Thục Nữ Mất Hồn

Chương 3



Xe đi thật lâu, nhìn qua tấm kính màu tối có thể thấy xe đã đi ra khỏi nội thành khá xa, bốn phía đều trở nên hoang vắng, vô số cây lớn đều lần lượt lướt qua họ, bọn họ giống như đang đi lên núi, tài xế trầm mặc tiếp tục lái xe.

Ngạc Nhi cúi đầu xuống, hai tay nắm thật chặt vào, trong lòng cảm thấy rất bất an. Chẳng lẽ giống như Trầm Hồng đã cảnh cáo trước “đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma”? Người họ Diêm này nếu cùng tài xế xe thông đồng đi đến núi rồi cường bạo nàng rồi bỏ mặc nàng lại nơi đồng không mông quạnh này thì nàng khẳng định hoàn toàn không có đường sống.

không biết đã đi được bao lâu, xe đi suốt đêm cuối cùng cũng dừng lại ở một toà nhà lớn, sân rộng cùng với vẻ ngoài của toà nhà được trang hoàng tráng lệ có thể nhìn thấy được người chủ của nó không phải là nhân vật bình thường. Nàng đi theo hắn bước vào cửa xa hoa chẳng khác gì một khách sạn hoa lệ.

Nơi này không có một bóng người, tài xế đi vào bật đèn sau đó cung kính lui ra, người tài xế rời đi.

Ngạc Nhi trợn mắt há mồm, nàng không nghĩ rằng sẽ ở lại nơi rừng núi hoang vắng này cùng người đàn ông kia.

Quan sát xung quanh bốn phía thì bất chợt nàng thấy ở khách sạn kia cũng có huy hiệu như vậy, nàng suy nghĩ thật lâu mới nhận ra đó là huy hiệu thuộc xí nghiệp Diêm thị.

Anh rể Lôi Đình của nàng là cán bộ cấp cao của tập đoàn Thái Vĩ, toàn tiếp xúc với những nhân vật lớn nên dần dần nàng cũng mưa dầm thấm lâu cũng biết được không ít tên cùng doanh nghiệp lớn.

Trước đây ở nhà nàng từng nghe anh rể nàng nhắc tới doanh nghiệp kinh doanh phát đạt nhiều năm ở nước ngoài- Diêm thị, gần đây họ trở lại Đài Loan còn ở vùng núi mở một khách sạn xa hoa làm người ta không tiếc lời khen ngợi. Bây giờ hội viên của khách sạn toàn là những người tai to mặt lớn, người thường đừng nói là trở thành hội viên mà ngay cả đi vào đó cũng là chuyện cực kì khó khăn.

Khách sạn chưa khai trương mà người này vì sao có thể nghênh ngang đi vào như chỗ không người, lại lôi kéo nàng đến đây? Nhìn hắn lấy ra một tấm thẻ, quét vào máy tình thì cửa liền mở rộng ra.

“Anh là người chủ của Diêm thị?” Nàng nhịn không được liền hỏi, mơ hồ biết chính mình dây vào người không nên đụng vào.

Hắn căn bản không phải con mồi của nàng, hắn là một con sói đáng sợ, ánh mắt sắc bén lợi hại cùng cặp móng vuốt lợi hại, nàng căn bản nuốt không được hắn mà ngược lại có thể sẽ bị hắn cắn xé đến mức xương cốt cũng không còn.

“Diêm Quá Đào.” Hắn đối với nàng cười lạnh, thong thả báo tên xem nàng sẽ có phản ứng gì.

Ngạc Nhi bởi vì quá sợ hãi mà thở dốc một tiếng, hai mắt mở thật to, quên nàng phải giả bộ yếu đuối. Anh rể nàng cũng từng nhắc đến cái tên này nhưng là trong khoảng thời gian ngắn không thể tin tưởng được trước mắt lại là một người đàn ông nguy hiểm, chính là tổng tài thần bí của tập đoàn Diêm thị! Hắn hẳn phải đang ở nước ngoài nhưng tại sao lại không có bất kì việc gì trở lại Đài Loan còn mở khách sạn?

Diêm Quá Đào định cư ở nước ngoài, hơn nữa tính tình cổ quái mà không cách làm việc cũng rất kì lạ, ở Đài Loan cũng rất ít người từng gặp qua hắn cũng không ngạc nhiên khi Ngạc Nhi cùng Trầm Hồng chưa nhận ra thân phận của hắn.

Nàng căn bản muốn tránh thoát sự kiềm chế của hắn nhưng là hắn lại không buông tay, dám lôi kéo nàng vào thang máy xa hoa chuyên dụng, lực tay mạnh nắm chặt làm nàng đau. Không gian ở bên trong, hắn lơ đãng tầm mắt làm cho nàng càng cảm thấy được hắn nguy hiểm cỡ nào.

“Diêm tiên sinh, anh như thế nào lại không nói cho má mì? Nàng nhất định sẽ cao hứng khi biết tổng tài của Diêm thị đại giá quang lâm, nàng sẽ chăm sóc anh thật tốt.” Miệng nàng nói chuyện không đâu nhưng đầu óc lại nhanh chóng chuyển động, suy nghĩ làm thế nào để thoát thân.

Tuy rằng túi xách còn ở khách sạn nhưng là trên tay nàng còn có thuốc, hắn là có thể làm hắn hôn mê. Đến lúc đó nàng sẽ lập tức chạy khỏi nơi này cho dù là phải chạy bộ thì cũng phải xuống núi đi.

“Nếu tôi báo trước thân phận thì làm sao có thể nhìn thấy cô?” Khoé miệng hắn nhếch lên một bên cười lạnh, ánh mắt hiện lên tia tàn nhẫn còn có ngọn lửa của đàn ông. Thang máy chuyên dụng đi tới tầng cao nhất, hắn kéo nàng đi ra.

Chính xách, nếu nàng biết trước hắn là tổng tài của Diêm thị thì nàng tuyệt đối sẽ không lựa chọn con mồi là hắn.

Căn phòng rộng lớn ở tầng trên cùng chính là phòng của hắn, tuy rằng khách sạn còn chưa khai trương nhưng tất cả thiết bị đều đã đầy đủ thậm chí hoa tươi cũng không thiếu. Thùng nước đá lạnh cũng là loại tốt nhất ngay cả giường cũng đều được trang hoàng xong, vài bộ quần áo của phụ nữ loại cao cấp nhất cũng chuẩn bị xong, căn phòng xa hoa được trang hoàng lộng lẫy chỉ chờ người đến ở.

Nhưng Ngạc Nhi phát hiện quần áo của phụ nữ đều là theo dáng người nhỏ bé của nàng, thoáng chốc toàn thân nàng phát run ngay cả dũng khí nhìn hắn cũng không có.

Tất cả sự chuẩn bị này đều nói lên hắn có âm mưu từ trước, hắn chẳng những có thể nắm chắc mang nàng tới nơi này hơn nữa còn hiểu rõ nàng như lòng bàn tay thậm chí số đo của nàng hắn đều nắm rõ.

Nàng cảm thấy bất an khi rơi vào bẫy, theo bản năng vuốt ve chiếc nhận ngọc bích trong đó có chứa thuốc mê là vũ khí cuối cùng của nàng. Ngạc Nhi buộc chính mình mỉm cười, sử dụng kĩ xảo quen thuộc, giả vờ làm thục nữ.

Hiện tại nếu không bỏ thuốc mê hắn thì nàng hoàn toàn không có cơ hội thắng. Nhưng cho dù dùng thuốc mê với hắn thì nàng cũng không có can đảm cướp sạch đồ của hắn, tuyệt đối sẽ thoát khỏi nơi này trước tiên thậm trí sẽ đồng ý về ở với chị, tạm thời để anh rể bảo vệ. Chết tiệt! Lời nói của Trầm Hồng quả không sai, đúng là phiền toái lớn của nàng!

“Cởi quần áo.” Hắn đơn giản ra mệnh lệnh đồng thời thong thả cởi bỏ áo khoác mà tầm mắt vẫn như trước không rời khỏi nàng.

Ngạc Nhi tuy tươi cười nhưng không khỏi lạnh run, hai tay vẫn nắm chặt như trước. “Diêm tiên sinh, vẫn là mời ngài tắm trước, được không?”

“Chờ sau khi kết thúc thì tắm luôn.” Diêm Quá Đào thẳng thừng từ chối lời đề nghị của nàng, cặp mắt đen nhìn chằm chằm và nàng, xem nàng có thể đùa giỡn như thế nào. Quan sát nàng mấy ngày hôm nay, hắn đã nhìn thấu kĩ xảo của nàng, tuy rằng nàng xinh đẹp nhưng lại là người đầy mưu mô.

Hắn lạnh lùng như thế nào thì cũng chỉ là người đàn ông bình thường, tự nhiên sẽ bị sắc đẹp của nàng hấp dẫn. Nhưng là nhìn thấy thủ đoạn tàn nhẫn của nàng hơn nữa hắn nhiều năm qua đối với phụ nữ Lãnh gia chính là thù hận, hắn tự nói với chính mình nên hiện giờ bởi vì nhìn thấy nàng mà hạ thân như bị lửa thiêu đót, máu trong người như sôi trào chính là bởi vì lâu chưa đụng đến phụ nữ.

Đêm còn dài nên hắn phải ở trên người nàng phát tiết, ngoại trừ là lửa giận cùng thù cũ còn có thể khắc chế dục hoả.

“Vậy để cho tôi đi tắm trước.” Nàng thay đổi phương thức, tính toán kế hoãn binh, ánh mắt có chút kinh hàng, đau khổ tìm đường thoát thân.

Mới chỉ có thế mà ngọn lửa nam tính nóng rực đã vwn cáo, gắt gao nhìn vào thân thể của nàng. Nàng kinh ngạc ngẩng đầu lại nhìn thấy khuôn mặt của hắn đang cúi xuống.

Tay hắn nhẹ nhàng ôm eo mảnh khảnh của nàng, chặt chẽ nắm chặt, bao trùm thân mình đang run rẩy của nàng trong ngực.

Ngạc Nhi chỉ có trợn mắt há mồm mà bị hắn ôm, căn bản trong tưởng tượng nàng cũng chưa ba giờ nghĩ tới hắn có thể hành động nhanh như thế! Một giây trước hắn còn ở chỗ khác trong phòng mà chỉ trong nháy mắt đã đem nàng giam vào trong ngực.

“Không cần, tôi thích hương vị trên người em.” Hắn tuy tươi cười nhưng vẫn lạnh lùng như vậy.

Nàng bởi vì lời nói của hắn mà khẩn trương, cười cứng ngắc rồi vội vàng đẩy hắn ra.

“Nhưng Diêm tiên sinh, tôi vội đi nên chưa sửa sang gì cả, quần áo trên người thậm chí là tóc đã có mùi như vậy làm sao có thể hầu hạ ngài?” Tay nàng run lên, hơi đẩy hắn ra để lấy không gian thở.

Hắn khơi mào này là lạt mềm buộc chặt, buông lỏng nàng ra để kiềm chế, cặp con ngươi đen có thể nhìn thấu nàng. Đêm nàng cho dù có thế nào thì nàng cũng không thể thoát được, chuẩn bị hai mươi năm, thù hận của hắn đã quá sâu, muốn cho phụ nữ Lãnh gia đêm nay có thể trả giá mà nàng chính là bước đi đầu tiên trong kế hoạch của hắn.

“Khi tôi tắm thì ngài có thể uống trước một ly rượu.” Nàng giả bộ trấn tĩnh lại, đưa lưng về phía hắn đi đến bàn phía trước, dùng bàn tay run rẩy rót rượu vào ly, hương thơm của rượu cùng hương hoa tuylip hoà quyện vào nhau.

Nàng nhanh chóng mở mặt chiếc nhẫn ngọc bích, ý đồ đổ

Thuốc mê vào ly rượu. Nhưng là tay nàng không biết làm sao mà đổ mấy lần đều không được. Sau lưng mơ hồ có cảm giác hắn đang đến gần, nàng sợ tới mức mặt tái nhợt đi, không cẩn thận làm một lượng lớn thuốc rơi vào ly rượu, thuốc mê hoà vào ly rượu rất nhanh liền biến mất.

Không nghĩ nhiều, nàng nhanh chóng cầm ly rượu xoay người lại, mỉm cười đối mặt với hắn.

“Diêm tiên sinh, uống trước đi!” Nàng chờ mong lại khẩn trương nhìn ly rượu có thuốc mê.

Nàng chưa từng hạ một lượng lớn thuốc mê như vậy, ly rượu kia là thuốc, bình thường nàng sử dụng đều là năm lần hay bảy lần nhưng nếu trước mặt người này mà hét lên có thể hay không liền hôn mê bất tỉnh?

Nhưng nàng cũng không quản nhiều như thế, chỉ cần làm cho hắn mau chóng hôn mê thì có thể trốn thoát khỏi đây.

Hắn cầm lấy ly rượu, chính là vừa đưa đến môi liền khiến nàng nín thở chờ đợi nhưng lại đặt ly xuống, trong ánh mắt có ác ý trêu cợt nàng.

“Em đi tắm trước đi!” Hắn thản nhiên nói sau đó xoay người đi tới phía cửa sổ, bóng dáng cao lớn cũng gây cho người khác cảm giác bị áp bức. Hắn đứng ở phía trước cửa sổ, theo hình ảnh phản ánh ngược lại của cửa kính nhìn thấy nàng đang cắn môi làm cho thân hình càng trở nên xinh đẹp.

“Tôi đã biết.” nàng hít sâu một hơi, biết rằng nhìn chằm chằm vào ly rượu thì chỉ làm hắn khả nghi hơn, nàng chỉ có thể cầm lấy váy ngủ, không yên lòng đi vào trong phòng tắm.

Sau khi nàng đi vào phòng tắm, hắn thong thả xoay người lại, cử chỉ tao nhã nhìn vào ly rượu.

“Mời em, phụ nữ Lãnh gia xinh đẹp mà đầy mưu mô.” Diêm Quá Đào mỉm cười đầy châm chọc, đổ toàn bộ rượu trong ly vào chậu hoa sen.

Hắn không tính toán buông tha nàng, có trời mới biết hắn đã hận nàng nhiều năm như vậy. Là phụ nữ Lãnh gia đã phá huỷ cuộc sống của hắn, hắn lấy sự lạnh giá này làm trụ cột để sống, từ đứa trẻ đến khi trưởng thành thì hận thù này cùng máu của hắn đã không phân biệt được.

Vì hận quá lâu nên lần đầu nhìn thấy nàng nhưng hắn lại cảm thấy như rất quen thuộc……. Hắn chậm rãi nằm lên chiếc giường lớn, quay đầu về phía cánh cửa phòng tắm đang khoá chặt, khoé miệng khẽ nhếch lên. Bất luận nàng có giãy dụa nhe thế nào thì nàng tuyệt đối không có khả năng trốn thoát.

Dù nàng thông minh như thế nào thì cũng không thể thắng nổi sự hận thù chồng chất hai mươi năm qua của hắn.

*****

Ngạc Nhi đi vào phòng tắm mở nước ấm lên, ngồi ở trong bồn tắm lớn bên cạnh là hai bàn tay nàng đang nắm chặt lại, tim nàng đập thật sự rất nhanh, nhanh đến mức yết hầu bóp chặt lại, nếu không phải đang đứng trên tầng cao nhất thì nàng thật sự muốn nhảy ra ngoài để thoát thân.

Váy ngủ màu hồng phấn đã bị nàng ném vào nước, ngâm mình trong dòng nước ấm, nàng trừng mắt lên nhìn chiếc váy ngủ, trong lòng càng lúc càng sợ hãi. Ngay cả váy ngủ cũng đúng với dáng người nhỏ của nàng, người đàn ng có thể tuỳ tiện đối xử với nàng ở pub? Hắn hình như rất hiểu rõ nàng.

Tính đúng thời gian, nàng đoán rằng hắn đã uống xong ly rượu kia. Thuốc mê kia có thể làm hôn mê một con voi thì với người đàn ông bình thường tuyệt đối đã ngoan ngoãn ngã xuống, chỉ cần hắn uống hết ly rượu thì nàng có thể thong thả rời khỏi nơi này.

Trong lòng cực kỳ lo lắng, Ngạc Nhi lặng lẽ mở cửa phòng tắm, ánh mắt hắc bạch phân minh khẩn trương nhìn quanh, hoàn toàn nhìn không thấy thân ảnh của hắn. Nàng đi ra khỏi phòng tắm, đôi chân trần được thảm lông mềm mại thấm khô, lại trở nên lạnh lẽo.

Nàng kinh sợ nhìn chung quanh tìm kiếm, rốt cục phát hiện ra hắn. Thân hình cao lớn thả lỏng nằm ngửa trên giường rộng, đôi mắt đen nhắm nghiền che đi ánh mắt đáng sợ, mà ly thủy tinh đặt bên giường đã trống rỗng.

Nàng vất vả thở dài nhẹ nhõm, thân thể yếu đuối thả lỏng ngã nhào xuống tấm thảm.

“Tên chết tiệt! Suýt nữa thì bị anh hù chết rồi.” Nàng thì thào mắng, cố gắng dùng sức đứng lên đi đến.

“Lãnh Ngạc Nhi tôi là ai chứ, như thế nào có thể để anh dễ dàng ăn? Cho dù anh là tổng tài quỷ quái gì thì ngấm thuốc rồi đều phải ngoan ngoãn nằm xuống.” Biết không có gì nguy hiểm, nàng mạnh miệng nói.

Nàng muốn trốn đi ngay lập tức, nhưng là vào thời điểm ánh mắt rơi xuống trên khuôn mặt hắn, nàng lại bị hấp dẫn. Không kìm được, nàng đi đến bên giường, hai tay mềm mại đặt ở mép giường, chăm chú nhìn khuôn mặt hắn ngũ quan hoàn mỹ.

Bởi vì chị nàng – Mật Nhi mới mở quán bar, Ngạc Nhi xem như là lớn lên ở quán bar. Nàng ở trong quán từng gặp qua không ít đàn ông thành đạt nhưng có rất ít người như hắn, tuổi còn trẻ mà đã là ông chủ một xí nghiệp lớn. Càng khó hiểu nữa là, khuôn mặt hắn thậm chí có thể làm cho phụ nữ trở nên điên cuồng.

Một người đàn ông như vậy thì thiếu gì mỹ nữ cam tâm tình nguyện theo hắn, tại sao lại còn cần đến quán bar tìm phụ nữ? Hơn nữa qua lời nói của hắn có thể thấy mục đích của hắn là nàng… Nàng cảm thấy hoang mang, khẽ ngồi xuống bên giường. Hơi thở ngọt ngào của nàng phảng phất trên khuôn mặt hắn hoàn mỹ mà yên tĩnh.

Thẳng thắn mà nói, đôi môi kia nếu không lộ ra nụ cười lạnh lùng dọa người, sẽ rất hấp dẫn người khác. Bên trong áo khoác là một thân hình cao lớn khỏe mạnh. Mấy chiếc cúc áo sơ mi bung ra để lộ một khuôn ngực rắn chắc cùng cơ bụng mê người làm cho nàng chợt có ý định thừa cơ nhìn trộm.

Thắt lưng thon gọn cùng với thân hình tráng kiện của hắn thật sự không giống như là một ông chủ xí nghiệp, mà giống như một vận động viên. Ngay cả làn da cũng là da bánh mật.

Ngạc Nhi nhịn không được khẽ vươn tay vuốt đôi môi hắn. Cảm xúc ấm áp cùng với hơi thở ấm nóng của hắn làm cho nàng thoáng chốc run rẩy. Lúc trước hắn làm càn lấy lưỡi liếm da thịt cùng cánh môi nàng, nhưng không có thực sự hôn nàng… Chính trong thời khắc nàng thất thần, ngón tay trắng nõn bị hắn cắn lấy. Nàng kinh hãi nghĩ muốn rút ngón tay về lại bị hắn dùng sức cắn khiến nàng cảm thấy có chút đau đớn.

Nàng sợ tới mức tim như muốn ngừng đập. Hắn thong thả mở hai mắt, con ngươi màu đen nhìn nàng chằm chằm, vừa lòng nhìn ánh mắt nàng tràn ngập hoảng sợ.

Điều này sao có thể?! Hắn hẳn đã phải hôm mê bất tỉnh rồi chứ!

Cực kỳ thong thả, khóe môi hắn mang theo nét cười tà, buông ngón tay nàng ra. Nhưng ở thời điểm trước khi rời đi, đầu lưỡi hắn lại khẽ lướt qua đầu ngón tay mẫn cảm của nàng.

“A!” Ngạc Nhi thở dốc một tiếng, thân hình mềm mại lập tức ngã xuống trên thảm. Nàng đờ đẫn nhìn hắn kéo nàng lên, ôm nàng vào trong vòm ngực rộng lớn.

Hai người ngã xuống chiếc giường mềm mại, ga giường bằng tơ tằm lạnh lạnh cảm giác thật thoải mái, nhưng là nàng lại đang khẩn trương đến mức muốn ngất đi.

“Không phải nói là tắm sao? Ở trong phòng tắm lâu như thế mà sao trông em lại như chưa tắm qua vậy, tôi chờ em đến suýt nữa ngủ quên. Làm sao vậy? Em là thay đổi chủ ý, vội vàng muốn đến tìm tôi?” Hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang khiếp sợ, vuốt ve đôi môi anh đào, như vô ý nhắc nhở nàng lúc trước đã lớn mật “xâm phạm” hắn.

Ngạc Nhi nói không ra lời, ánh mắt liếc về chiếc ly trống rỗng bên giường, không rõ hắn tại sao còn có thể tỉnh táo như vậy?

Hắn nhìn theo tầm mắt của nàng, khóe miệng hiện lên một nụ cười lạnh, dễ dàng nhìn thấu nghi hoặc trong lòng nàng. Hắn làm càn khẽ cắn vành tai nàng, hơi thở nóng rực phả đến.

“Thật xin lỗi, tôi không cẩn thận đánh đổ ly rượu.” Hắn ác ý nói.

Ngạc Nhi trừng lớn ánh mắt, trong lòng xuất hiện cảm giác tuyệt vọng.

“Cái gì?!” Nàng hô lên. Khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên tái nhợt.

“Làm sao vậy? Trông em như là rất thất vọng?” Hắn biết rõ còn cố tình hỏi, nhìn nàng đang thầm kêu khổ trong lòng.

Nàng vội vàng hạ mi mắt, không để cho hắn nhìn thấy trong mắt nàng là tuyệt vọng cùng tức giận. Rốt cuộc là ông trời cố ý đùa dai hay là nàng căn bản từ đầu tới giờ đều bị hắn trêu chọc? Nàng thà rằng tin tưởng là ông trời đùa dai vì ít nhất như vậy nàng còn có cơ hội trốn thoát. Nếu thực sự là hắn hiểu rõ thủ đoạn của nàng, như vậy nàng hoàn toàn chỉ có thể chờ để bị hắn ăn.

“Tôi thích khi hôn môi với đàn ông có chút vị champagne, ngài uống một ly nhé?” Nàng làm như vô tình giả bộ mềm mại đáng yêu, đẩy hắn ra đứng dậy, lần thứ hai đi đến trước bàn rót một ly champagne.

Chỉ là thuốc mê còn lại trong nhẫn không nhiều lắm, nàng khẩn trương đến hai tay phát run, đem toàn bộ thuốc cho vào ly rượu, trong lòng lại lo lắng lượng thuốc không đủ để làm hắn hôn mê. Ít nhất hắn sẽ không lập tức ngã xuống, nên trong khoảng thời gian chờ đợi này, nàng chỉ có thể tự cầu phúc thôi.

Hắn mỉm cười, chậm rãi nhìn nàng nhẹ nhàng đi trở về bên giường, tràn ngập chờ mong mà đưa ly rượu tới gần hắn, cơ hồ muốn hắn mau chóng uống hết đi.

“Em có ham mê của em, tôi cũng có ham mê của tôi.” Hắn chậm chạp nói, cầm lấy ly rượu trong tay nàng, nhưng cũng không uống ngay mà đặt ở bên giường. Tay kia hơi dùng lực, đem thân mình nhỏ xinh của nàng kéo về trong lồng ngực.

“Diêm tiên sinh.” Nàng hô nhỏ một tiếng, khuôn ngực mềm mại đẫy đà va chạm với khuôn ngực rắn chắc. Nàng chưa kịp giãy đã bị hắn ôm chặt, hai tay đùa giỡn trên người nàng.

Khuôn mặt nàng lập tức trở nên đỏ bừng, hai tay chống trước ngực hắn, muốn giữ khoảng cách giữa hai người.

“Muốn tôi uống ly rượu này cũng được, nhưng em phải thỏa mãn ham muốn của tôi đã, ngoan ngoãn nghe theo tôi.” Hắn chậm rãi nói, hai tay nắm lấy khuôn ngực đẫy đà của nàng, cách lớp vải mỏng mà tùy ý chơi đùa.

Ngạc Nhi cắn răng, bởi vì từng động tác của hắn khiến nàng cảm thấy mắt hoa lên. Tuy rằng nàng ở quán bar trêu chọc đàn ông nhưng là để trộm, mà đàn ông căn bản cũng không chạm đến được một sợi tóc của nàng. Bởi vậy nàng hoàn toàn chưa bị nam nhân nào chạm qua, mà hắn lại quá mức tỉ mỉ khiêu khích. Nàng khó có thể thừa nhận, trong nháy mắt da thịt trắng nõn đã bị nhiễm một tầng đỏ ửng.

“Ham muốn của ngài?” Nàng bất an khẽ chớp mắt, muốn lấy lại chút tỉnh táo.

Hắn xoay người, nở nụ cười lạnh. Là tươi cười nhưng lại cực kỳ đáng sợ, như là con sói nhìn thấy con mồi. Bàn tay cầm lấy cổ tay nàng, kéo đến sát cột giường được chạm trổ tinh tế. Bộ dáng nàng lúc này là hoàn toàn chế ngự.

Mái tóc đen hỗn độn, quần áo trên người xộc xệch, đôi mắt to trong suốt, nàng nằm trên chiếc giường mềm mại, vừa bất an vừa sợ hãi nhìn hắn. Nàng lúc này có thể hấp dẫn bất kỳ kẻ nào.

Tốc độ nhanh như sét đánh, Diêm Quá Đào cầm lấy cái thắt lưng tơ tằm trên áo ngủ của cô gái bên giường, đầu tiên là ở giữa cổ tay mảnh khảnh của nàng quấn vài vòng, tiếp theo lại đem đầu kia buộc chặt vào trụ giường. Hắn dùng lực đạo thật vừa vặn, hoàn toàn có thể chế trụ hành động của nàng, lại cũng không làm da thịt mềm mại của nàng bị thương.

Đem nàng buộc tốt rồi, hắn nhàn nhã đứng bên giường, cởi bỏ quần áo trên người. Thân hình với làn da bánh đẹp như bức vẽ một lần nữa trở lại giường. Ánh mắt lạnh như băng thay bằng tươi cười vừa lòng, nhưng lại càng tàn khốc đến đáng sợ.

Ngạc Nhi còn không kịp phản ứng đã thấy mình bị cột chặt trên giường. Sắc mặt nàng lại lập tức trở nên tái nhợt, rốt cục bắt đầu tin tưởng Diêm Quá Đào là một tên biến thái đáng sợ. Nếu không phải biến thái thì như thế nào lại đem phụ nữ cột vào đầu giường?

Đáng chết! Đáng chết! Chẳng lẽ đêm nay nàng thật sự chạy không thoát, nhất định thua trong tay tên biến thái này?

“Vô lại! Anh là tên biến thái. Còn không buông?” Nàng ra sức giơ chân lên nghĩ muốn đá hắn, thậm chí ác độc nhắm hạ thân hắn đá tới. Nhưng là hắn dễ dàng tránh đi, lại nắm được cổ chân nàng.

“Lãnh tiểu thư, không giả dạng làm thiếu nữ nữa sao?” Hắn cười lạnh hỏi, nắm cổ chân nàng, tựa như vừa nâng niu vừa coi trọng.

Nàng hít lạnh một hơi, nhìn ra trong đáy mắt hắn là châm chọc. “Anh biết tôi họ Lãnh?” Đầu óc nàng trống rỗng, chỉ còn lại kinh hoàng cùng khó hiểu.

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Nàng là đã gây tội gì, tại sao lại bị hắn trêu đùa, còn bị hắn cột vào đầu giường không thể động đậy? Người này thật sự nguy hiểm, đối với nàng rõ như lòng bàn tay; quần áo này phù hợp với số đo của nàng không phải là ngẫu nhiên, hắn thật sự biết tất cả về nàng, thậm chí còn có thể nói ra họ của nàng!

“Tôi không chỉ biết cô họ Lãnh, còn biết cô là nữ trộm chuyên dùng thuốc mê đối phó với đàn ông.” Diêm Quá Đào mỉm cười, trong mắt hận ý dào dạt, không muốn phí công che giấu. “Lãnh Ngạc Nhi, tôi biết tất cả về cô, nhà của cô, thủ đoạn của cô. Về phụ nữ Lãnh gia, tôi đã quen thuộc đến từng chút một.”

Ngạc Nhi nheo mắt nhìn hắn, rốt cục hiểu được hắn lúc trước căn bản là biết rõ trò của nàng, lại cố ý không vạch trần nàng, để cho nàng khẩn trương mà bất an.

“Anh cái gì cũng biết?” Nàng hồ nghi hỏi, trong lòng biết hiện tại giả ngốc cũng đã muộn. Chẳng lẽ đầu năm nay, biến thái vừa tìm được mục tiêu liền xuống tay trước, còn có thể điều tra xuất thân cùng gia đình?

Nàng căn bản không nghĩ đến việc này lại liên quan đến ân oán gút mắc giữa hai gia đình hai mươi năm về trước, lại càng không nghĩ đến hắn ở xa xôi ngàn dặm lại đến trả thù; nàng chính là đem Diêm Quá Đào trở thành một kẻ có tiền biến thái, nghĩ đến hắn lấy trêu chọc phụ nữ làm niềm vui.

Diêm Quá Đào nhướng mày, hai tay dừng trên chiếc cổ mảnh khảnh của nàng, nhẹ nhàng lưu luyến, như là cẩn thận mà vuốt ve, nhưng là đang muốn bóp chết nàng ngay tại chỗ? Hắn không thể quyết định. Dù sao hai việc này hắn đều cực kỳ muốn làm.

“Hành động của cô không tồi, cho dù phát hiện tôi không uống ly rượu kia, cũng không hôn mê mà cô còn có thể giữ bình tĩnh. Tôi còn nghĩ cô sẽ diễn đến cuối cùng, ngay cả khi cùng tôi ở trên giường thì cô cũng muốn ở trên giường ngụy trang.” Hắn cúi đầu, lấy răng cắn khuy lễ phục trước ngực nàng, đem da thịt cùng thân hình nàng dần lộ ra. Hắn cười đến đáng sợ: “Đợi lát nữa tôi muốn xem cô có thể làm gì.” Hắn chỉ ngón tay về nàng mà nói.

Ngạc Nhi thở hổn hển, nghe ra trong lời nói của hắn có ý gì đó. Nàng cắn răng một cái, bắt buộc chính mình phải quay về tặng hắn một nụ cười lạnh. Nàng không muốn bị hắn xem thường.

“Không nhất định là thế đi, nếu năng lực của anh không đủ, tôi còn phải sử dụng hành động đến làm yên lòng tự tôn của anh đi.”

Nàng ác độc nói, cố ý châm chọc hắn, trong lòng kỳ thật không có nửa điểm chắc thắng.

“Không thử làm sao có thể biết được? Bất quá, từ trước đến giờ phụ nữ theo tôi lên giường không ít, cũng chưa có ai oán giận tôi không đủ lực.” Hắn bĩu môi cười, hiển nhiên không đem sự khiêu khích của nàng để vào trong mắt.

Hắn ở nơi đẫy đà của nàng mà thở mạnh. Tuy rằng cách lớp áo lót cũng vẫn khiến nàng cảm giác được nhiệt độ của hắn.

“Chưa từng oán giận? Là bởi vì ở thời điểm anh cho là anh mạnh nhất, các nàng đều nhàm chán đến muốn ngủ không phải sao?” Nàng không buông tha hắn, trong lòng thực khẩn trương, mở to hai mắt nhìn hắn chậm rãi cởi bỏ cúc áo nàng.

Đang lúc nàng châm chọc hắn, Diêm Quá Đào đôi con ngươi đen bỗng dưng nheo lại, ánh mắt lợi hại trở nên lạnh như băng. Không giống với động tác chậm rãi ban nãy, trong nháy mắt hắn trở nên dã man, cúi xuống cầm lấy lễ phục của nàng, tùy ý xé. Lễ phục trên người nàng đã bị tàn phá hơn phân nửa.

“Tôi sẽ cho cô tự mình thể nghiệm, tự xem xem có nhàm chán hay không.” Hắn cười lạnh, hai tay rốt cục dừng lại trên nửa thân trần mềm mại của nàng, tùy ý chạy loạn.

“Anh không hiểu pháp luật Đài Loan hả! Đây là cưỡng bức, anh sẽ phải ngồi tù.” Nàng cuống quýt nói. Mắt thấy quần áo trên người đã sắp bị hắn lột sạch, nàng khẩn trương vặn vẹo thân thể trắng nõn mềm mại, lại không biết làm như vậy càng thêm khiến hắn thêm kích thích.

“Có không ít người có thể làm chứng, cô là tự nguyện theo tôi. Lại càng có nhiều người có thể làm chứng, cô kỳ thật là nữ trộm dùng thuốc mê cướp sạch đồ của đàn ông. Nếu đến cảnh sát thì đến cuối cùng là ai có tội ai không, cô tự nghĩ xem có lợi hay không?” Tay hắn ôm chặt thân thể nàng, nhẹ nhàng mà tháo bỏ áo ngực của nàng, hai ba lần liền cởi bỏ mảnh vải tinh xảo.

“Vô lại, dừng tay cho tôi!” Nàng hô lên, trơ mắt nhìn quần áo trên người bị hắn dễ dàng cởi xuống.

“Dù sao cô cũng sẽ không có cơ hội đi cầu cứu ai đâu.” Hắn không để ý tới nàng đang kinh hoàng kháng nghị, ngón tay thon dài chậm rãi vỗ về chơi đùa bộ ngực sữa của nàng, lại vân vê nụ hoa hồng phấn. Nàng kìm không được khẽ rên rỉ, nụ cười lạnh của hắn càng thêm dọa người.

Khắp người nàng chỉ còn lại cái quần nhỏ, thân thể trắng nõn mềm mại hoàn toàn hiển lộ trước mắt hắn, mà hai tay lại bị trói ở đầu giường. Vào lúc này, nàng căn bản như cao lương mỹ vị chuẩn bị riêng cho hắn thưởng thức.

Hắn nói những lời này là có ý gì? Nàng không có cơ hội cầu cứu ai? Chẳng lẽ cho dù là đã cưỡng bức nàng, hắn cũng không có ý định thả nàng đi?

Người này đang tính toán gì? Là cưỡng bức rồi giết, hay là trước giết rồi cường bạo?

“Anh rốt cuộc là muốn làm cái gì?” Nàng không nhịn được nữa kêu to, lại muốn dùng chân đá hắn.

Nhưng là hắn không có trả lời nàng, động tác càng nhanh chóng hơn. Lúc này hắn không chỉ cầm mắt cá chân của nàng, thận thể nam nhân cường tráng ép tới khiến nàng không thể thở nổi. Nàng bị ép chặt xuống giường, khẩn trương thở hổn hển.

“Tôi muốn làm cái gì không phải đã quá rõ ràng rồi sao?” Hắn bỗng dưng thẳng lưng, vật nam tính nóng bỏng cách một lớp vải mỏng chen vào nơi mềm mại của nàng, tuyên bố rõ ý đồ của hắn.

Nàng nhịn không được run rẩy, tiếng thét chói tai cứng lại trong miệng, điên cuồng mà muốn tránh đi đụng chạm của hắn. Nhưng là hai tay của nàng bị trói chặt, nàng hoàn toàn tránh không khỏi bị hắn xâm phạm. Thắt lưng xiết chặt làm đau cổ tay, nàng rên lên đau đớn. Đôi mắt trong suốt nhìn thấy mắt hắn tràn ngập tàn nhẫn, trong lòng nàng ngập tràn sợ hãi đến cực độ.

Thân thể hai người quấn quýt lấy nhau, nàng hoàn toàn không có đường trốn thoát.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.