Thượng Ẩn - Phần 2

Chương 101: Người cuối cùng cũng gật đầu



Editor: Baotri1998

Trên đường trở về, Bạch Lạc Nhân hướng tới Cố Hải hỏi:“Cha cậu biết chuyện kết hôn rồi sao?”

“Tôi nói với ông ấy.” Cố Hải sắc mặt lập tức trầm xuống,“Ông ấy thích đi thì đi, không thích thì không đi, dù sao chính miệng ông ấy hứa sẽ không quản chuyện của tôi. tôi đối với ông ấy cũng không ôm chút hy vọng nào, chỉ cần đến ngày hôn lễ, đừng tới phá rối chúng ta là được.”

Bạch Lạc Nhân trầm mặc lúc lâu, thản nhiên nói:“Vậy, trước khi cậu kết hôn cũng phải về thăm nhà một chút chứ? Cậu ngay cả lời chào cũng không có, ông ta lại cảm giác cậu không đem người cha này để vào mắt.”

“Tôi vốn không hề để mắt đến ông ta.” Cố Hải nhéo mặt cậu.

Bạch Lạc Nhân ánh mắt u ám,thấy không rõ trong con ngươi có cảm xúc gì .

Bầu không khí yên lặng chỉ sau chốc lát, Cố Hải còn nói một câu,“Trước kia tôi còn đem ông ta để vào mắt, kết quả bây giờ là thất vọng đau lòng. Tôi sẽ nhớ kỹ, sau này không bao giờ nôn nóng đến xin giúp đỡ trước vẽ lạnh lụng của ông ta.”

“Kỳ thật tôi cảm thấy ông ta chỉ là không quen biểu đạt mà thôi.”

“Cậu đừng nói giúp ông ấy.” Cố Hải khẩu khí thẳng thừng ,“Nhiều năm như vậy, cậu không còn ghi nhớ sao? Cậu đối với ông ấy như thế nào? Ông ấy đối với cậu ra sao? Dù cho cậu không đi bộ đội, làm con nuôi ông ấy, ông ấy cũng phải bày tỏ thái độ một chút? Nhưng cậu nhìn lòng dạ của ông ấy xem, giống như toàn bộ người trong thiên hạ đều thiếu nợ ổng.”

Càng nói càng tức, Cố Hải hung hăng đấm mạnh trên tay lái.

Dù rằng Bạch Lạc Nhân không muốn mở miệng, nhưng buộc phải nói với cậu một câu.

“Cậu hy vọng lúc mình kết hôn, sẽ không có người nào trong nhà Cố gia lộ mặt sao?”

Cố Hải trầm mặc .

“Nếu cậu muốn kết quả như vậy, thì 9 năm trước chúng ta đã có thể kết hôn rồi, còn quan tâm ông ấy hay người khác đồng ý ,còn mong ông ấy và người khác có chúc phúc hay không, chỉ cần chúng ta tự ngu tự nhạc* là được . Cậu cảm thấy như vậy có ý nghĩa sao? Nếu điều đó có thể cho cậu hài lòng, chúng ta hà tất gì phải kết hôn? Bình thường chung sống như vậy không phải cũng rất tốt sao?”

(*Lúc trước có dịch từ này Tự ngu tự nhạc : tự mình làm chủ không để tâm người khác...)

“Cậu nói rất có lý.” Cố Hải không thể không thừa nhận ước muốn ban đầu của mình là mong mọi người tán thành,“ Mà vẫn có người không chấp nhận, chúng ta có thể làm gì hắn? Chẳng lẽ chúng ta vẫn phải cùng hắn hao tâm tốn sức sao?”

(thì kệ nó hai anh ở nhau được r :d)

Bạch Lạc Nhân hai mắt rủ xuống, rút ra một điếu thuốc.

Cố Hải cảm xúc dần dần tỉnh táo, cậu quay đầu nhìn Bạch Lạc Nhân liếc một cái, đột nhiên có chút đau lòng.

“Cậu có khó chịu không?” Tay sờ gò má Bạch Lạc Nhân .

Bạch Lạc Nhân lắc đầu, trầm giọng nói:“Tôi không sao.”

“Được rồi, không nói đến ông ấy nữa, càng nói càng mất hứng, chúng ta nên nói chuyện phiếm đi sẽ cảm thấy vui vẽ, cậu có nghĩ đám cưới chúng ta sẽ tổ chức tại địa điểm nào không?”

“Không, cụ thể vị trí còn không biết nữa.”

“Đi, tôi dẫn cậu đi xem.”

Khương Viên ngồi trước bàn trang điểm, càng không ngừng đổi kiểu tóc, mỗi lần đỗi liền chụp lại rồi up lên mạng, sau đó nhận được comment của người ái mộ , bà hiện tại đã là người thiếu lạc quan, chỉ biết bản thân theo đuổi sắc đẹp. Tất cả chuyện này Cố Uy Đình cũng không biết, Khương Viên cũng rất chú ý giử hình tượng của Cố phu nhân, mặc dù phần đông là mấy vị bát quái (bà tám), nhưng không người nào biết được sau lưng Khương Viên là một vị quân nhân .

Khó có được về nhà một chuyến, liền nhìn thấy lão bà đứng trước gương õng ẹo tạo dáng, Cố Uy Đình có thể không bực sao?

“Tôi nói bà không thể làm chuyện gì đứng đắn sao?”

Khương viên không thích nghe, "Cái gì gọi là không đứng đắn? Tôi chảy đầu có gì không đứng đắn hả? Phòng cũng quét dọn sạch sẽ , quần áo cũng rửa cho ông , cơm cũng dọn sẳn, ông còn muốn tôi làm gì? Tôi không thể có không gian riêng tư của mình sao?”

“Được được được, coi như tôi chưa nói......” Cố Uy Đình nhành chóng dừng chiến, ông biết Khương Viên giỏi nhất là lải nhải vùng lên là nói không ngừng.

Khương Viên tiếp tục thay đổi kiểu tóc, ngón tay thọt vào trong tóc, cẩn thận nhìn, liền thấy thêm mấy sợi tóc bạc.

“Làm sao bây giời?” Khuôn mặt buồn rầu,“Tóc bạc ngày càng nhiều .”

“Bà nhìn đủ chưa !” Cố Uy Đình ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng,“Gần năm mươi tuổi đầu, còn trông mong đầu mình tóc đen?”

“Ông ngồi xuống, tôi nhìn xem tóc ông bạc bao nhiêu.” Khương Viên quan tâm Cố Uy Đình.

Cố Uy Đình không nhúc nhích.

Khương Viên lập tức đem cây nhíp đến chổ Cố Uy Đình , đè trên ghế, dở tóc ông nhìn nhìn.

“Chậc chậc...... So với tôi tóc ông bạc nhiều hơn, trong lòng tôi cảm thấy cân bằng một chút.”

Cố Uy Đình đột nhiên kéo tay Khương Viên qua, đặt vào trước mắt mình, thần sắc có chút cổ quái.

“Nhìn cái gì mà nhìn?” Khương Viên buồn bực,“Tay tôi được chăm sóc rất cẩn thận không tệ lắm, là phụ nữ có chồng 30 năm cũng đâu có gì là lạ.”

Cố Uy Đình không chú ý làn da của Khương Viên , ngược lại chú ý tới chiếc nhẫn trên ngón áp út , cảm thấy quen thuộc.

“Chiếc nhẫn này đâu ra ?”

Nói đến đây, vẻ mặt Khương Viên tự hào,“Vài ngày trước tiểu Hải đưa cho tôi, nó nói, từ nay về sau, nó sẽ xem tôi là mẹ . Còn nói trước kia nó không hiểu chuyện, không tôn trọng tôi. nó nói xong tôi liền khóc, tôi cảm thấy Tiểu Hải, đứa bé này bây giờ có thể làm đến điều này, thật sự không phải dễ dàng .”

Cố Uy Đình sắc mặt đổi đổi, mở miệng muốn nói gì, thế nhưng không nói nên lời..

Người giúp việc gõ cửa phòng,“Khương phu nhân, bên ngoài có người tìm.”

Khương Viên đi theo người giúp việc ra biệt thự, nhìn thấy Bạch Lạc Nhân ở ngoài cửa, đứng bên cạnh xe.

“Con sao không trực tiếp đi vào ?” Khương Viên kéo tay Bạch Lạc Nhân .

Sau đó hướng trước cửa bảo vệ nói:“Lần sau thấy con tôi đến, trực tiếp cho nó vào, nghe không?”

Bảo vệ đồng thanh đáp ứng .

Bạch Lạc Nhân và Khương Viên cùng nhau đi vào.

Cố Uy Đình ngồi ở phòng khách, nhìn thấy Khương Viên và Bạch Lạc Nhân cùng nhau tiến vào, cũng không nói gì . Trên thực tế ông sớm nhìn thấy xe Bạch Lạc Nhân đậu ở bên ngoài , chẳng qua không mở miệng nói cho Khương Viên. Ông cũng không muốn cho Khương Viên biết, Ánh mắt ông thường xuyên liết mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, mong đợi có người sẽ đến.

Khương Viên gấp rút pha ly trà cho Bạch Lạc Nhân , Bạch Lạc Nhân đứng trước mặt Cố Uy Đình , lẳng lặng nhìn chăm chú vào ông.

“ Ngoại trừ Cố Dương cùng ngài, chúng tôi không có mời bất cứ một người Cố gia nào tham gia hôn lễ chúng tôi, hơn nữa không đem tin tức này tuyên bố ra ngoài. Quân đội bên kia cũng vậy, ngoài trừ Chu Sư Trưởng và vài tên binh lính của tôi, chúng tôi không có thông báo bất luận kẻ nào về chuyện kết hôn của chúng tôi. Ngài yên tâm đi, bình thường sẽ không ảnh hưởng đến sinh hoạt của ngài.”

“Còn nữa, hôm đó ngài nói đúng, tôi thật sự sống rất ích kỹ. Tôi 9 năm này sở dĩ tôi nỗ lực như vậy, đều tự mình tính cách nối lại đoạn tình. Lúc trước tôi nhập ngũ, cũng không phải muốn cũng cố địa vị của ngài, mà là muốn cho ngài và Cố Hải một phần tự do. Mấy năm nay tôi liều mạng lập công, cũng không phải đơn thuần muốn nâng cao hình tượng của ngài, mà là muốn một ngày nào đó cùng Cố Hải sánh vai. Sau này tôi lại liều mạng mạo hiễm, hoàn toàn vì hy vọng ngài chấp nhận tôi và Cố Hải.”

“Tôi có quyền bảo vệ tình cảm của mình , ngài cũng có quyền giữ vững nguyên tắc và lập trường bản thân, tôi cũng không yêu cầu ngài chấp nhận những nỗ lực của tôi, không phải ai trả tiền mà khiến người khác tự nguyện, hơn nữa, tôi cũng là nguyên do khiến ngài bị tổn thương. Tôi nỗ lực để có được cảm tình của ngài, tôi không hổ thẹn, sự ích kỹ của tôi bị ngài chỉ trích và phản đối, tôi....đáng bị trừng phạt.”

“Vì vậy, những gì tôi nói hôm đó, tôi thật sự xin lỗi, tôi cam đoan những gì tôi nói hôm đó sẽ không để ngài nghe thấy.”

Bạch Lạc Nhân ngữ khí thực khiêm tốn, nhưng ánh mắt như trước quật cường.

Nói xong lời nói này, Bạch Lạc Nhân xoay người rời đi.

Khương Viên vừa mang trà đã pha đến, thấy bóng dáng Bạch Lạc Nhân vội vàng rời đi , đem chén trà đặt xuống, vội vàng đuổi theo.

“Vừa mới tới vì sao muốn đi?” Khương Viên hỏi.

Bạch Lạc Nhân nhìn bà, ôn nhu nói:“Mẹ, hôm nay mái tóc của mẹ rất đẹp.”

Khương Viên cười đến tóc bạc đều biến thành tóc đen.

“Cậu quay lại đây !” Cố Uy Đình đột nhiên phía sau hô một tiếng.

Khương Viên quay đầu nhìn phía ông, cả giận nói:“Ông còn muốn thế nào?”

Cố Uy Đình trầm giọng nói:“Tôi có lời muốn nói.”

Bạch Lạc Nhân tự mình đem cánh tay Khương Viên nhẹ nhàng kéo ra, xoay người hướng tới Cố Uy Đình.

“Ngài còn muốn nói gì?”

“Còn muốn nói gì?” Cố Uy Đình cười lạnh,“Từ đầu chí cuối cậu có để cho tôi nói câu nào đâu?”

Bạch Lạc Nhân thần sắc bị kìm hãm, ra vẻ như không có.

“Giờ ngài nói đi !”

Cố Uy Đình mặt không chút thay đổi mở miệng,“Con nói nữa ngày, ta chỉ nghe câu đầu tiên của con thôi, con nói ngoại trừ ta và Cố Dương, các con không mời bất cứ người trong nhà Cố gia nào. Ta muốn hỏi một chút, các con lúc nào mời qua ta chưa?”

Bạch Lạc Nhân sững sờ tại chỗ.

Khương Viên kích động liên tiếp nháy mắt cho Bạch Lạc Nhân , con mau phản ứng nhanh lên !

Bạch Lạc Nhân từ kinh ngạc đến phục hồi tinh thần lại, cậu trước sau như một nhanh mồm nhanh miệng , thế nhưng lại nói lắp bắp.

“...... Ch...cha, mời ...cha tham dự hôn lễ của chúng con.”

Gọi một tiếng “Cha”, Bạch Lạc Nhân hai man tai đều đỏ.

Cố Uy Đình giận như không giận nhìn cậu,“ Bên nhà Cố Hải đã tặng mẹ con một sính lễ , ta cái gì đều không có ......”

Bạch Lạc Nhân cười đến lúng túng ,“Lập tức đưa đến cho người, người hứa trước với con đi.”

“Đứng như vậy còn muốn cho ta hứa trước?” Cố Uy Đình ánh mắt lạnh lùng.

Bạch Lạc Nhân lập tức hai đầu gối quỳ xuống, ánh mắt bộc trực thành khẩn.

Cố Uy Đình đường nét trên mặt lập tức dịu lại, ông đặt tay ở trên cổ Bạch Lạc Nhân, dùng sức nắm chặt.

“Nếu sống không được hạnh phúc, quay đầu lại ta liền 'cắt' bỏ hai người các cậu.”

,

Bạch Lạc Nhân gật đầu lia lịa, giọt nước mắt cứ như vậy không kịp kìm nèn mà chợt rơi xuống .

Bạch Lạc Nhân đi rồi, Khương Viên đấm vào Cố Uy Đình .

“ Con trai người ta kết hôn toàn là cha mẹ bỏ tiền tặng sính lễ, ông thì ngược lại, chủ động mở miệng bảo thằng bé phải tặng quà , ông mở miệng ra cái gì cũng hay !”

Cố Uy Đình cố chấp tranh luận,“Tôi đã đem con trai đưa cho nó , còn muốn thế nào nữa?”

Khương Viên hừ một tiếng,“Ông tưởng chỉ lão già như ông cảm thấy ăn nhiều thua thiệt à, ông đem con trai ông tặng cho con trai tôi, tôi thì không đem con tôi tặng cho con trai ông sao?”

Cố Uy Đình híp mắt con ngươi đánh giá Khương Viên, trong ánh mắt lộ ra nồng đậm mùi khí tức nguy hiểm.

“Có phải gần đầy không 'chinh phục' bà? Thì da bà lại ngứa ngáy rồi phải không ?”

Khương Viên dáng vẽ tươi cười bộ dạng thướt tha mê người,“Lão nương tôi toàn thân đều ngứa, có bản lĩnh thì ông chinh phục tôi đi! Tôi nói với ông, tôi còn sợ ông không thể chinh phục tôi đâu!”

Gân xanh trên cánh tay Cố Uy Đình nỗi lên, răng nanh trong miện lộ ra ngoài, một bộ mạnh mẽ uy phong toát ra .

“Tôi không chinh phục được bà?”

Tay còn chưa bổ nhào đến thân thể Khương Viên, chợt nghe tiếng chuông cửa bên ngoài .

Vừa mở cửa, một tên binh lính trẻ tuổi đứng ở ngoài.

“Thủ trưởng, là Bạch thủ trưởng nhờ tôi đem quá biếu 20kg thận dê cho ngài ! Anh ấy chúc ngài thanh xuân vĩnh bảo, hùng phong vĩnh chấn *!”

Cố Uy Đình,“......”

(* ý muốn nói là sức trẻ lâu dài, sinh lực vững mạnh)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.