Thượng Cung

Chương 25: Gió đông không thổi gió tây thổi, ngầm hạ mưu kế



Thẳng đến buổi chiều, người ta chờ đợi mới xuất hiện.

Ngồi trong bóng tối, tuy chỉ có một chút tiếng động, lại truyền đi thật xa, thật xa. Ta nghe cuối hành lang truyền tới tiếng cửa sắt mở ra, mang theo một trận gió lạnh, xen lẫn một mùi hương thoang thoảng. Ta nghĩ, rốt cuộc nàng ta đã tới rồi sao?

Mùi hương thanh nhã cao quý như vậy, chỉ có quý nhân trong cung mới xứng đáng có được, ví dụ như hoàng hậu.

Ta lắng nghe tiếng châu ngọc va vào nhau trên người nàng, lẳng lặng chờ đợi nàng đi tới. Dưới tình huống gặp mặt như vậy, có lẽ nàng sẽ không tiền hô hậu ủng, gương mặt cũng sẽ không trưng ra nụ cười hiền hòa giả tạo?

Ta ngồi ngay ngắn ở trên giường, nhìn thấy nàng một thân một người khẽ cau mày dần dần đi tới. Mùi trong phòng giam này giống như giường ta từng ngủ nhiều năm trước, chỗ nào cũng hôi, muốn xua cũng xua không hết.

Sáng sớm, nàng còn mặc cung phục màu tối, nhưng lúc này, trên người nàng lại là một thân trắng thuần, chắc hẳn tin tức thái hậu băng hà sớm đã truyền ra ngoài. Giống như ta, trên đầu nàng không cắm châu thoa, gương mặt chưa điểm son phấn. Hai bên không có người trông giữ, ta cũng không giống ngày xưa thấy nàng liền không ngừng thi lễ, chỉ lẳng lặng nhìn nàng dần dần tới gần.

Ta không hiểu, nữ nhân có quyền thế cao nhất triều đại này, vì sao phải đuổi tận giết tuyệt ta? Hôm nay, sẽ có đáp án chăng?

“Xem ra bất luận Ninh chiêu hoa ở nơi nào cũng đều dương dương tự đắc, rất biết cách bảo vệ mình. Bản cung còn lo lắng nô tài Tông Nhân phủ có mắt không thấy Thái sơn, ngay cả một bộ quần áo mùa đông cũng không cấp cho, xem ra bản cung đã lo lắng vô ích rồi.”

Ta cười, “Thần thiếp luôn luôn phải bảo vệ mình, chắc hoàng hậu nương nương cũng biết rồi. Đơn giản là bên ngoài nhiều lang sói, phía sau thần thiếp lại không chỗ dựa, tất cả mọi chuyện đều phải dựa vào chính bản thân mình, thật đúng là mệt cho một tỷ tỷ tốt như hoàng hậu.”

Không cần phải mang gương mặt giả tạo như lúc ở trước mặt mọi người , hoàng hậu nghe ngữ khí vừa như châm biếm vừa như trào phúng của ta thì nghẹn lời một hồi, thật lâu sau mới nói: “Trong cung xưa nay đã như vậy, Ninh chiêu hoa còn chưa sáng mắt ra sao?”

Ta nói: “Thần thiếp cảm tạ hoàng hậu nương nương không có bỏ đi phong hào Chiêu hoa của thân thiếp, ở trong lao ngục chưa khiến người ta ngay cả cái giường và chăn mỏng cũng lấy đi. Chỉ là thần thiếp không hiểu, thần thiếp luôn luôn vâng theo hoàng hậu như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, vì sao hoàng hậu không chịu thả cho thần thiếp một con đường sống? Vì muốn có quan hệ thân thiết hơn với hoàng hậu, thần thiếp nguyện ý làm phụ tá đắc lực cho ngài, vì sao trong lòng ngài không có chỗ cho thần thiếp?”

Hoàng hậu đứng ở bên ngoài song sắt, mắt nhìn về hướng ta, lại không trả lời vấn đề của ta, lại nói: ” Bộ đồ tù trên người Ninh chiêu hoa này, vết bẩn loang lổ, chắc hẳn đã có không ít người mặc qua. Ninh chiêu hoa vì tránh lạnh, cũng không chút để ý mặc lên người, thấy rõ trời sinh tính tình Ninh chiêu hoa đã kiên cường dẻo dai, bản cung tự thẹn không bằng. Nếu như bản cung phải chịu khổ như Ninh chiêu hoa vậy, bản cung tình nguyện chết…”

Nàng khẽ thở dài, “Đây chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa Ninh chiêu hoa và bản cung.”

Đèn trong phòng giam chiếu vào trên đôi mắt nàng, tinh thuần như nước, gương mặt không một tỳ vết. Một gia đình phải tiêu hết bao nhiêu tiền vốn, bao nhiêu nhân lực bồi dưỡng từ nhỏ, mới bồi dưỡng ra được một người như vậy? Tư sắc vốn không có gì đặc biệt, trải qua sự bồi dưỡng tốt nhất, lại trở nên cao quý bất phàm.

Ta đột nhiên hiểu ra ý nghĩ của nàng, “Nếu như thật sự là như vậy, hoàng hậu muốn xử lý sạch tất cả mọi người trong hậu cung hay sao?”

Ngươi thân đã là hoàng hậu, thì phải chấp nhận chuyện hoàng thượng có tam cung lục viện, bằng không, sao ngươi không làm thê tử của một người bình thường?

Nàng che miệng cười, “Ninh chiêu hoa vẫn không hiểu ý của bản cung.Thôi được, cuối cùng thì có một ngày ngươi sẽ rõ, vì sao ta muốn xử lý ngươi!”

Tuy ta không hiểu nàng làm tất cả những việc này là vì cái gì, nhưng có một điểm ta cũng hiểu được, cùng múa với sói, ta sớm đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng.

Ta chậm rãi đứng dậy, tới cạnh song sắt đến gần nàng đang đứng bên ngoài. Nàng thấy ta đến gần, rõ ràng cảm thấy bất an, lại kiên cường bất động chịu đựng. Có lẽ mùi hôi của chiếc áo tù nhân trên người ta thật sự quá nồng, khiến nàng không tự chủ được bịt mũi, sau đó phát hiện dáng vẻ bất nhã của mình, mới lại cố buông tay xuống.

Ta chậm rãi đi đến gần nàng, cho đến khi chúng ta chỉ cáchmột hàng song sắt, mới nói: “Hôm nay sắc trời không tốt, trong lao ngục rét lạnh thấu xương, nếu hoàng hậu thương cảm nô tỳ, tại sao không sai người mang chăn bông và ghế nằm tới đây? Kẻo thần thiếp không cẩn thận chưa nhận được thánh chỉ xử quyết, đã chết cóng ở trong lao ngục, chuyện này đối với danh dự hoàng hậu cũng không tốt.”

Nàng không nghĩ đến ta còn dám đề ra yêu cầu như vậy, sắc mặt càng thêm trắng bệch, lạnh lùng mà nói: “Đã là tù phạm, còn đòi hỏi nhiều, tuy bản cung đứng đầu hậu cung, nhưng cũng không thể làm được.”

Ta cười, đi thêm một bước, tay bắt lấy song sắt, nói với nàng: “Xem ra hoàng hậu đối xử tốt với thần thiếp, toàn bộ đều là giả dối? Nhưng may thay, thần thiếp sớm đã có chuẩn bị.”

Sắc mặt nàng càng tái nhợt, nghĩ đến những lời nói của ta ở trên đại điện, hỏi ta: ” Ghế nằm tử đàn này rốt cuộc có gì không ổn?”

Ta cười, tay rời khỏi song sắt, đưa hai tay bị song sắt làm cho lạnh băng vào trong tay áo, lúc này mới nói: ” Ghế nằm tử đàn vốn không có gì bất ổn, chẳng qua Sư Viện Viện mất đi đứa con, lại có một ít quan hệ với ghế nằm tử đàn này. Hoàng hậu đoán xem, thợ thủ công đã chế tạo ghế nằm tử đàn này ra sao?”

Hoàng hậu mù mờ, bối rối. Ta khẽ mỉm cười, ”Tuy cục Thượng Cung nằm ở trong cung, nhưng nó đã hầu hạ hoàng tộc, làm một chút chuyện nào đó cũng khá thuận lợi. Người ở ngoài cung xếp thành hàng thành đội chờ tới hiếu kính, thần thiếp chỉ cần kêu người truyền ra một ít tin đồn, lại ngầm ra hiệu, tỉnh Chiết Giang giàu có và đông đúc liền đưa tới chiếc ghế nằm được chế tạo tỉ mỉ, còn tìm Hoắc gia chuyên chế tạo vật dụng gia đình xa hoa đến làm. Hoắc gia này cũng được cho là phú hào một phương, thì ra chẳng qua chỉ là một đám thợ thủ công mỹ nghệ, nhờ gả nữ nhi cho một nhà chồng tốt, lúc này cả gia tộc mới dựa vào con gái đắc đạo, mà gà chó lên trời*.”

(*Dựa vào câu một người đắc đạo, gà chó lên trời tương tự câu một người làm quan, cả họ được nhờ. Câu này do điển cố: Thời Hán, Hoài Nam vương Lưu Yên tu luyện đắc đạo bay lên trời. Lũ gà chó trong nhà ăn phải thuốc luyện còn dư cũng đều trở thành tiên cả.)

Ta chậm rãi nhìn góc tường mà cười, “May mà tuy bọn họ phú quý, nhưng tay nghề lại không sa sút, đồ đạc làm ra vẫn tốt như trước kia, hơn nữa hoàn toàn có thể chế tạo theo yêu cầu của thần thiếp.”

Ta quay đầu nhìn khuôn mặt trắng bệch của nàng, nói: “Càng buồn cười là, bọn họ cứ tưởng hoàng hậu nương nương từ trong cung truyền tin ra, muốn bọn họ chế tạo. Hoàng hậu thấy có buồn cười không?”

Phàm là những người có địa vị cao, đều có chung một loại khuyết điểm là đứng ở chỗ cao nên rất sợ gió lạnh, nỗ lực phòng ngừa mọi rắc rối có thể xuất hiện, không chấp nhận được những tình huống ngoài dự kiến xuất hiện làm tổn hại đến vị trí của họ. Loại tình hình này, biểu hiện ở trên người hoàng hậu càng nghiêm trọng. Từ nhỏ nàng đã là trung tâm tập trung sự chú ý của mọi người, được người người tỉ mỉ hầu hạ, chuẩn bị đưa vào trong cung, không chấp nhận được chút tỳ vết nào, cho nên, hành vi cử chỉ của nàng mới giống một hoàng hậu đến như vậy. Nàng có thể chịu đựng, để cho một cái lỗ hổng to như núi băng tồn tại ở trên đời này sao?

Nàng đã quen sống trong phú quý, ở trong một gia tộc cực lớn, tự nhiên cũng có tranh đấu, có âm mưu, cũng có tính kế, có khả năng từ nhỏ nàng đã được dạy những thủ đoạn tất yếu này, nhưng trước giờ nàng chưa từng có những cảm nhận như ta. Từ ngày vào trong cung, ta liền như khiêu vũ trên mũi đao, chỉ cần hơi vô ý, sẽ bị ngàn vạn lưỡi đao chỉa vão, cho nên, ở trong cung này, không có ai là bạn bè chân chính của ta.

Nàng cắn chặt răng, cười lạnh với ta, “Thời gia là một đại gia tộc, ngươi không thể tưởng tượng ra thế lực lớn của nó lớn bao nhiêu đâu, bất luận ngươi lưu lại vết tích gì, cũng đều bị lau chùi sạch sẽ bóng loáng!”

Ta trở về giường ngồi xuống, “Hoàng hậu nương nương, thiên hạ không chỉ có một Thời gia, còn có Sư gia, Thượng Quan gia, thậm chí Hạ Hầu gia. Có bao nhiêu gia tộc là kẻ địch của Thời gia, lại có bao nhiêu gia tộc là bạn bè của Thời gia? Thần thiếp không có bản lĩnh gì, nghe ngóng mọi chuyện, vốn là sở trường của thần thiếp. Nếu như có kẻ địch của Thời gia biết hoàng hậu có một điểm yếu này, chẳng lẽ lại không biết lợi dụng sao? Còn nữa, ghế nằm này một đường đưa lên kinh, có các châu các phủ lập hồ sơ, còn có phủ Nội Vụ lập hồ sơ. Vốn không có chuyện gì, án của Sư quý phi đã sớm kết thúc, nếu như hoàng hậu lại quấy nhiễu như vậy, khiến hoàng thượng hoài nghi, thuận tay một đường tra xuống, Tuy Thời gia có thể hóa giải, nhưng e rằng cái giá phải trả cũng không nhỏ, có thể phải bồi thường một số mạng người của Hoắc gia, nô tỳ cho rằng không đáng. Không bằng hoàng hậu dừng tay, nô tỳ sẽ tìm cách. Nếu ngài có thể để nô tỳ sống, vụ án này sẽ vẫn chìm sâu dưới đáy hồ như cũ.”

Ta chậm rãi nói: “Hoàng hậu nương nương minh giám, thần thiếp quả thật hông có bản lĩnh gì, nhưng làm thượng cung vài năm, bản lĩnh truyền tin tức vẫn còn tồn tại. Thần thiếp gửi thư từ qua lại với người ngoài cung cũng khá nhiều, nếu như hai ba ngày mà không có tin tức của thần thiếp, cái bí mật này sẽ có người mang tới gia tộc nào đó lĩnh tiền thưởng. Chắc hẳn số tiền thưởng này chỉ có thể cao chứ không thấp, mà gia tộc đó, đương nhiên sẽ không là bạn tốt của Thời gia!”

Nàng nhìn ta, sắc mặt trắng như tờ giấy, ” Vì sao ngươi không sớm thương lượng với ta?”

Ý của nàng, ta hiểu, nếu như ta sớm lộ ra việc mình âm thầm bố trí, nàng sẽ không hãm hại ta như thế, kéo bản thân vào vũng bùn.

Ta thầm cười lạnh, nếu như ngươi biết ta lén xếp đặt, chắc chắn sẽ dùng hết sức nghĩ cách để điều tra phá hoại, bố trí càng thêm chu đáo chặt chẽ. Ta cười, “Thần thiếp ăn ở với người khác chung quy vẫn luôn thật lòng, hi vọng thần thiếp và hoàng hậu có thể chung sống hòa thuận, thực sự giống như tỷ muội. Kỳ thật thần thiếp cũng không muốn đẩy hoàng hậu vào thế bất nghĩa, xin hoàng hậu yên tâm, chỗ khoáng vật trên chân ghế nằm, lúc Sư quý phi mất đứa bé trong bụng, thần thiếp đã lén lút lấy ra, không có ai biết.”

Làm hại Sư Viện Viện sinh non, đương nhiên không phải cái gọi là khoáng vật trên chân ghế kia. Phần chân bếp lò của ghế nằm tử đàn kia luôn được giữ ở nhiệt độ bình thường, thêm vào một loại quặng sắt khó giải nhiệt, những thứ đó được dùng để lưu thông máu trong chữa bệnh, nếu như mang đến chỗ Sư Viện Viện, tất sẽ bị người ta điều tra ra, há có thể làm hại nàng đẻ non.

Thứ ngây thơ như vậy, ta đã sớm kêu người trong cục Thượng Cung lén lút lấy ra, nàng không biết, Khổng Văn Trân cũng không biết, nhưng Hoắc gia biết, thợ thủ công chế tạo ghế nằm này cũng biết , cho nên, nếu nàng điều tra xuống, chỉ biết là quặng sắt hại Sư Viện Viện, chỉ biết hết thảy chứng cứ phạm tội đều bất lợi cho nàng, cho nên nàng mới kiêng dè.

Nàng lung lay sắp đổ, bàn tay thon chụp lấy song sắt lạnh như băng. Ta nhìn tay nàng thàn thở: “Hoàng hậu nương nương, nếu hoàng thượng biết đôi tay ngọc thon thon này của ngài cũng dính máu dơ bẩn như thần thiếp, hoàng thượng có còn thân mật xưng ngài là ‘Biểu muội’ nữa chăng?”

Nàng miễn cưỡng đứng thẳng người. Trong lao có gió lạnh thổi qua, nàng hơi hơi run rẩy, cười khổ, “Ninh chiêu hoa, ngươi biết không? Một người nếu như bị bưng bít quá lâu, liền thực sự cho rằng cái gì mình cũng có thể làm được, khó khăn gì cũng không thành vấn đề, cũng vì vậy mà chịu không nổi nửa điểm tủi thân cỏn con. Bản cung cho rằng mình là hoàng hậu, thì cái gì cũng không để vào mắt, quên lời răn dạy của người nhà, quên mỗi lời nói mỗi cử động của mình chỉ cần không cẩn thận một lần sẽ mang đến tai hoạ ngập đầu cho người nhà.”

Ta biết mục đích của ta đã đạt tới, âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, cười nói: “Kỳ thật thần thiếp cũng giống nương nương, đều là thân bất do kỷ. Thần thiếp cũng không trách nương nương khiến thần thiếp bị nhốt vào ngục, nương nương cũng chỉ tự bảo vệ mình mà thôi. Nhưng tình thế đã đến nước này, nương nương vẫn phải nghĩ biện pháp, để thần thiếp thoát khỏi tai vạ này.”

Mặt Hoàng hậu trắng như tuyết, dưới ánh đèn gần như trong suốt, “Muội muội phải biết, một khi chọc phải án vụ lớn như thế, người liên quan liền nhiều vô kể, nếu như muốn thoát thân, năng lực của bản cung thật sự chỉ có hạn. Bất quá, bản cung có thể thỉnh cầu hoàng thượng xử lý khoan hồng cho muội muội…”

Ta lắc tay, cắt ngang lời nàng nói, nhàn nhạt trả lời: “Hoàng hậu nương nương, thần thiếp cũng không có nói không nhận tội, cũng không cần phải thỉnh cầu hoàng thượng, chẳng qua với thế lực hoàng hậu, thi hành một kế ve sầu thoát xác, chẳng hề khó.”

Hoàng hậu giật mình mở to hai mắt, “Ngươi muốn rời khỏi nơi phú quý nhất trên đời này?”

Ta nói: ” Nơi này tuy là nơi phú quý nhất trên đời, nhưng đối với thần thiếp mà nói, cũng là lồng sắt giam cầm thần thiếp hơn mười năm.”

Kỳ thật nhận được thư mẫu thân nhờ người mang từ ngoài cung vào, biết bà sống giàu có sung sướng, vui vẻ hạnh phúc, lòng ta đã có ý muốn thoát ly. Ở trong cung, chung quy luôn có vô số đại nhân quyền cao chức trọng hơn mình, nếu ra bên ngoài, lấy bản lãnh của ta, tin rằng sẽ vẫy vùng như cá gặp nước.

Tính cách ta luôn không lưu luyến nhiều đối với những việc vô nghĩa, tuy rằng trong cung rực rỡ phồn hoa, nhưng ta đã bị hoàng hậu hại ra nông nỗi này, nơi này đã còn không thích hợp với ta nữa. Ta miễn cưỡng lưu lại, sẽ chỉ khiến tranh đấu càng ngày càng nghiêm trọng. Phía sau Hoàng hậu có chỗ dựa là hoàng thượng, có chỗ dựa là gia tộc nàng, mà ta chỉ có hai bàn tay trắng, đây là một cái thế tất bại. Ta bắt được nhược điểm nho nhỏ này của hoàng hậu, cuối cùng sẽ có một ngày nàng biết được sự thật, khi đó nó không thể trở thành nhược điểm nữa. Ta chỉ có thể nhân lúc nàng còn chưa thoát khỏi nỗi khiếp sợ, lập tức thoát thân rời khỏi, đây mới là việc ta nên làm.

Nàng khép hờ mắt, lông mi thật dài chớp chớp. Ta hiểu rõ suy nghĩ trong lòng nàng: nếu như để ta rời đi, không phải sẽ lưu lại một điểm yếu nguy hiểm nhất ở bên ngoài sao?

Ta nói: “Hoàng hậu không cần phải lo lắng. Ngài đừng quên, chuyện Sư quý phi lần này, thần thiếp cũng có phần tham dự. Gia muội còn đang ở trong tay ngài, nếu thần thiếp làm ra cái gì, tánh mạng gia muội cũng khó bảo toàn. Nàng chính là thân nhân duy nhất còn lại trên đời này của thần thiếp…”

Gương mặt ta lộ ra thần sắc ảm đạm, trong lòng lại nghĩ, muội muội này vào thời điểm ta khó khăn nhất đã tiến lên đẩy ta một phen, không bằng ta cứ thuận nước giong thuyền đi. Không phải nàng thích ở trong cung sao, vậy ta sẽ cho nàng lưu lại trung tâm của quyền thế, ở bên cạnh hoàng hậu đi. Ta khẽ cười lạnh, mấy lần vào trong cung, nàng tình chân ý thiết nói chuyện với ta một lúc lâu, có mấy phần là vì bản thân mình, có mấy phần là vì ta?

Thần sắc hoàng hậu hơi chấn động, nhưng vẫn còn do dự. Qủa thật, ta đã cho nàng một cái biện pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề này. Nếu như có thể thành công, từ nay ta liền trời cao biển rộng, mà nàng, ở trong cung cũng ít đi một người khiến nàng khó ăn mất ngủ. Tất cả âm mưu sẽ chìm sâu vào đáy nước. Đương nhiên, cũng rất có khả năng nàng sẽ nghĩ là: nếu như ra ngoài cung rồi, sẽ có rất nhiều cơ hội sai người lấy tánh mạng của ta.

Nhưng đời người như canh bạc, ta không thể vì vậy mà lui bước không tiến lên, tử thủ trong cung, giữ khư khư lấy một người nam nhân không biết yêu là gì. Huống chi, muốn lấy tánh mạng ta, cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy.

Tim đèn chi một tiếng nổ bung, khiến cho ánh đèn trong phòng giam sáng tối bất định, bóng người thon thả lay động theo ánh đèn.

Hoàng hậu nương nương bỗng nhiên bật cười, “Ninh muội muội quả thật lo nghĩ rất chu đáo. Sao bản cung lại không đáp ứng yêu cầu nho nhỏ này của Ninh muội muội được? Nhà tù này âm u ẩm ướt, khiến Ninh muội muội phải chịu khổ rồi, bản cung sẽ kêu người lấy chăn mền bằng bông tơ, áo ấm bông tới đây. Cuộc sống muội muội sau này còn dài mà, không nên vì chịu lạnh mà hao tổn sức khỏe.”

Lúc này gương mặt ta mới lộ ra sự vui mừng thật lòng, hành lễ với nàng, “Tạ ân điển của hoàng hậu nương nương. Bên cạnh hoàng hậu nương nương ít người, muội muội của thần thiếp tuy rằng ngu dốt, nhưng dung mạo cũng khá được. Nếu như hoàng hậu nương nương sẵn lòng, nàng có thể thay thế thần thiếp hầu hạ nương nương. Hơn nữa muội muội của thần thiếp rất nghe lời, không suy nghĩ quá nhiều như thần thiếp, giống như chim sợ cành cong, cho rằng người trên toàn thế giới này đều sẽ gây bất lợi cho mình…”

Hoàng hậu khẽ gật đầu, “Muội muội yên tâm, nàng đã là người thân cuối cùng trên đời này của muội, bản cung tự biết đối đãi với nàng ấy thật tốt, để nàng ấy ở trong cung có một cuộc đời vinh hiển.”

Mặc kệ trong lòng oán hận đến cỡ nào, từ nhỏ đã được dạy dỗ khiến nàng rất giỏi xem xét thời thế, phân rõ lợi hại, bởi vì nàng ngồi ở vị trí hoàng hậu này, không chỉ đại biểu cho chính bản thân nàng, mà còn đại diện cho cả gia tộc nàng.

Cho nên, nàng không chấp nhận được nửa điểm sai lầm nhỏ.

Nữ nhân có thân phận trong cung, đều là như thế.

Tất cả đều đã đàm phán thỏa đáng, hoàng hậu xoay người đi về hướng cửa lao. Thân ảnh thon thả chậm rãi bước đi, một thân trắng thuần, dạo bước bên cạnh vách tường ảm đạm, lại có vài phần quỷ khí âm u, không còn sự uy nghiêm đoan chính như lúc ở Kim Loan điện xanh vàng rực rỡ.

Ta nghĩ, nàng chỉ thích hợp ở trong cung, rất thích hợp ngồi ở trên cái ghế phượng mạ vàng kia.

Nàng nhanh chóng rẽ qua góc tường, lại chậm rãi xoay người, trên mặt mang một nụ cười mỉm, “Muội muội, có chuyện ta quên nói với muội. Việc lần này, muội muội cũng không thể trách bản cung. Trong cung có một số người không thể quá nổi bật, vốn cũng là ý của hoàng thượng, bản cung chẳng qua chỉ nghĩ biện pháp hoàn thành tâm nguyện hoàng thượng mà thôi.”

Lòng ta hoàn toàn lạnh như băng. Mấy ngày gần đây, Hạ Hầu Thần vẫn đối xử với ta như trước kia, khiến ta bớt đi một chút ác cảm đối với hắn, hóa ra hắn vẫn như thế, tất cả đều là con cờ trong tay hắn, một khi không còn cảm thấy mới mẻ, con cờ là ta liền không có cơ hội sử dụng thêm lần nữa. Chẳng lẽ ta còn có thể có ôm ấp một chút kỳ vọng về hắn dưới đáy lòng sao? Nghe những lời hoàng hậu nói, ta vốn không nên thất vọng mới đúng. Không sai, đây mới là Hạ Hầu Thần, bạc bẽo vô tình, có thể bỏ tất cả những thứ đáng bỏ, ví dụ như ta.

Hoàng hậu thấy thần sắc ta không thảy đổi, giống như sớm đã đoán được kết quả này, thở dài một hơi, thần sắc trên mặt rất kỳ dị, không nói cái gì nữa, chậm rãi đi ra cửa phòng giam. Ta nghe nàng dặn dò quan coi ngục, “Tuy Ninh nương nương phạm phải tội lớn, nhưng dù sao nàng vẫn từng là tỷ muội tốt của bản cung, cũng không thể đối xử lạnh nhạt với nàng. Lát nữa ngươi đi cục Thượng Cung lĩnh chăn gấm và áo bông mới tới đây, nhóm thêm bếp lò trong phòng . Thân thể nàng luôn yế ớt, nếu như xảy ra điều gì bất trắc, bản cung sẽ không tha cho ngươi!”

Trong lòng ta trào ra cảm giác biết ơn thật lòng. Hai vật này, quả thực là thứ ta cần nhất. Có nhiều phương diện nàng không được hào phóng, nhưng những việc nhỏ này thì chẳng hề làm khó dễ, so với rất nhiều kẻ có thù tất báo, nàng quả thực tốt hơn rất nhiều. Nếu không phải nàng cố chấp với ta như vậy, chúng ta thực sự có khả năng trở thành một đôi tỷ muội tốt.

Từ cửa sổ nhỏ hẹp của nhà tù trông ra, ta rốt cuộc nhìn thấy từng đợt bông tuyết bay bay bên ngoài. Nhiều năm trước, cũng trong một trận tuyết giống như lông ngỗng bay đầy trời này, ta đã từ tình cảnh cực kỳ thê thảm mà chuyển mình, hôm nay, xem ra nguyện vọng của ta cũng có thể thực hiện được.

Có lẽ những bông tuyết lạnh buốt này, lại chính là vật may mắn của ta.

Nó luôn luôn báo hiệu trước từ tình huống cực kỳ thê thảm, cảnh ngộ của ta sẽ chậm rãi thay đổi.

Chỉ chốc lát sau, quan coi ngục liền đưa tới cho ta chăn gấm trắng tinh và áo bông dày bằng tơ tằm. Tuy rằng kiểu dáng rất bình thường, nhưng bên trong cũng dày hơn, sờ vào mềm mại, chắc là dùng bông loại tốt bỏ thêm vào. Mà bếp lò cũng được bàytrong phòng giam của ta. Nhà tù thông gió bốn phía, tuy không ấm như Lan Nhược hiên, nhưng so với lúc đầu đã tốt hơn rất nhiều.

Ánh mắt quan coi ngục đi cục Thượng Cung lấy mấy thứ này hơi kỳ lạ, ta thấy nàng muốn nói lại thôi, liền hỏi nàng: “Có phải Khổng thượng cung có chuyện kêu ngươi chuyển lời không?”

Nàng vội vàng quỳ xuống đáp lời: “Nương nương, Khổng thượng cung bảo nô tì gửi lời hỏi thăm nương nương, muốn nương nương an tâm nghỉ ngơi, tất cả sẽ được phơi bày. Nương nương thiếu cái gì, cứ việc kêu cục Thượng Cung đưa vào…”

Ta cười lạnh. Khổng Văn Trân vốn tưởng rằng bám được vào cành cây cao là hoàng hậu, là có thể lấy tính mạng của ta, bí mật của nàng sẽ vĩnh viễn chôn dấu, làm sao nghĩ đến, hoàng hậu chẳng hề hành động như ý nàng, vẫn kêu người mang chăn gấm tới đây, giống như tình nghĩa giữa ta và hoàng hậu chưa hết. Bảo sao nàng không sợ? Nàng đành phải bày tỏ ý tốt với ta. Ta nhẹ giọng thở dài: “Bản phi vào ngục, còn có nhiều người nhớ tới như vậy. Xem chăn gấm này đường may tinh tế, kín kẽ, Tư thiết bình thường làm sao có thể chế ra được, có lẽ là do chính tay Khổng thượng cung làm ra chăng? Ngươi thay bản phi đa tạ nàng.”

Thủ pháp của nàng, tất nhiên ta chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn ra. Ở vị trí của nàng hiện tại, tự nhiên không cần chính tay may chăn bông áo bông, chỉ sợ vì nàng quá sợ hãi, mới nghĩ ra phương pháp này. Nhưng thời gian cấp bách, từ lúc hoàng hậu hạ ý chỉ, đến lúc chăn bông đưa đến tay ta, bất quá chỉ mấy canh giờ, nguyên cái chăn thì nàng may không kịp, nên nàng chỉ đâm thêm mấy kim ở mấy chỗ bắt mắt mà thôi, mục đích chính là để ta nhìn thấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.