Thượng Ẩn - Phần 2

Chương 46: Đêm khuya đến phòng ngủ kiểm tra đột xuất



Edit: Baotri1998

"Cạn chén!"

Bên ngoài gió to nhiệt độ hạ thấp, hai người vùi ở ký túc xá, Bạch Lạc Nhân uống chút ít rượu, Cửa sổ đóng chặt, rèm cửa sổ kéo rất kín, mà lò cù lao* bốc lên hừng hực khí nóng, khiến cho cả phòng khói mù tràn ngập, lộ ra mười phần tình cảm ấm áp.

(* Lò cù lao: mấy chị em biết mấy bà làm sí mại thường để thịt ở trong đó đó )

Bạch Lạc Nhân bị hơi nóng xông đến mặt hồng toàn bộ, Cố Hải nhìn hắn ăn ngon miệng.

"Ăn từ từ." Cố Hải muốn gắp một chút thịt bỏ vào trong bát của Bạch Lạc Nhân, ôn nhu hỏi:

"Chừng mấy ngày chưa ăn cơm no ?

"Há gì mà ăn không no?" Bạch Lạc Nhân oán hận," Căn bản là không ăn được!"

Cố Hải lông mày dày khẻ nheo, giả vờ giận hờn nhìn Bạch Lạc Nhân.

"Cậu không bao giờ vào bếp, giống như chúng ta hôm nay vậy, tùy tiện đều ra ngoài mua chút đồ ăn về, mua chút ít tương mè, ăn bữa thịt cừu xỏ xâu cũng đều khó khăn? Lớn già đầu rồi, còn có thể để mình bị đói?

" Sẽ không làm" Bạch Lạc Nhân ăn từng ngụm từng ngụm, đầu cũng không

ngẩng.

Cố Hải hơi lộ ra bất đắc dĩ," Đây cũng không cần kỷ thuật gì! Nhìn kỹ, để đồ ăn trực tiếp vào nồi, đổ nước vào, chờ nước sôi đưa thịt vào, cái này cũng đâu có khó?"

Bạch Lạc Nhân cố tình chống lại, dám nói không.

"Vậy cậu làm gì?" Cố Hải nhanh tay đem đầu Bạch Lạc Nhân đối mặt mình, cưng chìu hơi thở hiu hiu bên tai Bạch Lạc Nhân, "Chỉ biết tức giận tôi sao?"

Bạch Lạc Nhân quay đầu vui vẽ một chút, "Đúng"

Mượn một chút mùi rượu, Cố Hải ánh mắt nhìn Bạch Lạc Nhân đến ngây dại, Bạch Lạc Nhân gò má đang ở trước mắt hắn, đường nét hoàn mỹ, Ngũ quan anh khí *, ngay cả những động tác nhỏ đều tạo nên dáng vẽ quyến rũ mê người.

Cảm giác được trên má ướt ướt, Bạch Lạc Nhân đôi đũa trong tay ngừng một chút. Sau đó gỏ vào bát Cố Hải, hảo tâm nhắc nhở:" Tôi nói này!, thịt ở trong nồi, cậu chạy trên đây ăn cái gì?"

Cố Hải tay ngăn cổ áo của Bạch Lạc Nhân, cười xấu xa nói:" Không muốn ăn thịt, muốn ăn đậu hủ."

Bạch Lạc Nhân hung hăng ác liệt mạnh mẽ đá văng Cố Hải cả giận nói:"Cậu một câu lưu manh nữa, có tin tôi ấn đầu của cậu vào trong nồi hay không?

Cố Hải cười gắp một ít đồ ăn, vừa ăn vừa nói: "Nhân tử, tôi nhìn thấy cậu ăn cũng là một loại hưởng thụ."

Bạch Lạc Nhân giật mình, hắn lại không phải làm sao đó chứ? Trước đây không quan tâm đến Cố Hải ăn cái gì, cứ đơn giản là chỉ cần lấp đầy cái bao tử. Hiện tại người này, lại có tật xấu như vậy cái này tiếp theo cái kia mà đến, đầu tiên là ăn cái gì, sau đó là ăn ở đâu, ăn cùng ai uống cùng ai, cùng nhau ăn gì, hình như cùng đi ăn cũng trở thanh chuyện đại sự >.<. Mấy ngày hôm trước sở dĩ Chưa ăn ăn gì, không phải là bởi vì miệng kén chọn, mà là thiếu cá nhân nào đó, bỗng nhiên sẽ không có cảm giác ăn uống.

Chắc chắn, người không thể sống sung sướng quá, cuộc sống khổ quá nhiều cũng liền chết lặng, chỉ khi nào được sống cuộc sống tốt, sẽ không thấy phải khổ nữa.

Cố Hải cố ý mở miệng nhắc nhở "Đậu hũ đông lạnh có thể ăn."

Bạch Lạc Nhân dùng chiếc đũa gắp hai miếng bỏ vào trong bát, nhúng gia vị, sau đó bỏ trong miệng, nhai nhai rồi nuốt xuống.

Cố Hải không động đũa, cứ như vậy mà nhìn hắn ăn.

Bạch Lạc Nhân lại gắp thêm vài miến thịt bỏ vào miệng.

Cố Hải hắng giọng một cái, còn nhắc nhở một lần,:"Đậu hũ đông có thể ăn."

"Ừa, có thể ăn a!" Bạch Lạc Nhân nước miếng tèm nhem đáp lại một câu, "Tôi đây cũng không phải ăn hai miếng rồi sao!"

Cố Hải cứ nhự vậy bất lực đứng nhìn.

Qua mười giây đồng hồ, Bạch Lạc Nhân mới hiểu, mặt căng lên quay đầu nhíu mày liết nhìn Cố Hải. Bạch Lạc Nhân miễn cưỡng đưa đũa vào trong nồi, bỏ đậu hũ vào bát nhúng nhúng rồi đưa đến miệng Cố Hãi.

Cùng nhau ở đây ăn đậu hũ đông lạnh, thơm mát vào sâu trong tâm can,

Sau khi ăn cơm tối rồi tắm rửa xong xuôi, Bạch Lạc Nhân ngồi ở trên giường, mí mắt rủ xuống, cắm đầu buồn bực xoa xoa nguyết thái dương.

"Làm gì đó?" Cố Hải cười nhéo mặt Bạch Lạc Nhân.

Bạch Lạc Nhân sịu mặt, " Chống mặt"

"Nào, tôi giúp cậu ." Cố Hải nhìn tay Bạch Lạc Nhân xoa xoa trên trên bụng .

Bạch Lạc Nhân keo mạnh tay Cố Hải, nhắc nhở:" Dạ dày ở đây này!"

"Cậu uống nhiều rồi." Cố Hải lại đem tay lên dời đi xuống một chút.

Bạch Lạc Nhân hung hăng nhìn Cố Hải làm việc xấu trên tay quất tới," Cậu mới uống nhiều !!"

Kỳ thực hai người đều uống không ít, bất quá theo với 'tuổi đời' của ai cao hơn, tữu lượng hai người lão luyện. Bạch Lạc Nhân không bao giờ ...nữa lại bị rượu hạ đổ, hắn cảm thấy bị lừa mặc áo bông màu hồng. Thế nhưng sau khi uống xong vẫn còn vựng vựng hồ hồ, tâm lý có thể so với bình thường yếu ớt rất nhiều, cảm xúc chân thực hơn bao giờ hết.

Bạch Lạc Nhân vỗ vỗ một bên trên giường, nhìn Cố Hải ra lệnh:"Đến đây ngồi"

Cố Hải rất phối hợp đến mà ngồi.

Bạch Lạc Nhân đầu dựa trên vai Cố Hải .

Cố Hải trong lòng khẽ run, quay đầu liền thấy nhìn hắn cảm thấy hắn đặc biệt dễ thương. Vì vậy , dùng tay gạt vài sợi tóc của Bạch Lạc Nhân Bạch Lạc Nhân bất mãn mà lắc đầu, Cố Hải bất chợt dùng ôm lấy đầu của hắn, hết sức cẩn thận mà nói: "Đừng nhúc nhích, tôi thấy một sợi tóc bạc!"

Bạch Lạc Nhân đàng hoàng chờ Cố Hải nhổ xuống.

Cố Hải mạnh mẽ nhổ ra, thả vào dưới ánh đèn liếc một cái, "Ách. . . nhổ sai rồi, là sợi tóc màu đen."

Vì vậy còn búng tóc Bạch Lạc Nhân, đang đi tìm được lại nhỗ một cái, đưa tới đèn xem, "Ách. . . Vẫn là tóc đen. . ."

Bạch Lạc Nhân cả giận, "Cậu có thể nhìn chính xác rồi nhỗ xuống được không?"

"Quên đi, không tìm, có lẽ là tôi nhìn lầm."

Dứt lời lại đem đầu Bạch Lạc Nhân tựa vào vai hắn, tiện thể kéo một tay Bạch Lạc Nhân qua, năm ngón tay giao nhau, đặt ở bên chân hai người, cứ như vậy lẳng lặng ngồi chung một chỗ nói chuyện phiếm.

"Cố Hải, chuyện của Cậu và Diêm Nhã Tĩnh cứ tính như vậy sao?

Cố Hải mở một con mắt liếc Bạch Lạc Nhân, "Vậy cậu muốn thế nào?"

Bạch Lạc Nhân miễn cưỡng mở miệng, "Cha cậu cũng sẽ không có chất vấn quá lên chứ?"

"Có hỏi qua, Tôi chỉ loa qua lấy lệ."

Bạch Lạc Nhân thở dài, "Kỳ thực Tôi cảm thấy cô ta tốt vô cùng, là đối tượng tốt để kết hôn."

Cố Hải trầm mặc một lát, rốt cuộc cũng mở miệng nói "Tôi đưa cho cậu là mấy tấm hình sữa chửa."

Bạch Lạc Nhân trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên biểu lộ dáng vẽ tươi cười không có hảo ý.

"Làm sao cậu biết tôi sẽ chờ những lời này được?"

"Tôi còn không biết cậu?" Cố Hải vừa yêu vừa hận, "Mỗi lần nói đều phải đôi co một vòng, may tôi nhanh nhẹn phản ứng kịp, nếu không lại bị cậu mang 'bao' gửi đi " *

( cái bao cao su chưa dịch)*

Bạch Lạc Nhân cười nhưng không nói.

Cố Hải đột nhiên lại nhớ tới có cái gì, cố tình chọt chọt cái hông Bạch Lạc Nhân, " Vậy cậu cũng nên nói cho tôi biết, mấy sợi lông là ở đâu ra ?"

"Trên đùi." Bạch Lạc Nhân không chút nghĩ ngợi đáp lại.

Cố Hải ánh mắt sâu kín liếc tới, "Thật không?" >"<

Bạch Lạc Nhân sức lực có đủ, "Tôi lừa cậu làm gì?"

"Nào,Cho tôi kiểm tra , để tôi xem lông chỗ nào ít đi."

Cố Hải hơi nghiêng mình liền dính tới, Bạch Lạc Nhân dùng sức đẩy ra, mặt lộ vẻ khó xử,"Đừng làm rộn! Tôi còn chống mặt, nếu lại phải ói ra."

Cố Hải không nói lời nào mà cỡi quần áo Bạch Lạc Nhân, "Không có việc gì, tôi giúp cậu tiêu hóa một chút!"

Hai người đang ồn ào huyên náo , đột nhiên phát ra một tiếng gõ cửa mạnh mẽ.

Chu Lăng Vân lớn giọng veng lên bên ngoài.

"Bạch Lạc Nhân, ngủ rồi sao?"

Động tác Hai người cứng đờ, Bạch Lạc Nhân mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, Chu Lăng Vân đến đây làm gì? Đang suy nghĩ, tiếng gõ cửa lại vang lên, Bạch Lạc Nhân trong lòng quýnh lên, nhanh chóng đẩy Cố Hải một cái "Mau, trốn vào phòng vệ sinh !"

Cố Hải cau mày, " Tại sao tôi phải trốn ông ta?"

Lão tử chỉnh ông ta còn không sợ, tại sao phải sợ ông ta tới cửa trả thù!

Bạch Lạc Nhân tức giận ồn ào mà nói:" Lúc này Cậu xuất hiện, kế hoạch của tôi không phải thất bại rồi sao? Đến lúc đó hai ta, một người nhiều tình địch, cậu cam tâm tình nguyện sao a?

Bạch Lạc Nhân nói như vậy, Cố Hải chỉ có thể bất đắc dĩ đi vào phòng vệ sinh.

Bạch Lạc Nhân điều chỉnh bộ mặt biểu tình, giả vờ mặt trông vẻ buồn ngủ đi ra cửa.

"Thủ trưởng,, ngài đến đây có việc gì sao?"

Chu Lăng Vân quan sát trên người Bạch Lạc Nhân một cái, nhàn nhạt hỏi: "Đã ngủ?"

Bạch Lạc Nhân lịch sự thể hiện một chút tự mình không thuận tiện, "Đang chuẩn bị ngủ."

Vốn tưởng rằng nói xong câu đó, Chu Lăng Vân qua loa nói hết lời liền đi, ai ngờ hắn mở miệng nói: "Nếu chuẩn bị ngủ, vậy tôi chỉ có thể vào phòng."

Bạch Lạc Nhân bị Chu Lăng Vân nói như vậy suy nghĩ rốt ráo đều rối loạn, nhịn không được hỏi một câu, "Nếu như tôi nói tôi không ngủ được?"

"Vậy chúng ta ra bên ngoài trò chuyện."

Bạch Lạc Nhân, ". . ."

Chu Lăng Vân sải bước đi vào, chắp tay sau lưng ở trong phòng vòng vo vài vòng, Bạch Lạc Nhân đứng ở đó vẫn không nhúc nhích, mỗi lần thấy Chu Lăng Vân chân đứng ở cửa phòng vệ sinh, nhịp tim cũng sẽ đập rộn lên.

Kết quả, Chu Lăng Vân dừng lại ở trước giường của hắn, nhanh tay đem bao cao su đầu giường cầm lên

"Cậu ngay cả thứ này cũng có?"

Bạch Lạc Nhân vẻ mặt nghiêm nghị giải thích: "Tịch thu từ binh sĩ."

Chu Lăng Vân gật đầu, lại hỏi: "Cậu phải dùng tới sao?"

Bạch Lạc Nhân, ". . ."

Chu Lăng Vân ở chổ Bạch Lạc Nhân không coi vào đâu, đem mấy hộp bao cao su toàn bộ cất vào túi áo bản thân.

"Nếu lần sau vi phạm lệnh cấm sẽ tịch thu đồ vật, nhớ kỹ phải nộp lên." Ung dung ra lệnh .

Bạch Lạc Nhân cao giọng trả lời: "Vâng, Thủ trưởng,."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.