Thượng Ẩn - Phần 2

Chương 11: Đi tới con đường "xem mắt"



* * *

Khương Viên theo Cố Uy Đình vào trụ sở lớn quân khu đã bảy năm, trong khoảng thời gian này, số lần Bạch Lạc Nhân nhìn bà và Cố Uy Đình có thể đếm được trên đầu ngón tay. Có đôi khi Khương Viên nhớ con trai, sẽ mượn thân phận vợ của thiếu tướng đi đến đơn vị thăm Bạch Lạc Nhân, mấy năm này, Bạch Lạc Nhân gặp Khương Viên còn nhiều hơn gặp Bạch Hán Kỳ.

Thấy sắp đến tết âm lịch, một số đơn vị cũng đã được nghỉ, Khương Viên lại ngồi không yên.

Mấy ngày nay Bạch Lạc Nhân bận bịu đến phát điên rồi, ngoại trừ mỗi ngày phải đích thân huấn luyện ra, thì còn phải theo kỳ hạn thị sát công việc, tất cả thời gian còn lại đều ngâm mình trong phòng nghiên cứu, một khi có nhiệm vụ đặc biệt, còn phải tập trung đi thực hiện. Mỗi ngày ngủ không đủ năm tiếng đồng hồ, đang ăn cơm còn có thể ngủ gật luôn.

Lúc Khương Viên tìm được Bạch Lạc Nhân, Bạch Lạc Nhân đang phát điên mà đối diện với một đống số liệu.

"Tiểu Bạch, mẹ cậu tới tìm cậu." Một kỹ sư mới vừa vào cửa cười ha hả quay sang nói với Bạch Lạc Nhân.

Ánh mắt buồn ngủ của Bạch Lạc Nhân liếc mắt nhìn cửa ra vào, mệt mỏi quay sang trợ lý bên cạnh nói,"Cậu nói cho bà ấy biết tôi đang bận việc, bảo bà ấy không có gì gấp thì cứ quay về trước đi."

Không bao lâu cậu trợ lý kia liền đẩy cửa đi vào," Báo cáo thủ trưởng, mẹ của ngài nói bà ấy có chuyện rất gấp, ngài chỉ cần cho bà ấy mười phút, bà ấy nói xong sẽ đi."

Bạch Lạc Nhân chỉ có thể tạm thời buông công việc trong tay xuống, đứng dậy đi ra ngoài.

Khương Viên ngồi ở trong xe, thấy Bạch Lạc Nhân ra, vừa muốn xuống xe, Bạch Lạc Nhân ra hiệu cho bà, không cần xuống xe, có lời gì cứ ở trong xe mà nói.

"Ai u, con xem sắc mặt của con khó coi thế kia kìa! Mấy ngày nay rất mệt mỏi phải không?"

Bạch Lạc Nhân châm một điếu thuốc, thản nhiên nói,"Một đống việc ngập đầu, nói năm nay được duyệt nghỉ đông, tôi nhất định phải làm xong trước khi qua năm mới, vậy mới có thể đón một cái tết bình yên được. Sớm biết phải làm gấp như vậy, tôi tình nguyện đón năm mới trong đơn vị, cũng không cần cả ngày phải khổ sở như vậy."

Khương Viên đau lòng nhìn Bạch Lạc Nhân,"Mẹ mang cho con rất nhiều thuốc bổ qua đây, đều để ở trong cốp sau, lúc xuống xe con đừng quên cầm theo."

Ánh mắt Bạch Lạc Nhân thâm thúy liếc mắt quét Khương Viên,"Bà tới tìm tôi, không phải chỉ vì muốn đưa thuốc bổ chứ?"

"Dĩ nhiên không phải." Khương Viên kéo tay Bạch Lạc Nhân qua đặt trong lòng bàn tay mình,"Hôm trước mẹ gặp được một người bạn học cũ, con gọi cô ấy là dì Trương! Dì Trương có một cô con gái, năm nay cũng tầm tuổi con, là sinh viên tốt nghiệp Đại học Kinh tế đối ngoại, vừa mới tốt nghiệp được hai năm, lương tháng đã hơn vạn tệ....."Bạch Lạc Nhân vừa nghe lời này liền giận tím mặt,"Rốt cuộc bà muốn nói cái gì?"

"Giờ con đã 26 tuổi rồi, sao có thể cứ độc thân mãi được hả? Đến lúc đó con gái tốt đều bị người ta chọn hết, con có điều kiện tốt cũng uổng phí! Con xem con đã nhập ngũ được tám năm rồi, tất cả đều đã ổn định, giờ là thời gian lo lắng chuyện kết hôn."

Bạch Lạc Nhân vỗ vỗ tay của Khương Viên,"Tôi thực sự rất bận!"

Khương Viên thấy Bạch Lạc Nhân muốn xuống xe, liền sống chết kéo cậu ta không muốn buông tay.

"Nhân Tử, cô gái kia thật sự không tệ, mẹ đã gặp rồi, nhìn rất xinh đẹp. Dì Trương con còn làm công chức, còn hai năm nữa là về hưu rồi, chồng cô ta còn là hiệu trưởng trung học, điều kiện gia đình rất tốt!"

Bạch Lạc Nhân lạnh mặt,"Cô ta có là con gái Thủ tướng chính phủ tôi cũng không có hứng thú!"

"Vậy con muốn chờ đến khi nào hả?" Khương Viên cũng nóng nảy,"Con cũng đã 26 rồi, Tiểu Hải cũng có bạn gái rồi, con còn chờ cái gì? Đến khi anh em bạn thân của con đều kết hôn rồi, chỉ còn lại một mình con độc thân, con có ngượng khi đi gặp người ta hay không?"

Đây là lần đầu tiên trong tám năm qua Khương Viên nói về Cố Hải, trước đây tên này chính là một từ cấm trước mặt Bạch Lạc Nhân, có lẽ hôm nay là do bị ép quá.

"Tôi có gì phải ngượng?" Trong nụ cười của Bạch Lạc Nhân lộ ra một vẻ 'thấy mà lạnh cả người',"Tôi muốn chờ vợ bọn họ đều hoa tàn ít bướm, xong tôi sẽ bao nuôi một em mười bảy mười tám, cả ngày đi lắc lư trước mặt bọn họ."

"Con! ! !......" Khương Viên tức giận đến suýt chút nữa hộc máu.

"Mười phút đã hết." Bạch Lạc Nhân lạnh lùng ném một câu như vậy liền xuống xe.

Vừa mới trở lại phòng nghiên cứu, thấy tay trợ lý cầm túi công văn đang muốn đi ra ngoài.

"Đi làm gì vậy?" Bạch Lạc Nhân hỏi.

Đầu tiên vị trợ lý kia chào một cái, sau đó vẻ mặt nghiêm nghị nói," Báo cáo thủ trưởng, tôi đến công ty khoa học công nghệ Bắc Kinh Hải Nhân ký hợp đồng."

"Được rồi, để tôi đi cho." Bạch Lạc Nhân vươn tay ra.

Trợ lý có chút không muốn,"Cái đó, thủ trưởng, hay là để tôi đi cho, loại chuyện nhỏ này không nên làm phiền đến ngài."

Bạch Lạc Nhân vừa nhìn đáy mắt vị trợ lý này giấu diếm dòng nước ngầm, liền biết tên nhóc này đang nghĩ gì, chẳng trách lúc trước thông báo tuyển dụng kỹ sư, phàm là người có chút chức vị trong đơn vị đều hăng hái đăng ký, náo loạn nửa ngày hóa ra không phải muốn hỗ trợ hạng mục này, mà là muốn bàn bạc hợp tác hạng mục này.

"Tôi đi cho, tiện đường trở về đến bệnh viện thăm Lưu Xung, cậu giúp tôi chỉnh sửa số liệu trong máy vi tính một lần nữa nhé, làm hơi lộn xộn, nhìn mà đầu tôi cũng loạn theo."

Trợ lý không hề hé răng.

Bạch Lạc Nhân ho nhẹ một tiếng, giọng nói nghiêm túc,"Cậu có ý kiến gì hay không?"Vị trợ lý ngay lập tức đứng thẳng thân thể,"Báo cáo thủ trưởng, không có ạ."

"Vậy làm việc của cậu đi!" Bạch Lạc Nhân nén cười vỗ vỗ đầu trợ lý.

.............

Nhà Diêm Nhã Tịnh có biến, liền xin nghỉ một tuần, mấy ngày nay Cố Hải làm việc cũng rất bận rộn. Mấy ngày trước không có cảm giác gì, mấy hôm nay luôn phải tăng ca, Cố Hải thật sự có chút nhớ Diêm Nhã Tịnh.

Buổi chiều, sau khi họp xong, cuối cùng Cố Hải cũng thấy Diêm Nhã Tịnh điện thoại tới.

"Tổng giám đốc Cố, tôi đã trở về."

Cố Hải thầm thở dài một hơi, cuối cùng cũng đã trở về.

"Tôi chỉ đến thăm anh một chút, một lát phải đi ngay."

Cố Hải hơi nheo lông mày, cậu ta cảm giác giọng của Diêm Nhã Tịnh có chút không bình thường.

"Làm sao vậy?"

Giọng của Diêm Nhã Tịnh đột nhiên nghẹn ngào,"Cố Hải, anh có thể xuống đây hay không? Tôi không muốn như thế này đi vào công ty. Đang ở cửa, muốn nói với anh mấy câu rồi sẽ đáp máy bay trở về Thanh Đảo."

"Được rồi, cô chờ tôi một lát, tôi lập tức xuống ngay."

Cố Hải vừa mới đi tới cửa, liền thấy Diêm Nhã Tịnh mắt đỏ ửng đứng ở đó, mấy ngày ngắn ngủi không gặp, người này tiều tụy rất nhiều.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Diêm Nhã Tịnh ôm lấy Cố Hải, đầu áp vào ngực cậu, nước mắt không tự chủ chảy xuống.

"Mẹ tôi được chuẩn đoán là đang ung thư phổi giai đoạn cuối, bác sĩ nói sống không quá nửa năm nữa.... hu hu hu..."

Vẻ mặt Cố Hải nghiêm trọng,"Không sao, cứ tích cực trị liệu, bây giờ đưa mẹ cô chuyển ra nước ngoài điều trị, tôi quen mấy chuyên gia nội khoa ở nước ngoài, tôi có thể liên hệ giúp cô."

Diêm Nhã Tịnh vẫn khóc không nói lời nào.

Xe Bạch Lạc Nhân vừa lúc lái tới, vừa muốn đẩy cửa xe đi xuống, liền thấy một màn cách đó không xa thật không hài hòa. Trong lòng Bạch Lạc Nhân sôi sục, loại cảm giác đó vô cùng khó chịu, mặc dù cậu đã sớm công nhận thực tế này, nhưng tưởng tượng trong đầu và chính mắt thấy được lại là hai chuyện khác nhau.

Tay của Cố Hải còn vỗ vỗ trên vai Diêm Nhã Tịnh, chợt nghe phía sau truyền đến một câu nhắc nhở rất thiện ý.

"Ở trước cửa công ty thân thiết mặn nồng là muốn làm chuyện gì hả? Tốt xấu gì cũng là một tổng giám đốc, cũng nên chú ý chút hình tượng chứ."

Cánh tay Cố Hải cứng đờ, quay đầu nhìn sang, tay Bạch Lạc Nhân nâng cằm dựa vào cửa xe, rất hăng hái thưởng thức hai người bọn họ đang làm trò con bò*.

(OX: con bò.)

"Sao cậu lại tới đây?" Cố Hải đi tới hỏi.

Bạch Lạc Nhân đưa hợp đồng trong tay cho Cố Hải,"Tìm cậu kí hợp đồng."

"À, vậy cậu đi vào phòng làm việc của tôi, tôi với cậu từ từ rồi trò chuyện."

"Khỏi cần, cậu trực tiếp ở đây kí đi, tôi không có thì giờ nói chuyện cùng cậu." Dứt lời đưa cho Cố Hải một cái bút.

Nếu như Diêm Nhã Tịnh không có ở đây, nhất định Cố Hải sẽ bám víu lừa gạt đưa Bạch Lạc Nhân lên trên phòng làm việc của mình, nhưng bây giờ còn có một vị 'công thần ba đời' nước mắt giàn giụa đứng ở bên cạnh, Cố Hải cũng không tiện mời người kia ở lại.

Ký xong tên đưa một phần hợp đồng cho Bạch Lạc Nhân, tay để ở cửa xe, sâu kín hỏi,"Cậu nhìn thấy chúng tôi như vậy, cũng không tức giận hả?"

Bạch Lạc Nhân hỏi ngược lại,"Tại sao tôi phải tức giận?"

Khóe miệng Cố Hải hàm chứa nụ cười xấu xa,"Hay là tôi giới thiệu cho cậu một người nhé, công ty chúng tôi người đẹp không thiếu, dù gì thì cậu cũng là anh trai tôi, nhìn cậu cứ độc thân thế kia, người em trai như tôi trong lòng thấy không nỡ!."

Bạch Lạc Nhân ném cho Cố Hải một ánh mắt rất có lực sát thương, không cần thừa dịp mà kích động tôi, việc của ông đây không cần ai quản!

Trên đường trở về, Bạch Lạc Nhân cầm lấy văn kiện hợp đồng nhìn thoáng qua, tên của cậu và tên của Cố Hải ký cùng một chỗ, nét chữ hoàn toàn giống nhau như đúc, sớm biết rằng giống như một người ký, cần gì phải phí thì giờ đi đến đó!

Bạch Lạc Nhân đem văn kiện hợp đồng ném lên chỗ ngồi kế tài xế, cầm điện thoại di động lên.

"Lạc Nhân hả?" Giọng của Khương Viên.

Bạch Lạc Nhân hít sâu một hơi,"Bà gửi cho tôi cách liên lạc với cô gái kia đi! ! !"

Mới vừa rồi giọng của Khương Viên còn chán nản ủ dột, vừa nghe lời này, ngay lập tức giống như được tiêm thêm máu vậy.

"Con thực sự nghĩ thông suốt hả? Muốn gặp cô ấy một lần hả? Thật tốt quá, thật tốt quá! ! Ngay lập tức mẹ sẽ gửi cho con, nếu như con ngượng chủ động liên hệ cô ấy, mẹ sẽ giúp con sắp xếp chuyện gặp mặt."

Đặt máy xuống, Khương Viên vô cùng vui vẻ gọi điện thoại cho Cố Uy Đình.

"Lão Cố hả, rảnh thì ông điện thoại cho cấp trên của Lạc Nhân, bảo ông ta phê duyệt cho Lạc Nhân nghỉ một ngày đi!"

Cố Uy Đình có chút không vui,"Quân nhân nghỉ có thể nói phê duyệt liền phê duyệt hả? Phải trải qua tầng tầng xét duyệt, bà không hiểu thì đừng có xen vào chuyện bên này."

Nhiệt tình của Khương Viên không giảm,"Lạc Nhân nhà chúng ta đã thông suốt, rốt cuộc nó cũng muốn đi hẹn hò rồi! ! !"

Bên kia trầm mặc một lát,"...... Chuyện này tôi sẽ đi sắp xếp, bà không cần phải lo."

Để điện thoại di động xuống, Khương Viên cười đắc ý đến không khép được miệng.

.............

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.