Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 93: Nhân duyên ngã định [3]



Trong bọn họ không có ai từng gặp qua chất tử của Sử thái sư, lại càng không biết hắn lúc nào mới đến, đến bằng cách nào, thư của Tri phủ Đàm thành cũng không đến nữa, bởi vậy chuyện này cứ hiển nhiên mà mắc cạn như vậy, sau đó lại ném ra sau đầu.

Đào Mặc vẫn như trước ngốc ngốc ở nha môn vài canh giờ, cùng Kim sư gia xử lý công vụ. Lại ngẩn ngơ ở Cố phủ vài canh giờ, luyện tập thư pháp và đánh cờ.

Hách Quả Tử nhịn không được hỏi Lão Đào: “Lão có thấy thời gian thiếu gia nán lại Cố phủ ngày càng dài không.”

Lão Đào nói: “Thật sao?”

Hách Quả Tử nói: “Thậm chí có mấy lần thâu đêm mới về.”

Lão Đào nói: “Mấy đêm đó là gặp trời mưa, không về cũng là bình thường.”

Hách Quả Tử rầu rĩ nói: “Nhưng gần đây thiếu gia cũng không ngồi xe ngựa huyện nha nữa.”

Lão Đào nói: “Kim sư gia ngày một lớn tuổi, huyện nha chuẩn bị một chiếc xe đề phòng bất trắc cũng rất bình thường.”

Hách Quả Tử nhíu nhíu mày. Sao hắn lại thấy cái lý do này hết sức khiên cưỡng? Hắn bĩu môi, lại nói: “Nhưng thiếu gia gần đây cũng không gọi ta đi cùng.”

Lão Đào nói: “Huyện nha nhiều việc, ngươi ở đây giúp đỡ thì thêm tốt.”

Hách Quả Tử quỷ dị nhìn lão.

Lão Đào bình tĩnh như thường.

“Sao ta lại thấy như lão đang bào chữa cho thiếu gia vậy?” Hách Quả Tử hỏi.

Lão Đào nói: “Thiếu gia và Cố công tử phát triển giao tình, chỉ dừng ở mức lễ nghĩa, chỉ là quan hệ qua lại bình thường, sao phải bào chữa?”

Hách Quả Tử biến sắc vẻ mặt cực kì cổ quái, “Phát triển giao tình, chỉ dừng ở mức lễ nghĩa?”

Lão Đào tiếp tục tính sổ sách, nghĩ bổng lộc của thiếu gia không nhiều, chống đỡ thế nào cũng rất khó khăn. Tuy nói trước lúc Đào phủ suy bại, Đào lão gia đã có dự tính trước chuyển giao một phần gia tài, nhưng gia tài có nhiều hơn nữa cũng không thể chịu được miệng ăn núi lở, xem ra sau này phải nói cho thiếu gia biết sự tồn tại của số tiền này, tiện thể cùng người thương lượng một chút làm sao khiến số tiền này tăng lên.

Hách Quả Tử thấy Lão Đào trong lòng không yên, nhịn không được tiến tới nói: “Lão Đào, không phải lão rất phản đối Thiếu gia và Cố Xạ sao?”

Lão Đào mặt không đổi đem cái đầu tiến tới quá gần của hắn đẩy ra, “Ta phản đối bao giờ?”

Hách Quả Tử nói: “Rõ ràng trong lòng lão muốn cưới cho Thiếu gia một Thiếu phu nhân, sinh ra nhiều nhiều Tiểu thiếu gia!”

Lão Đào thở dài, “Ngươi cho là ta muốn, thiếu gia cũng sẽ muốn sao?”

Hách Quả Tử nhớ tới mấy ngày gần đây lúc Đào Mặc nhắc tới Cố Xạ đều ra vẻ quyết một lòng, tâm lại lạnh đi.

Lão Đào nói: “Hơn nữa, nữ tử trong thiên hạ có mấy ai bì được với Cố Xạ?”

“Sao lại so sánh?” So dung mạo? So gia thế? So tài hoa? … Hắn không nghĩ ra được ai tốt hơn. Nếu thật muốn so, sợ chỉ có những tiểu thư hoàng thân quốc thích, nhưng những vị đó thì làm sao có thể chú ý đến Đào Mặc. “Không đúng, lão nói Cố Xạ cũng có ý với Thiếu gia?” Hắn chấn kinh.

Lão Đào gẩy bàn tính, mặc kệ hắn.

Hách Quả Tử gấp đến độ chạy từ bên này sang bên kia quanh Lão Đào, “Nhưng có lúc ta thấy thiếu gia đờ người ra quay nhìn về phía tường, sau đó thở dài… Lẽ nào là vì lo lắng cho tương lai hai người?”

Lão Đào nói: “Nếu ngươi cứ tiếp tục ồn ào nữa, vậy thì chúng ta đều phải lo lắng vì sinh kế tương lai rồi.”

Hách Quả Tử ngẩn người nói: “Chúng ta rất nghèo sao?”

Lão Đào nói: “Ta không biết có phải chúng ta rất nghèo hay không, nhưng ta có thể cho ngươi trở nên rất nghèo.”

Hách Quả Tử rất ủy khuất, “Ta chẳng qua là quan tâm thiếu gia.”

“Vậy thì đi xem xem bát canh của thiếu gia nấu xong chưa.” Lão Đào nói, “Chúng ta chăm sóc tốt cho thân thể thiếu gia là được, còn những cái khác, ta tin thiếu gia có chừng mực.”

Hách Quả Tử ngượng ngùng đi ra.

Chờ tiếng bước chân hắn xa rồi, Lão Đào mới ngẩng đầu, hai hàng lông mày nhíu lại.

Đối mặt với tường đờ ra, than thở?

Khúc mắc còn chưa hóa giải sao?

Đào Mặc cảm thấy những ngày này mình đi trên ranh giới giữa hạnh phúc và sợ hãi.

Cố Xạ càng ôn nhu với hắn, hắn lại càng sợ sự ôn nhu này không thể dài lâu, vì thế nơm nớp lo sợ mà tiếp nhận sự quan tâm, dường như sợ ăn no bữa này bữa khác bỗng nhiên trở thành một tên khất cái.

Lão Đào nói hắn mấy ngày nay gầy đi, liên tục cho hắn uống các loại canh bổ dưỡng, nhưng hắn tự biết, thân thể hư nhược vì đêm không thể chợp mắt không phải chỉ có canh bổ là có thể hồi phục. Hắn cũng muốn đem các loại sợ hãi này kéo ra, thậm chí bộc bạch tâm sự của mình với Cố Xạ, nhưng mỗi khi thấy trong đôi mắt thanh lãnh của Cố Xạ phản chiếu hình ảnh của chính mình, mọi lời nói đều như tảng đá rơi xuống hồ, có vật lộn cũng không thoát ra được.

“Ở đây dùng lực không đúng.” Thanh âm Cố Xạ đem hắn từ trong trầm tư kéo trở ra, “Phải hơi nhấc lên một chút.”

Đào Mặc liền gật đầu.

Cố Xạ buông giấy xuống, ngẩng đầu nhìn hắn, “Có tâm sự?”

Đào Mặc cuống quýt lắc đầu.

Cố Xạ cũng không hỏi nữa, “Đem luật pháp triều ta ra đây.”

Đào Mặc xoay người đi lấy. Từ lúc chữ viết hắn đã có chút hình dạng, Cố Xạ đã bắt đầu giảng giải cho hắn luật pháp. Y giảng giải cực kỳ sinh động, thỉnh thoảng còn lấy một số vụ án ví dụ, đơn giản dễ hiểu lại đầy thú vị. Không chỉ như vậy, Cố Xạ có lúc còn nói một chút về kỹ xảo quỷ biện của tụng sư, chỉ ra sơ hở trong đó, bảo hắn chú ý thêm.

Đào Mặc biết y sợ sau này hắn gặp phải tụng sư dùng cách quỷ biện này, bị lừa, nên rất chăm chú lắng nghe.

Cố Xạ cầm cuốn luật lệ cũng không mở ra, mà lại hỏi: “Về vụ án của tiều phu, ngươi thấy thế nào?”

Đào Mặc ngây người nói: “Tiều phu là nhận tội thay, tuy không vướng tội giết người, nhưng gây trở ngại việc phá án công bằng, cũng nên đem ra cùng trị tội.”

Cố Xạ nói: “Làm sao ngươi chứng minh được hắn là nhận tội thay?”

Đào Mặc nói: “Cái này, có lẽ phải chờ lúc Lô công tử lành bệnh, chúng ta lại bàn bạc với hắn?” Từ lúc từ biệt ở Quan Âm miếu, Lô Trấn Học lại ngã bệnh, ngày hôm sau sai hạ nhân đưa thư cáo lỗi.

Cố Xạ nói: “Sợ là bệnh hắn tạm thời chưa khá lên được.”

Đào Mặc cả kinh nói: “Nghiêm trọng như vậy?” Mấy ngày nay hắn không ngừng qua qua lại lại giữa Cố phủ và huyện nha, chưa từng bớt thời giờ đến Lô phủ hỏi thăm, hôm nay nhắc đến, cũng có vài phần áy náy, liền nói, “Hay là ngày mai ta đến thăm hắn một chút.”

Cố Xạ nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch, “Cũng tốt. Giờ Mùi ngày mai, ta đến huyện nha đón ngươi.”

Đào Mặc cảm thấy ngọt lịm trong lòng, sau đó lại âm thầm nhắc nhở mình không được rơi vào quá sâu.

Cố Xạ yên lặng nhìn thần tình biến chuyển trên mặt Đào Mặc, trong mắt thoáng hiện lên một mạt thâm tư.

Cố Xạ đến rất đúng giờ, nói giờ Mùi là giờ Mùi.

Đào Mặc thì giờ Mùi chưa đến đã cầm lễ vật Hách Quả Tử chuẩn bị đứng chờ ở cửa, thấy xe ngựa đến, đang muốn lên xe, chợt Hách Quả Tử từ phía sau chạy tới nói: “Thiếu gia, ta đi với người nha. Dù sao cũng thêm người xách đồ đạc.”

Cố Tiểu Giáp hừ lạnh nói: “Ta đây không đủ xách sao?”

Hách Quả Tử nói: “Ta đây không phải đau lòng một mình ngươi xách quá cực khổ sao?”

“Ai cần ngươi đau lòng!” Cố Tiểu Giáp hất đầu, người dịch sang bên một chút, chừa ra một vị trí trên càng xe.

Hách Quả Tử cười ha hả leo lên.

Cố Tiểu Giáp đang muốn đánh xe, nhưng dây cương trong tay lại bị Hách Quả Tử cướp lấy.

“Mấy ngày qua khổ ngươi rồi, không bằng nghỉ ngơi một chút để ta làm cho.” Hách Quả Tử tỏ ra đặc biệt ân cần.

Cố Tiểu Giáp nghi ngờ nhìn hắn, “Ngươi làm sao vậy?”

Hách Quả Tử nói: “Ta chỉ là thấy ngươi mỗi ngày vất vả như vậy, có chút áy náy mà thôi.” Hắn nhất định phải ở trước mặt thiếu gia chứng minh mình hữu dụng, tuyệt đối không thể để mình bị bỏ không!

Luận kỹ thuật đánh xe, Hách Quả Tử và Cố Tiểu Giáp có thể nói là không thể phân biệt cao thấp, cùng một đường bình ổn như nhau.

Đến trước cửa Lô phủ, Cố Tiểu Giáp bái thiếp đã chuẩn bị tốt trước đó đưa cho người gác cổng, người gác cổng lập tức chạy như bay vào trong báo tin.

Đào Mặc và Cố Xạ xuống xe.

Đào Mặc không nhịn được lại nhớ tới cảnh tượng đến Lô phủ dự yến ngày trước, gặp được Cố Xạ. Ngày hôm đó, là lần thứ hai hắn nói chuyện với Cố Xạ.

Cố Tiểu Giáp như cũng nhớ tới ngày hôm đó: “Ngày đó ta nhìn thấy ngươi, còn nghĩ quan huyện này sao lại ngốc nghếch như vậy, sợ rằng sẽ không đảm đương được bao lâu. Cũng không ngờ, ngươi lại sống qua được đầu xuân.”

Đào Mặc mặt ửng đỏ, cười gượng hai tiếng.

Hách Quả Tử đứng ra nói: “Thiếu gia nhà ta từ trước đến nay luôn hậu tích bạc phát.”

*Hậu tích bạc phát: Ý nói thể hiện ra ít nhưng thực thì rất giỏi.

Cố Tiểu Giáp phì cười, quay đầu lại thấy Cố Xạ đang nhìn mình, lập tức rụt đầu không dám nói tiếp nữa.

Người gác cổng Lô phủ thật lâu mới đi ra, cười bồi dẫn bọn họ đến phòng khách.

Người ra mặt đón tiếp là tổng quản Lô phủ. Trên mặt hắn đầy vẻ áy náy: “Thiếu gia nhà ta mang bệnh trong người, không tiện gặp khách, mong Đào đại nhân và Cố công tử lượng thứ.”

Cố Xạ nói: “Tại hạ có hiểu biết chút ít về y thuật, có thể để ta bắt mạch cho Lô công tử?”

Tổng quản Lô phủ nói: “Ta đã mời người đến chẩn mạch rồi, là phong hàn, phải tĩnh dưỡng.”

Đào Mặc nói: “Không biết Lô công tử lúc nào thì có thể khá hơn?”

Tổng quản Lô phủ nói: “Ta cũng không biết. Có thể là ba năm ngày, cũng có thể là nửa tháng, cái này không thể nói chính xác.”

Cố Xạ nói: “Cũng phải. Có người nhiễm bệnh ba năm bảy năm cũng chưa chắc có chuyển biến tốt.”

Tổng quản Lô phủ nghe vậy thì không được dễ chịu cho lắm, nhưng vẫn phải cười bồi.

Đào Mặc lại đem lễ vật đã chuẩn bị từ trước biếu tặng, còn an ủi vài câu, xong liền cùng Cố Xạ rời đi. Vừa ra đến cửa, Cố Tiểu Giáp cũng không ngại người gác cổng Lô phủ đang ở đấy mà lớn tiếng la lên: “Bị bệnh cũng thật là trùng hợp.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.