Thượng Ẩn - Phần 2

Chương 134: Phiên ngoại Hải - Nhân : Đêm động phòng



Editor : Lucas

Màn đêm rực rỡ, từng tia sáng len lẻn chiếu rọi vào phòng.

Bên trong toàn bộ đèn đều đã tắt, chỉ còn sót lại cây nến màu, ánh nền ấm áp lung linh, đôi vợ chồng son giấu mình trong chăn.

"Em đi đâu đấy ?" Bạch Lạc Nhân quay đầu lại "Để xem tiền mừng nhiều hay ít"

(Đổi qua xưng hô anh - em cho ngọt - Lucas)

Cố Hải nhìn kỹ màn hình một chốc rồi nói "Hơn 30 triệu"

"Nhiều vậy sao" Bạch Lạc Nhân cảm thấy thật khiếp sợ

Cố Hải gật gật đầu "Có mấy người đi mừng cũng rất hào phóng, những đối tác của chúng ta, bạn cũ của ba hay Vưu Kỳ. Lý thước cùng Hổ Tử mặc dùng ở nước ngoài không đến đươc nhưng cũng gửi đến mấy triệu, những người còn lại đại khái cũng mấy ngàn, mấy vạn.."

Bạch Lạc Nhân trầm tư trong chốc lát, nhìn màn ảnh trước mặt nói "Đám cưới tổng cộng 18 bàn, một bàn 9999 tệ, đại khái tiêu tốn 1200 ngàn. Lì xì cho nhân viên mười mấy vạn, thêm vào tiền trang trí phòng cưới, mua quần áo, trang sức, đồ cùng lễ cưới, tổng chi đại khái chừng năm trăm đến 1 vạn, như vậy chúng ta còn lời hơn 20 triệu"

(Mấy cái giá cả này Ad không rành, không biết có dịch bậy không )

"Còn tiền cha mẹ cho nữa" Cố Hải nhắc nhở

Bạch Lạc Nhân vỗ trán "Ồ...xém tí quên mất, còn chưa mở tiền mừng"

Nói xong lập tức xuống giường, lấy tiền mừng của Cố Uy Đình ra, lén lén lút lút liếc mắt nhìn, đầu tiên sửng sốt 1 chút, sau đó khóe miệng khẽ nhếc lên, xem ra đối với số tiền mừng này hết sức hài lòng.

"Nhiều hay ít" Cố Hải tò mò hỏi

"Mười ngày nghỉ" Bạch Lạc Nhân biểu tình khoe khoang, "Hẳn là cha đã giúp ta an bài"

Cố Hải tâm tình khẽ động, nhưng trên mặt vẫn bảo trì thanh tỉnh "Chỉ cho có như vậy mà cũng được sao?"

"Thứ này chính là tâm ý của cha, sao có thể dùng tiền để so sánh" Bạch Lạc Nhân nói "Cha em cho anh bao nhiêu?"

"Không nói em biết" Cố Hải ra vẻ thần bí

Bạch Lạc Nhân đem máy vi tính đẩy qua 1 cái, đột ngột hướng Cố Hải nhào tới, vừa tấn công, vừa ép hỏi "Nhanh nói em nghe, cuối cùng thì được bao nhiêu"

Cố Hải cố gắng chống đỡ 1 hồi mới nói "Ba không đưa anh tiền, cũng lại là 1 phần quà tinh thần"

"Quà tinh thần gì"

"Cha không cho anh nói em biết"

"Anh cưới ai hả" Bạch Lạc Nhân nhéo mạnh 2 điểm trước ngực Cố Hải, Cố Hải kích thích gào to hô hoán

"Cưới em, cưới em.." ngữ khí xin tha "Cha bên trong phong bì viết rằng : Ta lấy danh nghĩa cha Bạch Lạc Nhân, trao cho Cố Hải những quyền lợi sau đây:

Một - Bạch Lạc Nhân nhất định phải đổi cách xưng hô với Cố Hải, phải gọi là "Chồng" mỗi ngày phải gọi ít nhất 10 lần

Hai - Bạch Lạc Nhân không thể bạo lực gia đình với Cố Hải, không được đem khí lực cho phía trên, phải tận tâm hầu hạ tiểu hải tử của chồng.

Ba -..."

Cố Hải còn chưa nói hết, 2 điểm trước ngực đã bị nhéo ngắt loạn. Cố Hải không yếu thế, đưa tay hướng eo Bạch Lạc Nhân sờ loạn ác liệt . Hai người trên giường triển khai một hồi ác đấu đầy khoái cảm.

"Ngoan nào, đừng lộn xộn.." Cố Hải giữ Bạch Lạc Nhân "Đi rửa mặt đi, rửa xong trở lại giường ngủ"

"Em không tắm"

"Khi nãy đã dùng máy tính, đi rửa tay, rửa mặt đi"

Bạch Lạc Nhân biếng nhác không động đậy "Anh rửa đi, em ngủ luôn đây"

"Không được !" Cố Hải kiên quyết phản đối "Trước đây không nói làm gì, hiện tại anh đã là chồng em, có quyền quản em. Đứng dậy, nhanh nhẹn lên !"

Bạch Lạc Nhân mắt nhắm mắt mở, nhìn Đại Hải diễu võ dương oai, dáng dấp nghiêm trong thật giống ông chủ. Không nhịn được phì cười một tiếng, bị Cố Hải mặt đen lôi vào phòng vệ sinh.

"Để tự em rửa" Bạch Lạc Nhân nói

Cố Hải gạt tay Bạch Lạc Nhân, lấy một chút sữa rửa mặt, bôi lên cho Bạch Lạc Nhân. Hai người đứng đối diện nhau, Cố Hải kiên trì tỉ mỉ bôi đều lên mặt Bạch Lạc Nhân, Bạch Lạc Nhân hai mắt nhắm nghiền, rất an tĩnh hưởng thụ được Cố Hải phục vụ.

"Da em là da mẫn cảm, buổi tối dùng máy tính xong không rửa mặt, sáng mai lại nổi mụn" Cố Hải nghiêm túc nói.

Bạch Lạc Nhân mở mắt nhìn Cố Hải, lại bị hắn gõ một cái lên trán "Nhắm mắt lại, sữa rửa mặt chảy vào mắt bây giờ"

Bạch Lạc Nhân muốn mở miệng nói lại một cây liền bị Cố Hải nhéo 2 má "Không được mở miệng, chảy cả vào miệng bây giờ"

Đến khi lau khô, Bạch Lạc Nhân mở mắt ra, Cố Hải xoay người đi lấy mỹ phẩm dưỡng da.

"Em.."

Vừa muốn mở miệng nói chuyện, Cố Hải liền xoay người, trong tay cầm mỹ phẩm dưỡng da bơi lên gò má Bạch Lạc Nhân. Cảm thụ được Cố Hải đang xoa xoa săn sóc cho mình, Bạch Lạc Nhân cảm thấy thật ấm áp trong lòng.

"Nhìn gì anh vậy?" Cố Hải bóp mũi Bạch Lạc Nhân

Bạch Lạc Nhân im lặng hồi lâu, mới lúng túng nói "Chúng ta hai người.."

Cố Hải dừng lại "Sao thế? Có chuyện gì à?"

"Không" Bạch Lạc Nhân mới giật mình phản ứng "Rất tốt"

Cố Hải bị bộ dáng ngốc nghếch của Bạch Lạc Nhân làm phì cười, hướng miệng Bạch Lạc Nhân cắn nhẹ khẽ nói "Sau này sẽ là người một nhà, anh có nghèo em cũng phải cùng chịu, em tật nguyền tàn phế anh cũng sẽ chăm sóc em cả đời"

Ánh nến hắt lên vách tường những màu sắc rực rỡ, làm bầu không khí trong phòng trở nên hài hòa, ôn nhu hơn.

Cố Hải ngây ngất, vội vàng cởi bỏ quần áo Bạch Lạc Nhân, chỉ sợ bỏ phí một đêm quý giá.

Cuối cùng, vẫn là Bạch Lạc Nhân ngăn Cố Hải lại, đầu lưỡi đánh khẽ lên môi Cố Hải, đôi mắt nửa nhắm nửa mở nhìn về phía Cố Hải, thấy rõ trong mắt hắn đang bừng cháy.

Cố Hải hai tay nhẹ nhàn xoa bóp tấm lưng trần của Bạch Lạc Nhân , dọc theo đường cong cơ thể hướng về dưới khe rãnh, sau đó lại rút tay về, cứ lặp lại liên hồi cho đến khi hô hấp của Bạch Lạc Nhân trở nên gấp gáp, nhìn ánh mắt đầy hưng phấn say mê.

"Em xem ngắt anh thành ra thế nào" Cố Hải chỉ vào 2 điểm trước ngực nhìn Bạch Lạc Nhân quở trách "Hai cái đều sưng cả lên rồi, liếm cho anh đi"

Bạch Lạc Nhân trực tiếp dùng miệng ngậm, nhẹ nhàng liếm lên 2 điểm trước ngực trêu đùa đến khi Cố Hải không kiềm chế nỗi phải rên lên. Cố Hải hai chân đưa xuống dưới quần lót Bạch Lạc Nhân kẹp lấy tiểu nhân tử, mạnh mẽ dùng mu bàn chân điểm đến các vị trí mẫn cảm của Bạch Lạc Nhân, đầu ngón nhân chọc vào đỉnh tiểu nhân tử cho đến khi hô hấp của Bạch Lạc Nhân dồn dập, cổ họng không tự chủ phát ra tiếng rên.

Hai người đối diện nhau, lần này, Cố Hải không bá đạo xâm chiếm Bạch Lạc Nhân, cũng không dùng các thủ đoạn ép Bạch Lạc Nhân vào khuôn phép. Chỉ là hai người hòa hợp, không người nào áp chế người nào, dùng thân phận bình đẳng mà đối đãi với nhau.

Từ hôm nay trờ đi, anh là chồng em, em là vợ anh

Bạch Lạc Nhân ngồi lên hai chân Cố Hải, để tiểu hải tử xâm nhập vào trong cơ thể như ghi dấu chủ quyền sở hữu, miệng cắn lên xương quai xanh và ngực Cố Hải. Cố Hải liền đem Bạch Lạc Nhân ôm đỡ lên đùi mình, nâng cái eo nhạy cảm, nhìn Bạch Lạc Nhân nhấp nhổm, tiểu hải tử và tiểu cúc không ngừng đưa ra đút vào, trong miệng phát ra âm thanh mê người , hơi thở đầy gấp gáp.

"Cố Hải..." Bạch Lạc Nhân thét lên một tiếng, đem tinh hoa bắn lên người Cố Hải

Cố Hải nhẹ nhàng nâng mông Bạch Lạc Nhân lên, hướng tiểu cúc đâm sâu vào, điên cuồng "cày cấy"

"Vợ yêu, vợ yêu.." Cố Hải ngọt ngào kêu, hàm răng gặm cắn hai má và ngực Bạch Lạc Nhân như muốn đem hắn nuốt vào trong bụng.

Sau đó đâm sâu thêm một cái, Bạch Lạc Nhân cắn chặt răn, ngẩn cở lên, một luồng chất lỏng nóng rực trực tiếp đi vào trong cơ thể.

Cố Hải chậm rãi tách ra, tiểu hải tử phía trước bất ngờ bị Bạch Lạc Nhân nắm lấy, mãnh liệt hành hạ.

Cố Hải hô hấp dồn dập nhìn Bạch Lạc Nhân, nở nụ cười dâm đãng, đem Bạch Lạc Nhân đè xuống dưới người, ghé vào tai thủ thỉ "vừa nãy bọn họ hù dọa, đem pháo kẹp tại đũng quần, em sao lại thành ra gấp gáp vậy, không phải em không thích nó sao?"

Bạch Lạc Nhân giả vờ không nghe thấy

Cố Hải cắn hai tai Bạch Lạc Nhân, ép hắn thừa nhận "Em chung quy có thích không hả. Nếu yêu thích thì nó sẽ hầu hạ em cả đời, nếu không thích anh trực tiếp cho nó xuống"

Bị ép hỏi hồi lâu, Bạch Lạc Nhân đành nghiêm mặt nói " Được rồi! Anh đã vậy thì em cũng khen cho vài câu, cho anh thỏa mãn, nó là khủng nhất kinh thành, mạnh mẽ nhất Trung Quốc, nhanh nhất thế giới, cả vũ trụ này không người nào có thể kéo dài thời gian dc như vậy.. Rời xa 2 ngày là em đã không sống nổi"

Cố Hải cười to một trận, sau đó đem Bạch Lạc Nhân đè lên giường, xoa xoa toàn thân từ trên xuống dưới, ngay cả ngón chân cũng không buông tha. Đến gan bàn chân Bạch Lạc Nhân làm Bạch Lạc Nhân nhột cười đau cả bụng liên tục cầu xin "Đừng mà...nhột quá..."

"Chính là muốn cho em nhột" Cố Hải dùng đầu lưỡi cọ vào gan bàn chân viết thành 2 chữ "Gọi đi"

Bạch Lạc Nhân không nhận ra được, lại bị Cố Hải nhấc hai chân lên khỏi ngực, đầu lưỡi đi vào đỉnh tiểu nhân tử

"Aa.." Bạch Lạc Nhân dùng tay nắm vào hai chân Cố Hải

Cố Hải nhìn ngang, tiểu nhân tử đã rỉ ra 1 dòng nước, Cố Hải dùng đầu ngón tay chạm vào, cả thân người Bạch Lạc Nhân rung lên.

"Muốn ra.."Bạch Lạc Nhân nói

Cố Hải nhả tiểu nhân tử ra nói "Gọi chồng đi, lập tức cho em ra"

Bạch Lạc Nhân mạnh mẽ kéo đầu Cố Hải lại, hai mắt đối diện nhau nói "Anh gọi trước đi"

Cố Hải rất hào phóng hô to "Vợ yêu"

Bạch Lạc Nhân thần sắc biến đổi, trong đôi mắt lấp loáng nước, môi mỏng khẽ gọi

"Chồng yêu"

Cố Hải trong nháy mắt như hồn lìa khỏi xác, rung động một trận, đem thân thể Bạch Lạc Nhân đặt trên giường, một luồng chất lỏng nóng bỏng bắn ra tung tóe, vai Bạch Lạc Nhân run lên kịch liệ, trong miệng gầm nhẹ.

Còn chưa để dòng chất lỏng chảy hết, Cố Hải lần thứ hai không báo trước mạnh mẽ đâm vào, Bạch Lạc Nhân không khống chế mà bắn ra thêm một lần nữa, lần này âm thanh có phần nức nở, sáng khoái cực điểm.

Cố Hải đâm mạnh một lần cuối, hai tay mãnh mẽ vuốt Tiểu nhân tử, Bạch Lạc Nhân cả người co rúm lại, khoái dâng trào, những luồng tinh hoa bắn ra bốn phía, Bạch Lạc Nhân rên rỉ nói "Không được....sướng quá...Đại Hải..."

Xong cuộc, cả 2 ôm nhau, Cố Hải lấy tay lau mồ hôi trên trán Bạch Lạc Nhân, lẳng lặng nhìn ngắm thỏ thẻ "Vợ yêu.."

Bạch Lạc Nhân bị Cố Hải gọi dâm đãng vậy lập tức giật mình "Anh lại muốn làm gì?"

"Không làm gì" Cố Hải ngã vào gối cười "Tới phiên em gọi đấy"

Náo loạn cả nửa ngày, Cố Hải cuối cùng là muốn Bạch Lạc Nhân gọi mình một tiếng chồng yêu

Bạch Lạc Nhân liền cãi lại "Vợ yêu"

Cố Hải "..."

Qua nửa ngày, cả hai như dính với nhau như sam "Hôm nay là đêm động phòng của hai ta, em không thể cứ không chịu gọi vậy chứ. Anh đã gọi em nhiều vậy rồi"

"Không phải khi nãy vừa mới gọi sao" Bạch Lạc Nhân nói

"Anh còn muốn nghe, nghe một ngàn, một vạn lần cũng không đủ. Em chiều anh đi, gọi một tiếng chồng yêu xem nào, chỉ cần em chịu gọi, anh liền trả công cho em"

"Trả công gì ? nhiều không " Bạch Lạc Nhân hỏi

"Chờ em gọi rồi sẽ biết" Nói xong liền hô vài tiếng chồng yêu chồng yêu dụ dỗ mớm lời Bạch Lạc Nhân.

Bạch Lạc Nhân không thể làm gì khác hơn, đành bất đắc dĩ gọi lên lần thứ 2

"Chồng yêu.."

Cố Hải sung sướng lập tức đem Bạch Lạc Nhân xuống dưới thân mình, liên tục cắn vào cằm nói "Bảo bối ngoan, chồng yêu sẽ trả công cho em, em muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.."

(Thiệt là chóng mặt khi làm chương cuối này )

==Hết phiên ngoại Cố Hải - Bạch Lạc Nhân===

====HẾT TRUYỆN THƯỢNG ẨN====

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.