Thượng Cung

Chương 39: Gặp từ mẫu trong cung, dụ người sập bẫy



Qua mấy ngày, quả nhiên mẫu thân nhận được thánh chỉ triệu vào cung, bà mặc triều phục nhị phẩm cáo mệnh phu nhân(1) bái kiến Hạ Hầu Thần, lại được ta mang đi Chiêu Thuần cung bái kiến hoàng hậu. Mẫu thân nghe nói Ninh Tích Văn sắp sinh, liền muốn đi thăm, lại bị ta ngăn cản, nói: “Mẫu thân, hiện tại thân thể muội ấy từ từ mập lên, có lẽ cũng sắp sinh rồi, lúc này không thể gây ra sai lầm gì. Mẫu thân nghĩ xem, đợi muội ấy sinh rồi hẵng tới thăm đi.”

Mẫu thân rất nhạy cảm, liền hỏi ta: “Có phải con có khúc mắc gì với Tích Văn không?”

Ta không muốn bà lo lắng, liền nói: “Trong cung là như thế, dù là tỷ muội thân sinh cũng phải tránh hiềm nghi, huống hồ con và muội ấy lại là tỷ muội khác mẹ, dễ bị người ta lợi dụng.”

Mẫu thân và đại nương cùng gả một chồng, luôn phải tranh đấu phức tạp, sớm đã tràn đầy đồng cảm với ta, liền không hỏi nhiều nữa, chỉ dặn dò ta: “Nói thế nào, Tích Văn cũng là cốt nhục của phụ thân con, có tranh chấp gì, nhường cho nó một chút cũng được. Trong cung, hai con càng phải hỗ trợ cho nhau.”

Ta gật đầu ứng, sau khi cho người lui ra, liền đưa cái nhẫn ra dặn mẫu thân cất kỹ. Mẫu thân cũng ngơ ngác khó hiểu như ta, hỏi: ” Hoàng thượng đã đưa cho con, vì sao lại chuyển giao cho nương?”

Nói thật, ta cũng không hiểu tất cả nội tình, đành phải nói với mẫu thân: “Nhẫn này quan hệ trọng đại, nương phải cẩn thận cất kỹ, không thể để người ta nhìn thấy, cũng đừng nhắc tới lai lịch vật ấy trước bất kỳ ai, để tránh gặp đại họa.”

Tuy tính cách mẫu thân mạnh mẽ, nhưng thấy ta nói rất nghiêm túc, hơn nữa vật này là của hoàng thượng, biểu tình trên gương mặt cũng nghiêm trọng lên, cẩn thận để nhẫn vào túi vải nhỏ, lại cất trong người, trả lời ta: “Yên tâm đi dù là ai cũng trộm không được.”

Nhà ngoại vào cung thăm viếng, là quang vinh vô thượng đối với nhóm phi tần. Liên tiếp mấy ngày, ta dẫn mẫu thân đi lang thang tham quan hậu cung, đi ngự hoa viên phong cảnh ưu mỹ, lại ngồi xe ngựa đi Thiên Thọ sơn. Trong cung tráng lệ khiến mẫu thân khen không dứt miệng. Nếu gặp phi tần, ta phẩm cấp cao, các nàng đều phải hành lễ với ta, đồng thời cũng vấn an mẫu thân, khiến cho nét mặt mẫu thân phấn chấn, cũng cảm thấy vinh hiển vài phần.

Thời gian thăm viếng chỉ ba ngày, đến chạng vạng ngày thứ ba, liền có ý chỉ của hoàng hậu, mời mẫu thân cùng ta đến Chiêu Thuần cung dự tiệc. Chúng ta tự nhiên trang phục chỉnh tề, trang điểm lộng lẫy đi tới Chiêu Thuần cung. Đã là gia yến, nhóm phi tần có phẩm cấp trong cung cũng đều đến. Hoàng hậu đặc biệt kêu người sắp xếp một vị trí bên cạnh ta, để mẫu thân ngồi cạnh. Sau khi hành lễ theo thông lệ, là tiếng nói cười rộn rã, mẫu thân liền khen: “Lão phụ ở dân gian nghe được hoàng hậu nương nương đoan chính hiền hoà, hôm nay được thấy, quả là nghe danh không bằng gặp mặt, dân gian nào biết hoàng hậu nương nương có phong tư trác tuyệt đến thế, nữ nhi của lão phụ đúng là thua xa.”

Tuy lời nói của mẫu thân có chút thô tục nhưng vẫn khiến hoàng hậu mở miệng cười, nói: “Cáo mệnh phu nhân đúng là khéo ăn nói.” Lại quay đầu nói với ta, “Không thua kém gì muội muội.”

Mẫu thân liền nói: “Lão phụ không biết nói dối. Làn da hoàng hậu nương nương bóng loáng như sứ, nữ nhi của lão phụ đúng là thua kém quá xa.”

Mẫu thân lại nói đúng ngay trọng điểm. Mùa hè, ánh sáng mặt trời gay gắt, tuy cung phi chúng ta cũng không phải ra ngoài thường xuyên, nhưng chung quy vẫn có ánh mặt trời chiếu trên mặt, khiến làn da chúng ta bắt đầu sạm đi. Nhưng hoàng hậu lại càng thêm trắng nõn, da thịt tựa như trẻ con đầy tháng, khiến người ta vừa thấy liền muốn đưa tay sờ.

Thấy Hạ Hầu Thần càng ngày càng lưu lại Chiêu Thuần cung thường xuyên hơn, mỗi phi tần đều ngứa ngáy trong lòng, nhưng chỉ có hoàng hậu mới có được loại son phấn kỳ dị do Cao Xương quốc tiến cống, các nàng có thể làm thế nào?

Hoàng hậu vốn đã có chút tự tin đối với việc này, thấy mẫu thân nói đúng chỗ ngứa, mặt càng lộ vẻ tự mãn. Ta cố ý để nàng đắc ý, lời nói càng khiêm nhường kính cẩn hơn.

Trong bữa tiệc, bỗng nhiên mẫu thân nói muốn đi thay quần áo, ta liền cùng bà đi. Đi vào một gian quan phòng *, sau khi xử lý chỉnh tề, ta thấy khi bà chỉnh lý xiêm y để lộ ra túi thêu cất nhẫn, vội vàng kêu bà cẩn thận cất kỹ, lại giúp bà sửa sang lại y quan mới đi ra. Trở ra cửa, lại gặp Lâm thục nghi, có lẽ là bởi vì mấy ngày gần đây mưa quá nhiều, tràng vị hơi khó chịu, cho nên phải vào quan phòng nhiều lần.

(* Quan phòng tức là nhà vệ sinh.)

Trở lại bữa tiệc, hoàng hậu quan tâm hỏi thăm thân thể mẫu thân, nhắc tới mấy ngày gần đây thời tiết không tốt, lớn tuổi, càng phải chú ý thân thể một chút. Mẫu thân đáp lời, tạ ơn không thôi.

Mẫu thân ở trong cung ba ngày, cũng đến lúc phải rời cung hồi phủ. Ta tất nhiên là lưu luyến không rời, không biết đến lúc nào mới lại có thể xin được thánh chỉ gặp mặt mẫu thân.

Điều an ủi duy nhất là, phủ đệ mẫu thân ở ngay trong kinh thành, thư nhà chỉ một ngày là đến, cách mấy ngày ta lại nhận được thư nhà, coi như cũng giải được nỗi nhung nhớ trong lòng ta.

Mẫu thân xuất cung đến ngày thứ ba, ta liền nhận được thư nhà. Trong thư không có gì khác, chỉ nói cho ta biết mẫu thân đã tới nơi bình an, bên hàng xóm xuất hiện thêm nhiều gương mặt mới: trong nhà lại tới hai hộ bà con xa, từ lúc phụ thân bị hoạch tội đã đứt liên lạc, chẳng hề lui tới nữa, hiện tại thấy gia thế chúng ta đại thịnh, lại tìm tới cửa. Đã là cốt nhục của Ninh gia, cũng không nên để lưu lạc bên ngoài, mẫu thân thu xếp ổn thỏa cho bọn họ đi. Cuối thư, nhắc tới một việc nhỏ, nói là món đồ quan trọng ta đưa cho bà, lại có một đêm biến mất, làm hại bà tìm mãi không ra, nhưng sáng sớm ngày hôm sau, nó lại êm đẹp xuất hiện. Trong thư mẫu thân liên tục than phiền, cho là mình đã già, trí nhớ thoái hóa.

Ngoài ra, thật sự không còn nói việc gì khác. Qua mấy ngày, chuyện ta nhờ mẫu thân xử lý bà đã làm tốt, nhờ người từ ngoài cung mang một cái hộp gỗ dài tới cho ta. Hộp này dùng khóa uyên ương khóa(2) hai đầu lại, lai dùng giấy niêm phong kỹ, lúc đưa đến trên tay ta, việc đầu tiên ta làm là kiểm soát giấy niêm phong có hoàn hảo hay không, khóa có bị người ta động tay động chân hay không, thấy tất cả đều hoàn hảo không tỳ vết, mới dùng hai chiếc chìa khóa uyên ương mở khóa ra.

Bên trong, đó là ngân lượng mẫu thân gom góp cho ta.

Ta tính toán đợi sáng sớm ngày hôm sau, lúc Hạ Hầu Thần vào triều sớm, kêu thái giám đưa hòm này lên. Số tiền ta quyên đủ để khiến quan viên trên triều đình phải chấn động.

Nghĩ đến việc sắp làm, ta liền hưng phấn không thôi, canh bốn chưa tới, đã dậy kêu Tố Linh trang điểm. Ta là cung phi, trong hậu cung dù có vinh sủng tới cực điểm, nhưng trong triều đình cũng không được ai biết đến. Nếu như có thể nhờ việc này thắng một giải thưởng thật lớn, để ta nở mặt nở mày, cũng có thế áp chế uy phong của hoàng hậu, càng có thể khiến Hạ Hầu Thần phải nhìn ta với cặp mắt khác.

Tố Linh thấy ta cao hứng, liền lấy y phục màu sắc tươi sáng tới. Ta lại kêu nàng chải búi tóc của phu nhân chỉ búi vào các lễ tế lớn. Trang điểm lộng lẫy xong xuôi, Tố Linh liền nói: “Nương nương, ngài xem, trong cung ai có phong tư sánh bằng ngài.”

Ta liền cười nhẹ, nuối tiếc thở dài: “Nhưng chỉ có thể ở trong cung cho nhóm phi tần và hoàng thượng ngắm…”

Tố Linh cả kinh, ánh mắt lóe lên, liếc mắt nhìn ta một cái, ta làm bộ như không biết.

Triều đại có lệnh, phi tần không được thượng triều nghị sự. Ngoại trừ hoàng hậu lúc tế tổ hàng năm có thể cách bức rèm che ngồi trên triều đình, cùng hoàng thượng nhận tham bái của triều thần một lần ra, những người khác không có tư cách này.

Tố Linh thấy ta coi như không có việc gì, nghĩ rằng ta chỉ thuận miệng nói chơi, sắc mặt liền khôi phục bình thường.

Ta dặn Tố Linh, ” Hôm nay bản phi đến thiên điện Triều Dương điện thật sớm, nghe thái giám tuyên đọc số tiền quyên tặng của ta, lại nghe hoàng thượng hạ chỉ cho quan chép sử ghi chép lại. Tuy ta không nhìn thấy tình hình lúc đó, nhưng ở thiên điện nghe một chút cũng được rồi.”

Tố Linh cũng phấn chấn theo, đi tạp phòng đánh thức nội thị nâng kiệu, bảo bọn họ chuẩn bị sẵn sàng, khi có yêu cầu thì lập tức xuất phát.

Hôm nay Hạ Hầu Thần nghỉ ở chỗ Dương thục nghi, ta hành động cũng thoải mái hơn một chút. Ta đánh giá y phục dung nhan lại một lần nữa, lúc này mới ngồi kiệu nhỏ đi tới Triều Dương điện. Lúc này, vầng thái dương chưa mọc lên, xung quanh là một mảnh tối đen, chỉ mơ hồ nhìn thấy chân trời xa xa có một vệt đỏ sậm đang lên dần. Kiệu của ta di chuyển trên sàn đá xanh, im hơi lặng tiếng, sau khi rẽ mấy lượt, liền đến Triều Dương điện. Từ xa trông qua, có thể nhìn thấy những quan viên vào triều sớm đang chờ trước cửa Triều Dương điện.

Kiệu của ta đương nhiên là tránh bọn họ đi, từ cửa sau đi vào thiên điện.

Lúc này mặt trời chậm rãi dâng lên, trời đã dần dần sáng rồi. Có người đi vào từng phòng thổi tắt đèn, lại có cung nữ thêm nước trà điểm tâm cho ta.

Ta hỏi Tố Linh: “Đã lâm triều chưa?”

Tố Linh liền xoay người ra thiên điện nghe ngóng, trở về báo với ta: “Nương nương, quan viên bắt đầu đi vào, chắc là đã đến giờ.”

Đúng lúc này, ta nghe được Khang Đại Vi đứng bên cạnh cửa báo: “Hoàng thượng giá lâm.”

Ta ngẩng đầu nhìn lên, Hạ Hầu Thần thần thái sáng láng đi đến. Ta vui rạo rực hành lễ với hắn, sau đó nói: “Hoàng thượng, hôm nay thần thiếp sẽ tặng ngài một phần đại lễ, ngài nên cất kỹ.”

Hạ Hầu Thần liền cười nói: “Trước nay chỉ có trẫm thưởng cho người ta, ngày hôm nay lại khác. Trẫm cũng muốn xem nàng có cái gì có thể lọt vào mắt xanh của trẫm?”

Ta tươi cười mỹ miều mà nói: “Hoàng thượng chờ coi.”

Chợt nghe có người ở ngoài cửa tiếp lời: “Ninh muội muội muốn hoàng thượng chờ coi cái gì vậy?”

Ta quay đầu lại nhìn, thì ra là hoàng hậu. Nàng mặc triều phục đỏ rực tay áo rộng, đầu cắm phượng thoa vàng khảm ngọc tím, chuỗi ngọc châu dài theo tiết tấu giã lên tóc mai của nàng, tăng thêm vài phần khí thế.

Ta thấy là nàng, hơi bất ngờ, sau khi hành lễ với nàng, liền nói: ” Hôm nay Hoàng hậu nương nương đến thật đúng lúc.”

Nàng cười, “Không tới sớm bằng muội muội, cũng hơi vội vàng.”

Hành lễ với Hạ Hầu Thần xong, nàng mới nói: “Muội muội có cái gì tặng hoàng thượng sao, thần thiếp cũng có món quà tặng hoàng thượng đây…”

Hạ Hầu Thần cau mày nói: ” Hai người các nàng ngày hôm nay làm sao vậy? Tại sao không hẹn mà cùng tới chỗ trẫm làm việc công thế?”

Lúc này có tiểu thái giám tới đưa tin, “Khởi bẩm hoàng thượng, chúng đại thần đều đã tề tựu.”

Hạ Hầu Thần liền nói: “Trẫm lâm triều đây, nếu các nàng không có việc gì, thì tan đi.”

Thấy Hạ Hầu Thần đi, ta liền cười hỏi hoàng hậu: “Hay là hoàng hậu nương nương cũng tới quyên tiền? Gia cảnh thần thiếp không tài cao thế lớn bằng hoàng hậu, cũng đừng khiến thần thiếp quá mất mặt nhé.”

Hoàng hậu liền đáp: “Bản cung cũng không ngờ, muội muội không những ở trong cung như cá gặp nước, ở ngoài cung cũng…” Nàng khẽ mỉm cười, thuận tay cầm lấy chén trà trên bàn lên uống một hớp.

Ta hơi khẩn trương, hỏi nàng: “Hoàng hậu nghe nói cái gì?”

Nàng lại không trả lời câu hỏi của ta, chỉ nói: ” Phẩm cấp của bản cung cao hơn muội muội, đành phải xin lỗi muội muội, ta đi trước một bước để Khang tổng quản nhận phần quyên tặng của bản cung vậy.”

Ta đành miễn cưỡng mà nói: “Xin ngài cứ tự nhiên.”

Nàng kêu người đưa ra một cái hộp gỗ phủ lụa đỏ, đưa cho tiểu thái giám bên cạnh.

Thiên điện cách vách chính sảnh, ta tự nhiên nghe được rõ ràng tiếng động mơ hồ từ cách vách truyền tới. Một lát sau, tiếng ồn ào nổi lên, xôn xao bàn tán, nói cái gì mà“Hoàng hậu nương nương từ bi ban ân trạch khắp thiên hạ” linh tinh.

Tố Linh vội vàng từ ngoài cửa chạy vào, kề bên tai ta lén lút nói vài câu. Ta nhìn hộp gỗ của mình, bất giác biến thành củ khoai lang nóng phỏng tay. Ta đang chần chờ không biết có nên sai người đưa qua không, lại nghe hoàng hậu nói: “Nghe nói hôm nay muội muội tới, là muốn tặng hoàng thượng một phần đại lễ, tại sao gần đến giờ rồi, bộ dáng muội muội lại giống như không muốn tặng thế? Hoàng thượng không thích tiểu nhân nói lời không giữ lời đâu.”

Ta đành cắn răng nói: “Tố Linh, giao cho Khang Đại Vi đi!”

Tố Linh liếc mắt nhìn ta một cái, liền cầm cái hộp kia đi qua, giao cho Khang công công đứng ngoài điện.

Sau khi đưa ra, tất nhiên là cũng có người tán hai câu, nói “Hoa phu nhân nương nương đồng tình muôn dân thiên hạ “ linh tinh, nhưng tiếng ca ngợi hầu như không thể nghe thấy, tự nhiên là không lớn bằng lúc ca ngợi hoàng hậu.

Việc đã đến nước này, ta cũng không còn cách nào, đành nói với hoàng hậu nói: “Thời gia tài cao thế lớn, thần thiếp không còn lời nào để nói. Hoàng hậu nương nương ra tay hào phóng như thế, thần thiếp tự thẹn không bằng, xin chịu.”

Lúc này cũng có cung tỳ bên cạnh nàng từ ngoài cửa đi vào, cúi xuống nhẹ nhàng nói vài câu bên tai nàng. Chỉ thấy mặt nàng lộ vẻ kinh ngạc, cơ hồ muốn vọt đứng lên, rồi lại chậm rãi ngồi xuống, nhìn ta, thần sắc khó dò.

Ta thở dài: “Hoàng hậu nương nương, thần thiếp không vui một hồi, cũng mệt mỏi, vậy thần thiếp xin cáo từ.”

Lúc này Hạ Hầu Thần từ ngoài cửa đi vào, gương mặt vui mừng rạng rỡ, nói: ” Ái thê ái phi giúp trẫm đại ân này, trẫm thay muôn dân trong thiên hạ cám ơn hai vị, đặc biệt là ái thê của trẫm.”

Hắn đi qua ôm hoàng hậu, khiến gương mặt hơi tái nhợt của hoàng hậu khôi phục chút huyết sắc. Ta bị Hạ Hầu Thần xem nhẹ, thấy bọn họ chàng chàng thiếp thiếp, có chút không thú vị, liền hành lễ với Hạ Hầu Thần sau đó xin cáo từ. Lúc ra đến cửa nhìn thấy Khang Đại Vi đi bước nhanh, cái hông leng keng xủng xẻng, thật là dễ nghe. Ta nhìn cái hông hắn, lại thấy túi thơm ta tặng hắn đánh nhau với ngọc bội, giống như là tấu nhạc.

Đột nhiên nghĩ đến một phen trêu ghẹo giữa Hạ Hầu Thần và Khang Đại Vi khi thượng triều lần trước, không nhịn được bật cười.

Tố Linh nói: “Nương nương, ngài bị Chiêu Thuần cung đoạt hết danh tiếng, còn cười được sao?”

Ta nhìn vầng thái dương dần dần lên cao phía xa, nói: “Bản phi và nàng đều vì hoàng thượng, hoàng thượng đã vui mừng, bản phi cũng vui vẻ thôi.”

Sắc mặt Tố Linh liền hơi thay đổi, giây lát sau lại khôi phục bình thường, bước tới đỡ ta: ” Lòng dạ nương nương thực là rộng rãi.”

Ta mỉm cười không trả lời.

Đêm nay, Hạ Hầu Thần đương nhiên là ngủ lại chỗ hoàng hậu, lại thưởng không ít quà cáp cho nàng. Nghe nói hoàng hậu chối từ tất cả, xin hoàng thượng đổi thành ngân lượng, cứu tế nạn dân, tất nhiên là được từ trên xuống dưới trầm trồ khen ngợi không thôi.

Lại qua hai ngày, Hạ Hầu Thần mới tới Chiêu Tường các, sau khi cho người lui ra, ôm cổ ta, thật lâu vẫn không buông ra. Ta bị hắn ôm đến không thở nổi, nói: “Hoàng thượng, được nhiều bạc như vậy, ngài vui đến điên rồi à?

Có điều ngài là hoàng thượng, còn từng nhìn thấy nhiều bạc hơn, kiến thức sao có thể hạn hẹp như vậy?”

Hắn buông ta ra, thấp giọng nói: “Không phải vì bạc. Trẫm cao hứng là vì rốt cuộc trẫm đã có người giúp đỡ.” Ngừng thật lâu sau mới cúi đầu nói, “Trẫm rốt cuộc đã có người thân..”

Giọng hắn khàn khàn như mất tiếng, hốc mắt ửng đỏ. Trong lòng ta cũng hơi cay cay, lại nói: “Ngài đừng tưởng rằng có gì khác. Thần thiếp giúp ngài, là nghĩa vụ của thần thiếp, không phải giữa chúng ta có hiệp nghị sao?”

Hắn lại ôm sát ta, dùng môi gặm cắn cổ ta, mơ hồ không rõ nói: “Cãi bướng này, nàng dám cãi bướng này…”

Ta bị hắn vừa liếm vừa cắn, cổ ngứa ngáy vô cùng, thân thể nhũn ra, vội vàng xin tha:“Hoàng thượng, thần thiếp không dám nữa.”

Hắn ôm ta lên, để ta ngồi trên đùi hắn, dùng ngón tay nhấc cằm ta, tỉ mỉ nhìn ta giống như muốn nhét hình ảnh của ta vào trong đầu, trong lòng.

Ta bị hắn nhìn, thấy ngại ngùng, liền cúi đầu xuống nói: “Thần thiếp rót cho ngài chén trà nhé…”

Hắn lại không chịu, khăng khăng nói: “Không cần, trẫm không khát.”

Ngón tay bắt đầu lộn xộn, linh hoạt đẩy vạt áo trước của ta ra, đánh vòng vòng ở chỗ đó. Ta muốn né tránh, hắn lại không cho ta trốn tránh, chậm rì rì mà nói: “Nàng muốn trẫm cảm ơn nàng thế nào?”

Ý tứ trong lời nói của hắn không cần nghĩ cũng biết, gương mặt ta lại bắt đầu phát sốt, nói: “Thần thiếp không cần hoàng thượng cảm ơn.”

Ngón tay hắn dò xét đi vào, mờ ám mà nói: “Trẫm đương nhiên phải cảm tạ chứ…”

Ngữ điệu của hắn như Thiên tầng tô(3)thơm ngon nhất, vừa vào miệng liền tan ra, mùi vị ngọt ngào mềm mại lại theo đầu lưỡi thấm thẳng vào trong đáy lòng.

Hắn nhìn ta, đôi mắt màu đen như đầm nước ngàn năm, cơ hồ muốn hút ta vào, khóe miệng bình thường hơi trễ lúc này nhếch thành một độ cung tuyệt đẹp, làn môi hơi đỏ lên, có lẽ là vì vừa rồi mới cắn cắn ta, tản ra mùi vị dụ hoặc.

Bỗng nhiên, ta mất tự chủ, dâng môi thơm lên, nhẹ nhàng in trên môi hắn.

Sau khi tỉnh ngộ mới xấu hổ không thôi, thầm nghĩ sao mình to gan như thế, trước đây luôn luôn là hắn tuỳ tiện đòi hỏi, chẳng lẽ ta đã không còn sợ hắn nữa sao?

Hắn triệt để giật mình, thật lâu sau mới tỉnh lại, ho một tiếng nói: “Sao lại ít như vậy? Ta còn muốn.”

Nghe lời hắn nói, ta cũng giật mình, thật lâu sau mới xấu hổ nói: “Sao hoàng thượng lại giống em bé vậy?”

Hắn sáp tới hôn ta, bú mút làn môi ta, dường như muốn nuốt chúng nó vào bụng. Hai tay cũng cấp bách hơn, lại không đối đãi thô bạo như dĩ vãng, mà kiên nhẫn cởi y phục phiền phức trên thân ta ra, nhưng loay hoay một hồi cũng không thể cởi bỏ. Thừa dịp hắn buông môi ta ra, ta đột nhiên nói: “Hoàng thượng, trước kia ngài thích xé loạn y phục của thần thiếp, chẳng lẽ là vì không cởi được?”

Nói xong, ta liền thấy lông mi hắn cấp tốc chớp động, cực kỳ giống hai cây quạt hăng say vẫy vẫy, giữa hàng mi lại mơ hồ ửng màu đỏ. Chỉ chốc lát sau, chân mày tuyệt đẹp kia cau lại, “Làm sao trẫm lại vụng về như vậy được?”

Ta khẽ cười nói: “Hoàng thượng, ngày hôm nay ngài sẽ gỡ, hay là…?”

Ngón tay hắn liền ra sức hơn, chẳng hề nói chuyện nữa, giữa mũi còn có mồ hôi ngưng tụ lại. Ta cười thầm trong bụng, dựa lên người hắn, mặc hắn chiến đấu hăng hái cùng những nút thắt trên người ta.

Quần áo ta mặc không khác gì những người khác, nhưng mỗi chỗ cần đánh nút thắt, ta liền đánh một cái nút thắt cực kỳ phức tạp, ngoại trừ chính ta, có rất ít người có thể cởi bỏ, mỗi lần thị tẩm đương nhiên không như thế, chỉ mặc quần áo dễ cởi. Hiện nay ta nói như thế, chẳng qua vì nhìn thấy Hạ Hầu Thần và Khang Đại Vi pha trò nên cũng muốn thử một lần thôi.

Trong lòng ta, cuộc đối thoại lần trước của bọn họ thật sự là cực kỳ không thể tin nổi. Đối với ta mà nói, Hạ Hầu Thần là một người như thiên thần khiến người ta sợ hãi không thể thân cận, từ khi biết rõ thủ đoạn của hắn, sự sợ hãi liền tăng thêm vài phần, làm sao tưởng tượng được hai chúng ta có thể nói chuyện như vậy?

Nếu như trước kia, đối với ta, ngoài thân phận thiên thần ra, hắn chỉ có một thân phận khác đó là có thể mang đến cho ta vinh hoa cùng phú quý, mà hôm nay, lần đầu tiên ta cảm thấy đúng như hắn vừa nói, hắn còn có một thân phận khác, đó là người thân của ta.

Chiến đấu hăng hái thật lâu sau, hắn rốt cuộc buông tha, bắt đầu không phân rõ phải trái, dùng lực xé rách, so với trước kia cẩn thận hơn vài phần, giống như sợ ta bị thương. Ta vội ngăn hắn lại, tự mình mấy giải mấy nút thắt này.

Hắn liền thở ra một hơi, ôm lấy ta, đi tới giường, tất nhiên là một buồng cảnh xuân kiều diễm.

Rốt cuộc ta có thể hưởng thụ cá nước thân mật cùng hắn, thân thể không còn cảm thấy đau đớn khó mở miệng nữa, ngược lại như rớt vào đám mây trong mộng. Ta ở trong ngực hắn, hòa tan như một vũng nước mùa xuân, mà hắn thì như núi lớn được nước mùa xuân vờn quanh, hai người thân mật gắn kết, khó có thể chia lìa.

Trước kia, vào những lúc này, ta không dám nhìn hắn, nhắm mắt yên lặng thừa nhận, hôm nay ta lại mở mắt ra, lén lút đánh giá hắn, nhưng thấy dung mạo hắn như trúc xanh trên Thương Sơn, tuấn mỹ khiến người ta ngạt thở, dù cho hắn không phải là hoàng thượng, cũng có rất nhiều nữ nhân cam nguyện sống chết vì hắn.

Hắn khẽ vuốt mắt ta: “Muốn xem thì xem đi, nửa khép nửa mở, rốt cuộc là sao?”

Ta liền vụng trộm nở cười, nghiêng mặt đi, lại bị hắn xoay lại. Đôi mắt hắn lấp lánh, giống như nam châm hấp dẫn toàn bộ ánh mắt ta. Ta cố nénsự xấu hổ, bắt đầu đánh giá hắn từ trên xuống dưới. Bây giờ lại đến phiên hắn xấu hổ, dùng tay che mắt ta: “Đừng nhìn, đừng nhìn, có cái gì đâu mà xem?”

Ta tựa trong ngực hắn, hỏi hắn: “Hoàng thượng, cái nhẫn ngài đưa thần thiếp thật hữu dụng, chỉ bị người ta trộm đi xem, đã khiến Thời gia hạ quyết tâm, ra gần trăm vạn lượng bạc.”

Hắn nói: “Đó là chuyện đương nhiên. Nhẫn này có thể điều động gần trăm vạn lượng bạc ở các đại tiền trang trong cả nước. Cái nhẫn này chính là tín vật điều bạc của đại phú thương Mộng Khải Viên.”

”Vừa khéo lúc này lại có không ít người ta vào ở nhà chúng ta, có vài vị lại là chưởng quầy tiền trang, bọn họ tự nhiên sẽ cho rằng những người đó là tới đưa ngân phiếu. Chắc hẳn tiền trang các nơi cũng xảy ra chuyện khác thường, có người liên tục chuyển bạc đi, bọn họ tất nhiên là cho rằng toàn bộ đều đưa đến chỗ thần thiếp. Chỉ là thần thiếp không ngờ, hoàng thượng ở dân gian còn là một vị phú thương!”

Hắn thở dài: “Lúc trẫm còn làm thái tử, mặt ngoài phóng túng bất kham, thường xuyên ra ngoài chạy loạn tứ phía, thu thập mỹ nữ. Hoàng hậu vui mừng vì thấy mọi chuyện thành công, cũng không chú ý đến ta, để cho ta có cơ hội tích góp tiền tài từng chút một.”

Ta chỉ cảm thấy chua xót, khả năng nhẫn nhịn của hắn so với ta, rốt cuộc cao hơn mấy lần?

Ta hỏi: “Vậy số bạc đó hiện giờ đi đâu rồi?”

”Tất nhiên là do quan viên đáng tin cầm đi giúp nạn dân bị thiên tai, hi vọng năm nay nạn dân có thể đỡ khổ hơn một chút.”

Ta dựa sát vào ngực hắn, thật lâu sau vẫn không nhúc nhích, qua một hồi mới cười nói:“Hoàng thượng, ngài không nhìn thấy, khi nàng ấy biết được thần thiếp chỉ quyên một vạn lượng, biểu tình kia thực là đặc sắc.”

Hắn cũng cười, qua rất lâu sau mới nói: “Nếu như nàng ấy không quá chăm lo cho Thời gia, thật ra cũng là một thê tử tốt…”

Ta hiểu ra, giống như hắn từng nói, có vài thứ một khi đã bỏ qua, sẽ đau đớn mấy tháng, đêm ngủ không yên, nhưng đôi khi, cũng là việc bất đắc dĩ. Con người phải trải qua đau đớn mới hiểu được cảm giác của người khác. Từ sau khi Ninh Tích Văn đối xử với ta như thế, ta mới chân chính hiểu được tình cảnh của Hạ Hầu Thần.

Khi người thân trở thành kẻ địch, mới là lúc hắn đau lòng nhất chăng?

Cho nên bất luận thái hậu đối xử với hắn thế nào, cuối cùng hắn vẫn lưu lại một phần mặt mũi cho thái hậu. Nhưng hắn không phải thánh nhân, thậm chí khi sử dụng thủ đoạn càng tàn độc hơn bất kỳ ai, cho nên cuối cùng hắn vẫn trừ bỏ mối tai họa này. Ở cùng hắn mấy ngày nay, chỉ có giờ khắc này ta mới gần sát hắn như thế. Hai chúng ta không phải là thánh nhân, khi cần áp dụng thủ đoạn chắc chắn sẽ áp dụng, chỉ là hắn có được quyền lực khổng lồ, bởi vậy kéo theo đó là sự đòi hỏi và tham lam không có chừng mực của người khác, cho nên hắn mới giấu mình kín đáo đến thế.

(1)Triều phục nhị phẩm cáo mệnh phu nhân:↑

(2)Khóa uyên ương:↑

(3)Thiên tầng tô:↑

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.