi.”

Đào Mặc hỏi: “Vậy Kim sư gia thấy thế nào?”

Kim sư gia đã tính sẵn kỹ càng, “Điền sử lớn hay nhỏ cùng là do triều đình bổ nhiệm, nếu muốn động đến, còn phải qua Tri phủ.”

Đào Mặc cau mày nói: “Sao lại phiền phức như vậy?”

“Không phiền.” Kim sư gia cười híp hai mắt, “Từ Tri phủ đi là rất thuận tiện.” Bây giờ Tri phủ Đàm thành chỉ hận không thể ra sức chó sức ngựa phục vụ, chút chuyện nhỏ này không đáng nói.

Đào Mặc nói: “Nhưng hắn đi rồi, vị trí điền sử không lẽ để trống?”

Kim sư gia nói: “Tri phủ tự nhiên sẽ điều người khác đến, đông gia không cần lo lắng. Nói không chừng lần này ngay cả Huyện thừa, chủ bộ cũng đưa qua.” Ngày trước Đàm Dương huyện là chiếc xương khó gặm, đại đa số người có môn đạo đều không muốn đến đây. Mà người không có môn đạo không có bản lĩnh lại không thể trụ được, lúc này mới trống chỗ. Lần này Tri phủ muốn lấy lòng Cố Xạ, chỉ sợ sẽ tự mình chọn vài người đưa qua.

Đào Mặc thấy khóe miệng Kim sư gia giương cao, nghi ngờ hỏi: “Sư gia có chuyện gì mà vui thế?”

Kim sư gia nghiêm mặt nói: “Ta chỉ đang nghĩ đến tương lai của Đàm Dương huyện tương dưới sự dẫn dắt của đại nhân sẽ phồn vinh yên ổn, trong lòng lại thấy vui.”

Đào Mặc ngượng ngùng nói: “Sư gia quá khen rồi. Ta, ta thật ra cái gì ta cũng không hiểu.”

Kim sư gia nói: “Không hiểu có thể học cho đến khi hiểu, sợ chỉ sợ, không muốn hiểu thôi.”

Đào Mặc vội nói: “Đương nhiên ta muốn học, muốn hiểu. Ta và Huyền Chi đã ước định rồi, ta nhất định sẽ học thật tốt.”

Kim sư gia nói: “Cố Huyền Chi chính là thiên hạ đệ nhất đại tài tử, đông gia có thể bái y làm thầy, chính là phúc phần to lớn.”

“Thiên hạ đệ nhất đại tài tử?” Đào Mặc ngẩn người.

Kim sư gia nhìn mặt đoán ý, cẩn trọng hỏi thăm: “Đông gia không phải không biết Cố Xạ là Cố Huyền Chi, là tài tử vang danh thiên hạ chứ?”

Đào Mặc nói: “Ta biết Cố Xạ là Cố Huyền Chi, nhưng tài tử vang danh thiên hạ thật là không biết.”

Kim sư gia lại hỏi: “Vậy đông gia có biết phụ thân y là Cố Hoàn Khôn Cố tướng gia không?”

Đào Mặc hoàn toàn ngơ ngẩn, “Cố tướng gia? Lão là chỉ người bên cạnh Hoàng thượng…”

“Là thân tín đắc lực nhất bên cạnh Hoàng thượng, đứng đầu bách quan.” Kim sư gia tựa hồ biết hắn muốn hỏi gì.

Sắc mặt Đào Mặc từ mờ mịt chuyển sang tái nhợt, hồi lâu mới nói: “Vậy mấy phẩm?”

Kim sư gia đưa lên một ngón tay.

Môi Đào Mặc run lên, cười đến vô cùng mất tự nhiên, “Nhìn y một chút cũng không giống vậy.”

“…” Lão thì lại nghĩ là rất giống. Khí độ như vậy, sang trọng như vậy, còn cao ngạo như vậy. Kim sư gia cũng không bóc trần, nhẹ giọng nói: “Ta rời nhà đã lâu, cũng nên quay về rồi, sớm mai lại đến, nếu đông gia không có chuyện gì, tốt nhất là nghỉ ngơi sớm một chút ha.”

“Ừ.” Đào Mặc vô thức đáp ứng, sau đó ngây ngốc trở lại bàn sách ngồi xuống.

Trời dần ngã về Tây, ánh sáng dần dần ảm đạm, dần dần rút ra ngoài.

Không biết qua bao lâu, Hách Quả Tử đốt đèn đến tìm người.

“Thiếu gia?” Hắn đẩy cửa ra, dùng đèn lồng soi chiếu vào phòng, đang muốn đi, đột nhiên lại xoay người, cẩn thận tiến gần đến bàn sách, thấp giọng gọi: “Thiếu gia?”

“Ừ.”

“…” Tim Hách Quả Tử đập thịch một tiếng, “Thiếu gia, rõ ràng người ở đây, sao lại không lên tiếng. Dọa ta sợ!”

Đào Mặc nói: “Ta muốn ở một mình một lát.”

“Thiếu gia, nên dùng vãn thiện thôi.” Hách Quả Tử cầm đèn lồng đến trước mặt hắn.

Đào Mặc nói: “Ngươi biết Cố Huyền Chi là ai không?”

Hách Quả Tử nói: “Không phải là Cố Xạ sao? Nhưng mà nhắc tới, thật là không ngờ y lại là Cố Huyền Chi. Đường đường Tướng phủ công tử, thiên hạ đệ nhất tài tử! Trước đây ta còn… khụ, may là y không tính toán.”

“Ngươi cũng biết hắn là nhi tử Tướng gia.” Đào Mặc như mất mát.

“Cũng? Lẽ nào thiếu gia không biết?” Vui mừng của Hách Quả Tử lập tức chuyển thành lửa giận, “Chẳng lẽ Cố Xạ mãi lừa gạt thiếu gia, chưa từng nói thật?”

Đào Mặc vội nói: “Không phải. Không phải. Y nói ta biết y là Cố Huyền Chi, nhưng ta không biết Cố Huyền Chi nguyên lai là nhân vật quan trọng như vậy.”

Hách Quả Tử nhớ tới Đào Mặc không thích đọc sách, chắc hẳn với tài tử vang danh thiên hạ cũng không biết chút nào, liền thở dài nói: “Thiếu gia. Kỳ thực, Cố Xạ cũng tốt, Cố Huyền Chi cũng tốt, đều là cùng một người. Ta thấy tuy y xuất thân danh môn, nhưng rất bình dị gần gũi, cũng không có ỷ thế hiếp người. Lần này không phải còn vì thiếu gia chịu bản tử của Tri phủ sao? Nếu y thật xem trọng thân phận công tử Tướng phủ, cũng sẽ không đến Đàm Dương huyện nho nhỏ này, càng không kết giao cùng thiếu gia rồi.”

Đào Mặc hai tay ôm mặt, ưu sầu nói: “Ta luôn cảm thấy mình liên lụy đến y. Y như vậy… tốt như vậy, kết giao với ta coi như ủy khuất y rồi.”

“Có gì ủy khuất? Thiếu gia tâm địa thiện lương, đối đãi mọi người chân thành. Có thiếu gia làm bằng hữu là may mắn ba đời của y!” Hách Quả Tử khẩn thiết bênh vực chủ, “Lại nói, chỉ là kết giao bằng hữu, có gì cao có gì thấp. Cũng không phải cưới dâu, còn cầu môn đăng hộ đối.” Lời cuối cùng thốt ra khỏi miệng hắn, mới phát hiện mặt Đào Mặc lại trận đỏ trận trắng.

“Thiếu gia. Sắc mặt người không tốt lắm. Không sao chứ? Có phải bị bệnh rồi không?” Hắn đưa tay sờ trán Đào Mặc.

Đào Mặc tránh ra, “Không sao. Ta, ta … đói rồi!”

Hách Quả Tử thấy hắn vội nhảy bật dậy, chạy ra phía cửa, vội vàng nói: “Thiếu gia đi chậm một chút! Cẩn thận té.”

Lời hắn vừa dứt, liền nghe “Á!” một tiếng, Đào Mặc vấp ngưỡng cửa, ngã nhào xuống đất.

“Thiếu gia.” Hách Quả Tử vội vã chạy tới, nhưng có người còn nhanh hơn hắn một bước.

Lão Đào nâng Đào Mặc dậy, phất phất tay với Hách Quả Tử nói: “Đứng ở đây làm gì? Chỉ thêm phiền.”

Hách Quả Tử ủy khuất nói: “Ta chỉ lo lắng cho thiếu gia.”

Lão Đào nói: “Đến trù phòng đem thức ăn đến thư phòng đi, ta ăn cùng thiếu gia ở đây.”

Hách Quả Tử đáp ứng liền đi.

Lão Đào đỡ Đào Mặc đến ngồi xuống ghế, ôn nhu hỏi: “Có đau ở đâu không?”

Đào Mặc ôm gối, lắc lắc đầu: “Không đau.”

Lão Đào lấy tay ấn một cái vào đầu gối, Đào Mặc hít sâu.

“Còn nói không đau.” Lão Đào đứng dậy đốt đèn, sau đó lấy thuốc trị thương từ trong ngực ra, thấy ống quần hắn cuộn lên, chỗ đầu gối quả nhiên đỏ lên.

Đào Mặc nhìn lão bận bịu vì mình, tâm tình đột nhiên hạ xuống.

“Còn nghĩ về Cố Xạ?” Lão Đào vừa giúp hắn bôi thuốc vừa làm như lơ đãng hỏi.

Đào Mặc thoạt đầu phủ nhận, nhưng lại cảm thấy phủ nhận cũng không gạt bỏ đi được, cúi đầu đáp một tiếng.

Lão Đào thuận miệng nói: “Người vẫn thích y?”

Thân thể Đào Mặc cứng đờ.

Lão Đào lấy tay nâng bàn chân cứng đờ của hắn lên, xoa xoa dược ở lòng bàn tay, giúp hắn nhẹ nhàng xoa bóp.

Đào Mặc nín thở, không lên tiếng.

“Kỳ thực, cũng không phải…” Lão Đào muốn nói gì đó, có chút không cam tâm, nhưng lại không đành lòng nhìn Đào Mặc bị tình cảm làm khó khăn, vướng vít hồi lâu, mới nói ra một câu, “Cũng không phải hoàn toàn không có hi vọng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.