Thượng Ẩn - Phần 2

Chương 99: Bàn bạc chi tiết hôn lễ



Editor: Chris Nguyen

"Ôi chao, như thế nào lại trở thành cậu cưới tôi?" Cố Hải châu mày, "Tôi ngay cả sính lễ cũng đã dâng, ba-mẹ cũng đã gọi, nói như thế nào cũng nên là tôi cưới cậu chứ!"

"Cậu bớt khoác lác chút đi!" Bạch Lạc Nhân bộ dạng khiêu khích biểu tình nhìn Cố Hải, "Đừng cho là tôi uống nhiều rồi nên cái gì đều không nhớ rõ, đêm đó tôi hỏi cậu có thể gả cho tôi không, cậu rõ ràng đã đáp ứng."

Cố Hải lúc này cãi lại, "Cậu uống nhiều rồi còn có thể ghi nhớ mọi việc, tôi uống nhiều rồi nhưng cái gì cũng không nhớ rõ, ai biết lúc ấy cậu có nhân cơ hội lừa gạt tôi hay không? Nhưng tôi nói cho cậu biết, lúc thần trí mơ hồ tất cả hiệp nghị đã ký đều vô hiệu, huống hồ gì chỉ là giao ước bằng miệng."

Bạch Lạc Nhân hai hàng lông mày đảo dựng đứng, "Dù cho ngày đó lời hứa hẹn là vô hiệu, cũng chỉ có thể là tôi cưới cậu! Tôi đường đường là một người quân nhân, cấp dưới nhiều vô số kể, làm sao có thể khuất phục gã cho một thương nhân như cậu?"

Cố Hải đối mặt Bạch Lạc Nhân khiêu khích lơ đểnh.

"Cậu đường đường là một người quân nhân, không khuất phục gã cho tôi, sao lại có thể khuất phục ở dưới thân thể của tôi mà kêu la phóng đãng? Tối hôm qua không biết là người nào có cốt khí quân nhân, lại cầm “lão nhị” của tôi cọ cọ a! Chồng*, chồng ơi, tiến vào nhanh một chút đi, em không chịu nổi..." Cố Hải khoa trương bắt chước.

(*Nguyên văn hán-việt là ‘Lão công’)

"Cậu cút cho tôi! !" Bạch Lạc Nhân trực tiếp húc đầu, đánh tới, "Ít nói năng lung tung đi cho tôi, tôi gọi cậu là chồng khi nào?"

Không biết vì sao, "Lão công" hai chữ này từ miệng Bạch Lạc Nhân phát ra, so với Vĩ ca* còn mạnh mẽ hơn nhiều. (*‘Vĩ ca’ là thuốc Viagra dành cho phái mạnh ^^). Cố Hải mỗi khi nghe xong đều ngứa ngáy trong lòng, khó có thể hình dung một loại cảm giác kỳ diệu, đặc biệt như vậy. Vì vậy, dù bị trúng vô số cú đấm, Cố Hải vẫn bá đạo mà đem Bạch Lạc Nhân ôm vào lòng ngực, cười xấu xa đem tay Bạch Lạc Nhân đặt vào đũng quần mình.

"Bảo cậu chớ có chọc tôi, cậu xem, mới nói đó đã khiến tôi phải nhắc lại."

Bạch Lạc Nhân quả thực đối với Cố Hải hết nói nỗi rồi, đêm hôm qua hai người trò chuyện rất đứng đắn, trò chuyện sách lược ứng đối nháo động cả phòng, hưng phấn chiến đấu cho tới nửa đêm. Lúc này mới vừa dậy, còn chưa nói hai câu nghiêm chỉnh, thằng nhãi này lại kéo đề tài thành ra sai lệch.

"Hai ta có cần đi kiểm tra tiền hôn nhân hay không? Tôi hoài nghi cậu mắc chứng không thể tiết chế." Bạch Lạc Nhân nói.

Cố Hải cười dùng râu cọ cọ vào cổ Bạch Lạc Nhân, "Tôi cũng không biết vì sao, nhìn thấy cậu liền muốn ‘làm’ cậu."

Bàn tay to của Bạch Lạc nhân hung hăng đập lên đỉnh đầu Cố Hải, mặt lạnh nói: "Nói vào việc chính trước đi."

Cố Hải không nói một lời.

Bạch Lạc Nhân sắc mặt tối đen liếc Cố Hải, "Ít bĩu môi cho tôi, bĩu môi cũng không ích gì!"

Cố Hải không thể làm gì khác hơn đành đem lực chú ý quay lại.

Bạch Lạc Nhân vẫn nói như cũ, chuyện đón dâu là của cậu ấy.

Cố Hải lần này thay đổi giọng điệu, "Cậu xem việc đón dâu có gì tốt hả? Cậu làm một tân lang, đến nơi phải chịu làm khó làm dễ. Nhét bao tiền lì xì phải thật tốt, ngộ nhỡ cậu không chịu đựng nỗi, lại khiến nhiều quan quân đánh giá thấp cậu! Loại việc bẩn này cứ giao cho tôi làm không được sao, tôi da mặt dày quen rồi, đối với những yêu cầu ác tâm đều có thể chịu đựng được."

"Bớt đi!" Bạch Lạc Nhân không thèm nghe Cố Hải lừa dối, "Không cần làm ra vẻ suy nghĩ cho tôi, trong lòng tôi năng lực chịu đựng rất mạnh! Thay vì vậy, cậu hãy quan tâm lo nghĩ cho chính mình kìa! Trả lễ đón dâu thế nào? Cậu bên kia mà có thể tìm được ba người con trai, tôi liền phục cậu! Đội hình nương tử quân* phải còn độc thân, dáng vẻ xinh đẹp đồng nhất, cậu từng nghe nói qua tân lang mang theo phù dâu mập bự khổng lồ liền bị từ chối đón dâu chưa hả?"

(* Đội phụ dâu, bưng tráp bên họ nhà gái gọi là ‘nương tử quân’)

"Cậu không hiểu rồi." Cố Hải còn đang liều chết chống đỡ, "Cậu suy nghĩ một chút đi, đội phù dâu dễ bị làm khó dễ, hay đám phụ rể dễ bị làm khó dễ? Đương nhiên là phụ rể! Nếu như tôi mang theo một đám mỹ nữ đón dâu, cậu phía bên kia quan binh khẳng định sẽ phát rồ phát dại mà mở cửa ra; ngược lại, nếu cậu muốn đón dâu, phù dâu bên tôi khẳng định sẽ đem cậu vào chỗ chết, binh lính chắc chắn không đối phó được nữ nhân, làm không tốt cậu cũng không cưới tôi đi được."

Bạch Lạc Nhân vung tay vẫy vẫy, "Cưới không được tôi cũng không cần, người nào thích người đó lấy."

"Cậu nói cái gì?" Cố Hải tức giận cơ hồ muốn đấm vào hốc mắt Bạch Lạc Nhân.

Bạch Lạc Nhân cười vang nhanh chóng trốn tránh, hai người náo loạn một trận, đến cuối cùng cũng dừng lại, quyết định vận khí định thắng bại*.

(*ý là chơi oẳn tù tì)

"Kéo búa bao!"

Hai người lần đầu tiên đều ra búa, lần thứ hai, Cố Hải tiếp tục ra búa, Bạch Lạc Nhân ra bao.

Bạch Lạc Nhân nhảy cẫng hoan hô.

"Ba ván thắng hai!" Cố Hải xấu tính nói.

Ba ván thắng hai thì ba ván thắng hai, Bạch Lạc Nhân lần này lại vẫn thắng.

Lông mày rậm của Cố Hải nhướng lên khiêu khích một cái, "Năm trận thắng ba!"

"Cút!" Bạch Lạc Nhân giận, "Sao lại có người xấu tính như cậu?"

Cố Hải ưỡn ngực nghiêm mặt lết tới, nắm tay của Bạch Lạc Nhân, tâm tình hòa nhã mà năn nỉ: "Như vậy đi, hai ta chẳng phân biệt được ai rước dâu, mỗi người nghênh rước một lần, cậu thấy thế nào?"

Cố Hải vừa nói như vậy, Bạch Lạc Nhân chăm chú suy tư một chút. Để Cố Hải làm tân nương chờ rước dâu, nói thật cũng có chút không hiện thực, dù sao điều kiện gia đình cũng không kém, thậm chí so với mình còn tốt hơn, không lý nào lại để con xuất giá. Nhưng nếu để Bạch Lạc Nhân xuất giá, Bạch Lạc Nhân cũng không vui, gia đình cũng không vui.

"Được, vậy cứ như thế."

Hai người một đập tay một cái, chuyện này thương lượng hoàn tất, hoa thượng một câu.

"Tiếp theo, vẫn còn một vấn đề." Bạch Lạc Nhân thần sắc chuyên chú nhìn cuốn sổ nhỏ, "Chúng ta thảo luận một chút, trên tiệc cưới chúng ta tặng gì, tôi không muốn phát kẹo mừng, tôi cho rằng phát kẹo mừng nên làm lúc bắt đầu."

Cố Hải nhìn Bạch Lạc Nhân ánh mắt chợt lóe lên, tinh ranh lộ ra vài phần cẩn trọng, dáng vẻ suy tính đó thật làm động lòng người, nhịn không được đưa tay lên khuôn mặt cậu ta mà nhéo một cái.

"Cư xử thật hiền lành!"

Không có dấu hiệu một tiếng rống nào, Cố Hải bị dọa đến vội vã rút tay nhanh trở về.

Bạch Lạc Nhân đột nhiên nhớ tới cái gì, khóe miệng lộ ra một nụ cười tà ma.

"Hay là phát cho mỗi người một túi thịt vị dương vật."

Nói xong, phình bụng cười to, Cố Hải gương mặt tuấn tú chợt tối sầm, bật người nhào tới giày xéo Bạch Lạc Nhân, Bạch Lạc Nhân tiếp tục cười to, cười đến cuối cùng đều rã rời, nằm sấp vào con trai của Cố Hải chậm rãi mà hít thở.

Cố Hải lấy tay vỗ một cái vào mông căng tròn của Bạch Lạc Nhân, giả vờ giận dỗi hỏi: "Cười đủ chưa?"

Bạch Lạc Nhân quay đầu, lại vừa nở nụ cười khanh khách.

Cố Hải tức giận nghiến răng, "Cậu cứ trông cậy vào cái chuyện cười này mà sống cả đời đi!"

Chờ Bạch Lạc Nhân tâm tình ổn định lại, Cố Hải đột nhiên có một linh cảm.

"Chúng ta phát cho mỗi người một túi heroin đi*!" (*Hải-Lạc-Nhân = He-ro-in)

.................

Bạch Lạc Nhân khóe miệng giật một cái, "Cậu phát được sao?"

"Dĩ nhiên không phải chất độc hại thật, chỉ là đánh dấu trên bao bì như vậy thôi."

Bạch Lạc Nhân suy nghĩ một chút, "Như thế rất sáng tạo, bất quá trước đó cùng ngành công an báo trước một tiếng, đừng để đến lúc đó hôn lễ hoàn thành, hai ta đều đi vào nhà tù."

"Yên tâm đi, việc này tôi khẳng định không bỏ xót được."

"Tạm ổn rồi, còn gì nữa không..." Bạch Lạc Nhân dùng nắp bút khều nhẹ vào mũi Cố Hải, "Việc bố trí hội trường, chờ tôi tham quan xong sân bãi sẽ thảo luận lại."

Cố Hải gật đầu, trong mắt lấm tấm ánh nhìn dâm dục.

"Vậy chúng ta nên làm chính sự chưa?"

"Chính sự?" Bạch Lạc Nhân buồn bực, "Chúng ta còn có chính sự gì chưa bàn sao?"

Cố Hải vừa thấy Bạch Lạc Nhân đã quên, liền hung hãn đè Bạch Lạc Nhân vào quần.

"Đừng làm rộn, đừng làm rộn." Bạch Lạc Nhân dùng sức giãy, "Lát nữa còn phải đi thăm ba mẹ tôi nư...... đừn..g......." Miệng thật sự đã bị chèn ứ nghẹn.

Bạch Hán Kỳ và thím Trâu đang ở nhà thử y phục, trong ngăn kéo tất cả y phục đều đã lấy ra hết, thật một dịp quan trọng đang đến, mà lại thiếu một bộ y phục thích hợp.

"Không được rồi..." thím Trâu nhìn vào gương lắc đầu, "Bộ y phục này của tôi có phải quá trắng không hả?"

Bạch Hán Kỳ cầm một dây dưa chuột dài nửa thước, ở bên cạnh mà loay hoay cắn hăng hái, căn bản không nghe được thím Trâu đang nói cái gì.

"Lão Bạch a! Hỏi ông đó!" Thím Trâu lại lập lại một lần.

Bạch Hán Kỳ vẫn thờ ơ như trước.

Thím Trâu sãi bước đi tới, một tay lấy quả dưa leo trong tay Bạch Hán Kỳ ném xuống đất, cả giận nói: "Mỗi lần nói chuyện với ông, ông đều không nghe được! Cái lỗ tai còn ở trên đầu ông làm gì hay hỏng rồi, nhéo xuống đi!"

Bạch Hán Kỳ cười hắc hắc hai tiếng, "Nếu có thể nhéo xuống, tôi đã sớm nhéo xuống!"

Thím Trâu nhanh chóng tức giận đến không còn hiền lành nỗi, y phục vốn chật, cứ như thế mà thở hổn hển, nút thắt trên bụng bị kéo căng đứt phựt ra hai bên. Thím Trâu sắc mặt quẫn bách, nhanh chóng quay về phòng ngủ tìm y phục khác, trong lòng niệm lẩm bẩm: Nguy thật, may là ở nhà thử trước một chút, nếu như trên hôn lễ xuất hiện sự tình này, thật đúng là mất mặt.

Đổi xong y phục quay lại, thấy Bạch Hán Kỳ lại đem dây dưa leo nhặt lên ăn.

Lúc này mặt đen sậm, "Tôi đã nói ông bao nhiêu lần rồi? Cái gì rơi xuống đất thì không được ăn, con nó cho ông nhiều tiền như vậy, giữ lại để làm chi a?"

"Tiễn nhiều hơn nữa cũng không thể phung phí a! Sàn nhà chúng ta điều không phải mỗi ngày đều lau sao?"

Bạch Hán Kỳ là từ cuộc sống khổ cực mới có được ngày hôm nay, luôn luôn khởi xướng cần kiệm tiết kiệm, nếu ông biết Cố Hải để cầu hôn con ông, mà đưa nhiều tiền như vậy, khẳng định sẽ thoả đáng phủ quyết cửa hôn sự này.

Hai người đang ầm ĩ, Bạch Lạc Nhân và Cố Hải đẩy cửa đi vào.

"Nói gì mà náo nhiệt như thế?" Cố Hải cười hòa nhã hàn huyên, "Con ở hàng hiên đã nghe thấy tiếng của hai người."

Bạch Hán Kỳ quay nhìn Cố Hải than khổ, "Ba đem dưa leo rơi trên mặt đất nhặt lên ăn, thím con liền mắng ba."

Cố Hải cuối cùng cũng biết tác phong vệ sinh của Bạch Lạc Nhân là di truyền từ đâu, có điều sự tình phát sinh ở trên người cha vợ, vậy thì nên tránh không bàn đến

"Chỉ cần sàn nhà sạch sẽ, nhặt lên ăn cũng không có gì, không sạch sẽ, ăn rồi không phải sẽ bệnh sao!"

Bạch Lạc Nhân ở bên cạnh thọc Cố Hải một chút, hạ giọng cảnh cáo nói, "Lần sau tôi nhặt gì đó rơi dưới đất lên ăn, cậu không được mắng tôi nữa!"

"Cậu không được!" Cố Hải bật người thay đổi giọng nói, "Cậu dám nhặt một lần nữa xem!"

Mẹ nó!... Bạch Lạc Nhân trong lòng đáp trả một câu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.