Thượng Ẩn - Phần 2

Chương 13: Tiếp tục chiến tranh



* * *

Cố Hải từ trong công ty đi ra cửa, đang muốn đến bãi đỗ xe, đột nhiên liếc thấy xe Bạch Lạc Nhân.

Cậu ta quả nhiên không nén được tức giận.........

Trong lòng Cố Hải có chút suy nghĩ, thế nhưng trên mặt không hề biểu hiện ra ngoài, vẫn duy trì hình tượng tổng giám đốc nghiêm túc, mặt không thay đổi đi đến phía Bạch Lạc Nhân.

Kết quả, sau đó có một màn làm cho gương mặt cậu ta hoàn toàn tê liệt.

Đây là đang đứng trước cửa công ty của cậu, ở dưới quy định nghiêm khắc tàn khốc của cậu, nhân viên của cậu lại không chút kiêng kị gì cười cười nói nói với người đàn ông khác. Cái này còn chưa phải là trọng điểm, trọng điểm là người đàn ông này là Bạch Lạc Nhân, nữ nhân viên này lại là người mới vừa mấy hôm trước bị đồn là đang yêu đương hẹn hò.

Cố Hải từng bước một đi tới, hai người đang nói chuyện liền ngưng hẳn.

Địch Song xoay người thấy Cố Hải, chẳng những không hề hoang mang lúng túng, mà vẻ mặt còn vui vẻ quay sang nói với Cố Hải,"Tổng giám đốc Cố, đây là bạn trai tôi Bạch Lạc Nhân. Cũng không cần tôi giới thiệu cho anh phải không? Anh ấy là người phụ trách hạng mục hợp tác với công ty chúng ta gần đây đó, tôi và anh ấy yêu nhau cũng không tính là vi phạm kỷ luật phải không?"

Ánh mắt Cố Hải từ đầu đến cuối đều nhìn về phía Bạch Lạc Nhân, ở trong đó ẩn náu năng lượng đủ để đem toàn bộ tòa nhà văn phòng san thành mặt bằng.

"Cô ta nói thật hả?"

"Cậu nói sao?" Ánh mắt của Bạch Lạc Nhân âm u nhìn Cố Hải," Bạch Lạc Nhân tôi vô trách nhiệm lắm hay sao?"

Cố Hải đột nhiên lao tới phía trước, cả người đều dán lên người Bạch Lạc Nhân, ánh mắt dữ tợn như dao găm đánh về phía mặt của Bạch Lạc Nhân, trong kẽ răng cứng rắn phun ra ba chữ,"Cậu-----muốn------chết."

Bạch Lạc Nhân lấy tay đè hai vai Cố Hải lại, khống chế khoảng cách của hai người, sau đó lộ ra nụ cười xấu xa.

"Không phải tôi làm vì cậu muốn hay sao? Để người làm em như cậu đây không phải lo lắng cho tôi nữa. Lần này thì hay rồi, tôi đã không còn độc thân nữa, cậu cũng không cần phí thời gian tìm kiếm đối tượng giúp tôi trong công ty nữa. Tôi phát hiện công ty của các cậu thật là một nơi tốt, ngoại trừ tổng giám đốc và phó tổng giám đốc, những người còn lại đều rất phù hợp với tôi."

Dứt lời kéo tay của Địch Song qua, kéo đến trước mặt Cố Hải.

"Sau này cô ấy chính là chị dâu của cậu, ở trong công ty vẫn phải dựa vào cậu chiếu cố một chút."

Địch Song ngượng ngùng liếc mắt nhìn Cố Hải,"Tổng giám đốc, tôi thật có chút ngượng ngùng."

Cố Hải đem tay hai người đang nắm lấy nhau kéo mạnh ra, nói chính xác hơn thì chính là tách ra, Địch Song đau đến xuýt xoa, mặt của Bạch Lạc Nhân phắt một cái liền đổi sắc."Cố Hải, cái này là do cậu nói ra, cậu làm thì phải có trách nhiệm chứ!"

Cố Hải đen mặt lại, gằn từng chữ nói,"Tôi chẳng biết cái gì gọi là có trách nhiệm cả, tôi chỉ biết cái gì gọi là phụ lòng thôi!"

Bạch Lạc Nhân cười khổ,"Phụ lòng? Cái từ này dùng giữa hai chúng ta còn thích hợp hả? Tổng giám đốc Cố, có phải cậu mới xuyên không chuyển kiếp không hả? Cậu ngoảnh lại nhìn đi, cậu bây giờ đứng chỗ nào để nói những lời này. Cậu đã là người có thân có phận, sớm đã thành chồng của người khác, cũng sớm muộn sẽ làm cha rồi, cậu làm gì còn tư cách nói những lời này với tôi! !"

Giận dữ của Cố Hải tăng cao, đột nhiên đem đầu Bạch Lạc Nhân ấn lên mui xe.

"Bạch Lạc Nhân, con mẹ nó, cậu chính là một tên súc vật, một tên súc vật không tim không phổi! ! "

Bạch Lạc Nhân đột nhiên hung hăng theo, lại đem Cố Hải đẩy đến thân xe, giận dữ hét,"Tôi chính là súc vật đó, tám năm nay trong lòng cậu đã gọi tôi là súc vật rồi, tôi cũng chẳng quan tâm cậu gọi thêm mấy năm nữa! ! "

Kết quả cũng không bất ngờ, hai người lại ở cửa công ty khai chiến, chỉ là lần này phụ nữ đứng xem nhiều hơn thôi. Một bên là bạn trai, một bên là cấp trên thầm mến, Địch Song không chút do dự lựa chọn người cho tương tai. Nhưng sức của cô quá yếu, chạy đến phía trước đứng còn chưa kịp vững, đã bị đẩy ra xa hơn 3 mét.

Nghe được tiếng khóc của Địch Song, Bạch Lạc Nhân ngừng tay trước, đi tới đưa Địch Song đỡ vào trong xe. Sau đó ở dưới ánh mắt của Cố Hải, trực tiếp lái xe rời đi.

Trái tim bị bánh xe kéo đi một đường.

Ngày hôm sau, Địch Song vừa tới công ty liền đi thẳng đến phòng làm việc của Cố Hải.

Toàn bộ nữ nhân viên đều đang chờ một màn để chê cười.

"Tổng giám đốc Cố."

Cố Hải ngẩng đầu liếc mắt nhìn Địch Song, ánh mắt không có gì khác biệt so với ngày thường.

"Có việc gì thế?"

Địch Song mắt đỏ đem tờ đơn xin từ chức đưa cho Cố Hải,"Tôi biết tôi không cần thiết phải ở lại nữa, thay vì chờ anh đuổi tôi, còn không bằng tự mình rời đi. Tổng giám đốc, cảm ơn anh hai năm qua ra sức đào tạo tôi, ở công ty này tôi học được rất nhiều. Thế nhưng thật xin lỗi, tôi không thể vì công ty mà vứt bỏ tình cảm của tôi được, mong anh có thể hiểu cho."

"Ai nói tôi muốn đuổi cô?" Cố Hải nâng mí mắt lên.

Địch Song vô cùng sửng sốt,".......... Hôm qua đã ầm ĩ như vậy rồi, lẽ nào anh có thể tha thứ cho tôi hả?"

"Cô là chị dâu tôi, tôi không tha thứ cho ai cũng sẽ phải tha thứ cho cô a!" Thái độ của Cố Hải khác thường, giọng nói rất bình thản,"Công việc là công việc, đừng đem tình cảm trộn lẫn với công việc. Tôi cũng để ý, hai năm qua công trạng của cô không tồi, nhà phó tổng giám đốc Diêm xảy ra chút chuyện, trong thời gian ngắn không về được, trước hết cô tiếp nhận công việc của cô ấy đi."Địch Song bị phong thái của Cố Hải làm cho tim run lên từng đợt, không hổ là người đàn ông mà cô từng thầm mến a!

"Được rồi, dọn dẹp bàn một chút rồi đến đây đi."

Địch Song vừa mừng lại vừa lo nhìn Cố Hải,"Bàn...... Dời đến đâu ạ?......."

"Cô cũng đừng vội chuyển đến phòng làm việc của phó tổng giám đốc Diêm, ngộ nhỡ cô ấy trở về sớm thì, cô lại phải thu dọn lại. Cô trực tiếp dọn đến phòng làm việc của tôi đi, phòng tôi cũng lớn, tôi sẽ cử người đi đặt một cái bàn, sau này cô cứ ngồi đối diện với tôi mà làm việc.

Địch Song kinh ngạc há to miệng,"Không phải chứ?.......Vậy chẳng phải là tôi......."

Chẳng phải là tôi sẽ trở thành kẻ thù số một của toàn bộ nhân viên công ty hay sao?

"Sao, cô không hài lòng à?" Cố Hải cười nhạt,"Không hài lòng tôi có thể đem nửa gian phòng ngủ kia dọn cho cô."

"Không không không.....Tôi rất hài lòng."

Địch Song đi ra khỏi phòng làm việc của Cố Hải, cảm giác giống như vừa mới đắc đạo thành tiên vậy. Vận may tới quá nhanh phải không? Đầu tiên là nhặt được sĩ quan Bạch đẹp trai không gì sánh được, bây giờ lại bất ngờ thăng chức, chính bản thân cô cũng có chút đố kị với mình.(><)

Tin tức này rất nhanh thì truyền ra khắp công ty, phản ứng lớn nhất dĩ nhiên là Tiểu Đào.

Trước đây người này cả ngày còn ở trong chăn vụng trộm mỉm cười, bị bắt tại chỗ phải không? Cô cứ chờ bị đá ra khỏi công ty đi! Kết quả ngày hôm sau, ở trong ánh mắt chờ đợi của cô ta, Địch Song ủ rũ cúi đầu đi vào phòng làm việc của Cố Hải, vui sướng hân hoan đi ra. Chẳng những không hề nhìn thấy cô ta rời đi, lại còn thấy cô ta chuyển vào phòng làm việc của Cố Hải, hưởng thụ đãi ngộ không bao giờ có, danh tiếng trước đây đều bị cô ta cướp sạch.

Mấy ngày nay, rốt cuộc Cố Hải cũng cho Địch Song đủ thể diện.

[Wattpad: Tiểu Phong gia trang.]

Đầu tiên là đem cô ta sắp xếp vào phòng làm việc của mình, giống như hai người ngang vai ngang vế, sau đó khi họp, hay khi ra ngoài đều mang theo cô ta, làm cho cô ta giống như thư ký thân cận vậy. Đến khi ăn hay nghỉ ngơi cũng cùng đi với cô ta. Hai người sáng sớm cùng đi, buổi tối cùng về, tài xế của Cố Hải phụ trách đưa đón Địch Song đi làm.

"Này..... các chị nói xem Địch Song có chỗ nào tốt? Đột nhiên nói được bổ nhiệm liền được bổ nhiệm hả?"

"Tôi nào biết được hả? Ta còn tưởng rằng cô ta thay đổi người yêu, kết quả hôm đó hỏi cô ta, cô ta bảo vẫn còn qua lại với vị thủ trưởng kia."

"Không phải là...? Vẻ mặt kinh ngạc,"Cô ta một tay tiếp cả hai anh chàng chứ?"

"Ghét nhất loại phụ nữ này, thật sự ti tiện."

"Xuỵt....."

Dưới vô số ánh mắt ước ao đố kị, Địch Song đi vào phòng làm việc.

Gần tới hai tuần rồi, sau khi nhận được hư vinh hôm trước, hôm sau chính là một quá trình giày vò đằng đẵng. Áp lực dư luận hay gì gì đó đều là chuyện nhỏ, thống khổ nhất chính là áp lực gánh vác công việc lúc nào cũng bị mọi người theo dõi tất cả mọi việc mình làm. Bởi vì đã được Cố Hải trọng dụng, cô ta cũng không dám chậm trễ lười biếng một chút, mỗi ngày dưới sự giám sát của Cố Hải mà tận tâm tận lực làm việc, không có thừa thời gian để liên lạc với Bạch Lạc Nhân.

Có thể là do lượng công việc quá nhiều, mà thời gian nghỉ ngơi của cô càng ngày càng ít, buổi tối, mỗi khi về nhà lại mệt mỏi kinh khủng, muốn gọi điện nói chuyện với Bạch Lạc Nhân một chút, kết quả vừa chạm vào gối liền ngủ không biết gì.

Thế là, Địch Song không chịu nổi gánh nặng áp lực, nên đành tranh thủ thời gian đi vào phòng vệ sinh gửi tin nhắn cầu cứu Bạch Lạc Nhân.

Buổi tối hôm đó, một cuộc điện thoại liền được gọi tới chỗ Cố Hải.

"Cũng phải cho chị dâu cậu nghỉ một ngày chứ!" Bạch Lạc Nhân nói.

Cố Hải thản nhiên trả lời,"Cũng bởi vì cô ta là chị dâu tôi, tôi mới không thể quá chiếu cố cô ta được. Lời của cậu hôm đó làm cho tôi hiểu ra rất nhiều điều, tôi không thể làm theo cảm tính, tôi phải công và tư phân minh, không thể để cho cậu khinh thường tôi được!"

Đặt máy xuống, Bạch Lạc Nhân hận đến độ cắn môi mình chảy cả máu.

Cố Hải đi vào phòng tắm, thích thú tắm bằng nước lạnh.

Sáng hôm sau, Địch Song thay đổi hình tượng kham khổ thường ngày, gọn gàng xinh đẹp đi tới công ty, vẻ mặt tươi cười đi vào phòng làm việc, trên mặt viết đầy hạnh phúc.

Cố Hải ngẩng đầu một cái, liền thấy trên cổ Địch Song có một sợi dây chuyền chói mắt.

Vừa nhìn kiểu dáng và phong cách sợi dây chuyền, Cố Hải cũng biết là ai tặng, nhiều năm như vậy rồi, thẩm mỹ của Bạch Lạc Nhân vẫn không thay đổi.

Địch Song thấy Cố Hải nhìn chằm chằm cổ của mình, gương mặt hơi phiếm hồng, khẽ nói,"Anh cậu tặng."

Cố Hải khẽ cười một tiếng,"Khi nào cô gặp cậu ta?"

"Tôi không có gặp anh ấy, là hôm qua anh ấy nghe tôi nói tâm tình không tốt, liền cử người đi cả đêm mang dây chuyền tới, để vào hòm thư dưới lầu, sáng sớm hôm nay vừa mở ra liền làm tôi giật mình. Thật sự không nghĩ tới, quân nhân cũng biết lãng mạn......." Địch Song nói xong gương mặt lại đỏ, tất cả hạnh phúc đều biểu lộ trong lời nói không thể kiềm chế được.....

Ánh mắt Cố Hải nham hiểm phóng đến phía Địch Song,"Sắp tới cuối năm rồi, chuyện của công ty mấy ngày nay tương đối nhiều, tôi đã ở đây hai đêm rồi, kỳ thực có chút không chịu nổi. Như vậy đi, từ hôm nay trở đi, cô cũng ở lại công ty đi, giúp gánh vác một phần công việc nhé, cô thấy thế nào?"

Sắc mặt Địch Song đại biến, trong ánh mắt nhìn Cố Hải mang theo vài phần khẩn trương, nhưng có mấy lời đọng lại ở trong lòng quá lâu, cô ta nghĩ đã đến lúc làm rõ.

"Tổng giám đốc Cố, tôi thừa nhận là trước đây đối với anh tôi có chút cảm tình, thế nhưng chuyện cũng đã qua, bây giờ tôi toàn tâm toàn ý yêu bạn trai của mình. Không phải có câu như thế này hay sao? Không nên động đến vợ của anh em. Tổng giám đốc Cố, anh đối với tôi rất tốt tôi cũng đều biết, thế nhưng xin lỗi, trong lòng tôi đã có người khác, anh cũng nên một vừa hai phải thôi chứ......"

Cố Hải,"......."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.