Thượng Ẩn - Phần 2

Chương 39: Sóng sau xô sóng trước (Nhất lãng nhất lãng)



Edit: baotri1998

Bạch Lạc Nhân trong lòng căng thẳng, ánh mắt vì thế tập trung trên mặt Cố Hải.

"Cậu thật muốn biết a?"

Cố Hải bất thình lình vứt ra hai chữ, "Dư thừa!"

"Vậy cậu hứa trước với tôi, cậu đừng tức giận."

Kỳ thật, Bạch Lạc Nhân nói ra câu nói này , Cố Hải ngực bên trong đã bắt đầu từ từ nổi lên ngọn lửa, bất quá cứ để nó hừng hực thiêu đốt, hắn cần phải kềm chế tính khí nóng nảy của mình.

Bạch Lạc Nhân thấy Cố Hải gật đầu đáp ứng, mới chậm rãi mở miệng nói : "Bị sư trưởng chúng tôi nhéo." ( chương trước nói “phạt” để các bạn dể hiểu)

Một giây sau, ngay tức khắc sư tử điên bắt đầu gầm thét.

"Sư trưởng cậu có phải thường nhắm đến cậu? Ông ta tại sao không đi nhéo người khác?"

Bạch Lạc Nhân “Của quý” lại bị hắn hung hăng nắm chặt, đau đến ngực thập phồng nổi giận, trong nháy mắt mặt tối lại rống lên , "Không phải nói tốt lắm sao phát hỏa rồi sao? Tại sao lại cùng tôi cãi nhau vớ vẫn như vậy ? Chuyện này có thể tại tôi sao? Cậu làm sao biết được ông ấy không phạt người khác? Ông ấy khi nào nhéo, có thể nói cho cậu biết sao?"

"Tôi mặc kệ người khác! Dù ông ta 'xử lý' trên kẻ khác, cũng không ngăn cản chuyện của tôi!" Cố Hải ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Bạch Lạc Nhân, "Tôi chỉ muốn hỏi một câu cậu, cậu như thế nào lại có thể khiêu khích ông ta? Cậu không thể đường hoàng sao? Cả ngày giống như bị cắm sừng trước mặt của tôi mà run rẩy, sớm muộn gì phải đổ tội trên đầu tôi!"

Bạch Lạc Nhân oán hận nghiến răng kẹt kẹt, "Sớm muộn gì? Tôi con mẹ nó bây giờ tôi đổ tội trên đầu cậu đó! Bị cắm sừng câu nào? Tôi xây cho cậu mười cái tầng lầu cao ngất trời! May cho cậu một bộ vest toàn xanh, vớ cũng xanh, quần lót cũng xanh... Còn đem tóc cậu nhuộm luôn thành xanh biếc!"*

(* cấm sưng = đội mũ xanh)

“Tiểu hải tử” ngốc dậy khiến bản tính hắn lộ ra, cậu nhất định là một phát ngôn viên.

LV* giỏi nhất!.

(* Hảng thời trang LOUIS VUITTON nổi tiếng )

Cố Hải cắn môi mỏng Bạch Lạc Nhân một cái , khóe miệng bị rách lại liên tiếp gặp nạn, một mùi máu tươi xốc đến mũi, Cố Hải cứ như vậy hung hăng cắn mút nuốt vào trong bụng. Đầu đuôi ngọn nguồn thứ này đều thuộc về hắn, bất luận kẻ nào không thể tranh giành, một khi có người khác dám đụng vào, tôi đây liền thẳng thừng tàn phá nó, rồi chầm chậm chờ nó hồi phục.

Bạch Lạc Nhân đau đến hai vai đây run rẩy, vừa mắng kèm theo máu tràn ra đều bị Cố Hải nuốt vào trong miệng.

Đều hút đến mức mọi thứ không ra được nữa, Cố Hải mới từ bên môi Bạch Lạc Nhân rời đi, trong ánh mắt tràn đầy bá đạo kiêu căng.

"Bạch Lạc Nhân, tôi nói cho cậu biết, tôi đời này chỉ có thể để cậu đùa giỡn, để cậu lừa gạt, để cậu đánh, để cậu mắng...Đồng thời, bất luận kẻ nào đừng nghĩ lý do gì mà chạm vào cậu cậu! Một đầu ngón tay cũng không được! Đừng dùng quy tắc trong quân đội mà đến giấu tôi, trong lòng tôi rõ như kiếng! Cậu chịu đòn ai phạt ại chịu ủy khuất, trách nhiệm đầu tiên sẽ đều đổ lên cậu! không riêng gì thân thể của cậu, cũng là của tôi, cậu tại sao lúc nào cũng không lo còn xem nhẹ chuyện đó?"

Bạch Lạc Nhân thẳng tắp đối diện Cố Hải , ánh mắt dần dần lạnh đi, sau đó tay đưa về phía bên cạnh ngăn tủ, nhặt dao trái cây lên , chợt hướng đến dưới thân đâm tới. Cố Hải chặn lấy cánh tay của hắn, ngay cả mũi dao nguy hiểm tạm thời giử lại trên áo, tay nổi gân xanh hai người ở trên không giằng co một hồi, dao nhỏ rơi xuống đất phát ra tiếng kêu leng keng.

"Cậu muốn làm gì?" Cố Hải hay cái tay hung hăng siết chặt đầu Bạch Lạc Nhân.

Bạch Lạc Nhân trong ánh mắt lộ ra dáng vẽ hung ác mà, "Cậu không phải muốn thân thể tôi chiều theo cậu sao? Cậu hẳn vẫn còn lo lắng cho tôi à? Tôi ngoại trừ xử lý mầm tai hoạ cho cậu, để cho cậu triệt để chết tâm! !"

"Con mẹ nó nhất định phải thao cậu!"

Cố Hải dùng răng hung hăng xé rách áo bệnh của Bạch Lạc Nhân, hắn trên người của Bạch Lạc Nhân điên cuồng gặm nhấm, hàm răng đảo qua nơi nào, rất nhanh xuất hiện một vệt máu ứ đọng. Bạch Lạc Nhân liều mạng giãy dụa tức giận mắng, tay hận không thể trên bả vai Cố Hải mà cào ra máu, bất đắc dĩ vì trên chân hắn mà bị thương, tứ chi thiếu một chi*, hoàn toàn Không phải đối thủ Cố Hải.

(*: 2 tay, 2 chân)

Bạch Lạc Nhân càng giãy dụa, Cố Hải trong ngực lửa giận nổi lên càng mạnh, ra tay càng ngày càng không nhẹ không nặng. Ngay cả Bạch Lạc Nhân cố ý xoay người, Cố Hải còn mạnh mẽ áp chế trong nháy mắt, Bạch Lạc Nhân bị thương mà chân nặng nề đập vào mép giường, đau đớn kịch liệt kéo tới, Bạch Lạc Nhân gào khóc kêu lên một tiếng.

Cố Hải nhất thời tỉnh táo, vội vàng đem tay tới cổ chân Bạch Lạc Nhân, khẩn trương hỏi: "Bị thương rồi sao?"

Bạch Lạc Nhân cong lưng cuốn tròn ở trên giường, vẻ mặt biểu tình thống khổ.

Rất nhanh, bác sĩ tìm tới, kiểm tra vết thương Bạch Lạc Nhân một chút , cũng may đầu khớp xương không chạm tới, cho dù có vá nơi bị rách một đoạn ngắn, bác sĩ vẫn vá thêm hai khâu.

Bác sĩ đi rồi, trong phòng bệnh hoàn toàn yên ắng.

Cố Hải không trực tiếp nằm trên giường, mà là ngồi ở trước giường bệnh Bạch Lạc Nhân, không nhúc nhích nhìn hắn chằm chằm.

Một lúc lâu, mới trầm giọng hỏi: "Có đau không?"

Bạch Lạc Nhân nhắm mắt lại chẳng nói câu nào.

Cố Hải nhìn Bạch Lạc Nhân đàng hoàng nằm ở trên giường, hai tai dựng đứng vì lạnh, môi không có chút huyết sắc nào, tay lụp xụp nắm chặt chăn, đột nhiên cảm thấy hắn thật đáng thương. Vừa nghĩ hắn vì rét mướt tại sa mạc Gobi bên trong đấu tranh anh dũng, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, còn phải khắp nơi bị người ức hiếp, thỉnh thoảng bị người khi dễ nhục mạ. . . Ngực liền khó chịu dị thường, mấy ngày này hắn nằm ở trên giường, nghĩ đến Bạch Lạc Nhân bị đủ loại ủy khuất, hắn liền cả đêm ngủ không được.

Hắn chủ động yêu cầu Bạch Lạc Nhân chuyển nghề, hắn biết Bạch Lạc Nhân là một người đàn ông, có lý tưởng của hắn cùng có hoài bão. Chỉ là nhìn hắn khổ sỡ như vậy, mà mình thì lại không làm được cái gì, ngực từ từ cuống cuồng!

Một khi lo lắng tính khí nóng nảy của mình liền nổi lên!

Cố Hải tay đưa về phía mặt Bạch Lạc Nhân, cẩn thận vuốt ve, giọng nói nhu hòa.

"Tô không phải là không tin tưởng cậu, tôi chính là sợ cậu chịu thiệt!"

Bạch Lạc Nhân mí mắt nhọc nhằn mà kéo kéo đến dưới đáy, con ngươi ở bên trong vô cùng nóng ruột mà nhúc nhích.

Cố Hải đem mặt dán trên mặt của Bạch Lạc Nhân , bàn tay to đưa đến gò má của hắn, đau lòng âu yếm chạm vào.

Bạch Lạc Nhân lạnh lùng mở miệng, "Ít chạm vào tôi một chút!"

Bạch Lạc Nhân nói như vậy, Cố Hải ngược lại dũng cảm lên, ban đầu tay đến gần mặt của hắn, một lát sau, tay từ ngực trượt xuống đến quần, muốn hướng bên trong thẳng tiến.

Bạch Lạc Nhân chặn tay Cố Hải, "Bây giờ đã bị người sờ qua, cậu không chê bẩn sao?"

Cố Hải vừa vặn như thế mà quên, Bạch Lạc Nhân nhất thời tỉnh ngộ, động tác của hắn lại dừng.

Bạch Lạc Nhân trong lòng hung hăng co rụt lại, Quả nhiên. . .

Không ngờ, Cố Hải trực tiếp lấy đầu hướng xuống dưới, hé miệng ngậm tiểu quái thú, cưng chiều gấp bội mà hầu hạ, không hề có ý ghét bỏ. Vốn đó là ‘vật cưng’ của hắn, hôm nay bị ủy khuất, đang muốn hắn thoải mái, sao có thể bỏ qua mà không để ý?

‘Tiểu nhân tử’ bảo bối, ngươi chờ ta, ta nhất định báo thù cho ngươi!

Sau đó vài ngày, Bạch Lạc Nhân vẫn rất thật dễ chịu vì được ai đó hầu hạ, ngoại trừ ứng phó mấy người quan binh thăm viếng, còn lại dành tất cả thời gian cùng ‘quý hiếm’ mà cùng Cố Hải ‘chiến đấu’. Cố hải trở về công ty một chuyến, sắp xếp và xử lý thỏa đáng tất cả mọi chuyện , rồi vội vã chạy về bệnh viện.

Ngày này, Bạch Lạc Nhân như đại gia mà tựa vào đầu giường phơi nắng, bất chợt nghe được cửa phòng vang lên.

Ánh mắt lười biếng hướng đến cữa, từ tốn nói một câu, "Vào đi!"

Lưu Xung tay trái cầm giỏ trái cây, tay phải cầm thuốc bổ, sau lưng đeo một chiếc ba lô đi đến.

Bạch Lạc Nhân vừa nhìn thấy khuôn mặt Lưu Xung, ngực chẳng biết tại sao run lên một cái.

Lưu Xung thấy Bạch Lạc Nhân, ánh mắt không khỏi sửng sốt, trong lòng âm thầm kinh ngạc. Mới vài ngày không gặp a, Bạch Lạc Nhân da dẻ liền khôi phục tốt như vậy! Suy nghĩ hay là hắn và Bạch Lạc Nhân cùng nhau trở về, hắn mấy ngày nay vẫn nghỉ ngơi, nhưng mặt của hắn tại sao lại có nhiều nếp nhăn? Bạch Lạc Nhân mặt lại bồi dưỡng như thế mà mịn màng như vậy?

Đang nghĩ ngợi, tiếng động từ một trong gian phòng khác truyền ra.

"Nào, thừa dịp nóng uống chút!"

Cố Hải cẩn thận bưng chén canh hướng đến tận giường bệnh, kết quả thấy Lưu Xung, sắc mặt trong nháy mắt lạnh xuống.

"Ây yo, Cố tổng, anh cũng đến thăm Thủ trưởng chúng tôi sao?"

Cố Hải khóe miệng nhếch lên, "Tôi vẫn luôn ở đây."

"A?" Lưu Xung rất kinh ngạc, "Anh bình thường không phải bề bộn nhiều việc hay sao?"

Cố Hải lười phản ứng với hắn, trực tiếp đến bên giường Bạch Lạc Nhân ngồi xuống, dùng cái muỗng múc một thìa, hướng bên miệng Bạch Lạc Nhân đưa đến.

Bạch Lạc Nhân trước mặt cấp dưới nào là phải giữ lại hình tượng, nhất thời nghĩ ngợi cả người không được tự nhiên, mới vừa rồi còn đôi mắt ti hí ôn nhu, trong nháy mắt trở nên nghiêm túccẩn thận, thanh âm trầm thấp xuống.

"Tôi tự mình uống !"

Bây giờ nếu là quan binh khác , Cố Hải cũng sẽ không chăm chỉ như vậy, nhưng bây giờ là tiểu tử này tỉ lệ xuất hiện sẽ rất thường xuyên, nhiều lần vào Cố Hải vừa thấy mặt của hắn, liền hận không thể cầm chén canh bổ thang tất cả đều hắt tới!

Vì vậy, Cố Hải lần nữa cố chấp đem cái thìa bỏ vào miệng Bạch Lạc Nhân, giọng nói rất ngang ngược, "Uống!"

Bạch Lạc Nhân môi đường mím thật chặc, liên tếp dùng ánh mắt cùng Cố Hải giao chiến, cậu nha ý định làm mất mặt ta đúng không?

Lưu Xung đứng ở một bên nhìn chằm chằm xem, thấy cục diện có chút khẩn trương, vội vàng đi tới hoà giải.

"Nào nào nào, Cố tổng, để cho tôi đi, chuyện này sao có thể để làm phiền Ngài được?"

Cố Hải chưa phản ứng kịp, Lưu Xung liền đem chén canh đoạt mất, ngồi vào sàng bên kia, múc một muỗng canh đến bên miệng Bạch Lạc Nhân.

"Thủ trưởng,, ngài và em thì không cần khách khí."

Thấy Bạch Lạc Nhân không uống, Lưu Xung cố ý trước tiên nếm thử một miếng, vui tươi hớn hở mà khuyên nhủ: "Uống nhanh đi, Thủ trưởng,, một chút cũng không nóng!"

Nói nhảm! ! Cố Hải cũng muốn bạo lực thô tục, tôi mới vừa thổi lạnh, kết quả để cho hắn chiếm được tiện nghi! !

"Cậu bỏ xuống cho tôi!" Cố Hải mặt tối lại ra lệnh một tiếng.

Lưu Xung có chút chân tay luống cuống, không biết lại Chổ nào chọc Cố Hải.

Cố Hải lạnh giọng chất vấn: "Ai cho cậu đem chén canh bưng đi?"

"Không bằng để tôi bưng a!" Lưu Xung rất đứng đắn nói: "Với lại tôi tự nguyện!"

Cố Hải ngữ khí lạnh hơn, "Cậu có tư cách gì ở đây mà nói tự nguyện?"

Lưu xung đột nhiên lập tức đứng thẳng, một bộ biểu cảm tình thâm cấp thiết nhìn Bạch Lạc Nhân, "Tôi có tư cách nhất chăm sóc thủ trưởng, vì lúc tôi gặp nguy hiểm khó khăn , nếu như không có Thủ trưởng,, tôi. . ." .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.