Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 9: Tân quan thượng nhậm [9]



Cho nên khi Hách Quả Tử nhận được bẩm báo của người gác nói Cố Xạ đang ở ngoài cửa, thiếu chút nữa từ trên ghế té xuống.

“Cố Xạ? Ngươi khẳng định là Cố Xạ?” Hắn trợn to mắt.

Người gác cổng bị phản ứng của hắn dọa đến run run, còn tưởng rằng lão gia nhà mình làm việc gì có lỗi với Cố Xạ, e dè nói: “Tiểu nhân làm người gác cổng mấy thập niên, chắc chắn là Cố Xạ không thể nghi ngờ.” Hắn dừng một chút, lại cảm thấy nhận tiền tài của người, phải cùng người tiêu trừ tai họa, liền nói, “Huyện nha có cổng sau, đi ra ngoài rẽ vào một hẻm nhỏ phía Tây là đường lớn, ngươi có thể để đại nhân theo đó mà đi.”

Hách Quả Tử ngớ người nói: “Đi đâu?”

“Muốn đi nơi nào thì đi nơi đó. Ta biết tính Cố Xạ, tuyệt sẽ không tử triền lạn đả. Nếu đại nhân không ở đây, y chắc sẽ đi.” Người gác cổng một lòng vì đông gia bày mưu tính kế, mặc dù với Hách Quả Tử nghĩ khác nhau, nhưng kì diệu thay lại có kết quả như nhau.

Hách Quả Tử nghe được trong lòng khẽ động, lại thầm nghĩ: Thiếu gia coi trọng Cố Xạ như vậy, vạn nhất biết mình chặn y ngoài cửa, sợ là sẽ không vui. Tuy rằng sẽ không làm gì mình, nhưng thiếu gia bệnh nặng mới khỏi, vạn nhất vì chuyện này tích tụ trong lòng, thì là tội của mình quá lớn.

Hắn đang lưỡng lự chưa quyết định, thì thấy một thanh niên mặc hoa phục thản nhiên bước qua cổng vòm, thẳng hướng bên này đi tới.

“Ngươi là ai?” Hách Quả Tử nhảy ra.

Hoa phục thanh niên nhướng mày, “Cố Xạ.”

“Ngươi chính là Cố Xạ?” Hách Quả Tử lấy làm kinh hãi, không khỏi thận trọng quan sát y, quả thực tướng mạo rất đẹp, so với tiểu quan nổi danh của Quần Hương lâu còn phong lưu phóng khoáng hơn, chẳng trách thiếu gia nhà mình cuống cuồng như vậy. Năm đó vì một Y Vũ công tử, thiếu gia đã rơi vào tình cảnh hôm nay, cũng không biết Cố Xạ này vừa nhìn so với Y Vũ công tử lợi hại hơn gấp trăm lần lại sẽ gây ra chuyện gì nữa đây.

Cố Xạ từ nhỏ đã khiến người ta chú ý quan sát thành quen, cũng không cảm thấy khác thường, mắt nhìn bốn phía, hỏi: “Đào Mặc đâu?”

“Đang nghe Kim sư gia giảng sách.” Hách Quả Tử vô thức trả lời.

“Ở nơi nào?”

Hách Quả Tử lại sắp nói ra, lập tức cảnh giác hỏi: “Ta vì sao phải nói cho ngươi?”

Cố Xạ nheo mắt lại.

Hách Quả Tử trong lòng nhất thời lạnh thấu, cứng rắn nói: “Thiếu gia đọc sách chưa bao giờ để người khác làm phiền. Ngươi có chuyện gì, để ta chuyển lời lại.”

“Đọc sách?” Ánh mắt Cố Xạ dần dần hướng ra xa, không biết đang suy nghĩ gì.

Hách Quả Tử trong lòng âm thầm khó chịu. Mình thế này rõ ràng là một người sống, y nói không thấy là không thấy? Tốt xấu gì bọn họ vừa nãy không phải là đang nói chuyện sao!

“Gọi hắn tới.” Cố Xạ nói, cất bước đi vào thư phòng Hách Quả Tử vừa mới từ trong đó ra, tìm một vị trí có ánh một trời chiếu vào, khoan thai ngồi xuống.

Hách Quả Tử giật mình nhìn hắn. Từ nhỏ đến lớn, hắn vẫn là lần đầu nhìn thấy người chủ động như vậy, vào phủ đệ người khác như hậu viện nhà mình.

“Dâng trà.” Cố Xạ ngón trỏ nhẹ nhàng gõ gõ lên bàn.

“Vâng.” Người gác cổng đáp lại một tiếng, quay đầu chạy đi.

Hách Quả Tử muốn gọi hắn lại, ngẫm lại thấy mình quá mức keo kiệt, lại nói: “Ngươi chờ một lát, ta đi thông bẩm thiếu gia nhà ta.”

Cố Xạ phớt lờ hắn, giống như nhập định.

Hách Quả Tử xoay người chạy đi, cũng không như hắn nói đi tìm Đào Mặc, mà là đi tìm Lão Đào.

Lão Đào nghe Cố Xạ tự mình đến đây cũng kinh ngạc. Mấy ngày nay lão cố tình thăm dò tình hình Đàm Dương huyện, đối với vị môn đệ của Nhất Chuy tiên sinh này cũng đã tìm hiểu cơ bản, biết được người này xưa nay không thích cùng người khác qua lại, chỉ thỉnh thoảng xã giao với đồng môn sư huynh đệ. Lại biết y tâm cao khí ngạo, tài học hơn người, đã được Nhất Chuy tiên sinh chân truyền. Tuy nhiên cũng chưa bao giờ bước vào cửa quan, nhưng trong đồng môn nếu có người nào gặp phải án kiện nan giải, đều thường thỉnh giáo y, cũng chưa bao giờ phí công mà về. Nhân vật như vậy cư nhiên chủ động đến nhà, bảo sao lão không suy đi nghĩ lại, không hiểu ra sao? “Y có nói gì không?”

“Y nói đến tìm thiếu gia.” Hách Quả Tử do dự một chút, lại đem chuyện Đào Mặc lúc trước sai hắn đi đến phủ Cố Xạ đưa thiếp nói ra.

Lão Đào cau mày nói: “Thiếu gia nhất định muốn kết giao với y.”

Hách Quả Tử thấp giọng nói: “Cố Xạ kia dáng dấp rõ là không tốt.”

Lão Đào trừng mắt nhìn hắn, “Đừng có nói bừa!”

“Vâng.”

“Ngươi đem việc này bẩm báo thiếu gia đi.”

“… Vâng.” Hách Quả Tử đang muốn đi, lại bị Lão Đào gọi lại.

“Sau này những chuyện như vậy không cần đến đây hỏi ta, trực tiếp bẩm báo thiếu gia là được.” Lão Đào dừng một chút, nhìn hắn đầy thâm ý, “Đừng quên, thiếu gia mới là người đứng đầu phủ này.”

Hách Quả Tử giật mình, chỉ cảm thấy ánh mắt lão như chậu nước lạnh dội xuống, vội vàng đi ra.

.

Đào Mặc đang nghe Kim sư gia giảng sách đọc đến đầu óc quay cuồng, nghe Cố Xạ đến phủ, liền đứng lên xông ra ngoài.

Vọt ra ngoài cửa khoảng năm sáu bước, mới phát hiện mình quá thất thố, lại vội vàng chạy về, hướng về phía Kim sư gia đang chậm rãi khép sách lại nói: “Sư gia giảng rất hay, học trò học được không ít.” Hắn vừa nói, vừa thành thành thực thực cúi chào, sau đó chuồn mất.

.

Làm hại Kim sư gia thấy hắn cúc cung nên hoảng sợ, đang muốn đáp lễ lại lúng túng đứng tại chỗ.

Hách Quả Tử ở bên hòa giải: “Sư gia chớ trách. Thiếu gia trước nay không thích đọc sách, nhưng luôn tôn sư trọng đạo.”

Kim sư gia vội nói: “Không dám. Tại hạ bất quá là một sư gia đông gia mời về, thỉnh thoảng đọc sách mà thôi, ‘Sư’, ‘Đạo’ hai chữ quý giá không dám nhận.” Bất quá Đào Mặc vừa mới thi lễ cũng đích đích xác xác thay đổi cái nhìn của lão về hắn đôi chút. Cũng vì vậy, lão nhận ra vị đông gia này không phải là giả ngu, là chất phác ngây ngô thật, càng không nên dính vào huyện nha này, nhiều lắm là lĩnh một phần bổng lộc, làm một chút ghi chép, nuôi một lão nhân là được.

Bất quá Kim sư gia nghĩ thế nào, Đào Mặc cũng không quan tâm.

Hắn hiện giờ toàn tâm toàn ý nghĩ đến Cố Xạ, chạy thật nhanh, thẳng đến khi vào đến thư phòng vẫn không ngừng lại, miễn cưỡng lao vào bốn năm bước mới dừng lại, ngượng ngùng quay đầu nhìn Cố Xạ đang ngồi tựa sát song cửa.

“Cố, Cố công tử… Ngươi đến rồi?” Đào Mặc vừa thở dốc, vừa hăm hở chào hỏi.

Cố Xạ chỉ vào bôi trà trên bàn, giọng chán ghét, “Trà kém.”

Đào Mặc mặt đỏ lên, vội vàng tiến lên đem bôi trà chuyển qua chỗ khác, “Ta rót cho ngươi bôi khác?”

“Rót?”

Một chữ khinh miêu đạm tả, lại làm sắc mặt Đào Mặc đỏ hơn, “Pha? … Nấu?”

Cố Xạ vẫn không nói gì.

Đào Mặc đối với trà đạo không biết gì, chỉ có thể nói: “Nếu không, ngươi thích uống trà nơi nào, ta đi mua về?”

“Vì sao lỡ hẹn?” Cố Xạ đổi đề tài.

“Hôm qua có một vụ án, ta phải thăng đường.” Với cái nhìn chằm chằm của y, Đào Mặc khí thế giảm xuống, nhưng vẫn nói, “Ta làm quan phụ mẫu bản địa, nên lấy bách tính làm trọng.”

Cố Xạ chăm chú nhìn thẳng vào hắn.

Đào Mặc bị y nhìn cả người nóng lên, lòng bàn tay có chút đổ mồ hôi.

Cố Xạ nói: “Việc ngươi muốn thỉnh giáo, chính là liên quan đến vụ án hôm qua?”

Đào Mặc kỳ thực cũng chưa nghĩ ra muốn thỉnh giáo việc gì, nghe hắn nói như vậy, liền vội vàng gật đầu.

Cố Xạ nói: “Vậy sau đó là người nào chỉ điểm cho ngươi?”

“Không có người chỉ điểm.” Đào Mặc có chút lo sợ bất an, “Thật là thẩm án không tốt?”

Cố Xạ khẽ mím môi.

Đào Mặc tim đập loạn, “Ta biết ta không biết chữ, với luật pháp cũng chỉ là hiểu biết nửa vời, nhưng ta thật tình muốn làm quan tốt. Nếu là ngươi nghĩ ta thẩm không được khá, ta sẵn lòng mời Liêu thị và Vương Bằng Trình tới, thẩm án lại lần nữa.” Cố Xạ trầm mặc không nói, hắn càng thêm thấp thỏm bất an, “Ta là không nên đánh hắn? Ta chỉ là nhịn không được, không thì, ta mời hắn quay lại, để hắn đánh lại?”

Cố Xạ nhìn hắn cấp bách không ngừng gãi đầu, ánh mắt khẽ động, “Đây chỉ là tiểu án tầm thường. Ngươi ngày nào đó nếu lại có nan đề, có thể đến hỏi ta.”

Đào Mặc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đáy mắt không khỏi toát ra vẻ trông đợi. Lại thấy Cố Xạ đứng dậy đi ra ngoài, hắn vội nói: “Ngươi phải đi rồi?”

Cố Xạ quay đầu lại, sắc mặt thanh lãnh, “Có việc?”

“Ngươi nếu không chê, không bằng lưu lại cùng dùng bữa?” Đào Mặc ngượng ngùng hỏi.

Cố Xạ khóe mắt liếc về bôi trà bị bỏ lại kia.

Đào Mặc nhất thời ủ rũ.

.

Từ huyện nha hồi phủ, Cố Xạ đi thẳng vào thư phòng.

Cố Tiểu Giáp đang ở dọn dẹp, thấy y đi vào, liền cầm một tờ giấy lên hỏi: “Công tử, muốn giữ cái này lại sao?”

Cố Xạ đưa tay nhận lấy, trên mặt viết bốn chữ khải ngay ngắn: Mẫu tử tình thâm.

Cố Tiểu Giáp thấy Cố Xạ như có điều suy nghĩ, liền ngoan ngoãn đứng ở một bên.

Sau một hồi, Cố Xạ chậm rãi xé tờ giấy, ném cho hắn.

Cố Tiểu Giáp hiếu kỳ nói: “Tờ giấy này nguyên là viết cho vị tụng sư kia?” Hắn biết công tử nhà mình thường bày mưu tính kế cho những vị sư huynh đệ đó.

Cố Xạ lười biếng liếc hắn một cái.

Cố Tiểu Giáp lè lưỡi, không dám hỏi nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.