Thượng Cung

Chương 15: Sai lầm làm thay đổi kế hoạch



Lúc mới bắt đầu, ta vẫn chưa trực tiếp đem nàng đến Chiêu Thuần cung, chỉ để nàng đứng xa xa nhìn Hạ Hầu Thần một cái. Loại chuyện này phải khiến nàng cam tâm tình nguyện mới được, trong lòng có mục tiêu, mới đem hết toàn lực theo đuổi. Tướng mạo Hạ Hầu Thần không tệ, tuy làn da hơi tái nhợt, nhưng lại có một loại khí chất cao quý tự nhiên, hơn nữa hắn là người có quyền thế, tự nhiên không giống nam tử trong dân gian, càng hơn xa vị hôn phu trước kia của nàng. Quả nhiên, nàng vừa thấy hắn, cổ trắng liền rủ xuống, mặt đỏ lên. Ta yên lòng, chỉ cần nàng ta kỳ vọng về hắn, mọi chuyện đều dễ xử lý.

Có hoàng hậu trợ giúp, ta tự nhiên biết bởi vì mùa đông năm nay hạn hán, đêm nay Hạ Hầu Thần phải đi từ ngự hoa viên đến Thanh Tâm điện, cùng các đại thần thương thảo cách chống hạn, mà địa điểm tốt nhất để Ninh Tích Văn xuất hiện chính là con đường này.

Không hẹn mà gặp hoàng thượng là phương pháp thường dùng trong hậu cung, ta chẳng qua chỉ rập khuôn theo mà thôi. Phàm là chuyện liên quan đến Hạ Hầu Thần, không hiểu sao ta lại cảm thấy sợ hãi. Tâm tư hắn khó lường, tuy không phải minh quân, nhưng cũng không phải là hôn quân háo sắc, nếu như không cẩn thận đụng phải vảy rồng của hắn, thì vận mệnh khó lường.

Ninh Tích Văn cũng không để ý đến những chuyện khác, bộ dáng tràn đầy lòng tin, cứ như hoàng thượng vừa thấy nàng, nàng liền lập tức trở thành phi tử được yêu chiều nhất hậu cung. Thấy bộ dáng này của nàng, ta càng thêm lo lắng. Nàng chưa thấy bộ mặt thật của Hạ Hầu Thần, chỉ thấy ngoại hình hắn dễ coi, còn là cô gái ngây thơ, đương nhiên không biết sợ. Ta dặn đi dặn lại chỉ đổi lấy sự nghi ngờ của nàng, “Tỷ tỷ, muội vào cung rồi, đương nhiên là sẽ giúp đỡ người trong nhà…”

Ta dở khóc dở cười, nàng không biết trong cung nguy hiểm thế nào, lại cho rằng ta sợ nàng tranh thủ tình cảm với ta.

Ta đành nói: ” Con đường này là do chính muội lựa chọn, đến lúc đó, nếu có gì bất trắc, hy vọng muội đừng oán trách tỷ là được.”

Ninh Tích Văn trải qua một phen suy sụp, hiểu chuyện hơn rất nhiều. Năm xưa lúc đại nương giao chúng ta cho quan binh chạy trốn một mình, nàng cũng đã hiểu lý lẽ, thấy ta không tính toán hiềm khích trước kia vẫn đối xử với nàng như thế, có phần cảm động, nói: “Tỷ tỷ, muội sẽ không quên ân tình của tỷ, không ngờ tỷ không tính toán hiềm khích trước kia vẫn đối tốt với muội.”

Ta khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên cảm giác hổ thẹn, lại giúp nàng xem xét trang phục từ trước ra sau. Hôm nay nàng mặc một chiếc váy lụa mỏng màu ráng chiều, trên người là áo ngắn màu xanh lá mạ, chải búi tóc Vọng Tiên(1), chuồn chuồn ngọc tím cắm trên đầu hơi hơi rung động, dưới ánh đèn có vẻ tươi mát, lịch sự tao nhã. Chiếc váy lụa mỏng màu ráng chiều này, là do ta kêu Khổng Văn Trân đặc biệt chế tạo, dùng tơ tằm tốt nhất và kim tuyến dệt ra hoa vân chìm hình mây trôi, lại dùng bản in hoa ấn xuống tạo ra hoa văn nhàn nhạt, màu sắc chẳng hề diễm lệ, nhưng lại có một ưu điểm: dưới ánh trăng chiếu rọi, bộ y phục này như hòa quyện cùng ánh trăng mông lung, người nào mặc nó, giống như ánh trăng lồng trên thân hình, đẹp không sao tả xiết.

Nàng đã là vai chính, hôm nay trang phục của ta liền tùy ý một chút, chỉ cần làm việc cho thuận lợi. Nếu như hoàng thượng gặp được nàng, ta liền nhanh chóng ẩn thân, không để cho bất kỳ người nào phát hiện.

Đêm đó ánh trăng như nước, Tích Văn ăn mặc chỉnh tề đứng ở dưới tàng cây quế, váy lụa mỏng màu ráng chiều nổi bật dưới ánh trăng, mơ hồ phát ra ánh sáng mờ ảo, tựa như tiên tử trên cung trăng. Ta khôi phục một chút lòng tin, thầm nghĩ mỹ nhân như vậy, nếu như Hạ Hầu Thần còn không hài lòng, không biết nữ tử như thế nào mới khiến cho hắn vừa lòng đây.

Việc này không tiện mang theo những người khác, để hoàn thành mục đích, ta sai Tố Khiết đi ra ngoài, cùng Ninh Tích Văn ngồi chờ trong thạch đình. Gió đêm tuy lạnh, nhưng chúng ta mang theo hai cái áo khoác choàng ở trên người, cũng không cảm thấy quá giá rét. Tinh thần Ninh Tích Văn vẫn hưng phấn, tràn đầy mong đợi, ta lại thấy mỏi mệt vô cùng, chỉ mong chuyện này xong xuôi nhanh một chút, sau đó trở về ngủ một giấc. Qua một lúc lâu, mới nhìn thấy từ bên kia ngự hoa viên có ba ngọn đèn lồng lắc lư đi tới đây, ta vội nói: “Muội muội, chuyện tiếp theo, phải trông vào muội đó.”

Nàng tinh thần bất định gật gật đầu. Ta dùng đá lửa châm đèn lồng trong tay, đưa cho nàng, ra hiệu nàng đi trước một mình. Nàng cầm đèn đi vài bước, từ phía sau lưng trông tới, lại thấy bước chân nàng bủn rủn, hơi run rẩy. Ta thầm mắng một tiếng, ở nhà thì kiêu ngạo cỡ nào, đúng là bùn loãng không thể trát tường!

Ta vội đi lên vài bước đuổi kịp nàng, dặn dò: “Muội muội, hoàng thượng cũng chỉ là người phàm, nếu muội muốn tiếp cận hắn, thì phải áp dụng mọi thủ đoạn. Đã tới nước này, muội cũng không thể lui nữa.”

Dù đôi môi nàng đang run run, vẫn khẽ gật đầu với ta.

Ta nới lỏng tay nàng, thầm nghĩ, thành công cũng được, thất bại cũng được, không phải chuyện ta có thể khống chế. Nếu như lần này không thành công, chỉ đành dựa vào sự tiến cử của hoàng hậu, dù gì cũng phải kéo hoàng hậu lên thuyền mới an tâm. Chợt thấy mấy cái đèn lồng kia càng ngày càng gần, nhìn thấy mấy bóng người chập chờn, một người chính giữa, mặc trường sam màu vàng sáng, ánh mắt lạnh lùng như xuyên qua lớp lớp màn đêm quét tới đây. Bắp chân ta run rẩy một trận, vội vàng cúi thấp đầu, lủi vào một con đường nhỏ định chuồn đi, vừa mới chạy vài bước, lại nghe Ninh Tích Văn kêu một tiếng: “Tỷ tỷ…”

Ta quay đầu lại, phát hiện không biết từ lúc nào Ninh Tích Văn đã ngã nhào trên đất, lồng đèn nằm nghiêng ở trên thảm cỏ, ngọn lửa liếm lấy đèn lồng, cháy bùng lên, chiếu lên chung quanh sáng trưng. Đoàn người càng bước nhanh tới, dẫn đầu lại chính là Khang Đại Vi, lớn tiếng kêu lên: “Người nào? Dám cả gan phóng hỏa tại ngự hoa viên!”

Ta quay đầu nhìn Ninh Tích Văn, trong lòng tức giận mắng đồ vô dụng, lại không thể không vòng trở về, nâng nàng dậy. Cả người nàng xụi lơ, dựa vào trên người ta, còn nói một câu, “Tỷ tỷ, thực xin lỗi, muội luôn luôn là kẻ vô dụng nhất trong nhà!”

Ta nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Muội thế nào rồi?”

“Tỷ tỷ, lúc ở Triều Nguyệt am, muội và nương bị người ta truy sát, bắp chân bị thương, hiện giờ đột nhiên cảm thấy đau đớn!”

Ta sinh lòng hổ thẹn, cũng không mắng nàng nữa, đỡ nàng lên nói: “Chúng ta đi mau.”

Ta liền đỡ nàng lủi vào một ngã rẽ, dùng sức lôi kéo, nhưng làm thế nào cũng không đi mau được. Khang Đại Vi dẫn theo vài người vòng qua, chặn chúng ta lại.

Ánh lửa từ đọn đèn cháy đã được dập tắt, nhưng càng có nhiều đèn lồng chiếu sáng lên chúng ta hơn. Khang Đại Vi giật mình nói: “Ninh nương nương, là ngài sao?”

Ta miễn cưỡng mỉm cười, khóe mắt liếc qua, lại nhìn thấy một thân ảnh màu vàng sáng đến gần, vội kéo Ninh Tích Văn quỳ xuống, trong đầu cấp tốc suy tư, tìm một cái cớ gì đó để lấp liếm. Loại chuyện này, phải diễn ra trước hoa dưới trăng, ngươi tình ta nguyện mới được. Nếu như hắn biết ta dùng quỷ kế, ngang ngược nhét nữ nhân cho hắn, không biết có phản ứng gì?

Đôi giày màu vàng đi tới cách mặt ta ba bốn bước mới dừng lại, giọng nói hơi mỏi mệt của Hạ Hầu Thần vang lên, “Ninh chiêu hoa, nàng làm cái gì ở đây?”

Giọng nói hắn dành cho ta vẫn trước sau như một, trước giờ chưa từng mềm mỏng, bất luận là thời điểm nào, đều lạnh buốt như lưỡi đao. Ta chẳng quan tâm nhiều như vậy, nói: “Khởi bẩm hoàng thượng, thần thiếp có tội. Mẫu thân thần thiếp vừa mới qua đời, lúc bà chết thần thiếp không thể cáo biệt, cảm thấy hổ thẹn, vì vậy dẫn theo muội muội bái tế mặt trăng ở ngự hoa viên, không ngờ gặp phải hoàng thượng.”

Hạ Hầu Thần cười lạnh một tiếng, nói: “Đã là bái tế, sao không thấy hương nến tiền giấy?”

Trán ta chảy mồ hôi lạnh, nói: “Hoàng thượng, người trong cung không được bái tế lung tung, thần thiếp sao dám một mình làm bậy. Chỉ đành cùng gia muội âm thầm cầu nguyện mẫu thân trên trời có linh được bình an khỏe mạnh mà thôi.”

Hạ Hầu Thần lại cười lạnh một tiếng: “Vừa khéo vậy sao? Còn mang theo muội muội ngươi ăn mặc trang điểm xinh đẹp như thế?”

Ninh Tích Văn nghe ngữ khí của hắn, sợ đến nói không ra lời, chỉ một mực đứng bên cạnh ta phát run. Ta bị ngữ khí của hắn áp chế, đột nhiên không biết dũng khí từ đâu dâng lên, ngẩng đầu lên nói: “Hoàng thượng cho rằng chân tướng ra sao? Hay là hoàng thượng nghĩ thần thiếp mang theo gia muội chặn đường hoàng thượng? Đã hai ba tháng hoàng thượng không triệu kiến thần thiếp, thần thiếp làm sao biết hành tung của hoàng thượng.”

Ta nói vội vã một chút, ngữ khí cũng nhanh một chút, lại truyền đi thật xa trong ngự hoa viên. Sau khi nói xong, chỉ nghe chung quanh hoàn toàn yên tĩnh, lại nghe được tiếng Khang Đại Vi hít sâu vô cùng rõ ràng, mà Ninh Tích Văn sớm đã quỳ trên mặt đất run lẩy bẩy.

Ta nhìn thẳng Hạ Hầu Thần, quên cả đứng lên, cũng quên tránh né ánh mắt hắn. Chỉ thấy hắn đột nhiên cười, như hoa quỳnh nở rộ lúc nửa đêm. Ta thấy rõ ràng, lúc hắn cười lên, bên má trái có cái lúm đồng tiền như ẩn như hiện.

” Nói như vậy, nàng nhớ trẫm sao?”

Đầu óc ta trống rỗng, không hiểu ý hắn, hoàn toàn quên hắn là ngôi cửu ngũ, hỏi ngược trở lại: “Cái gì?”

Khang Đại Vi ho khan một tiếng, vì ngự hoa viên vắng lặng nên tiếng ho truyền đi thật xa. Lúc này ta mới tỉnh ngộ, vội vàng quỳ xuống tránh ánh mắt hắn, thuận thế đáp: “Thần thiếp đương nhiên là rất nhớ hoàng thượng, thử hỏi có vị phi tần nào trong cung không mong được hoàng thượng ân sủng?”

Câu này không biết lại chạm trúng cái vảy ngược *nào của hắn, hắn nổi giận đùng đùng hừ lạnh một tiếng, khiến ta bỗng nhiên cảm thấy không biết làm sao cho tốt, đột nhiên hối hận tối nay lại bày ra trò này.

* Vảy ngược: Tương truyền, rồng là động vật có thể đùa bỡn, cũng có thể cưỡi, nhưng ngay cổ của nó có một chiếc vảy mọc ngược, dài khoảng một thước. Đây chính là điểm yếu nhất của rồng, bị nắm được rồng sẽ chết, cho nên nó bảo vệ chiếc vảy này rất kỹ càng, ai vừa chạm vào liền bị nó giết ngay. Con vật tượng trưng cho vua chúa là loài rồng, ý nói hoàng đế nào cũng có một điểm không thể động vào, nếu không sẽ gặp tai họa khó lường.

(1) Búi tóc Vọng tiên:↑

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.