Thượng Cung

Chương 22: Gió lạnh thổi băng tan, hàn ý thấm lòng người



Ta thực sự khó xử. Ta là phi tử của hắn, đương nhiên việc gì cũng phải ưu tiên hắn, quan tâm hắn càng là lẽ đương nhiên, ngoại trừ điểm này, ta thật sự không biết nên làm thế nào. Từ trên mặt đất đứng lên rồi, nhưng Hạ Hầu Thần chưa mở miệng, thì ta cũng không dám ngồi xuống, chỉ ngơ ngác đứng ở trước mặt hắn, nhìn hắn nghiêm mặt một ngụm tiếp một ngụm ăn điểm tâm.

Đồ ăn có ngon cách mấy bị hắn ăn như thế chỉ sợ vào miệng cũng chẳng còn mùi vị gì.

Bếp lò vẫn cháy lách tách như cũ, trong phòng ấm áp như mùa xuân. Lan Nhược hiên vốn là nơi nuôi trồng hoa lan, đương nhiên không có lò sưởi, Khổng Văn Trân tay chân nhanh nhẹn, mùa đông vừa mới tới, đã theo kiểu dáng của Chiêu Thuần cung chế tạo một ít lò sưởi nhỏ mang đến cho ta, hơi ấm từ lò sưới truyền xuống mặt đất, lại không ngửi thấy chút mùi than nào. Gian phòng vốn đã ấm đến mức hoa xuân cũng có thể nở rộ, nhưng không khí lúc này, lại làm cho ta cảm thấy lành lạnh.

Người trong hoàng thất từ nhỏ đã được huấn luyện lễ nghi, ta vốn không nghe được tiếng nhai của hắn, nhưng lúc này, không hiểu tại sao lỗ tai ta lại thính như thế, tiếng hắn nhai nuốt lại chói tai như thế.

Từ nhỏ đến lớn, không biết ta đã lấy lòng biết bao nhiêu người, nhưng ngày hôm nay đối diện với hắn, lại thật sự không biết phải lấy lòng ra sao, trái không đúng, phải cũng không đúng, trong ngoài bất nhất. Con người này ta chẳng những không thể không lấy lòng, còn phải lấy lòng thật tốt để hắn vui vẻ thoải mái. Ta bỗng nhiên cảm thấy, sống nhiều năm, cuối cùng ta đã gặp được một vấn đề khó khăn mà trước nay chưa từng thấy. Ta luôn luôn là người càng gặp khó khăn, càng kiên trì, lúc ở cục Thượng Cung làm cung tỳ đã như thế, lúc đối mặt với thái hậu và hoàng hậu cũng là như thế, có thể nói tường vây càng cao, ta lại càng muốn chinh phục, luôn luôn có thể đạt tới mục đích ta muốn, nhưng khi ta đối mặt với Hạ Hầu Thần, ta lại chỉ có thể nhìn hắn mà ngẩn người, trong đầu trống rỗng.

Điểm tâm trên bàn ngon miệng nhưng không nhiều, hắn ăn rất nhanh, lập tức dùng xong. Ta suy tư, hắn ăn xong điểm tâm rồi thì nên làm cái gì nhỉ? Ta nên hầu hạ ra sao đây?

Suy tư nửa buổi, miễn cưỡng thốt ra một câu, “Hoàng thượng, ngài no rồi sao? Thần thiếp sai người mang tới cho ngài một chén trà tiêu thực nhé?”

Hạ Hầu Thần quay đầu liếc mắt nhìn ta một cái. Ta hối hận đến muốn cắn đầu lưỡi của mình. Trời đất chứng giám, cho tới bây giờ ta hoàn toàn không có, cũng không dám có ý nghĩ châm chọc hoàng thượng, nhưng câu nói lung tung này không biết làm sao lại nhảy ra khỏi miệng. Ta thường thầm mắng Tố Khiết và Ninh Tích Văn là bùn loãng không thể trát tường, nhưng giờ khắc này, ta cũng đâu hơn gì các nàng?

Hôm nay hắn đã khơi sáng hết thảy, xem như đã chỉ rõ phương hướng cho ta, đó là trong cung chỉ có thể đi theo hắn, dựa vào hắn, ta mới có đường ra. Ta hiểu được với tình huống hiện giờ, ta cũng chỉ có thể đi theo hắn. Ta luôn luôn thức thời, hắn là người có địa vị tôn quý nhất trong cung, ta không đi theo hắn còn có thể đi theo ai? Tuy rằng ta hiểu ý hắn, nhưng ta phải bắt đầu như thế nào đây?

Mắt thấy hắn liếc xéo một cái, ta không kịp nghĩ ngợi gì, lại buột miệng: “Hoàng thượng không cần trà tiêu thực, vậy thần thiếp hầu ngài đi dạo trên hành lang, để tiêu thực nhé?”

Đương nhiên, câu này chỉ đổi được một cái liếc mắt của hắn. Ta hối hận vô cùng, thực đúng là nói nhiều sai nhiều, chẳng thà không nói còn hơn!

Bên trong lập tức yên tĩnh trở lại. Kỳ thật ta không quen ở riêng hai người với hắn, mỗi khi chúng phi tần cùng nhau ở chung với hắn, có những người khác nói chuyện chọc cười, ta còn được thoải mái một chút. Lúc trước có vài lần ở riêng một mình với hắn, thì hắn luôn đi thẳng vào vấn đề, tuy rằng đau đớn, nhưng thời gian lại qua rất nhanh, tình hình hôm nay, lại thật sự khiến ta không biết làm sao cho tốt.

Hắn đứng dậy, đi đến bên cạnh ta. Ta cố gắng không bước lùi, bị hắn dùng một ngón tay nâng cằm ta lên, “Nếu như ái phi muốn lấy lòng trẫm, có rất nhiều chuyện cần học. Ngày hôm nay,hãy bắt đầu từ việc cởi áo cho trẫm đi.”

Ta biết rõ suy nghĩ trong đầu hắn: ta đã chọn sai chủ , nguyện trung thành sai người, như vậy, tất cả hãy bắt đầu lại từ đầu. Xem bộ dáng của hắn, hắn không triệt triệt để để làm nhục ta, thì sẽ không chịu bỏ qua cho ta.

Ta nghĩ, có phải chuyện này chứng tỏ hắn có hứng thú với ta hay không? Không biết vì cái gì, trái tim ta lại hơi buông lỏng. Nếu như hắn thật sự có hứng thú với ta, không cần biết là hứng thú về cái gì, coi như ta cũng có giá trị, vẫn tốt hơn là vô dụng. Chỉ cần ta hầu hạ hắn thật tốt, chung quy sẽ có một ngày, hắn cho ta một chỗ nương thân nhỏ nhoi trong cung. Về phần cái chết của phụ thân, chỉ có thể trách ông đã chọn sai người, thắng làm vua thua làm giặc, từ xưa đã như thế, vì sinh tồn của bản thân, ta đành phải buông tay.

Ta tưởng tượng Sư Viện Viện gặp phải tình hình này sẽ làm thế nào, nàng chắc chắn sẽ trưng ra một nụ cười tươi tắn mềm mại đáng yêu đến cực điểm trước, cười thật dịu dàng thành khẩn. Ta không thể rập khuôn học theo nàng, đành giả như cô gái nhỏ mới trải đời, cụp đầu xuống, nói: “Vậy để thần thiếp hầu hạ hoàng thượng thay quần áo.”

Ngón tay hắn ở trên mặt ta đột nhiên căng cứng, “Xem ra ái phi vẫn không bỏ được tật xấu lá mặt lá trái.”

Ta cảm giác ngón tay hắn lạnh buốt, để trên cằm ta mang tới cảm giác mát lạnh, ta lại không dám giãy ra. Ngón tay hắn dọc theo cổ ta đi xuống, đi tới phía trên cổ áo, ngón tay chậm rãi vỗ về cần cổ của ta. Trong nháy mắt đó, ta thực sự cảm giác như hắn muốn bẻ gãy cổ ta. Không cần biết gương mặt tươi cười rạng rỡ bao nhiêu, ta vẫn mất tự chủ rụt cổ lại. Hắn nói: “Đây mới là phản ứng chân thật của nàng chăng?”

Ngón tay hắn chạy tới cổ áo, ta khẩn trương đến cả người cương cứng, lại nghe được xoạt một tiếng, có cảm giác mát lạnh đánh thẳng vào làn da, y phục trên người ta lại bị hắn xé nát. Không cần nhìn cũng biết, trên thân thể ta hiện giờ chỉ còn lại một chiếc yếm. Ta rốt cuộc cũng không duy trì nụ cười được nữa, hai tay khép lại, cố gắng giữ chặt xiêm y, muốn che chắn thân trên chật vật, lại cảm giác xiêm y vốn nguyên lành hiện giờ đã bị xé thành hai nữa. Hắn muốn làm nhục ta như thế, để ta từ trong ra ngoài đều cảm thấy nhục nhã. Ta cảm thấy như mình trở lại lúc mới vào cung, bị phạt quỳ ở trong đống tuyết giặt quần áo. Bông tuyết từ trên bầu trời tung bay rơi xuống, trong vòng mười thước không thấy một bóng người, bông tuyết bay xuống chậu nước giây lát đã tan ra, mơ hồ nghe đến bên cạnh có người đang cười mỉa, ta chỉ cảm thấy hoàng thành cao lớn như thế, bản thân mình lại hèn mọn mà nhỏ bé, nỗi tuyệt vọng trong lòng lai láng không thấy bến bờ.

Ta từng thề, sẽ vĩnh viễn không để cho mình có cảm giác như vậy nữa, nhưng khi cảm giác này dâng lên, lại như hồng thủy tràn qua bờ ruộng, vĩnh viễn không ngừng. Ta không tự chủ được quỳ xuống, bất chấp xiêm y rơi rớt trên sàn nhà bằng gỗ, nhìn ủng màu vàng sáng của hắn, cúi đầu nói: “Hoàng thượng, thần thiếp đáng chết, để thần thiếp hầu hạ hoàng thượng thay quần áo…”

Ta không phát hiện trong lời nói của mình đã mang theo tiếng khóc nức nở, ta cũng chẳng quan tâm bảo trì dáng vẻ nên có nữa.

Đầu gối hắn cong xuống, tay xoa bờ vai ta, vuốt ve da thịt lộ ra ngoài, khiến ta run rẩy từng trận, nói: “Cứ như vậy, đừng diễn kịch ở trước mặt trẫm…”

Hắn đứng thẳng dậy, nhàn nhạt mà nói: “Đứng lên đi, trẫm vẫn chờ nàng giúp trẫm thay quần áo đây.”

Ta run run từ trên mặt đất đứng lên, ngón tay hơi run rẩy, đem hết toàn lực mới không để cho nước mắt tràn mi, lại không biết phải bắt đầu từ chỗ nào.

Hắn đột nhiên túm lấy ngón tay ta, đặt trên vạt áo mình, nói: “Nhanh một chút, trẫm cũng không có thời gian chờ nàng!”

Ta không dám ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ cắm đầu nhìn trước ngực hắn, giúp hắn cởi bỏ dây lưng y phục, nhưng sự tuyệt vọng hắn khơi ra, làm thế nào cũng không ngừng nghỉ. Ta đột nhiên có một loại tâm tình muốn bất chấp tất cả, thầm nghĩ hắn đã không muốn ta lấy lòng, ta cần gì phải lấy lòng nữa?

Y phục trên người hắn phần lớn là từ cục Thượng Cung mà ra, ta tự nhiên biết rõ kết cấu y phục, hiện tại đã không cần lấy lòng, liền như coi hắn như móc treo quần áo, nhanh tay nhanh chân giúp hắn cởi bỏ quần áo trên người, lại lấy quần áo trong ra giúp hắn thay đổi.

Trong lúc này, hắn cũng không nói mấy lời chua cay nữa, chỉ lặng lẽ phối hợp với ta.

Ta nghĩ, như vậy càng tốt!

Rốt cuộc cũng thay y phục xong, ta nói khẽ: “Hoàng thượng, đêm đã khuya, nghỉ ngơi đi.”

Hắn đột nhiên ôm lấy ta, đi vội đến bên giường, ném ta lên giường, lập tức đè lên. Ta nghe đến tiếng hắn thở gấp, ẩn hàm tức giận, giương mắt nhìn hắn, lại thấy đôi mắt hắn lạnh băng, mặt mũi như tượng khắc, không mang chút biểu tình nào. Ta sợ hãi trong lòng, mình lại chọc giận hắn sao?

Hay là người này vẫn cần phải lấy lòng mới được? Nhưng lấy lòng hắn lại nói ta dối trá, không lấy lòng, liền phẫn nộ bừng bừng, rốt cuộc hắn muốn thế nào?

Chiếc yếm cuối cùng trên người bị hắn xé xuống, lúc hắn xông tới, không có một chút dịu dàng, khiến ta lại cảm thấy vô cùng thống khổ, nước mắt ta ráng nhịn giữ trong hốc mắt , rốt cụôc cũng chảy xuống —— hắn muốn ta làm thế nào đây?

Ta đã khóc hai lần ở trước mặt hắn, cả hai lần đều không phải ta muốn thế. Lúc này, nước mắt với ta, cũng là một loại nhục nhã.

Hắn không nói một lời phát tác xong, liền kéo chăn nghiêng người ngủ. Thật lâu sau, ta mới chậm rãi xoay người sang chỗ khác, một mình một bên rơi lệ, khó khăn lắm mới đè ép cảm giác tuyệt vọng trong lòng xuống. Nghe thấy hắn ở bên cạnh hơi hơi thở gấp, ta đột nhiên nghĩ, vì sao hắn không đi, vì sao còn muốn cùng ta ngủ chung một giường?

Ta cảm thấy, dường như hắn thực sự có hứng thú nào đó với ta. Suy nghĩ này quanh quẩn ở trong đầu khiến ta lại dấy lên một tia hi vọng, giống như trước đây tuyết rơi đầy trời, mây đen tan đi vầng thái dương lại hiện ra, mà ta, cũng được miễn phạt, đến làm việc ở cục Thượng Cung.

Ta cho rằng, hắn không thích ta diễn kịch ở trước mặt hắn, là bởi vì ta lấy lòng không đủ giống, khiến hắn nhìn ra sự giả dối. Chỉ cần ta không ngừng cố gắng, sẽ có ngày hắn coi giả là thực, cảm thấy ta rất tốt. Bởi vì mới vừa rồi ta không lấy lòng, lại càng khiến hắn tức giận hơn, chọc hắn càng không thoải mái.

Sau khi phân tích, ta bình tĩnh lại, lúc trời tờ mờ sáng, mới mơ màng thiếp ngủ.

Nhưng có hắn ngủ ở bên cạnh, ta làm sao có thể ngủ ngon được, vẻn vẹn chỉ ngủ khoảng mấy nén nhang, ngày mới đã tới, liền nghe thấy Khang Đại Vi ở ngoài cửa nói: “Hoàng thượng, nên dậy thôi, có cần lão nô kêu người hầu hạ ngài thay quần áo hay không?”

Ta thở ra một hơi, lại nghe thấy người bên cạnh có động tĩnh. Quay mắt nhìn lại, không biết từ khi nào hắn đã quay mặt về hướng ta, đang mở mắt ra nhìn ta, thần tình biếng nhác, trong con ngươi đen nhánh không có sự phẫn nộ, chỉ mang theo chút mê mang, trên mặt lơ thơ mấy sợi tóc đen.

Ta liền nghe hắn chậm rãi nói: “Không cần, trước kia Ninh chiêu hoa là thượng cung, biết cách hầu hạ , có nàng là được rồi.”

Xem ra bắt đầu từ tối hôm qua, hắn đã muốn ta hầu hạ đến nghiện rồi. Tối hôm qua ta hầu hạ khiến hắn giận tím mặt, còn chưa đủ sao?

Nghĩ đến đáp án đêm qua ta suy luận ra, phải diễn thật giống, liền không cố gắng tươi cười nữa, chỉ nói: “Hoàng thượng, để thần thiếp giúp ngài rửa mặt chải đầu?”

Rửa mặt chải đầu vào sáng sớm không giống trình tự chuẩn bị đi ngủ buổi tối, rườm rà phức tạp hơn rất nhiều.

Cách thức hầu hạ đương nhiên ta biết rất rõ. Có một thời gian, lúc ấy Thượng Quan thái hậu vẫn là hoàng hậu ngủ không ngon, ta tự mình mang một cái gối chứa phấn hương có thể giúp người ta ngủ ngon đến, khiến bà vui vẻ. Thái hậu muốn ta ngủ lại Trường Tín cung, để có thể quan sát tình huống của bà bất cứ lúc nào, sáng sớm thức dậy, ta lại tự tay hầu hạ bà trang điểm thay y phục, bà còn khen ta khéo tay hơn cung nữa rất nhiều. Tuy Hạ Hầu Thần là nam nhân, nhưng chung quy cũng là con người, hầu hạ hắn rửa mặt chải đầu cũng chẳng hề khó.

Hắn đã không muốn mượn tay người khác, ta liền tự đứng ngoài bình phong rót nước ấmvào chậu gỗ, thầm nghĩ, khi mình rửa mặt chải đầu thường sai người thêm một ít cánh hoa vào trong nước nóng, hắn là nam nhân, chắc là không thích những thứ như vậy, liền trực tiếp lấy cái khăn nóng, thử thử nước ấm, chuẩn bị lau mặt cho hắn. Nhưng nhìn lại, hắn vốn ngồi ở trên bảo tọa trong phòng chờ, chẳng biết lúc nào đã đứng ở phía sau ta. Hắn cao hơn ta rất nhiều, ta muốn duỗi thẳng cánh tay giúp hắn lau mặt, không khỏi có chút khó xử, liền kiến nghị: “Hoàng thượng, không bằng ngài ngồi xuống, để thần thiếp hầu hạ đi.”

Hạ Hầu Thần không để ý đến lời ta nói, lại hỏi ta: “Động tác của nàng thông thạo, chắc hẳn đã hầu hạ nhiều người rồi?”

Điểm này ta lại có mấy phần tự tin, thế là đáp: “Trước kia buổi tối thái hậu ngủ không ngon giấc, thần thiếp tự mình gác đêm quan sát, lấy đồ ở cục Thượng Cung chế ra một cái gối thuốc rất hữu hiệu, có thể trị chứng mất ngủ của thái hậu. Thần thiếp từng hầu hạ bà, bà còn khen tay nghề của thần thiếp rất tốt.”

Hạ Hầu Thần lạnh lùng nói: “Nhưng kết quả là ngươi cũng lợi dụng bí mật của thái hậu để mưu đồ cho mình!”

Ta ngẩn ra, không biết mình lại động trúng sợi gân nào của hắn, lại khiến hắn bắt đầu châm chọc khiêu khích. Người này khó hầu hạ hơn thái hậu nhiều. Nhớ đến việc hắn nói biểu tình của ta giả dối, thế là ta liền bày ra một khuôn mặt tươi cười nhàn nhạt, nói:“Hoàng thượng, đó là chuyện quá khứ …“

Giọng nói hắn càng lạnh: “Hiện nay trong phòng không có người ngoài, ngươi không cần diễn kịch cho trẫm xem.”

Ta chưa hề thử cảm giác nụ cười cứng lại trên gương mặt, hiện tại ta đã được thử. Nếu như trước mặt ta có gương, chắc hẳn nụ cười này còn khó coi hơn khóc.

Ta đành phải cúi đầu, suy tư có nên làm chuyện mà cung nhân hay làm, quỳ xuống hành lễ thỉnh tội với hắn không. Nhưng ta thực sự không biết rốt cuộc mình sai ở chỗ nào. Ta đã nỗ lực hết sức, vì sao lại luôn khiến hắn bực bội?

Cầm khăn vải trong tay, tuy khăn còn ấm áp, nhưng ta cũng cảm giác được nó đang lạnh dần. Ta không biết có nên đi nhúng lại cái khăn, hay là mời hoàng thượng an tọa trên ghế, lại nghe Hạ Hầu Thần tự ngồi trở lại trên ghế, nói: “Kêu Khang Đại Vi vào đây, trẫm không cần ngươi.”

Trong lòng ta thở ra một hơi, không dám thả lỏng ở trước mặt hắn, liền thể hiện thần sắc hơi uể oải, lén lút đánh giá sắc mặt hắn, lại thấy hắn chẳng hề nhìn ta, quả thực đã coi ta như không khí. Ta đành đi ra kêu Khang Đại Vi tiến vào.

Ta nghĩ, xem ra muốn lấy lòng hắn còn phải lần mò lần tìm cách mới được.

Khang Đại Vi dẫn theo hai tiểu thái giám rửa mặt chải đầu cho hoàng thượng, ta nhẹ nhàng thở ra một hơi. Hắn ngủ lại Lan Nhược hiên ba ngày liên tiếp, mỗi lần hắn rửa mặt chải đầu, ta cũng kêu Tố Khiết chuẩn bị nước giúp ta rửa mặt chải đầu, lúc ấy lo sửa soạn, đâu có có chú ý đến bên này. Ta đã quyết định đi nhờ vả hắn, lấy lòng hắn, liền đứng ở một bên nhìn Khang Đại Vi chỉ huy hai tiểu thái giám rửa mặt chải đầu cho hắn, âm thầm nhớ kỹ mỗi một bước. Sáng sớm Hạ Hầu Thần rửa mặt chải đầu không thích dùng cung nữ, dẫn theo một thái giám chuyên môn chải đầu, bưng một cái hộp tròn điêu khắc tinh mỹ sơn son tiến vào, mở hộp ra, bên trong là gương đồng, lược dàyvà lược ngà voi. Tiểu thái giám giúp hắn chải đầu, lại lấy khăn rửa mặt, dùng muối súc miệng, lại có một tiểu thái giám khác giúp hoàng thượng mặc áo, giàu màu vàng sáng từng bước từng bước tiến hành. Ta nghĩ, quy trình này và cách ta rửa mặt cũng không có gì khác nhau, chẳng qua là ta rườm rà hơn một chút thôi, hắn thì không cần vẽ mày trang điểm.

Đang xem đến nhập thần, lại nghe hắn bực bội nói: “Trẫm đã không cần ngươi, ngươi còn đứng ở chỗ này làm gì? Còn không tự đi rửa mặt chải đầu, trẫm không quen nhìn bộ dạng rối bù của ngươi!”

Ta đành phải hành lễ, đi qua bên kia kêu Tố Khiết tới giúp ta.

Ta đã quen nghe mấy lời chua chát của hắn, soi gương, nữ tử phản chiếu trong gương, tóc mai buông lỏng, gương mặt hơi hơi đỏ ửng, không hề rối bù như hắn nói. Ta nghĩ, lúc Hạ Hầu Thần ở bên cạnh ta, có phải ngay cả thẩm mỹ cũng thay đổi không giống người bình thường hay không?

Tố Khiết vừa giúp ta chải đầu, vừa nói: “Nương nương, hoàng thượng thích hoa mai, sáng nay nô tì có hái được một nhành từ vườn hoa mai, ngài có muốn cài nhành hoa mai lên đầu không?”

Bị hắn liên tục mỉa mai, ta có chút nản chí ngã lòng, liền nói: “Không cần, cành hoa mai đó ngươi dùng đi.”

Tố Khiết liền vui rạo rực đáp ứng.

Từ trong gương trông qua, Tố Khiết có một gương mặt sạch sẽ, trong vẻ thuần khiết lại hơi phong tình. Nàng luôn luôn tôn trọng ta, dù cho có tâm tư như thế với hoàng thượng, vẫn còn bận tâm suy nghĩ của ta, không dám thể hiện quá lộ liễu. Chỉ tiếc thủ đoạn của nàng thủy chung không được như Tố Hoàn. Trong lòng ta thầm thở dài, nếu như Tố Khiết và Tố Hoàn hợp làm một, lấy sự thông minh của Tố Hoàn, cộng thêm dung mạo thuần khiết của Tố Khiết, ta lại dắt mối giúp nàng thì không có gì khó khăn nữa. Nhưng lúc này Hạ Hầu Thần đã nghi ngờ ta như thế, ta đi sai một bước, đó là cục diện vạn kiếp bất phục, ta cũng không thể tự mình chuốc lấy cực khổ vào thời điểm này.

Lại nghĩ đến chỗ hoàng hậu, liền sầu não, chỉ cần nghĩ sơ đã biết, ta và hoàng hậu đã không thể cứu vãn gì nữa. Hạ Hầu Thần đã thành công khiến quan hệ giưã hoàng hậu và ta vỡ tan, chỗ của hoàng hậu ta cũng không cần đến nữa. Vừa nghĩ tới nỗ lực nhiều ngày đều hóa thành hư ảo, ta liền lờ đờ uể oải không vui nổi, mặc cho Tố Khiết dẫn hai cung nữ đến giúp ta thay trang phục chỉnh tề.

Theo lệ, hoàng thượng lâm triều, ta phải tiễn đưa hắn. Ta đi tới thiên sảnh, Hạ Hầu Thần sớm đã chuẩn bị hoàn tất, ngồi ở trên ghế bảo tọa uống trà Khang Đại Vi đưa cho hắn. Thấy ta tiến vào, ánh mắt hắn chuyển qua người ta, cười cười nói: “Ngày hôm nay ái phi rất trang điểm kỹ càng, chỉ là nếu như muốn đi tới chỗ hoàng hậu, thì đã mặc sai đồ rồi!”

Ta ngẩn ra. Ta không định tới chỗ hoàng hậu a. Nhìn nhìn y phục trên người, mới phát hiện ta tùy ý để Tố Khiết giúp ta mặc vào một bộ váy dài tám tà màu cầu vồng, trên người là áo đơn vàng nhạt, thêu một đóa mẫu đơn màu đỏ thật lớn, không cần xem cũng biết đã khiến cả người nổi bật như cây đào mật, mềm mại vô cùng. Biết trình độ mình còn chưa đủ, vẫn chưa thể lấy lòng khiến hắn thoải máu được, ta liền không biện giải nhiều lời, chỉ nói: “Hoàng thượng, ngày hôm nay cục Thượng Cung muốn tạo lồng bạc huân hương cho cung phi, Khổng thượng cung nói chưa chọn được kiểu dáng, muốn thần thiếp giúp đỡ, vẽ cho nàng ít hoa văn, thần thiếp nghĩ những ngày gần đây cũng khá nhàn rỗi, nên đã đồng ý, hôm nay thần thiếp không rảnh đi...”

Hắn liền cười lạnh, “Chuyện ngươi quản cũng nhiều thật đấy, không bằng trẫm bảo hoàng hậu phân quyền, để ngươi cùng quản hậu cung?”

Lời nói này nếu như truyền ra, không phải khiến cho quan hệ giữa hoàng hậu và ta càng thêm tệ hại sao, ta vội vàng quỳ xuống nói: “Hoàng thượng, thần thiếp tự biết năng lực không đủ, chưa hề có ý nghĩ như thế. Sở dĩ thần thiếp đáp ứng giúp Khổng thượng cung, bất quá là vì thần thiếp vốn xuất thân từ thượng cung…”

Hắn liền vung tay áo, cũng không kêu ta bình thân, đi thẳng ra cửa. Khang Đại Vi chạy theo sát sau lưng hắn, từ xa vọng lại tiếng Khang Đại Vi nói: “Hoàng thượng, nương nương còn đang quỳ !”

Hạ Hầu Thần đáp: “Nàng thích quỳ thì cứ quỳ, quỳ đủ rồi, nàng sẽ tự đứng lên!“

Ta nghĩ, hắn nói lời này là có ý kêu ta tự đứng dậy sao?

Ta lại không dám đứng dậy ngay, nhìn thấy thân ảnh hắn chuyển qua lối rẽ không còn thấy bóng dáng nữa, mới bảo Tố Khiết đỡ ta đứng lên. Lại kêu Tố Khiết lấy ra một chiếc áo choàng đơn giản để thay, lúc này mới ngồi lên ghế. Thầm nghĩ, ba ngày này, là ba ngày mệt mỏi nhất từ lúc ta tiến cung tới nay.

Ta tổng kết kinh nghiệm ba ngày, cũng làm cho ta có nhen nhóm chút hi vọng. Xem ra Hạ Hầu Thần vẫn có một ít hứng thú đối với ta, đây là hi vọng duy nhất sau khi quan hệ của ta và hoàng hậu tan biến, hiện tại chỉ mong hoàng hậu nể mặt Hạ Hầu Thần tạm thời không gây khó xử cho ta, như thế, ta mới có thời gian bố trí thật tốt. Ánh mắt ta tình cờ đảo qua, quét đến chiến váy bách điểu phía sau bức rèm che, không khỏi lại ủ rũ: không phải Sư Viện Viện cũng đã có một thời gian ba nghìn sủng ái tập trung trên một người sao? Nhưng giờ nghĩ lại, Thời hoàng hậu có ta giúp đỡ, mới thuận lợi làm Sư Viện Viện thất sủng, hiện giờ bên cạnh hoàng hậu cũng không có người tài nào!

Nghĩ như thế, ta dường như thấy được hi vọng phía sau mây đen. Hạ Hầu Thần đã ám hiệu ta nên xếp hắn ở vị trí đầu tiên, cây đại thụ này, quả thực vững mạnh hơn hoàng hậu nhiều, dù sao hắn cũng là nguồn gốc của tất cả quyền lực. Nhưng vừa nghĩ tới bộ dáng khó hầu hạ của hắn, trái tim ta lại không nhịn được đập thình thịch, rốt cuộc phải làm sao để hắn vui vẻ đây?

Qua mấy canh giờ, Khổng Văn Trân tới thăm ta, mang tới mấy bản thiết kế lồng huân hương mới nhất của các vị tư thiết ở Tư thiết phòng muốn lấy ý kiến của ta để tham khảo, ta liền tùy tiện chỉ điểm nàng hai câu. Hiện giờ nàng ăn nói cung kính, hai ba ngày liền chạy tới chỗ ta một chuyến, thật sự rất ân cần.

Bây giờ đang là mùa đông, nhưng qua tết âm lịch, mùa xuân sẽ đến rất nhanh, đò là thời điểm ruồi muỗi sinh sản, hơn nữa mùa xuân năm trước là lúc bệnh dịch nổi lên khắp nơi, bởi vậy Hạ Hầu Thần sớm đã hạ thánh chỉ, muốn các bộ chuẩn bị sẵn sàng, tuyệt đối không thể để bệnh dịch hoành hành như năm trước. Cục Thượng Cung tất nhiên là theo ý chỉ của hoàng thượng, Tư thiết phòng sớm đã sai huân hương các phòng, bên trong thả ngải thảo, bạc hà để phòng dịch. Tư chế phòng cũng may không ít gối thêu túi hương, bốn góc bỏ thêm đàn hương, trầm hương, cam tùng, cây thạch xương bồ, ngải diệp hơn bảy mươi loại kỳ hoa dị thảo và dược liệu quý báu phối chế thành hương liệu, mang đến chổ mỗi quý nhân.

Khổng Văn Trân thuận tiện mang tới cho Lan Nhược hiên một bộ, thầm ám chỉ cho ta biết, quy cách bộ này cùng kiểu với hoàng hậu. Ta nghĩ đến thời điểm hung hiểm này, liền dùng lời lẽ nghiêm khắc bảo nàng không thể quên bổn phận trong cung. Tuy nàng cảm thấy kỳ quái, nhưng vẫn thưa dạ đáp ứng. Ta liền kêu nàng đổi bộ gối này thành kiểu như phi tần bình thường.

Nàng mặt nóng lại dán phải cái mông lạnh**, vẫn ráng nhẫn nhịn, kêu người mang đồ về, ra đến cửa bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện quay lại nói với ta: “Lúc nô tì sai người mang than đến Tinh Huy cung, nghe cung nhân trở về nói, mùa đông này, vị chủ tử ở tại Tinh Huy cung bị ho không nhẹ, hoàng thượng phái ngự y đi xem, cũng không có gì khởi sắc. Ai, nhớ đến lúc trước…”

(** Mặt nóng dán mông lạnh: ý nói đang nhiệt tình thì bị người ta dùng thái độ lạnh lùng đáp trả.)

Ta ngẩn ra, mới nhớ ra người nàng nói là thái hậu. Đã rất lâu rồi không có nghe người ta nhắc đến thái hậu. Trong cung chính là như vậy, một khi vinh hoa phú quý mất đi, con người liền như nhành liễu trên tường, bị vùi vào một góc tường đỏ, không còn ai để ý. Ta hãy còn trầm ngâm không nói. Khổng Văn Trân đã nói: “Nghe nói bệnh tim đập nhanh của bà ấy càng ngày càng nặng, nô tì theo phương thuốc của nương nương trước kia, chưng chút canh thuốc đem qua cho bà ấy rồi, chỉ không biết công hiệu ra sao?”

Nói xong, liền hành lễ xin cáo từ.

Loại chuyện cứu người khi hoạn nạn ta không thường làm, nhưng không biết vì sao, ta nghĩ đến Hạ Hầu Thần từng hỏi ta “Có đi thăm thái hậu hay không” , lúc đó trong mắt hắn là sự khinh miệt rõ ràng đến vừa nhìn liền hiểu ngay. Nghĩ nghĩ một lúc, ta liền gọi Khổng Văn Trân lại, nói: “Canh đã chưng rồi, đêm nay ngươi để bản phi mang qua đi. Hiện giờ tình hình trở thành như vậy, bản phi cũng muốn làm chút gì đó.”

Khổng Văn Trân liếc mắt nhìn ta một cái, cũng không nói gì nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.