Thục Nữ Dễ Cầu

Chương 25: Thuyền rồng




Kho hàng của Tào gia rất lớn, Tào Mậu dành ra một góc ở hậu viện làm nơi ở.

Hắn dẫn Thiệu Chẩn và Ninh nhi vào trong, mới vừa mở cửa, liền nghe được tiếng kêu nho nhỏ, nhìn xuống thì thấy một con cún con, hình như mới sinh không lâu, hai con mắt long lanh.

Ninh nhi không nhịn được "Nha" một tiếng, đầy mặt vui mừng.

Tào Mậu nói: "Ta mới bắt nó về hai ngày trước, nuôi để giữ cửa."

Thiệu Chẩn nhìn hắn: "Nhà các ngươi không phải có nhà lớn ở thành Đông sao? Ở đây làm gì?"

Tào Mậu xem thường: "Ta nhàn tản quen rồi, ở đó cả ngày bị người khác quản, nếu là ngươi ngươi cũng không thích."

Hai người vừa nói chuyện, vừa đi tiếp.

Ninh nhi thấy cún con hết sức đáng yêu, có chút không đành lòng bỏ đi.

Tào Mậu cười nói: "Tiểu nương tử nếu thích thì cùng chơi với nó, tránh cho nó luôn tịch mịch."

Ninh nhi được lời này, vui mừng cám ơn, ở lại trong sân chơi đùa cùng cún con.

Phòng Tào Mậu không lớn, không nhìn được ra sân ngoài, nhưng nghe được tiếng cười vui vẻ của nàng, trên mặt Thiệu Chẩn không khỏi lộ ra nụ cười ấm áp.

Tào Mậu rót nước, nhìn hắn, không nhịn được ghen tỵ nói: "Tình chàng ý thiếp, lại muốn tìm thuê nhà, chắc là muốn bái đường rồi hả?"

"Chớ nói nhảm." Thiệu Chẩn nói: "cậu nàng đi An Tây rồi, ta thấy nàng không có chỗ đi mới đem nàng theo tới đây."

Tào Mậu cầm quả đào, cắn một miếng: "Vậy vừa vặn có thể cưới."

Thiệu Chẩn lườm hắn: "Nàng gửi thư đi, nói không chừng mấy hôm nữa cậu nàng sẽ sai người đến đón nàng."

"Vậy càng phải bắt lấy cơ hội!" Tào Mậu để hột đào xuống, nói: "không phải là ta nói ngươi, nhưng bao nhiêu người đều là bị bịt mắt cưới gả, nam chưa cưới, nữ chưa gả, có thể gặp được một người mà mình thật lòng yêu thích chính là vận số."

Thật lòng yêu thích?

Thiệu Chẩn tự giễu cười một tiếng, cũng cầm lên một quả đào, tay dùng sức bẻ ra.

"Ta làm sao cưới được nàng." Hắn chậm rãi nói, "Làm sơn tặc, giết người, nếu như ngươi có nữ nhi, ngươi chịu gả cho ta sao?"

Tào Mậu nhìn hắn: "Nghe ngươi kìa, thật động lòng rồi hả ?"

Thiệu Chẩn không nhịn được: "Ngươi nói nhảm nhiều như vậy làm cái gì."

Tào Mậu "Hứ" một tiếng, trở lại chuyện chính: "Trạch viện thích hợp cũng có, ở Nam Thành, khu vực cũng không tính là vắng vẻ, có hai tiểu viện, gia cụ đầy đủ hết, 4000 tiền một tháng."

"Ngươi định lừa ai a, nhà nhỏ ở Nam Thành có thể đáng 4000 tiền?"

"Đừng có mang ánh mắt sơn tặc của ngươi tới đây, đây là Trường An."

"Cho ngươi 4000 tiền, mướn thêm một hầu gái được việc nữa."

"Mướn hầu gái? Thiên hạ nào có chuyện hời như vậy!"

"Nhà ngươi mà thiếu nô bộc và tỳ nữ sao. . . . . ."

Hai người ngươi tới ta lui bàn bạc, cách một bức tường, Ninh nhi ôm con cún con lẳng lặng đứng ở góc.

"Ngao. . . . . ." Cún con không thích bị ôm như vậy giãy giụa kêu.

"Hư. . . . . ." Ninh nhi nhẹ giọng mắng nó, im lặng ôm nó ra sân.

Thiệu Chẩn cùng Tào Mậu bàn bạc xong đi ra, thấy Ninh nhi ngồi trên tảng đá trong sân, cún con ở trong lòng nàng ngủ say sưa. Nàng cúi đầu, nhè nhẹ vuốt ve nó, ánh mặt trời xuyên qua lá cây, dịu dàng rơi xuống trên người nàng.

Tâm hắn cũng giống như được bàn tay dịu dàng của nàng vuốt ve, Thiệu Chẩn đứng dưới mái hiên, thấy Ninh nhi đưa mắt nhìn lên, không khỏi mỉm cười.

"Đi thôi, đi xem nhà." Hắn đi tới, nói.

Ninh nhi nhìn hắn, không lên tiếng, nhẹ nhàng để cún con xuống đất.

Tòa nhà nằm ở phía Tây Nam Trường An, bốn phía đều là nhà bình dân tương tự, khá yên tĩnh.

"Có được không?" Thiệu Chẩn hỏi.

Ninh nhi nhìn trong nhà, không tìm được cái gì không ổn, suy nghĩ một chút mới nói: "Có quá đắt hay không?"

"So với ở khách điếm thì không đắt." Thiệu Chẩn nói: "còn phải đợi tin tức của cậu ngươi, có khi đến hai ba tháng đấy."

". . . . . . Nói không chừng mấy hôm nữa cậu nàng sẽ cho người đến đón nàng. . . . . ."

Ninh nhi nhớ tới câu nói mới nghe được, đáp một tiếng thật nhỏ, không nói chuyện nữa.

Thiệu Chẩn cảm thấy Ninh nhi hình như không vui, nhưng ngại Tào Mậu ở bên cạnh nên cũng không hỏi.

Quyết định thuê xong, Tào Mậu còn phải sai người tới quét dọn, ngày mai mới đến ở được.

"Trí Chi, " lúc gần đi, Tào Mậu ý vị sâu xa nhìn hắn, "Cõi đời này cũng không có việc gì khó, kỹ nữ còn có thể hoàn lương nữa là."

"Cút!" Thiệu Chẩn nóng mặt, trừng hắn, rồi vội nhìn về phía Ninh nhi, nàng đang ngửa đầu ngắm một cây đào trong sân, dường như không nghe được.

Tào Mậu cười mờ ám, nghênh ngang rời đi.

Có lẽ là do mọi chuyện đã sắp xếp ổn thỏa, trên đường trở về khách điếm, Thiệu Chẩn đặc biệt nhiều lời, nói thao thao bất tuyệt.

"Ngươi thích ở Đông sương hay Tây Sương?" Hắn vừa đánh xe vừa hỏi, "Tây Sương phía trước có vườn hoa, đẹp mắt hơn, cũng lớn hơn một chút."

"Ta nói Tào Mậu mang một hầu gái tới, ngươi không phải làm gì cả."

"Ngươi thích cún con a, nếu thấy buồn, ngày mai cũng tìm cho ngươi một con. . . . . ."

"Không cần." Ninh nhi bất chợt mở miệng nói.

"Hả?" Thiệu Chẩn kinh ngạc, "Vì sao?"

Ninh nhi trầm mặc một chút, nói: "Chẩn lang, ngươi không phải đã nói là muốn kiếm tiền sao?"

"Đúng vậy a." Thiệu Chẩn nói: "Tào Mậu nói Thành Đông có nhà muốn cho người làm luyện võ, tìm võ sư, ngày mai ta đi xem một chút."

"Ta cũng muốn đi kiếm tiền, ta có tay có chân, không cần ngươi nuôi ta ." Ninh nhi nói.

Thiệu Chẩn mỉm cười, cảm thấy hơi buồn cười: "Ngươi? Kiếm thế nào?"

Ninh nhi hơi mím môi: "Còn chưa nghĩ ra."

Ta mướn ngươi mỗi ngày đứng cho ta ngắm. Thiệu Chẩn nghĩ thầm nhưng không dám nói ra.

Hình như sợ hắn không tin, Ninh nhi bổ sung, "Chẩn lang, ta nói thật đó."

Thiệu Chẩn cười nói: "Được, được, là thật!"

***

Sáng sớm ngày hôm sau, hai người dọn dẹp hành lý, chuyển vào trong nhà.

Tào Mậu sai tới một hầu gái, đúng như Thiệu Chẩn yêu cầu, rất khỏe mạnh, hơi sức mười phần, có thể một tay xách một thùng nước đầy, đem trong ngoài nhà quét dọn sạch sẽ.

"Thiếp tên là Tiểu Kiều, là Tứ lang sai thiếp tới hầu hạ lang quân nương tử!" Nhìn thấy Thiệu Chẩn cùng Ninh nhi đi tới, khuôn mặt tròn trịa của nàng cười đến rực rỡ.

Nghe đến cái tên, khóe miệng Thiệu Chẩn hơi co quắp.

Dàn xếp xong, hắn để Ninh nhi ở nhà, còn mình thì đi đến nhà cần võ sư kia.

"Ngươi khi nào thì trở lại?" Ninh nhi hỏi.

"Trước khi trời tối sẽ trở lại." Thiệu Chẩn nói, nhìn nàng, cười cười, "Yên tâm, ta không phải đi đánh nhau."

Ninh nhi nhìn hắn, không nói gì.

"Làm sao vậy?" Thiệu Chẩn cảm thấy nàng có cái gì không đúng, "Có tâm sự à?"

Ninh nhi lắc đầu: "Không có."

Thiệu Chẩn không tin, nhìn nàng, bất chợt cười một tiếng: "Ngươi cảm thấy buồn tẻ? Vừa đúng ngày mai là Tết Đoan Ngọ, ta dẫn ngươi đi xem đua thuyền được không?"

Ta mới không muốn xem đua thuyền. Ninh nhi trong lòng nói, lại gật đầu, cười cười: "Ừ."

"Tiểu Kiều, " Thiệu Chẩn quay sang nói: "ngươi ở nhà chăm sóc nương tử, những chuyện còn lại, phiền ngươi lo liệu."

Vẻ mặt hắn ấm áp, Tiểu Kiều đáp một tiếng, hai má ửng hồng.

"Lang quân đối với nương tử thật tốt." sau khi Thiệu Chẩn đi, Tiểu Kiều hâm mộ nói, "Lang quân cao cường như vậy mà nói chuyện lại thật dễ chịu."

Ninh nhi nhìn nàng, nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.

"Lang quân là phu quân chưa cưới của nương tử à?" Tiểu Kiều tò mò hỏi.

Ninh nhi nhìn ra cửa, ánh mắt có chút mơ hồ.

"Không phải, " một hồi lâu, nàng nhỏ giọng nói, "Hắn là biểu huynh của ta."

Thiệu Chẩn đi một chuyến rất thuận lợi, hắn biểu diễn mấy chiêu thức, lại dễ dàng đánh ngã hai trai tráng, gia chủ lập tức quyết định thuê hắn.

***

***

Hôm sau, hắn nói được là làm được, sáng sớm treo cây xương bồ lên cửa, mang Ninh nhi đi bờ sông xem đua thuyền.

Hàng năm, ở Trường An, Tết Đoan Ngọ là lễ lớn, người Trường An khắp nơi đều đổ về bờ sông xem đua thuyền.

Thiệu Chẩn muốn mang Ninh nhi đi giải sầu, tất nhiên muốn đi đến nơi náo nhiệt nhất, đua thuyền rồng ở sông Bá là lễ hội đông đúc nhất trong năm. Ra cửa, hắn đánh xe thẳng đến bờ sông Bá.

Người đi xem so với Thiệu Chẩn dự tính đông hơn rất nhiều, hai bên bờ sông Bá tiếng người huyên náo. Hắn đem xe ngựa gửi ở một khách điếm, mang Ninh nhi đi bộ. Ven đường có người bán hàng rong đang bán các loại đồ ăn vặt, Thiệu Chẩn thấy Ninh nhi không ngừng nhìn mật cao, cười cười, mua một bọc.

" Mật cao hương vị Kinh Thành, ha ha… ăn đi." Thiệu Chẩn đưa cho nàng.

Ninh nhi nhận lấy, ăn một khối, hơi nhíu mày, nói: "Ừ, mật nhiều, nhưng ít vừng, còn thiếu lửa nữa."

Thiệu Chẩn kinh ngạc: "Ngươi biết làm à?"

Ninh nhi cười nói: "Ngày trước, ta học mẫu thân, nàng làm rất ngon đấy." Nói xong, chợt ánh mắt Ninh nhi sáng lên, nói: " Chẩn lang, hay ta làm mật cao đi, nói không chừng có thể kiếm được tiền."

Thiệu Chẩn ngẩn người, không nhịn được cười lớn.

Ninh nhi gấp gáp nói: "Ta nói nghiêm túc đấy!"

"Dạ dạ!" Thiệu Chẩn nén cười, chỉ chỉ phụ nhân bán mật cao ven đường, "Ta ngày mai mua cho ngươi một cái khăn hoa, cũng đội trên đầu như vậy. . . . . ."

Ninh nhi trừng hắn, đang muốn nói, lại nghe có người nói: "Mau nhìn kìa thượng nghi thức, có phải Thiên tử tới không? !"

Mọi người chung quanh nghe vậy, vội vàng nhìn quanh. Quả nhiên, trên đài cao ở bờ bên kia, có rất nhiều lọng vàng hoa lệ, trên đài dưới đài đều có vệ sĩ đứng nghiêm, khoảng cách quá xa, từ bên này không thấy rõ ở đó có những người nào.

Không ít người xem hưng phấn hết mức, tìm nơi cao hơn để nhìn.

"Giống như là nghi thức của thiên tử!"

"Không biết hoàng hậu có tới không . . . . . ."

"Có mấy vị công chúa? Ta muốn nhìn công chúa. . . . . ."

Thiệu Chẩn xem xung quanh một chút, nói với Ninh nhi, "Sợ rằng một lúc nữa sẽ còn đông hơn, chúng ta đi mau đi."

Ninh nhi gật đầu.

Thiệu Chẩn dẫn nàng xuyên qua đám người hướng về phía bờ sông.

Người đi đường nối gót sát vai, không cẩn thận sẽ bị dẫm phải, Thiệu Chẩn một tay dắt Ninh nhi, một tay cản người, Ninh nhi nhìn đôi vai rộng của hắn, cảm thấy thật an tâm.

Nếu cứ mãi như thế này thì thật tốt. . . . . . Nàng đau lòng nghĩ.

Thiệu Chẩn mang nàng đi khá xa mới đến nơi.

Bên bờ sông có một quán rượu, vị trí cực tốt, rất nhiều người muốn lên đi, lại bị người làm canh giữ dưới lầu tươi cười ngăn lại, không cho vào.

Thiệu Chẩn đi thẳng tới, hỏi "Tào tứ có ở trên lầu không?"

Người nọ nhìn hắn, hỏi: "Túc hạ là Thiệu lang?"

"Đúng vậy."

"Tào tứ lang đang trên lầu."

Thiệu Chẩn dẫn Ninh nhi lên lầu, quả nhiên, ở lan can, Tào Mậu đang đứng, thấy bọn họ, thở phào nhẹ nhõm.

"Trí Chi, ngươi tới vừa đúng lúc!" Hắn không làm lễ ra mắt, vội vàng lôi kéo Thiệu Chẩn nói, " Chưởng trống nhà ta đột nhiên bị bệnh, ngươi ngày trước ở Lạc Dương không phải từng chưởng trống rồi sao? Giúp ta một tay!"

Thiệu Chẩn ngạc nhiên, nhìn về phía Ninh nhi: "Nhưng. . . . . ."

"Nhưng cái gì a, yên tâm, có nô bộc và tỳ nữ ở đây, không lạc được tiểu nương tử! Giúp ta một lần, đua thuyền sắp bắt đầu rồi. . . . . ."

Thiệu Chẩn bất đắc dĩ, trừng mắt nhìn hắn, cởi xuống đao bên hông, đưa cho Ninh nhi: "Ngươi ở lại đây, ta đi một lúc sẽ về."

Ninh nhi nhận lấy, nhưng có chút không yên lòng: "Cánh tay ngươi còn bị thương. . . . . ."

"Không sao." Thiệu Chẩn nói: " chỉ là đánh trống."

"Đi thôi đi thôi!" Tào Mậu thấy hắn đồng ý, mừng rỡ, lôi hắn xuống dưới lầu.

Ninh nhi vội đi tới lan can, nhìn xuống, thấy Thiệu Chẩn xuyên qua đám người, rất nhanh biến mất trên đường.

"Nương tử đừng lo lắng," một thị tỳ cười nói, mang cho nàng một cái ghế êm, "Đua thuyền rồng sắp bắt đầu rồi, chỉ một tẹo nữa là nương tử có thể nhìn thấy lang quân."

Ninh nhi nhìn nàng, chỉ đành phải đem chút lo lắng thu lại, ngồi xuống ghế.

***

Tiết Đình đổi một áo bào màu đỏ, đứng ở mũi thuyền rồng. Sóng nước dập dềnh, thế nhưng thân hình hắn lại rất vững vàng, cầm dùi trống đánh thử vài cái, nghe được âm thanh chắc nịch, to mà âm vang.

"Nguyên Quân!" Bùi Vinh ở trên bờ gọi hắn, "Năm nay nhất định phải về nhất!" Dứt lời, chỉ chỉ về phía đài cao.

Tiết Đình cười cười, không để ý đến hắn nữa.

***

Đua thuyền rồng trên sông Bá là hội lớn, thuyền rồng được chọn lựa trong toàn Trường An, vô luận là quan hay dân đều có thể tham gia, cho nên cũng là hội náo nhiệt nhất. Thuyền rồng này là của nhà Bùi Vinh, Tiết Đình vốn là tay chưởng trống nổi danh, liền đồng ý hắn tới chưởng trống. Không ngờ năm nay Thiên tử đối với lễ hội dân gian lại thấy hứng thú, đích thân tới xem. Bùi Vinh rất kích động, từ hôm qua vẫn lầu bầu muốn tranh vị trí đứng đầu.

Chỉ là, thuyền rồng của Bùi Vinh tuy tốt, nhưng không phải là tốt nhất.

Tiết Đình nhìn cách đó không xa, Tào thị đại thương gia ở Trường An cũng nhiều năm bỏ vốn đua thuyền, người chèo thuyền cùng chưởng trống đều là nhất đẳng. Nhưng lúc hắn nhìn thấy chưởng trống thuyền rồng Tào thị thì chợt có lòng tin.

Người nọ mặc y phục cùng màu với hắn, là một thanh niên lạ mặt, chưa từng thấy qua.

Lâm trận đổi tướng sao? Tiết Đình cười nhạt, thu hồi ánh mắt.

Một hồi trống vang lên, mười mấy chiếc thuyền rồng lập tức chỉnh tề vào vị trí, trên thuyền mỗi người đều sẵn sàng đợi lệnh.

Cờ hiệu lệnh vung xuống. Đám người xem trên bờ cùng lúc hô lên trợ uy, mười mấy tiếng trống đồng thời được đánh lên, giống như tiếng sấm động.

Thuyền rồng mở sóng đi tới, nước bắn khắp trên mặt cùng trên người Tiết Đình, nhưng hắn không để ý chút nào, hết sức chuyên chú đánh trống. Tiếng trống giống như hiệu lệnh, dẫn nhịp cho người chèo thuyền. Được nửa đường thì Tiết Đình từ từ tăng nhanh nhịp trống, đội trưởng đội chèo hô khẩu lệnh, thuyền rồng rất nhanh vượt lên, bỏ lại mấy chiếc khác sau lưng.

Trên bờ truyền đến tiếng hoan hô, xung quanh trở nên trống trải, Tiết Đình cảm thấy đã nắm chắc phần thắng. Nhưng khi hắn nhìn về bên phải, ánh mắt chợt ngưng lại.

Cách hắn hơn mười trượng, thuyền rồng Tào gia lướt đi rất nhanh, đang ngang bằng với hắn.

Thật sự có tài. Tiết Đình trong lòng kinh ngạc, không dám buông lỏng, càng thêm ra sức đánh trống.

Đồng thời, tiếng trống trên thuyền kia cũng truyền đến tai hắn, cùng hắn đọ sức. Mà gần về đích thì tiếng trống kia lại biến đổi, không nặng, lại ngày càng nhẹ hơn, càng dày đặc hơn. . . . . . Tiết Đình cắn răng, hét một tiếng, cũng đánh nhanh hơn.

***

Ninh nhi đứng ở trên lầu, lúc thuyền rồng xuất hiện, nàng nhìn một cái liền nhận ra Thiệu Chẩn.

Thân hình hắn cao lớn, tư thế đánh trống rất có khí thế, cùng một thuyền khác rất nhanh vượt lên, bỏ những chiếc còn lại xa xa ở phía sau.

Tiếng trống giống như sấm dậy, Ninh nhi khẩn trương nhìn chằm chằm, cảm thấy tim cũng sắp nhảy ra ngoài đến nơi.

Sắp sửa đến đích thì thuyền rồng của Thiệu Chẩn rốt cuộc vượt qua chiếc kia, giống như mũi tên, vọt tới.

Người xem đua thuyền hai bên bờ sông cùng hét lên cổ vũ, "Thắng! Thắng!" Tỳ nữ vui vẻ hô.

Ninh nhi che ngực, không nhịn được cũng vui vẻ cười.

Thiệu Chẩn đứng ở mũi thuyền, Ninh nhi mặc dù không thấy rõ mặt hắn, nhưng cũng biết hắn lúc này nhất định vui mừng bừng bừng.

Nhưng ngay lúc đó, nàng lúc chợt nghĩ tới thương thế của hắn, tuy nói là đánh trống, nhưng đánh mạnh như vậy, quả thật không sao ư?

Nàng càng nghĩ càng lo lắng, trông thấy thuyền rồng cập bờ, Thiệu Chẩn nhảy xuống, nàng lập tức xoay người xuống lầu.

Đám người xem đua thuyền còn đang vui vẻ nói cười, người người nhốn nháo. Ninh nhi trông thấy một bóng lưng quen thuộc, chen giữa đám người lách qua.

Nàng nhớ Thiệu Chẩn mặc một cái áo màu đỏ, mắt nhìn thật nhanh qua đám người, một bóng dáng màu đỏ xuất hiện cách nàng không xa. Ninh nhi vội vàng đi tới bên cạnh, kéo áo hắn: "Chẩn lang!"

Người nọ quay đầu, lại là một thanh niên xa lạ, mày rậm mắt sáng.

Ninh nhi ngẩn người, nhất thời lúng túng.

Người đó nhìn nàng, cũng có chút kinh ngạc, trong mắt hình như thoáng qua một tia sáng: "Ngươi. . . . . ."

"Ta nhận lầm người!" Ninh nhi đỏ mặt nói, vội vã hành lễ, tránh đi.

"Đợi đã nào...!" Người thanh niên vội nói, bất đắc dĩ một đám người chen đến, trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng nàng.

"Nguyên Quân!" Bùi Vinh vui mừng đi tới, vỗ vai Tiết Đình, "Bệ hạ nhận ra ngươi, triệu ngươi đến Lâm Giang đài!"

Tiết Đình không nhìn hắn, ánh mắt vẫn tìm kiếm phía trước, vẻ mặt lo lắng.

"Nguyên Quân?" Bùi Vinh hồ nghi nói,

Tiết Đình quay đầu lại, ánh mắt không có vẻ hưng phấn.

"Văn Kính!" Hắn nói, "Ngươi trước đi, ta có chút việc gấp, sau đó sẽ tới!" Dứt lời, hắn vỗ vai Bùi Vinh, chen vào trong đám người.

"Ai. . . . . . Nguyên Quân!" Bùi Vinh vội kêu lên, cũng không ngăn được hắn. Rất nhanh, Tiết Đình biến mất trong biển người.

Hết chương 25