Thượng Cung

Chương 5: Aó gấm khiến vạn vật thất sắc




Biểu hiện của Tuyên Hòa đế Hạ Hầu Thần hoàn toàn bất đồng với hoàng hậu, hắn vốn thờ ơ không thèm chú ý, hiện tại hiển nhiên đã bắt đầu cảm thấy hứng thú, cả thân thể nghiêng về phía trước, nghiêng thêm một chút nữa, chỉ sợ sẽ lật đổ cả cái bàn. May mà cái bàn này Thượng chế phòng dùng gỗ đàn hương để làm, rất là kiên cố.

Để leo lên vị trí thượng cung này, ta chẳng những yêu cầu mình phải hiểu rõ hết thảy mọi thứ trong Thượng trân phòng như lòng bàn tay mà với tất cả đồ đạc của phòng khác, ta cũng âm thầm lưu ý. Mỗi khi các phòng ra một loại đồ vật gì mới, ta liền mua chuộc cung nữ phòng đó đưa bản vẽ cho ta, đích thân xem đi xem lại nhiều lần, nỗi gian khổ trong đó người ngoài làm sao hiểu hết được. Con người khi muốn đạt tới một mục tiêu nào đó liền trở thành ma quỷ, ném tất cả những thứ khác ra sau đầu, vì vậy mà có dũng khí đụng đến vương quyền, nghịch vảy rồng, hiện giờ nghĩ tới, mình quả nhiên to gan lớn mật. Có lẽ vì ở trong cung quá lâu, gần gũi mặt rồng, liền dễ dàng sinh ảo tưởng.

Sư Viện Viện múa cực kỳ tốt, xem ra từ nhỏ đã được huấn luyện vũ đạo chuyên nghiệp. Phi tử nơi này có vị nào không trải qua dạy dỗ và huấn luyện? Tuy chức quan của cha chú các nàng nhỏ bé, nhưng đối với dân gian mà nói, đó gần như là chuyện bình thường. Chỉ trừ ta, ta là nữ tử duy nhất không được huấn luyện cầm kỳ thư họa, chỉ biết khắc vòng chế thoa, âm mưu tính kế.

Ta thở dài một hơi, lại thấy Sư Viện Viện bắt đầu kết thúc điệu múa, hai chân giao nhau xoay tròn, khiến bách điểu trên váy tựa hồ vây quanh nàng tung bay lên xuống, đẹp không sao tả xiết, khiến mọi người trong điện sững sờ nín thở.

Cuối cùng, nàng dùng tư thế tung bay lên trời để kết thúc. Toàn trường yên tĩnh, thật lâu sau, Hạ Hầu Thần khen hay đầu tiên, những người còn lại mới bừng tỉnh từ trong mộng, người người nũng nịu tán thưởng.

Ta nghĩ, tay nghề của Thượng chế phòng rốt cuộc lui bước không ít, nếu như là trước kia, ngay cả đôi mắt của bách điểu khi múa, cũng đều di chuyển linh hoạt, hiện giờ chỉ có một đám chim mù mắt khô khan va đầu va não vào nhau, bay tới bay lui.

Ta xin thề gương mặt ta tuyệt đối không có chỗ nào bất ổn. Ta ở trong cung, trải qua nhiều năm rèn luyện như vậy, khả năng khống chế biểu tình được xưng tụng là hoàn mỹ không tỳ vết, khi mọi người ca ngợi, gương mặt ta tuyệt đối cũng mang theo thần sắc ca ngợi, còn hơi gật đầu mỉm cười.

Nhưng khi giọng nói của Hạ Hầu Thần từ xa xôi vượt qua lớp lớp tiếng ca ngợi truyền đến trong tai ta, ta vẫn ngẩn ra.

“Ninh tuyển thị, váy này có gì không ổn sao, sao nàng lại nhíu mày mãi thế?”

Ta cuống quít đứng dậy, bước ra khỏi hàng, vái chào, “Không, thần thiếp không…”

“Ý nàng là, trẫm nhìn nhầm?”

Ta cứng họng, “Không…”

Hạ Hầu Thần mất bình tĩnh: “Rốt cuộc là có hay là không? Nàng lúc thì nói có, khi thì nói không, là ý gì?”

Câu hỏi của hắn như nướng ta trên lửa. Nếu như nói ra chỗ không ổn trên váy, khẳng định sẽ khiến Khổng Văn Trân bất mãn, có khi còn xuống tay sớm hơn, lại chọc Sư Viện Viện không vui trong lòng, lập tức đắc tội hai người; nếu như không nói, Hạ Hầu Thần khó chịu, không biết hắn lại dùng cái biện pháp gì để đày đoạ ta. Ta nghĩ đến buổi tối lần trước, cả người không khỏi khẽ run rẩy.

Ta kiên trì nói: “ Váy bách điểu này, được xưng tụng là kiệt tác gần đây của thượng chế phòng. Lông chim bách điểu thêu vô cùng diễm lệ, nhìn xa có cảm giác lông xù lên, tựa như thực sự bay lượn; khi múa, bách điểu dần dần giương cánh mà bay, linh động hoạt bát, chắc hẳn là do thợ thêu cao cấp của Thượng chế phòng chế tạo ra, thật sự không có thiếu sót đáng tiếc gì. Nhưng hoàng thượng muốn thần thiếp chỉ ra, thần thiếp trộm nghĩ, chắc hẳn hoàng thượng đã nhận thấy rồi.”

Ta cúi đầu, chậm rãi nói. Đã hắn bức ta, phương pháp lý tưởng nhất, chính là vấn đề do hắn khơi ra, thì đẩy tất cả về lại cho hắn. Hoàng thượng có thể nói không sao? Hắn sẽ hạ thấp khả năng quan sát của mình sao?

Hạ Hầu Thần cười ha ha . Ta cảm giác ánh mắt của hắn dừng lại trên đỉnh đầu ta, lạnh lùng như băng, khẽ lướt qua.

Hoàng hậu hiếu kỳ nói xen vào, “Hoàng thượng, ngài đã nhìn ra sao?”

Ta thở phào, buông lỏng. Nàng thốt ra lời như vậy, rất tốt, rốt cuộc hắn cũng không thể lật lọng được nữa.

Hạ Hầu Thần nói: “Để Ninh tuyển thị nói đi.”

” Váy bách điểu này là tinh phẩm trong hàng thêu, chỗ khiếm khuyết duy nhất trong vẻ đẹp của nó, đó là mắt đám chim lẽ ra phải dần dần cử động theo sự bay lượn, mà đôi mắt đám chim trong bức tranh bách điểu này lại giống nhau như đúc, không khỏi quá khô khan.”

Sư Viện Viện đứng trong đại sảnh, tuy rằng không phải ta nói nàng, lại làm cho nàng không được tự nhiên, chỉ muốn thay bộ váy bách điểu mà nàng vẫn lấy làm tự hào này ra. Chỉ tiếc, hoàng hậu sẽ không để nàng dễ dàng qua cửa như vậy. Nàng ta vẫy vẫy tay, nói: “Sư chiêu nghi, muội đến gần đây để bản cung nhìn xem, xem có phải như Ninh tuyển thị đã nói hay không?”

Sư Viện Viện mang nụ cười cứng ngắc, đến bên cạnh hoàng hậu. Hoàng hậu cũng không thèm nhìn nàng, cứ như nàng chỉ là cái giá treo, duỗi tay thon ra kéo làn váy Sư Viện Viện, tấm tắc khen: “ Ánh mắt hoàng thượng quả thật như đao, sơ hở nhỏ bé như vậy hoàng thượng cũng nhìn ra.”

Một chiếc váy có tì vết hấp dẫn sự chú ý của toàn trường, khiến hoàng thượng không hề đề cập đến vũ đạo ưu mỹ Sư Viện Viện nữa.

Ta ngầm cười khổ trong lòng. Tuy rằng ta kéo được hoàng thượng xuống nước, nhưng người Sư Viện Viện hận, vẫn là ta. Nếu cứ tiếp tục như vậy, thỉnh thoảng bị Hạ Hầu Thần chọt thêm vài câu, kẻ địch trong cung của ta sẽ càng ngày càng nhiều. Trong lòng ta càng thực sự muốn tìm một chỗ dựa vững chắc —— nhưng Hứa hoàng hậu có phải chỗ dựa vững chắc của ta không?

Hôm nay ta giúp nàng một việc, khiến Sư Viện Viện kiêu ngạo biết điều hơn một chút. Chẳng qua trong lòng nàng, rốt cuộc ta có giá trị gì không?

Ta quyết định đợi yến hội chấm dứt sẽ đến cung hoàng hậu thăm hỏi một chút.

Ngoài dự liệu, sau khi tiệc rượu chấm dứt, Hạ Hầu Thần lại muốn bãi giá đến Túy Hà các của Sư Viện Viện, có lẽ là muốn an ủi Sư Viện Viện vì màn xấu mặt vừa rồi. Gương mặt hoàng hậu chẳng hề để lộ một chút không vui nào, ngược lại còn dặn dò Khang Đại Vi cẩn thận hầu hạ, một đám phi tần liền tản đi.

Trở lại Lan Nhược hiên, ta liền thu xếp kêu Tố Hoàn, Tố Khiết nhanh chóng giúp ta thay áo váy vừa mặc ở thọ yến ra, chải tóc, thay quần lụa mỏng thanh nhã màu xanh, trên làn váy thêu mấy đóa hoa sen bình thường. Ta nghĩ, váy áo này sẽ không khiến hoàng hậu khó chịu.

Sau khi Tố Hoàn biết được ta định đi đâu, hỏi: “Nương nương muốn mang lễ vật gì đi không?”

Ta nghĩ, chỗ hoàng hậu nương nương cái gì lại không có, làm sao cần lễ vật của ta, nhưng đi tay không, cũng khó coi, liền nói: “Ngươi mang lẵng hoa tới, hái mấy đóa lan nhụy điệp đang nở rộ mấy hôm nay, để ta mang theo!”

Tố Khiết liền hơi tiếc nuối, ” Nhụy điệp này cũng không nở được mấy đóa.”

Tố Hoàn liếc mắt nhìn nàng một cái, không nói một lời đi chuẩn bị lẵng hoa hái hoa.

Ta phát hiện ta càng lúc càng thích Tố Hoàn. Nàng biết lấy hay bỏ, nhận biết nặng nhẹ, không thắc mắc vô nghĩa, dù cho là thứ mình thích, nói bỏ liền có thể bỏ, cùng một loại người với ta.

Sau khi Tố Hoàn hái được hoa lan, ta sửa soạn một chút, đang muốn ra cửa, lại nghe trong viện có thái giám truyền lời, “Thánh Thượng có chỉ, tuyên Ninh tuyển thị đến Túy Hà các kiến giá.”

Ta cả kinh, thiếu chút đánh rơi lẵng hoa. Tố Hoàn tiếp lẵng hoa, vui vẻ nói: “Nương nương, hoàng thượng gọi ngài đến, còn không tốt hơn là đi nơi đó sao?”

Ánh mắt ta đảo qua nàng, nàng cúi đầu. Nàng nào biết, hoàng thượng gọi đến cũng chẳng phải chuyện may mắn gì. Hắn truyền ta đi Túy Hà các làm cái gì? Đó là chỗ ở của Sư Viện Viện mà.

Bất quá ta cũng khác yên lòng, ở trong điện của phi tần khác, chắc hắn sẽ không hành động như đêm đó chứ?

Tuy tân đế thượng vị không lâu lắm, nhưng thanh danh ở trong ngoài triều đình lại cực tốt, lấy đức hạnh làm tiền đề, không tru sát dư đảng của Nhị hoàng tử, cũng không tự tiện thay đổi chức sắc và vị trí của đại thần tiền triều. Sư Viện Viện là nữ nhi của chính ngũ phẩm thủ bị*, có lẽ hắn cũng sẽ không muốn nàng biết sở thích bí mật của mình, không thể so với ta, chỉ là một tiện tỳ, xứng đáng bị hắn đối đãi như thế. Nghĩ thế, ta liền hơi yên tâm.

(*Thủ bị: Một chức quan võ thời xưa, một chức quan sẽ có chính và phó.)

Thái giám đến gọi là đại nội tổng quản Khang Đại Vi bên cạnh hoàng đế. Hắn thấy ta đi ra nhanh như vậy, còn kịp thay đổi trang phục, vừa lòng gật đầu nói: ” Quần áo nương nương có hơi đơn giản một chút, nhưng cũng không thể đòi hỏi quá nhiều, chúng ta mau đi đi.”

Kiệu nhanh chóng được nâng lên, đi tới Túy Hà các. Trong đình viện tăng thêm mấy thủ vệ, ta nhận ra họ là mấy vị hoàng thượng thường mang theo bên người.

Khang Đại Vi đứng bên cửa thấp giọng bẩm báo, ta mới theo vào. Vừa vào cửa, lại nhìn thấy Sư Viện Viện tươi cười như hoa dựa trên người Hạ Hầu Thần, một tay cầm chén đút rượu cho hắn. Trên chén bằng bạch ngọc có dấu màu đỏ, có lẽ là do môi hồng của Sư Viện Viện ấn lên, mà Hạ Hầu Thần thì ngọt như đường phèn nâng chén bạch ngọc lên uống cạn.

Thấy ta đi vào, Sư Viện Viện cười nói: “Ninh muội muội, muội tới rồi. Tỷ vốn không muốn hoàng thượng quấy rầy muội nghỉ ngơi, nhưng hoàng thượng lại không biết đồng tình gì cả, đêm hôm khuya khoắt lại kêu muội tới.”

Ta không biết phản ứng thế nào, chỉ đành cúi đầu xuống trầm mặc.

Bên trong lò vàng bát bảo đốt nhang ngải thảo, lại lẫn một chút hương vị khác, tựa hồ là cỏ tiên mao. Thứ này hơi độc, có tác dụng thôi thúc tình dục, xen lẫn trong hương nhang Thượng chế phòng chế tạo, cũng làm cho người ta khó phát giác.

Hạ Hầu Thần coi ta như người vô hình, chỉ lo uống rượu, một câu cũng không nói, vẫn là Sư Viện Viện ngại ngùng, mở miệng: “Ninh muội muội, tỷ cũng không muốn phiền muội, nhưng muội muội đã vạch ra cái váy này có chỗ không ổn, mà hoàng thượng…”

Sư Viện Viện dừng dừng, chắc hẳn đang xem thần sắc hoàng thượng, mới nói: “Tối nay hoàng thượng muốn xem tỷ mặc váy bách điểu nhảy một lần nữa, cho nên, đành phải làm phiền muội muội rồi.”

Ta đã hiểu ý hắn: hắn muốn bảo ta trong vòng một buổi tối phải thêu xong cặp mắt của tất cả chim chóc trên váy. Ta sớm biết chờ ta, chỉ có xử phạt và đày đoạ, trước khi đến, trái tim ta thật ra rất bất ổn, không biết hắn sẽ chọn thủ đoạn nào tới đày đoạ ta, nghe đến hình phạt này, ta thật sự thở dài nhẹ nhõm một hơi. Hạ Hầu Thần tâm tư cổ quái khó dò, tính cách hay thay đổi, nhưng chỉ cần hắn không nghĩ ra mấy phương pháp không thể tưởng tượng nổi, dù khổ cực chút, ta vẫn còn có thể ứng phó.

Sư Viện Viện tựa hồ rất không yên tâm, cầm váy đưa tới trên tay ta, nói: “Muội muội mau đến sảnh bên thêu đi. Nơi đó có đầy đủ dụng cụ may vá, giá may áo.”

Ta nhận lấy cái váy, hành lễ với Sư Viện Viện, lại hành lễ với hoàng thượng.

Nhưng đợi nửa ngày, lại không thấy hoàng thượng kêu bình thân. Ta làm lễ, hai gối hơi cong, hai tay đặt bên hông, tư thế hành lễ này tất nhiên là rất mệt mỏi, nếu gặp phi tần bình thường, dù cho là các nàng không lên tiếng, cũng có thể tự đứng lên, nhưng gặp hoàng thượng, nhất định phải chờ miệng vàng của hắn mở ra nói “Đứng lên”.

Khi ta cảm thấy hai chân mơ hồ phát đau, làn váy rộng lớn đã không thể che khuất hai chân đang run run, mới nghe hắn nhàn nhạt nói một tiếng: “Đứng dậy đi.”

Ta như được ân xá, đứng dậy, liền nghe hoàng thượng nói: “Nàng thay đổi thân y phục này, là không định kiến giá sao?”

Hắn đang chỉ trích.

Ta nói: “Hoàng thượng, thần thiếp phẩm cấp thấp, ngân lượng không nhiều, vì vậy mà…”

“Nàng đang trách trẫm nuôi nàng được không đủ béo sao?”

Đôi khi ta thực sự không rõ, không phải Hạ Hầu Thần xuất thân từ hoàng gia sao? Không phải từ nhỏ đã được dạy bảo lễ nghĩa liêmsỉ sao? Vì cái gì có khi lời hắn nói ra, hành động hắn làm ra, quả thực cứ như tiện dân nơi phố phường?

Ta thì thào không thể trả lời, hắn lại vung tay lên kêu ta lui ra, ” Trước khi mặt trời mọc, nếu như nàng không làm xong chiếc váy bách điểu của ái phi, nàng cũng không cần trở về Lan Nhược hiên nữa.”

Ta nói một tiếng: “Vâng.”

Khóe mắt nhìn thấy thần sắc Sư Viện Viện mơ hồ có vẻ đồng tình, chắc hẳn nàng đã sớm biết tình cảnh của ta rồi, đáng tiếc, ánh mắt nàng đồng tình, điều đó chứng tỏ trái tim nàng vẫn còn yếu mềm, người như vậy làm sao có thể sinh tồn dài lâu trong cung?