Thông tin truyện

Thương Ấn

Tác giả:

Thể loại:

Ngôn Tình

Nguồn:

DĐ Lê Quý Đôn

Trạng thái:

Full

Thương Ấn

Đánh giá: 10.0/10 từ 1 lượt
Converter: Ngocquynh520
Editor: HuyềnPhong
Beta: LinhLinh, Tiểu Vân

Thật đáng ghét! Vì sao yêu một người lại khó khăn đến như vậy?

Cô không sợ làm trái ý trời, một kiếp rồi lại một kiếp không ngừng tìm kiếm.

Để mỗi lần gặp lại cô đều nhận được kết quả đáng thất vọng khi lần lượt mất đi cơ hội cô và anh được ở bên nhau.

Lần này cô cần phải cố gắng hơn nữa, trở thành một nữ thư ký đắc lực mà anh không thể thiếu được.

Cô không những can tâm tình nguyện chia sẻ những lo âu phiền muộn của anh mà còn sẵn sàng cống hiến sức lực vì anh.

Chỉ hy vọng anh có thể hiểu rằng cô rất nghiêm túc cũng như cố chấp trong việc giữ mối tình giữa hai người qua nhiều kiếp trước.

Không ngờ cô đánh đổi nhiều thứ đến vậy thế nhưng chỉ nhận được tấm thiệp kết hôn của anh, mà từ đầu đến cuối cô dâu chưa bao giờ là cô.
……………

Nếu ông trời có mắt, cô tình nguyện hy sinh mọi thứ cũng muốn có được anh.

Không cần biết anh có tin vào tình yêu của cô hay không, có tha thứ cho sự phản bội và bày mưu tính kế của cô hay không.

Cô không tiếc bán linh hồn cho quỷ dữ, hóa thân thành một người phụ nữ xấu xa.

Trước hết, cô bày mưu để có được thân thể anh, sau đó nghĩ biện pháp để lấy trái tim anh.

Cho dù thương tích đầy mình cô cũng muốn kéo anh cùng nhau trầm luân.

Chỉ là cô khăng khăng cố chấp làm theo ý mình, để rồi cuối cùng chỉ mang đến cho anh thương tích cùng khốn khổ.

Nếu như giữa cô và anh cứ nhất định có duyên không phận, vậy… cô sẽ buông tay để anh được hạnh phúc.

Gió lạnh vẫn tiếp tục thổi, cơn mưa phùn rả rích, sấm chớp chợt lóe rồi lại xẹt ngang qua bầu trời, tiếng sấm ầm ầm vẫn không ngớt bên tai, lúc này những con đường trở nên mù mịt.

Mặt đường giờ đầy bùn lầy, khiến cho bước đi của con người khó khăn, chỉ cần không chú ý có thể sa hố trượt chân té ngã ngay lập tức.

Côn trùng im lặng ẩn mình dưới tán lá xanh, trong rừng, chim chóc cũng trốn ở trên cây, dùng cành lá che thân, đồng thời các loài động vật cũng co rúm giữa bụi cây, chờ đợi trận mưa to này sớm ngừng.

Trong không gian tối tăm này chỉ nghe rõ tiếng nước mưa rơi tí tách, bao trùm lên nó là sự nguy hiểm làm con người ta sợ hãi.

Phía trước tối đen như mực, đưa tay ra không thấy được năm ngón, những cành khô lay động theo gió phát ra tiếng va chạm khiến người ta run sợ.

Bỗng chốc, một tiếng kêu phá vỡ không gian tĩnh mịch nơi đây, trên cây, lũ chim không biết vì lí do gì mà bay tán loạn, khiến cho không khí trong rừng càng trở nên u ám.

Những tiếng xé gió thỉnh thoảng lại vang lên, cành lá theo gió càng lay động mạnh, tiếng xào xạc chẳng khác nào muốn đuổi người khỏi nơi đây, khắp nơi tràn ngập sương mù khiến nơi đây trở nên đáng sợ.

Trong đám sương mù này thấp thoáng bóng người di chuyển, giống người lại không phải là người, khó có thể dùng từ ngữ diễn tả cảm giác kinh hoàng tột độ lúc bấy giờ.

Đến cuối bìa rừng vẫn là không khí lạnh băng, khiến người ta không ngờ nhất chính là cuối rừng lại có một vực sâu giáp với biển.

Phía chân trời âm u, từng trận gió mạnh thổi ào ạt, các con sóng cuộn trào mãnh liệt lần lượt thi nhau vỗ vào vách núi khiến bọt biển vỡ tung, một lần lại một lần chẳng khác nào mong muốn được chạm đến bầu trời, càng vỗ lại càng cao.

Những con sóng liên tục vỗ vào vách đá khiến con đường trở nên ướt nhẹp, chỉ bước nhẹ trên con đường này cũng dễ dàng để lại dấu chân.

Trong sương mù bao phủ dày đặc cả núi rừng, có bước chân lảo đảo đang bước thật chậm, một bóng dáng bé nhỏ dần xuất hiện, tiếng bước chân cũng trở nên rõ ràng.

Lúc đầu còn tưởng rằng ma quỷ nào đó, cho đến lúc bóng người kia đi ra khỏi rừng cây hướng về phía vách đá đi tới, hình ảnh một cô gái cuối cùng cũng hiện ra rõ rệt.

Đôi gò má tái nhợt, cặp mắt vẫn còn ướt nước mắt ẩn chứa sự tuyệt vọng, cô gái bước những bước chân siêu vẹo, trên mình là bộ đồ cưới màu đỏ thắm dính đầy bùn đất, thân thể mỏng manh yếu đuối giống như có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào, trên mặt sợi tóc đen nhánh tán loạn, vẻ tiều tụy hiện rõ.

Từng trận gió lạnh buốt liên tiếp thổi tới, nàng vẫn tiếp tục đi về phía sườn đồi, bởi vì trái tim đã chết, đau đớn, tuyệt vọng, dường như chẳng nhìn thấy cảnh vật xung quanh, đến cả những âm thanh hỗn tạp cũng không nghe thấy.

Thân thể yếu đuối đứng thẳng trên vách núi, vẻ mặt bi thương thảm thiết, đôi mắt đẫm lệ ngắm nhìn biển rộng.

Nàng nhìn biển rộng không có điểm dừng, nó xa đến khiến nàng vươn tay cũng không chạm tới phía chân trời kia, nước mắt chảy không ngừng, đau lòng đến tột độ.

“Nhạc ca ca………”.

Nước mắt không biết đã chảy bao nhiêu ngày, hai mắt nàng hằn lên tia máu, bờ môi với vết máu chói mắt khẽ run rẩy, trong lòng nàng đang ẩn nhẫn nỗi thống khổ bi đát.

“Nhạc ca ca………”.

Lòng của nàng thật đau, cổ họng giống như bị bóp chặt, mỗi một lần thở đối với nàng cũng trở nên khó khăn.

Không còn thấy người, nàng cũng không còn được thấy hắn ………

Bất lực quỳ trên đống bùn sình, nàng tuyệt vọng nhìn về nơi xa.

Nàng không phải con chim trên bầu trời, không thể bay qua biển lớn/bầu trời bao la này đến bên hắn, ở bên cạnh hắn nửa đời còn lại, nàng càng không phải là con cá nhỏ vô lo vô ưu, không cách nào bơi qua biển khơi sâu thẳm này, nhưng cho dù phải trả giá bằng tính mạng, nàng cũng muốn chạy tới bên hắn, đem thi thể của hắn mang về để cho hắn biết nhà ở nơi đâu.

“Chàng nói sẽ trở lại…………………..Chàng đã đồng ý Nguyệt Ngân……….sẽ trở về…………”.

Lúc chàng trở về cũng là ngày chàng lấy ta……………..

Vậy mà ngày đấy lại thật lâu………………. Ta nghe phụ thân nói, cuộc chiến tranh lần này không một năm thì cũng nửa năm sẽ không kết thúc.

Không! Chỉ cần nghĩ đến ngày chàng trở lại cưới ta, ta trở thành con dâu của Thương gia, trở thành thê tử của chàng, ta sẵn sàng chờ đợi. Bởi nó đáng giá!

Nó thật sự đáng giá? Ta nói, tốt nhất chàng hãy cưới ta trước khi chàng đi, nói không chừng đến ngày chàng trở về, sẽ có ta, có mẹ chàng, còn có một đứa bé đáng yêu nghênh đón chàng!

Bé ngốc! Nếu Mộc tướng quân biết nàng có ý nghĩ như vậy nhất định sẽ tức giận đến nhéo lỗ tai của nàng.

Không đâu! Phụ thân là người hiểu rõ Nguyệt Ngân nhất, phụ thân nhất định sẽ không làm tổn thương ta/Nguyệt Ngân.

Nàng đấy, sắp trở thành thê tử của ta rồi vậy mà tính tình sao vẫn cứ trẻ con như vậy, thật không biết đến lúc đấy ta phải chịu bao nhiêu khổ cực đây.

Không khổ cực, không khổ cực, sau khi trở thành thê tử của Nhạc ca ca, Nguyệt Ngân sẽ cố gắng chăm lo việc nhà, hiếu thuận với mẹ chồng, trở thành thê tử đảm đang giỏi nội trợ của chàng.

Nàng đừng có nói cho vui xong rồi để đấy nhá!

Sẽ không mà! Phụ thân nói rồi, cuộc chiến tranh này đáng đánh, nếu giành thắng lợi, không chỉ mang lại cuộc sống an lành mấy chục năm cho dân chúng, mà phụ thân còn tâu lên hoàng thượng về chiến công của chàng, đến lúc đó sẽ phong chàng thành Phó tướng mà Nguyệt Ngân thì sao, dĩ nhiên sẽ là phu nhân Phó tướng rồi, danh phận này thật là mát mặt.

Muốn thế nàng phải mau mau học thành tài thi, thư, lễ, nghĩa, cùng nữ công đi! Đừng thừa dịp ta không có ở đây lại chạy tới sau núi bắt dế chơi đến quên trời đất.

Sẽ không mà, Nguyệt Ngân sẽ không ham chơi như thế nữa.

Được rồi, chờ ta đi lính thắng trận trở về sẽ nhìn xem tiểu nương tử của ta cố gắng ra sao.

“Chàng lừa ta, chàng nói sẽ trở lại………”. Nhưng kết quả là đến cuối năm, chiến sự thất bại.

Phụ thân của nàng vì cứu toàn quân mà bị chém đầu, mọi người trong Mộc gia đều bị bắt, chỉ còn mỗi nàng…… Bởi nàng ham chơi, chạy đến sau núi mà may mắn thoát chết, nha hoàn của nàng Tiểu Cúc vì cứu tính mạng nàng, đã ngụy trang thân phận của nàng, trợ giúp nàng chạy trốn tới Thương phủ. Thương di vì muốn cứu nàng, là huyết mạch cuối cùng của Mộc gia, mà ngay cả tước vị Nhạc ca ca cũng bị tịch thu, còn nàng đang trên đường chạy trốn, không có nơi nương tựa, lặn lội vạn dặm, cứ phải trốn trốn tránh tránh.

“Chàng nói sẽ trở lại, tại sao giờ lại để ta một mình?”. Nàng nghẹn ngào khóc, thật đáng giận, thật oan ức, thật hận tất cả mọi chuyện.

“Nhạc ca ca…………….”. Cứ ngỡ rằng nàng có thể mong ngày hắn quay trở về, ai ngờ………. Ai ngờ ngay lúc phụ thân bị bắt, Nhạc ca ca cũng bị bắt theo.

Nghe nói chỉ vì muốn giữ giao ước với nàng, mỗi ngày hắn đều chịu nghiêm hình tra khảo, chịu mọi lăng nhục, nghe nói từng lớp da của hắn đều bị tróc vậy mà hắn vẫn cố nhẫn nhịn đau đớn, nghe nói vì hắn và phụ thân đã giết đại tướng quân bên đối phương cho nên bọn họ bị nhận cực hình, nghe nói cuối cùng hắn bệnh, bệnh rất nặng, cho dù khổ sở nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, cuối cùng đến ngày Triều cũ đầu hàng Triều mới lên thay cũng là ngày bệnh tình hắn trở nên nguy kịch, mãi mãi rời khỏi trần gian.

“Nhạc ca ca, chàng trở lại bên cạnh Nguyệt Ngân……. trở lại………….”.

Nàng mất đi người thân, mất đi tất cả, mất đi người yêu, chỉ còn lại một mình nàng, cái gì nàng cũng đều không còn.

“Ông trời! Vì sao lại không công bằng như vậy? Nguyệt Ngân không phục, Nguyệt Ngân không cam lòng, Nguyệt Ngân thật hận”.

Áo quần nàng dính bùn lầy, nàng làm như không thấy, trong lòng là oán hận và không khuất phục, không cách nào hướng trời cao bày tỏ, cũng không có chỗ để nàng có thể trút giận.

Mộc gia làm sai cái gì? Cha của nàng làm sai cái gì? Chẳng phải vì lo cho dân chúng sao? Thương gia làm sai cái gì? Chẳng phải mong dân chúng được hạnh phúc sao? Lòng hướng về muôn dân thì có ý nghĩa gì?

Người đời thường nói: Người làm gì, trời đều thấy. Ông trời nhìn cái gì? Ông thấy cái gì? Lẽ nào ông đang nhắm mắt sao? Ông có nhìn thấy hay cảm nhận được nỗi khổ cũng như oán hận của nàng hay không?

“Nhạc ca ca………”. Chậm rãi đứng dậy, ngắm nhìn về nơi xa, cặp mắt trống rỗng dần mất đi hy vọng cùng khát vọng, thân thể yếu đuối trở nên run rẩy, khuôn mặt chỉ còn tuyệt vọng.

“Mau tìm, nghe nói tiểu thư Mộc gia trốn ở chỗ này”.

“Mau bắt nàng ta lại, bắt được nàng ta đưa đến nha môn là có thể lấy được tiền thưởng rồi, chỉ cần bắt được là mùa đông năm nay chúng ta có thể sống đỡ khổ hơn rồi”.

Phía sau truyền đến tiếng ầm ĩ ngày càng nhiều, tiếng nói càng lúc càng lớn, cùng với bước chân dồn dập lộ rõ vẻ phấn khởi.

Người dân vô tâm, một lòng lo lắng cho dân chúng.... ....... A! Thật đúng là người dân vô tâm, một lòng vì dân chúng.

Thế mà giờ phút cuối cùng này, những con người kia, những con người từng hưởng lợi từ cha nàng, từ Nhạc ca ca vì cái lợi trước mắt mà trở nên ích kỷ.

Làm nhiều việc như vậy rốt cuộc vì cái gì chứ? Được cái gì?

Đôi môi bị cắn đến bật máu, nàng không cam lòng, nắm chặt hai quả đấm lạnh lùng cười, mùi vị khổ sở lan tràn trong lòng.

“Ông trời bất công, Nguyệt Ngân không phục.... ....... Ông nghe thấy không? Nguyệt Ngân ta không phục!”.

“Ở chỗ này, Mộc Nguyệt Ngân ở chỗ này”. Nam tử mặc áo thô xuất hiện phía sau nàng, vội vàng hét lớn.

Không! Ý thức dần khôi phục, từ từ xoay người lại, cặp mắt cô gái lạnh lùng mang theo oán hận trừng mắt nhìn tên nam tử kia, trong lòng nở nụ cười lạnh: “Muốn bắt được ta? Ta đường đường là con gái của Mộc Tướng quân, làm sao ta có thể vì lợi ích riêng tư của bản thân các ngươi mà cho phép các ngươi bắt ta trở về lĩnh thưởng? Muốn bắt ta trở về lĩnh thưởng cũng phải thử xem các ngươi có bắt được hay không?”.

Tất cả những bi thương và thống khổ này là ai đem đến cho nàng?

Đấy là ông trời thật bất công!

Đúng thế, là do ông trời hết!

Nàng bất lực chống cự với số mệnh, bất lực đối đầu với những kẻ lòng lang dạ sói này, dân chúng vong ân phụ nghĩa, nhưng là ít nhất.... ......... Nàng thà được chết trong tôn nghiêm cũng không nguyện trở thành vật phẩm hy sinh.

Không!

Nàng nở nụ cười, vẻ mặt khiến người ta phải sợ hãi.

Xoay người, trong lúc mọi người chưa kịp phản ứng nàng tung người nhảy xuống vách núi.... ........

************ Đôi lời***********

Truyện này không có tra nam, thánh nữ, chỉ có ngốc nam - ngốc nữ!

Bình luận truyện