Thượng Ẩn - Phần 2

Chương 63: Lừa con tội nghiệp



Beta+Trans: Lê Hương Giang

Edit: Baotri1998

(Là con lừa Bạch Lạc Nhân mua cho Cố Hải, hình như lúc trước dịch là lật đật, thực ra là con lừa có thể lúc lắc đầu giống mấy con ngựa, cún bông mọi người hay thấy đó. Vì nó là con lừa nên Cố Hải mới hỏi sao Nhân Tử biết cậu tuổi ngựa, còn nhận nó làm con ^_^)

Rất nhanh, Bạch Lạc Nhân leo đến cửa cabin, liền bị hai tên lính kéo chân lại. Bạch Lạc Nhân hung ác quét chân, tung mấy cước hiểm vào đám lính, rồi cấp tốc mở cửa cabin.

Ba mươi người không bắt nổi một người? … Cố Dương đen mặt, nhanh chóng nhảy lên thang cuốn, các người không làm được, vậy để ta làm!

Bạch Lạc Nhân nửa người đã vào tới cabin, còn bị kéo lại, cúi nhìn, Cố Dương vẻ mặt âm trầm đứng ngay bên cạnh. Bạch Lạc Nhân đạp một cước, Cố Dương không những né được, còn túm chặt vào quần cậu, kéo xuống mười mấy cm.

Bạch Lạc Nhân nắm chặt tay trên cửa, ngón tay bên trong sắp muốn vướn máu.

Cố Dương lần này hạ quyết tâm, cậu lừa dối tình cảm của tôi, lợi dụng tình cảm của tôi, đùa cợt với tình cảm của tôi… Bạch Lạc Nhân, hôm nay cậu rơi vào tay tôi, tôi tuyệt đối sẽ không nhân từ.

“A! …”

Bạch Lạc Nhân gào lên một tiếng, tay của Cố Dương theo phản xạ liền dừng lại một chút, Lạc Nhân thừa cơ nhảy lên, tay Cố Dương hung hăng kéo lại.

Có tiếng răng rắc.

Là quần của Bạch Lạc Nhân bị rách.

Hơn nữa còn từ dưới mông rách ra, Cố Dương ngẩng đầu nhìn, vừa vặn nhìn thấy quần lót màu đen của Bạch Lạc Nhân. Trong chốc lát chợt ngây người, Bạch Lạc Nhân nhanh chóng chui vào phi cơ, Cố Dương còn chưa kịp với tay, cửa cabin đã đóng lại.

Nghe âm thanh vang lên, đám binh lính ở dưới kêu gào.

“Nguy hiểm, mau đưa người xuống!”

Không biết tiếng ai hô lên, đám lính ba chân bốn cẳng đem Cố Dương từ thang cuốn kéo xuống.

Cố Dương đen mặt, đằng đằng sát khí trút giận, “Các cậu không phải đều là lính phòng không sao? Tốt lắm, giờ cần hai người lái phi cơ ra đây, lập tức tiến lên chặn đường của cậu ta!”

Những binh lính này nhìn nhau, vẻ mặt khổ sở.

Cố Dương ngay lập tức cam đoan, “Các người không dám tự mình lái phi cơ? Được, tôi sẽ gọi cho Trương đoàn trưởng, bảo ông ta ngay lập tức hạ lệnh cho các người!”

“Không, không phải lý do đó.” Một người mạnh dạng mở miệng, “Chúng tôi không phải là không muốn giúp anh, mà là thật sự không giúp được. Người đang phi hành tác chiến, Bạch thủ trưởng, là người hạng nhất rồi, hầu như không ai có thể địch được. Chúng tôi cho dù có lên đó, cũng không thể so được với Bạch thủ trưởng, rồi sẽ phải sớm quay xuống thôi.”

Cố Dương sắc mặt càng khó coi, “Các người sử dụng máy bay quân sự tốt nhất cũng không được sao?”

“Máy bay tốt nhất Bạch thủ trưởng đã lái rồi.”

Cố Dương, “…”

Một lúc lâu sau, một binh sĩ mới dè dặt hướng về phía Cố Dương nói: “Cùng lắm, có thể nhờ tới một ngươi tài nghệ cao hơn Bạch Lạc Nhân, chỉ có điều không biết ông ấy có chịu giúp không…”

“Ai?” Cố Dương nheo mắt.

“Chu sư trưởng.”

Có thể tưởng tượng được, lúc này tâm tình của Cố Dương phức tạp tới mức nào.

Bạch Lạc Nhân sau khi lái phi cơ lên bầu trời, liền đạt tới tốc độ cao nhất, một giờ sau đã bay tới không phận của Hồng Kong, nhanh chóng xuyên qua tầng mây, chậm rãi đáp xuống.

Cùng lúc đó, Đông Triệt nói với Cố Hải một câu, “Xe sắp hết xăng.”

Cố Hải ngoảnh đầu lại, không còn thấy bóng dáng những xe kia nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là đã cắt đuôi được chúng, chỉ cần đánh hơi được dấu vết, bọn họ sẽ nhanh chóng lần được tới đây.

Đang suy nghĩ, chuông điện thoại vang lên.

Tiếng Bạch Lạc Nhân truyền tới, “Cậu đang ở đâu? Tôi đến Hồng Kong rồi.”

“Tôi …”

Cố Hải đưa mắt nhìn bốn phía, đây là đâu hả? Liếc mắt nhìn Đông Triệt, có vẻ là hắn cũng không biết gì hơn.

“Chắc là vùng ngoại ô.” Cố hải khó khăn mở miệng.

Bạch Lạc Nhân trầm ngâm một lát, “Vậy cậu ở yên đó, tôi sẽ dùng vệ tinh để định vị.”

“Được” Lời còn chưa nói ra khỏi miệng, Cố Hải liền thấy từng chiếc xe một xuất hiện trên kính chiếu hậu, liếc nhìn sang Đông Triệt, cậu ta đập đập lên vô lăng, “Hết xăng rồi!”

Hai người bèn chạy thục mạng về phía làng gần đó, những người trên xe phía sau cũng xuống xe đuối theo bốn phương tám hướng tràn vào trong làng, cơ hồ mỗi con đường đều chiếm lấy.

Cố Hải cùng Đông Triệt trèo tường nhảy vào nhà một góa phụ, vừa định thở phào một cái, bất thình lình bị tiếng chó sủa ở sau lưng dọa sợ gần chết. Cố Hải nhanh chóng ôm con chó vào trong lòng, bịt chặt miệng nó, để mặc cho nó cào lên người.

Đông Triệt chợt nghe tiếng rền vang trên đầu, ngẩng lên thấy một chiếc phi cơ đang bay tới. Hắn nhanh chóng kéo Cố Hải một cái, Cố Hải ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng chợt thấy chua xót, cầm điện thoại có chút không yên.

“Nhân Tử, tôi thấy cậu rồi.”

“Tốt lắm, tôi sẽ đưa cậu lên.”

Bạch Lạc Nhân không ngờ phía sau còn những kẻ đang truy lùng manh mối, định đem phi cơ đáp xuống, những kẻ đó từ bốn phương tám hướng lao đến, tụ tập xung quanh bao vây ngăn lại.

Mấy chục tên tôm tép này mà cũng dám chơi đùa với anh sao?

Bạch Lạc Nhân ném hai trái lựu đạn giả, khiến cho những kẻ này lui lại mấy chục mét. Bạch Lạc Nhân muốn tìm chỗ đáp xuống, nhưng phát hiện nơi này không đủ chỗ trống. Cậu cứ như vậy từ từ tính kế, Cố Hải và Đông Triệt chạy ra, Bạch Lạc Nhân không ngừng bắn đạn sương mù để dẫn đường cho họ.

Rất nhanh, mấy tên truy binh phát hiện ra lựu đạn không hề có lực tàn phá, chỉ để dọa người, bọn chúng lại bắt đầu đuổi sát tới Đông Triệt và Cố Hải. Bạch Lạc Nhân muốn đảm bảo an toàn cho Cố Hải, sẽ không tùy tiện mà đuổi bắn.

Không đủ thời gian, Bạch Lạc Nhân liền mạo hiểm đáp xuống, nhanh chóng mở cửa cabin.

Cố Hải nhảy lên, liền lao tới ôm lấy Bạch Lạc Nhân.

Bạch Lạc Nhân tuy xúc động, vẫn nhớ tới trước hết phải đóng cửa cabin.

“Đừng đóng!” Cố Hải đột nhiên hét lớn, sau đó thò tay ra khỏi cabin, túm lấy Đông Triệt.

Đông Triệt chậm hơn Cố Hải một bước, bên dưới lại có mấy người kéo, không có cách nào trèo lên, chỉ có thể dựa vào sự trợ giúp của Cố Hải.

Bạch Lạc Nhân thoáng nhìn một cái, sắc mặt thay đổi.

“Nhân Tử, mau, phụ tôi một tay!” Cố Hải nói.

Bạch Lạc Nhân do dự giây lát, liền đi qua hỗ trợ.

Đông Triệt chân vừa bước vào, Bạch Lạc Nhân đóng ngay cửa cabin.

“ĐỨNG ĐÓNG!” Cố Hải lại hô to, “Con tôi vẫn còn đang ở dưới!”

Lúc nãy túm lấy Đông Triệt, không cẩn thận làm rơi, giờ đang bị đám người ở dưới giẫm lên, Cố Hải sốt ruột, “Đợi tôi một chút, tôi phải xuống dưới đó!”

“Không cần.” Bạch Lạc Nhân nhàn nhạt trả lời, “bắt đầu xuất phát thôi.”

Cabin nhanh chóng đóng lại, Cố Hải trơ mắt nhìn lừa con bị giẫm đạp, trong đầu đều là bộ dạng gật gù của nó.

“Sao cậu không cho tôi xuống?” Cố Hải trầm mặc nhìn hướng Bạch Lạc Nhân hỏi.

Bạch Lạc Nhân thực rất muốn phản bác, hắn làm sao lại để nó rơi xuống? Rõ ràng là tại cậu không để ý… Rút cuộc lại nói, “Chỉ là một con rối thôi mà, trở về mua con khác là được!”

Cố Hải lời nào cũng chẳng thể nói ra.

Cố Dương lần thứ hai vào phòng thẩm vấn, Chu Lăng Vân đang tập quyền, hướng về phía tường mà đánh, Cố Dương thấy trên tường nhiều vết xoay, mỗi vết đều là những quả đấm của Chu Lăng Vân.

Thấy Cố Dương, nét mặt Chu Lăng Vân không hề thay đổi.

Cố Dương hận không thể quay đầu được nữa.

Nhưng, so với việc Bạch Lạc Nhân cùng Cố Hải liên kết lại xúc phạm cậu, chịu chút khuất nhục trước Chu Lăng Vân cũng chẳng là gì.

“Tôi có một nhiệm vụ, chỉ cần ông có thể hoàn thành, tôi sẽ để ông đi.”

“Nhiệm vụ gì?”

Cố Dương gằn từng chữ: “Chặn đường máy bay quân sự.”

“Chặn đường máy bay quân sự?” Chu Lăng Vân khẽ cười, “Ngươi từ khi nào lại quản được cả không quân chúng ta?”

Cố Dương cố nén, kiên nhẫn giải thích, “Vì sao ư? Tôi cho ông biết, là Bạch Lạc Nhân mượn tay tôi đẩy ông tới bước này. Cậu ta bản chất lười biếng, chịu không nổi áp lực, mới bày mưu đem mâu thuẫn giao ông vào tay tôi.”

Chu Lăng Vân đấm một quyền lên tường, xung quanh vô số vết nứt.

“Nói như vậy, để thấy giờ tôi và ông đã là đồng minh, chúng ta cùng chung kẻ địch, là Bạch Lạc Nhân. Cậu ta giờ đang lái phi cơ chạy trốn rồi, người có thể chặn cậu ta lại, chỉ có ông.”

“Đồng minh…” Chu Lăng Vân nghe kỹ từ này,

“Đồng minh nào lại ép tôi ăn bánh bao nhúng nước tiểu của cậu?”

Cố Dương sắc mặt có chút thay đổi, giọng nói không được tự nhiên: “Việc này tôi sẽ cho ông một lời giải thích hợp lý.”

“Để tôi suy nghĩ.” Chu Lăng Vân tiếp tục ra quyền.

Nét mặt Cố Dương trầm xuống, “Từ Bắc Kinh đến Hồng Kong, cả đi lẩn về cũng mất ba tiếng, chờ ông nghĩ xong, cậu ta đã về rồi.”

“Cả đi lẩn về?” Chu Lăng Vân nhíu mày, “Nếu đằng nào cậu ta cũng trở về, vậy ngươi muốn tôi chặn cậu ta lại làm gì? Cậu nghĩ không quân chúng tôi rảnh rỗi lắm hay sao?”

Cố Dương vẫn nhẫn nại: “Ông rốt cuộc muốn thế nào mới làm?”

Chu Lăng Vân rành mạch nói, “Cơ quan quốc gia không giải quyết vấn đề cá nhân.”

Cố Dương bực tức rời đi.

“Trương đoàn trưởng, tôi cần gấp hai bộ đội phòng không, để cùng chống lại Bạch Lạc Nhân.”

“Cậu gọi thật đúng lúc, tôi sẵn có một người ở đây, cậu ta vốn ở quân khu khác gửi tới, vừa đến Bắc Kinh họp, tôi sẽ giúp cậu liên lạc.”

Để điện thoại xuống, Cố Dương trong lòng hừ lạnh một tiếng, ông trời cuối cùng cũng mở mắt.

Sớm biết tới nước này… Cố Dương nhìn qua cửa phòng thẩm vấn, trong ánh mắt đầy sự thù hận, Chu Lăng Vân, ông cứ chờ xem!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.