Thượng Ẩn - Phần 2

Chương 12: Đại mĩ nữ nhiệt tình



* * *

Ba ngày sau, Bạch Lạc Nhân bận bịu trăm công nghìn việc tranh thủ thời gian đi xem mắt, đủ thấy việc xem mắt của thủ trưởng Bạch quan trọng như thế nào.

Cô gái kia sớm đã đến quán cà phê rồi, chọn một vị trí gần cửa sổ, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh, có thể làm dịu tâm tình khẩn trương một chút. Một chiếc xe quân đội chậm rãi chạy đến, rơiC vào tầm mắt của cô ta, trái tim của cô gái kia ngay lập tức đập loạn, trước đó cô ta đã biết rõ Bạch Lạc Nhân là một quân nhân, người ngồi phía trước không phải là........

Người xuống trước là tài xế, cô gái kia liếc mắt qua loa một cái, gương mặt hết sức phổ thông, trong lòng có một chút thất vọng, nhưng mà ngẫm lại người đàn ông quá đẹp trai cũng không phải chuyện tốt, một người hấp dẫn thể hiện ở mọi mặt, trước hết tìm hiểu một chút rồi hãy nói.

Cô gái kia rất nhanh đưa ánh mắt dời về.

Bạch Lạc Nhân đi vào quán cà phê, dựa theo số chỗ ngồi cô gái kia cung cấp, trực tiếp tìm tới.

"Xin chào, tôi là Bạch Lạc Nhân."

Cô gái kia ngẩng đầu lên, trong phút chốc ngây ngô tại chỗ.

Một sĩ quan anh tuấn phong độ, cứ như vậy sờ sờ xuất hiện ở trước mặt của cô, vóc người cao to anh vũ, vẻ ngoài không thể bắt bẻ điểm nào, khí thế hung hăng dọa người, khóe môi hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười khỏe mạnh tráng kiệt lại có chút ấm áp. Hơn nữa so với gương mặt phổ thông lúc trước thì hoàn toàn đối lập, càng làm cho khí chất vẻ ngoài của Bạch Lạc Nhân thêm xuất chúng.

Trong lòng cô gái kia vui mừng khôn xiết, loại cảm giác này giống như là trúng số độc đắc vậy.

"Xin chào, tôi là Địch Song." Cô gái kia vươn tay ra.

Bạch Lạc Nhân lễ phép bắt tay cô gái kia, cảm giác được bàn tay của cô ướt đẫm.

Hai người trò chuyện qua loa một lát, ấn tượng của Bạch Lạc Nhân đối với Địch Song cũng không tệ lắm, tự nhiên thoải mái, nói năng mạch lạc, vừa nhìn đã biết là một cô gái nhìn xa trông rộng. Ấn tượng đối với Bạch Lạc Nhân của Địch Song thì tốt hơn, không chỉ có dáng dấp đẹp trai, hơn nữa ăn nói còn khá tài giỏi, nói tuy không nhiều lắm thế nhưng nói ra đều rất tinh chế, trong lúc nói chuyện còn phát ra một khí chất mê người không thể nào kháng cự được.

"Đây là lần đầu tiên tôi đi xem mắt." Địch Song cười nói," Lúc đầu tôi còn nghĩ việc xem mắt này không đáng tin cậy, nhưng mà hôm nay tôi cũng đi được một bước đúng đắn."

Nghe Địch Song thẳng thắn biểu đạt cảm giác của mình, Bạch Lạc Nhân cũng không hề vòng vo, định đem tình huống nói rõ với Địch Song.

"Có thể tạm thời tôi sẽ không rời quân đội, nếu như cô thật sự muốn cùng tôi đi lại, thì phải chuẩn bị tâm lý có thể sẽ cảm thấy vắng vẻ lạnh nhạt."Địch Song ngầm cười cười rồi gật đầu, cô ta đã sớm bị mê hoặc đến mụ mị đầu óc rồi, lúc này không hề nghe thấy gì hết.

Bạch Lạc Nhân lại nói,"Bình thường tôi công tác rất nhiều việc, ít thì mấy tuần lễ, nhiều thì mấy tháng, cô có thể không gặp được tôi."

Địch Song vẫn cười như trước," Không sao, tôi có thể chờ."

Bạch Lạc Nhân tiếp tục ném bom,"Bình thường tôi sẽ có nhiệm vụ khẩn cấp, một khi đã chấp hành nhiệm vụ, rất có thể xuất hiện tình huống nguy hiểm tính mạng."

"Tôi không sợ, tôi sẽ lặng lẽ hỗ trợ phía sau cho anh."

Bạch Lạc Nhân đỡ trán,"Tôi cảm thấy có thể chúng ta không hợp nhau."

Lần này Địch Song không cười được nữa,"Vì sao?"

"Nói thật, tôi thấy điều kiện của cô quá tốt, tôi không đành lòng làm lỡ cuộc sống của cô. Cô suy nghĩ một chút, nếu như có ngày cô thành vợ của tôi, mỗi ngày đều ở nhà chịu mệt nhọc vì tôi mà nỗ lực, nhưng ngay cả một chút ấm áp tôi cũng không cho cô được......"

"Tôi không tốt như anh nghĩ đâu." Địch Song cắt ngang lời Bạch Lạc Nhân,"Trước khi gặp anh, tôi còn thầm mến tổng giám đốc của chúng tôi."

"Hả?" Bạch Lạc Nhân khẽ cau mày.

Địch Song vội vàng giải thích," Không phải vậy, ý tôi muốn nói là, kỳ thực điều kiện của tôi không tốt như anh nghĩ, tôi cũng có rất nhiều vấn đề, anh không có tự do cá nhân, tôi cũng không có tự do cá nhân, đơn vị các anh không được ra ngoài tùy ý, công ty chúng tôi còn không cho phép yêu đương đó."

"Còn có loại công ty này hả?" Bạch Lạc Nhân buồn bực,"Cô làm công việc gì?"

"Tôi làm kế toán cho công ty khoa học công nghệ."

"Làm kế toán vì sao không cho yêu đương?"

Đôi môi đỏ mọng xinh đẹp của Địch Song bắt đầu mấp máy,"Không phải là chỉ có kế toán bọn tôi không được yêu đương, mà toàn bộ nhân viên đều không được yêu đương, nếu quả như thật muốn hẹn hò yêu đương, thì phải được cấp trên phê duyệt qua, đối tượng phải liên quan đến nghiệp vụ kinh doanh của công ty. Nếu như tùy tiện tìm người yêu, lúc đó sẽ bị đuổi việc ngay."

"Công ty của các cô quy định cũng quá hà khắc nhỉ?"Đây là lần đầu tiên Bạch Lạc Nhân nghe nói đến quy chế như thế này.

Địch Song gật đầu,"Cho nên tôi mới nói, hai chúng ta thích hợp quen nhau, chúng ta có đầy đủ điều kiện để đến với nhau."

Bạch Lạc Nhân nghiêm nghị nói,"Yêu đương là chuyện nghiêm túc, chung sống với nhau cũng không phải thời gian ngắn, tình cảm cũng cần rõ ràng. Xin lỗi, tôi không ủng hộ bạn gái phải vì tôi mà vứt bỏ sự nghiệp."

Mặt Địch Song lộ vẻ cấp bách, mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, đột nhiên lóe lên ánh sáng.

"Tôi có thể xin với cấp trên, vì điều kiện của anh phù hợp với quy định xét duyệt, công ty chúng tôi là công ty làm về công trình quân sự, mà anh vừa vặn lại là sĩ quan, nhất định sẽ có thể trợ giúp cho sự phát triển của công ty chúng tôi, tổng giám đốc nhất định sẽ đồng ý."Bạch Lạc Nhân hơi nheo mắt lại, nhẹ giọng hỏi,"Công ty của các cô tên là gì?"

Địch Song rất tự hào đọc rõ ràng toàn bộ tên công ty ra,"Công ty TNHH khoa học công nghệ Bắc Kinh Hải Nhân."

Bạch Lạc Nhân,"......."

Địch Song thấy sắc mặt Bạch Lạc Nhân khó coi, cho là anh ta có thành kiến gì đó với người của công ty mình, vội vàng mở miệng giải thích,"Công ty chúng tôi kinh doanh chính quy, tuy rằng tổng giám đốc chỉ nhận phụ nữ, nhưng công ty chúng tôi chưa bao giờ dùng quy tắc ngầm."

Giải thích cũng như không.

Thấy sắc mặt của Bạch Lạc Nhân trầm trọng hơn, lòng của Địch Song có chút lạnh.

"Bạch Lạc Nhân, tôi nói câu này không mấy dễ nghe, điều kiện anh tuy có tốt, thế nhưng chưa chắc có thể tìm được một người xứng đôi. Toàn bộ thành phố Bắc Kinh cho anh chọn, phàm là đối tượng phù hợp với anh, đều ở trong công ty tôi hết. Người giống như anh không chỉ có một, có người còn có điều kiện tốt hơn ấy, bọn họ lại muốn tìm xinh đẹp trẻ trung, lại còn muốn có văn hóa, chưa hết bọn họ lại còn muốn tìm người có thể đảm đang công việc của người vợ. Kết quả ra khỏi cửa công ty chúng tôi, một người bọn họ cũng không tìm được."

Bạch Lạc Nhân vui vẻ đáp lại,"Nghe cô nói như vậy, sao tôi có cảm giác công ty của các cô giống như nuôi gái cho quan chức giàu có vậy?"

"Có thể nói như vậy!" Địch Song không hề né tránh,"Chỉ là công ty chúng tôi nuôi vợ cả, cưới hỏi đàng hoàng, tuyệt đối không nuôi tiểu tam!"

Bạch Lạc Nhân bị Địch Song chọc cười.

Địch Song thấy Bạch Lạc Nhân cười, tâm tình lại thay đổi tốt hơn, giọng nói cũng nhu hòa rất nhiều.

"Kỳ thực tôi muốn nói cho anh biết, anh không qua lại với tôi, cũng sẽ cùng nhân viên nữ của công ty chúng tôi thôi. Ngoại trừ dáng vẻ chúng tôi khác nhau, những thứ khác hầu như đều giống nhau, nếu đều là đồ ăn của anh, sao không ăn mâm có sẵn hả?"

Bạch Lạc Nhân,"......"

Lần đầu gặp mặt, hai người trò chuyện rất vui vẻ, bởi vì buổi chiều Địch Song phải đi làm, cho nên chỉ có thể chia tay nhau sớm, Bạch Lạc Nhân bảo tài xế đưa Địch Song về công ty, lúc Địch Song đi ra khỏi xe, khuôn mặt vui tươi hớn hở như một đóa hoa.

Màn này đều bị Tiểu Đào thấy được.

Lúc đầu Tiểu Đào cũng không thích xen vào chuyện của người khác, nhưng người đàn ông này lại là Bạch Lạc Nhân. Ấn tượng của cô ta với Bạch Lạc Nhân quá sâu, đầu tiên là ở khách sạn bị anh ta mê hoặc, sau đó lại cùng bàn bạc hợp tác với anh ta, đối với Bạch Lạc Nhân ấn tượng lớn nhất của Tiểu Đào chính là 'ngầu', người này quá khó tiếp xúc. Cho nên cô ta thấy Bạch Lạc Nhân chủ động đưa Địch Song về công ty, liền vô cùng khiếp sợ.

Thế là, cô ta vội chạy theo Địch Song vào thang máy.

"Người đàn ông ban nãy là ai hả?" Tiểu Đào cố ý hỏi.

Đôi má Địch Song phiếm hồng,"Bạn trai tôi."

Trong lòng Tiểu Đào rất không có tư vị, tuy rằng cô ta đối với Bạch Lạc Nhân không có ý nghĩa gì, nhưng lòng đố kị của con gái rất mạnh. Tôi nào có kém cô cái gì hả? Dựa vào cái gì mà một sĩ quan đẹp trai như vậy liền chọn cô?"

Thế là, tin tức này rất nhanh truyền ra toàn bộ công ty.

Bởi vì đang là thời gian bề bộn nhiều việc, hơn nữa Diêm Nhã Tịnh lại đang gặp chuyện không may, Cố Hải cũng không có lòng dạ nào bận tâm đến những chuyện khác, nên cũng không hỏi đến.

Kết quả, Tiểu Đào thấy Địch Song vẫn luôn hạnh phúc, trong lòng không kiềm chế được, thừa dịp đi báo cáo công tác, liền nói chuyện này với Cố Hải.

"Tổng giám đốc Cố, anh có nghe tin gì không, Tiểu Địch kế toán bộ phận tài vụ của công ty chúng ta đang yêu đương đó?"

Mặt Cố Hải không thay đổi gật đầu,"Có nghe qua."

"Vậy anh mặc kệ không quản hả? Cô ấy coi thường quy định của công ty, nếu như không dùng chút biện pháp xử phạt, sợ rằng sau này sẽ không ai nghe theo quy định này nữa."

Cố Hải liếc mắt nhìn Tiểu Đào,"Tôi bắt được chứng cứ xác thực, nhất định sẽ xử lý."

"Tôi tận mắt chứng kiến! ! "Tiểu Đào buột miệng nói ra.

Cố Hải hừ lạnh một tiếng,"Ánh mắt của cô được coi như chứng cứ hả?"

Tiểu Đào quẫn bách nghiêm mặt không lên tiếng.

"Nề nếp công ty không chỉ dựa vào mắt để duy trì, mà còn phải dựa vào miệng."

Một câu nói ngắn ngủi này, đem toàn bộ can đảm của Tiểu Đào dọa cho mất sạch.

Sau khi Tiểu Đào đi, Cố Hải tựa vào trên ghế làm việc, mắt hơi híp lại, nhìn hoa văn trên trần nhà, chẳng biết thế nào liền nghĩ đến khóe miệng xinh đẹp của Bạch Lạc Nhân. Lần đó vội vã gặp ở cửa công ty, đã rất nhiều ngày không có tin tức của cậu ta.

Trái tim lại không an phận đập loạn.

Tay của Cố Hải nhẹ nhàng ấn ngực xuống một cái, giống như đang ám chỉ, mày phải tiếp tục vững vàng ở đây!

Tin đồn liên quan tới Địch Song rất nhanh thì ngừng lại, hôm nay là thứ sáu, Bạch Lạc Nhân nhân dịp đến bệnh viện thăm Lưu Xung, tiện thể lái xe đến công ty Cố Hải thăm bạn gái.

Lúc này đang là lúc tan làm, Bạch Lạc Nhân cũng không phải cố ý, cậu ta làm xong mọi việc thì lại vừa vặn đến đúng vào lúc giờ tan làm.

Dưới ánh mắt tò mò của bao nhiêu người, Địch Song lao vào vòng tay của người đàn ông kia.

Đặc biệt là người đàn ông này còn được rất nhiều người tận mắt nhìn thấy, người đó còn là người bọn họ thầm ao ước nữa.

Trong phút chốc, một góc cửa công ty xôn xao ồn ào lên.

.............

*************[Tiểu Phong gia trang]**************

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.