Thượng Ẩn - Phần 2

Chương 49: “Đóng gói” hàng đến nhà



Edit: Baotri1998

Cố Hải ở bên này càng nghĩ càng không thích hợp, xuất phát từ hướng về vợ mà nghĩ cảm thấy lo lo, vì thế đứng dậy, lấy xe bắt đến ký túc xá bạch Lạc Nhân, Mở cửa ra, đèn còn sáng, Bạch Lạc Nhân hướng lưng về phía hắn đang nằm bên trong chăn, nhìn xuống thấy trên mặt đất "Tín vật tình yêu" đã bị đập tan tành. Cố Hải nhặt lên, miệng nhếch lệnh rọ ra ý cưới, vững bước đến giường Bạch Lạc Nhân.

Bạch Lạc Nhân nghe được phía sau có tiếng bước chân, mắt không mở, bởi vì nó thật sự không có sức mà mở.

"Chơi xong liền đập, cái thói quen này cũng không tốt a!" Cố Hải cười khúc khích.

Bạch Lạc Nhân vẫn không nói tiếng nào.

Cố Hải còn đang đùa nghịch cái vật kia, "Lần này thật là xấu nha, hoàn toàn không thể sử dụng!."

Bạch Lạc Nhân yên lặng thì thầm: "Hủy nó thật tốt, Hủy nó thật tốt, phá hủy có thể danh chánh ngôn thuận mà ném đi. "

"May là tôi vừa lúc đem một cái mới đến."

Bạch Lạc Nhân thân thể chợt cứng đờ, quay đầu nhìn Cố Hải, quả nhiên trên tay của hắn đang câm một bộ "tín vật tình yêu".

"Cút! Cậu cút cho tôi!"

Bạch Lạc Nhân mắng chửi hắn tinh thần đều không có, chỉ là cảm thấy bị làm phiền rồi quát lên hai tiếng, rồi rút đầu vào chăn.

Cố Hải còn đang không ngừng quảng bá sản phẩm "tiêu thụ" của mình: " Hiện tại sản phẩm mới này về vật liệu so với trước càng thích ứng với làn da trắng trẻo mơn mớt, độ mền dẻo cực kỳ tốt với trước tốt hơn một chút, thết kế lần này tập trung nhiều về sự đa dạng cũng như kiểu mẫu rất tinh tế, hơn nữa không có mật khẩu rắc rối gì đó, chỉ cần có dấu vân tay thì có thể phân biệt , lần trước không có xuất hiện tính năng này.Không có tay cậu mở ra, thứ này đặt ở đây chỉ là một đồ trang sức, không có ai nhận ra được " sản phẩm tốt này" dùng để làm gì.

Bạch Lạc Nhân trong lòng chua chát, Hắn cho rằng Cố Hải nửa đêm chạy tới, sẽ mang đến cho hắn một bầu không vui tươi thoải mái, nhưng hắn đã lầm, nào nghĩ tới cái tên xấu xa lại mang đến một đồ chơi gây tai họa như vậy.

Cố Hải Đặt sản phẩm mới xuống, cởi áo khoác ngoài, thuận thế chui vào bên trong chăn, một chân áp lên bụng dưới Bạch Lạc Nhân.

Bạch Lạc Nhân hét thảm một tiếng, trên trán rỉ ra mồ hột.

"Làm sao vậy?" Cố Hải cả kinh.

Bạch Lạc Nhân cắn răng xê dịch "cái kia" ra khỏi cái chân của Cố Hải, vẻ mặt đưa đám nói "Bị Thương..."

Cố Hải sắc mặt đổi đổi, nhanh chóng vén chăn lên, từng li từng tí nắm "tiểu nhân tử" trong quần Bạch Lạc Nhân, thấy cảnh tượng trước mắt, nhịn không được co rút một trận đau đớn. Không chỉ có là tiểu nhân tử bên trong bị thương, kèm theo xung quanh "nó" đều sưng phồng đến đỏ ửng, hơn nữa chổ bắp đùi rất nhiều nơi do chà xát mà rách ra, nhìn sơ sơ cũng thấy giật cả mình.

" Làm sao cậu thành ra nhu vậy?" Trách cứ cùng đau lòng sâu sắc.

Bạch Lạc Nhân oán hận bỏ xuống chăn, "Cậu cứ nói đi? Ngày đó bị kẹp liên tục đến thành ra như vậy, hôm nay lại làm nhiệm vụ huấn luyện, hơn nữa đều là cũng một dộng tác mài sát đáy quần, tại sao tôi là xúi quẩy đến như vậy a?...."

Bạch Lạc Nhân nói xong rồi dùng cái gối đắp lên mặt, thực sự muốn ném người kia cũng không nổi.

Cố Hải cau mày hỏi: "Nhiệm vụ gì a"

"Trèo cột*, toàn thể trên dưới một trăm lần, tổng cộng năm bộ**!"

(*: Là có cây cột ( cột như cột cờ) leo lên đó, **: Ngủ bộ: xoay năm vòng thành 1 lần)

Cố Hải nghe vậy tới đây chơt nổ cơn thịnh nộ thật là phương thức tập luyện thiếu đạo đức như vậy, cũng biết là ai ra lệnh, đứng dậy muốn đi tìm Chu Lăng Vân.

Bạch Lạc Nhân nắm lấy hắn," Làm ơn đừng gây rắc rối cho tôi nữa! Cậu lại không biết vì sao tôi lại bị thương tích, ông ta xem nhiệt độ cơ thể của tôi, không đạt được mức độ yêu cầu thông thường, mới có cố ý ra lệnh cho tôi tập luyện!"

Vừa nghe lời này, Cố Hải lại càng phẫn nộ:" Tôi mất biết bao nhiêu tâm tư mới đem nhiệt độ cơ thể của cậu hạ xuống, vậy mà ông ta lại muốn cho cậu ấm lên,! Đây không phải là rõ ràng cùng Tôi đối nghịch?!"

Bạch Lạc Nhân vừa nghe lời này mặt đều xanh bét," "Cái gì? Cậu đem nhiệt độ cơ thể Tôi hạ xuống?"

"Đúng vậy!" Cố Hải một biểu tình đương nhiên," Không đem nhiệt độ cơ thể cậu thấp xuống, buổi tối cậu ngủ cũng không yêu cậu bắt tôi ôm cậu."

Bạch Lạc Nhân rống giận hai tiếng, lập tức tay hướng đến Cố Hải cho một nắm đấm.

"Cậu còn có mặt mũi đi tìm người khác tính sổ? Đều là do cậu làm hại, đều tại cậu! !"

Bởi động tác với mức độ mạnh, chạm đến thần kinh nhạy cảm nơi nào đó, Bạch Lạc Nhân lại nhe răng toét miệng mà nằm xuống, tay vẫn còn vững vàng nắm chặt tay Cố Hải, một tháy độ gấp rút mà dặn dò," "Tuyệt đối không thể đi tìm ông ta, tuyệt đối không thể, cậu muốn đi tìm ông ta tôi sẽ không để ý tới cậu."

Nói một câu không để ý tới cậu, tuyệt đối so với bất luận câu nói nào cũng không có lực uy hiếp như câu này, Cố Hải chỉ có thể tạm thời nén giận.

"Được rồi, Tôi không đi, ngươi tốt nhất nằm ở đây, Tôi chuẩn bị nước tắm cho cậu một chút, lát nửa bôi một chút thuốc."

Nước tắm đem tới, Cố Hải cùng khăn mặt ẩm ướt, từng li từng tí hướng đến chổ bị thương Bạch Lạc Nhân lau đi.

Bạch Lạc Nhân trên ót nổi gân xanh, gắt gao siết trên cánh tay Cố Hải, "Đừng đụng, đừng đụng..."

Cố Hải thoạt nhìn biểu cảm so với hắn còn thống khổ, mà lại vì sao thống khổ, cũng phải dìu hắn, Thế là đem Bạch Lạc Nhân ôm vào trong ngực, ôn nhu dụ dỗ khuyên một câu:" Bị thương cũng phải xoa một chút đúng không? Không có lây nhiễm gì, hiện tại để như vậy còn khó chịu hơn, kiên nhẫn chốc lát à , trong chốc lát thôi......"

Bạch Lạc Nhân cảm giác đau đã giảm dần, nhẹ nhàng chậm chạp thở một hơi, "Tiếp tục ."

Không tốn một phút đồng hồ là có thể làm xong chuyện "sằng bậy", lại khiến Cố Hải hao tổn năm phút, càng ngày càng không hạ thủ càng ngày càng thống khổ, cuối cùng nội tâm Cố Hải ác liệt một cái, dám ở Bạch Lạc Nhân tê tâm liệt phế* tức giận mắng một tiếng công việc bôi thuốc cũng hoàn thành.

( * Đau điếng người)

Xong việc boi thuốc, Bạch Lạc Nhân hoàn toàn mệt mỏi, mắt đều không có thần*

( *mắt không có sức sống, chưa hoàn hồn)

Ánh mắt U hồn trừng mắt Cố Hải, "Tôi hận cậu!"

Cố Hải trầm thấp tiếng nói, vẻ mặt buồn thiu, "Tôi so với cậu còn hận bản thân tôi hơn!"

Sau khi nói xong ôm Bạch Lạc Nhân thật chặc vào lòng, trái tim cùng nhau tiếp xúc thân mật.

Ngay Bạch Lạc Nhân mê man đang muốn ngủ, tiếng còi báo động lại vang lên.

Bạch Lạc Nhân giật mình tỉnh giấc, nắm lấy tay Cố Hải, sịu mặt nói rằng:" Tôi lại phải trèo cột."

" Không được mở cửa!" Cố Hải nổi giận gầm lên một tiếng.

Bạch Lạc Nhân vừa muốn xuống giường mang giày, kết quả bị Cố Hải vững vàng ôm chặt tại chổ.

"Không được !"

Bạch Lạc Nhân ánh mắt bén nhọn ném tới,"Mệnh lệnh của Quân đội không thể cãi lời, có thể bất cứ lúc nào sẽ có nhiệm vụ khuẩn cấp, hậu quả sẽ nghiêm trọng." Làm ra vẻ muốn đẩy Cố Hải ra.

Lần này Cố Hải rất quyết tâm, hắn không quan tâm có mệnh lệnh hay không mệnh lệnh, muốn cho Bạch Lạc Nhân dưới mắt hắn phải chịu tội, nhất định so với việc này còn khó hơn lên trời. Vì vậy không nói hai lời, trực tiếp đem Bạch Lạc Nhân khiên trên người, còn khỏa chặt trên thảm giường mỏng, bỏ vào trong xe. Sau đó nhanh chóng nổ máy xe, hiên ngang mà đi.

Sau 40 phút, xe đến dưới lầu nhà Cố Hải.

Bạch Lạc Nhân ngồi ở vị trí kế bên tài xế tập trung ngủ.

Cố Hải luyến tiếc không muốn đánh thức Bạch Lạc Nhân, suy nghĩ trực tiếp ôm hắn từ trong xe xuống, kết quả Bạch Lạc Nhân tự mình tỉnh, theo bản năng đẩy Cố Hải một cái.

"Không cần cậu đở, Tôi tự mình đi xuống."

Cố Hải ôn nhu cười, "Quên mang giày." Bạch Lạc Nhân ừ một tiếng, thân thể lại quay về sát lại xe ngồi, mê mê mang mang mà ngủ thiếp đi.

Cố Hải trực tiếp ôm Bạch Lạc Nhân từ ngồi chỗ cuối bàn trong xe đi ra , Bạch Lạc Nhân dáng người cao hơn mét tám, cơ thể trên mình cực kỳ rắn chắc, cân nặng chung so với hình thể người nặng hơn rất nhiều. Có thể đem dáng vẽ Bạch Lạc Nhân mà ôm như vậy thật không uổng, còn tức thì cúi đầu thưởng thức gương mặt người này, cũng chỉ có Cố Hải.

Bạch Lạc Nhân cảm giác được thân mình lay động,con mắt him híp nhìn về phía khuôn mặt tuấn tú.

"Vì sao cậu không cõng tôi?"

Cố Hải sớm tự mình tìm được cái cớ" "Cõng cậu cũng phải cọ vào "cậu bé" của cậu rồi sao?"

Bạch Lạc Nhân cứ tưởng, chuyện này dù sao vào thang máy không tốn bao lâu, thời điểm này không có đi ra cửa thang máy hoặc đi ra ngoài, cứ như vậy ngủ thiếp đi..... Hắn không nghĩ tới Cố Hải ôm một hầu lâu, căn bảnkhông đi bằng thang mái, cứ như vậy đi từng tầng từng tầng bằng cầu thang leo. Bình thường, Bạch Lạc Nhân căn bản không để cho hắn ôm như thế, lần này đề Cố Hải có cơ hội, nói cái gì cũng không buông tay.

...................

Ai cũng nghĩ không ra, ngay cả Cố Dương tự mình nghĩ cũng nghĩ không ra, hắn tỉnh dậy ở bên trong không gian/

Đương nhiên hiện tại không phải chính xác là không trung, cho là mô phỏng không gian theo hoàn cảnh khoang thuyền áp lực thấp, cái thiết kế nhầm đào tão các phi hành gia. Chẳng hạng như Cố Dương người chưa trải qua qua đào tạo huấn luyện chuyên nghiệp, cứ như ở chổ này mà chờ đợi, quả thực đó là sống bị giày vò,, Chu Lăng Vân nói rằng, hắn cố ý tạo ra khung cảnh không gian này nhằm nghĩ đào tạo một cá nhân, cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài, đơn gian là muốn hoàn toàn tẩy não hắn.

Đây là một nơi không có điểm tựa, không phân rõ trên dưới trái phải, thân thể không tự mình khống chế, giống như mình linh hồn vậy cứ lơ lửng ở bên trong. Đây là một thế giớ hoàn toàn tĩnh lặng, yên tĩnh đến chỉ có thể nghe được nhịp tim của bản thân.

Tiếc là Cố Dương hoàn toàn không có tâm trạng để hưởng thụ cảm giác an nhàn, bị một người không rõ nguyên do mà bị bỏ vào chổ này, một cảm giác ngạc nhiên giống như không khí ở đây, vừa xuất hiện lập tức bị tháo nước tát cạn, còn lại là một loại phẩn nộ tràn vào.

Nếu bạn nghĩ rằng ở chổ này một mình có thể tận hưởng những quyền tự do quan niệm nghệ thuật, thì bạn hoàn toàn sai lầm, ở đây một chút cũng không có tự do, hơn nữa như trên đất còn bị cảm giác ràng buộc. Cố Dương nếm trải qua một lần thua thiệt, chỉ đạp một cái chân, cả người bị trọng lực thấp trong khoan thuyền mà vồ ếch đến vách tường, Hắn cố gắng ổn định cơ thể của bản thân, kết quả càng ngày càng động càng ngày càng đâm vào vách, giống như lực đàn hồi của quả bóng trong thuyền miễn là khẻ động liền đụng chạm tứ phía.

Trong trí nhớ Cố Dương, bây giờ hắn chừng 30 tuổi phạm phải 2 sai lầm, lần đầu tiên là trong địa đạo của tám năm trước, lần thứ hai là ở khoan thuyền mà lơ lửng bên trong này, Thực tế hai lần thống khổ là giống nhau, cũng là vì giải trừ mối nguy cho Cố Hải,

Trợ giúp hắn chạy trốn, vì vậy khổ thân mà ép làm vật thế thân.

Duy nhất bất đồng một điểm là lần trước vì biết tình tiết sự việc, lần này lại chẳng hay biết gì.

Không biết ở bên trong đợi bao lâu, Cố Dương hoàn toàn không có quan niệm về thời gian, chẳng qua là cảm giác có chút đói bụng, muốn ăn cái gì đó. Hiện tại bên trong khoang thuyền thật đúng là chuẩn bị một ít đồ ăn, Cố Dương tình cờ lấy một bịt bánh bích-quy đã đóng gói, quá dể dàng để chia tay ra, một lúc lâu mới tóm nó trở về.

Ở chỗ này, bất kỳ tên cướp nào ở đây đều sẽ biến thành một tên phế vật, thí dụ như Cố Dương, mở bịt bánh bích quy đã đóng mất 10 phút để có thể sử dụng, thật vất vả ăn được vào miệng, nhai chưa được hai cái, vô ý thức mở miệng, miếng bánh quy trong miệng trợt bay ra ngoài.

Đúng vậy, nó bay ra ngoài, toàn bộ bên ngoài đều là mạnh vùn của bánh quy.

Đối với Cố Dương người bệnh sạch sẽ như hắn mà nói, cái bánh quy vừa nhai tuột khỏi miệng thành mảnh vụn phiêu khắp toàn thân, đúng là thật có cảm giác khó chịu đến nhường nào.

Ăn không xong, đi không được, vậy thì ngủ, mà tư thể "phiêu như thế" khẳng định sẽ ngủ không được, Cố Dương thấy trên vách khoang treo một cái túi ngủ*, liền thử chui vào, cuối cùng trên người cũng đã cố định.

, Không biết ngủ bao lâu, Cố Dương mở mắt ra, thấy hai bàn tay to bay tới hắn, chỉ một thoáng sửng sốt.

Cố Dương đánh chết cũng không thừa nhận, hắn bị chính tay mình là cho sợ.....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.