Thượng Cung

Chương 8: Sóng gió vẫn gào thét trong âm thầm



Sắc mặt Khổng thượng cung tuy bình tĩnh, nhưng ta biết, hô hấp của nàng cơ hồ ngừng lại, trong ánh mắt hiện lên thần sắc vội vã. Những thứ Thượng cung tự tay ghi chép, trải qua tâm huyết của hơn mười đại thượng cung, toàn là bí quyết chế tạo quý giá. Kỳ thật tay nghề của nghệ nhân trong cung cũng không khác gì dân gian, mỗi người đều có bí quyết độc môn tổ truyền, biện pháp truyền lại duy nhất, chỉ có tự tay ghi chép, chờ đến khi mình không còn ngồi trên vị trí này, không ai có thể uy hiếp được mình nữa, mới lưu lại cho tân thượng cung.

Nếu như không có bản ghi chép này, tương đương với thượng cung không có vốn liếng riêng, vị trí của Khổng thượng cung bất cứ lúc nào cũng có thể bị người khác thay thế. Nếu vị cấp dưới nào được quý nhân trong cung thưởng thức, đuổi nàng xuống ngựa, cũng không phải không có khả năng.

Ta trở thành nữ nhân của hoàng thượng, vị trí thượng cung liền vô duyên với ta, nhưng trong lòng vị Khổng thượng cung này vẫn còn hi vọng. Chỉ cần trong lòng nàng còn hi vọng, liền có thể mặc ta sai khiến!

Ta mỉm cười hỏi nàng: “Nghe nói Khổng thượng cung vài lần phái phòng ăn đặc biệt nấu canh thuốc ninh khí dưỡng thần đưa đến Trường Tín cung, ở chỗ ta lại có mấy phương thuốc tự tay ghi nên nhớ rất kỹ, không bằng để ta viết ra, trợ giúp Khổng thượng cung một tay?”

Khổng thượng cung thần tình khó dò nhìn ta, tiện đà cười cười, ”Nương nương thực là tốt bụng, còn nhớ đến người xưa.”

Ta thở dài: “Bà ấy cũng đã từng giúp ta, người đã giúp ta, ta luôn khắc ghi trong tim.”

Trong phòng thoang thoảng mùi trà, Khổng thượng cung trầm mặc trong hương trà thật lâu, sau đó nói khẽ: “Vậy để nô tì giúp nương nương hoàn thành tâm nguyện này?”

Ta cười cười, đậy chén trà lại, tiếng động thanh thúy dễ nghe vang vọng trong không gian, “Bản phi tự nhiên sẽ nhớ kỹ phần ân tình này của ngươi.“

Khổng thượng cung đứng dậy cung kính hành lễ với ta, cáo từ.

Xem ra đêm nay lại là đêm trăng sáng. Nghe nói người xưa kia cả ngày ở trong cung bái phật đọc kinh, không biết Đạo Phật có thể bình ổn tâm tư của bà ấy không.

Đêm nay, quả nhiên là một đêm trăng đẹp, mặt trăng như caí khay bạc chiếu lên lớp ngói lưu ly trong hoàng cung khiến nó lung linh tỏa sáng. Ta mặc một bộ y phục cung nữ, trong tay mang theo canh thuốc do thượng thiện phòng chuẩn bị riêng cho thái hậu, đi trên cầu thang đá khắc phượng tại Trường Tín cung. Vì có lệnh bài của cục Thượng Cung, mà mỗi ngày đến thời điểm này, luôn có người của cục Thượng Cung mang canh đến cho thái hậu, cho nên, cũng không khiến người bên ngoài chú ý. Người khác cũng không nghĩ tới, vào thời điểm này Trường Tín cung mà người bên ngoài sợ hãi tránh né không kịp, lại còn có người dám mò tới.

Mà người tới, lại là thượng cung tiền nhiệm Ninh Vũ Nhu nổi tiếng lạnh lùng, bạc bẽo.

Nhờ bảo canh này có cách thưởng thức đặc biệt, cung nữ dẫn đường mới chịu để ta gặp mặt thái hậu.

Trường Tín cung vẫn như cũ, tường đỏ ngói xanh, cửa sổ gỗ lim, vĩnh viễn không lộ ra một chút điêu tàn. Tại các sảnh, vẫn cắm những nhành ngọc lan dài tươi mới nhất, trên cành lan vẫn không dính một hạt bụi nhỏ. Tuyên Hòa đế chiếu cố mẫu hậu hắn thật sự rất tốt. Bởi vì mẹ đẻ của tân đế đã qua đời, thái hậu vẫn chưa bị tước đoạt phong hào. Nàng vẫn là thái hậu như cũ, nhưng quyền thế lại không giống, nàng bị bẻ gãy vây cánh, trở thành một vị phụ nhân bình thường được hưởng thụ địa vị cao quý và vinh hoa phú quý trong hậu cung.

Trước mắt xuất hiện một thiền đường* nho nhỏ, tiếng mõ đơn điệu từ trong thiền đường truyền ra. Cung nữ dẫn đường xoay người lui xuống.

(*Thiền đường:Phòng để niệm kinh.)

Hương nhang từ khe cửa truyền ra, nồng đậm không tan, lại không làm cay mắt mũi, khiến y phục nhiễm một mùi hương nồng đậm, khiến người ta nghe thấy liền có cảm giác toàn thân thư thái. Cục Thượng Cung dựa theo sự phân phó của Tuyên Hòa đế, chẳng hề vì chính biến mà lạnh nhạt, đến đàn hương cũng cung cấp thứ tốt nhất cho Trường Tín cung.

Ta đẩy cửa đi vào phật đường, đối diện với Quan Âm nương nương đứng thẳng mỉm cười, tay cầm một nhành liễu.

Một bà lão tóc hơi bạc đưa lưng về phía ta, mặc lụa cẩm tú, xếp bằng trên bồ đoàn**, nhẹ nhàng gõ lên cái mõ trước mặt, tựa hồ không nghe thấy việc bên ngoài. Ta lắp bắp kinh hãi. Thái hậu không quá năm mươi tuổi, mấy ngày trước đầu vẫn đầy tóc đen, hiện giờ đã già thành bộ dáng này sao?

(**Bồ đoàn: đệm hình tròn làm bằng lá hương bồ)

Ai cũng nói trong cung tịch mịch, hồng nhan chớp mắt đã bạc đầu, một khi thất bại, vinh hoa sẽ hóa hư không.

Ta để hộp đựng thức ăn trên mặt đất, nói khẽ: “Thái hậu nương nương, nên uống rồi.”

Thái hậu nghe thấy tiếng người, dừng mõ lại, nói: “Lại đến giò uống canh sao? Canh an thần của Tư thiện phòng các ngươi nấu càng ngày càng tốt, mỗi đêm nếu như ai gia không uống canh này, thì không thể đi vào giấc ngủ.”

Ta nhẹ giọng cung kính đáp lời: “Thái hậu nương nương, lần này nô tỳ mang đến canh do Khổng thượng cung phối chế riêng cho ngài, để trị liệu chứng tim đập nhanh.”

Nàng nghe vậy chậm rãi từ trên bồ đoàn đứng lên.

Ta đi nhanh vài bước, đỡ nàng đứng dậy. Bỗng nhiên nàng nâng mí mắt, hai mắt như điện quét qua ta một cái, nói: “Làm sao dám làm phiền nương nương đến hầu hạ?”

Nghe lời này, ta mừng thầm trong lòng. Bà vẫn không mất ý chí chiến đấu, một bà lão đánh mất ý chí chiến đấu sẽ không cảnh giác như thế. Nàng một phát bắt được cổ tay ta, ta thở nhẹ một tiếng, trên mặt hiện ra thần sắc thống khổ, “Thái hậu nương nương, nô tỳ…”

Bà nới lỏng cổ tay ta, không chú ý nhìn chỗ cổ tay sưng đỏ một cái, nói: “Đã tới rồi, chỗ của ai gia chuẩn bị thêm một cái chén, không bằng cùng ai gia uống một chén canh an thần đi?”

Ta miệng nói không dám, chậm rãi đỡ bà ngồi xuống bàn.

Ta cầm lấy hộp đựng thức ăn, mở hộp, lại từ trong hộp đựng thức ăn lấy bình canh ra đặt lên bàn, lại từ trong tủ mang ra chén sứ men xanh, chậm rãi múc canh, trình lên.

Ta biết thái hậu còn nghi ngờ ta. Tất cả những người tham dự chính biến bên cạnh bà trong cung đều bị tân đế tàn sát sạch sẽ, tuy thế lực nhà mẹ của thái hậu khổng lồ, nhưng bị tân đế chặt đứt tin tức, nước xa không cứu được lửa gần. Thái hậu cần ta, nhưng bởi vì tân đế chỉ để lại mình ta, khiến bà không thể không hoài nghi.

Ta uống thử qua một hớp trước, bà mới chậm rãi tự mình dùng thìa bạc múc canh, cho vào miệng. Thái hậu nhắm hai mắt lại, thưởng thức vị canh, nói: ” Hôm nay ngươi đã tới, hẳn là có việc cầu xin ai gia. Ngay cả bản thân, ai gia còn khó bảo toàn, không ngờ còn có người cũ nhớ đến ai gia, nói đi, ngươi muốn cầu xin cái gì?”

Mặt ta đau buồn, quỳ xuống nói: “Thái hậu nương nương trước kia luôn luôn quan tâm nô tì. Nô tì nhớ thái hậu có bệnh tim đập nhanh, lúc nô tì là thượng cung, có nhớ một phương thuốc chuyên trị chứng tim đập nhanh, vốn muốn trình lên cho thái hậu, nhưng mọi việc đột phát, nô tì không kịp dâng phương thuốc cho thái hậu nương nương. Gần đây nô tì nghĩ đến, mùa này hàng năm bệnh tim đập nhanh của thái hậu sẽ tái phát nhiều lần, cho nên mạo hiểm thay đổi thân y phục này, mang theo canh thuốc đã chuẩn bị, đến thăm thái hậu.”

Để bình canh thuốc trên bàn ăn bằng gỗ tử đàn, canh dùng nhiều vật liệu, cũng khiến ta mất không ít tâm tư. Ở cục Thượng Cung đã nhiều năm, ta đã dưỡng thành một thói quen: không quản là chế tạo vật phẩm cho ai, cũng không quản ta và người đó có bao nhiêu thù hận, khi chế tạo đồ vật luôn yêu cầu thập toàn thập mỹ, không một tỳ vết. Bởi vì ta biết, cái để ta dựa vào, chỉ có một thân tay nghề này mà thôi, không thể để người ta tìm ra nửa điểm sai lầm. Tranh đấu với nhau là người trong cung, mà không phải là đồ vật.

Thái hậu khẽ thở dài: “Mấy ngày nay, cục Thượng Cung không có đồ ngươi làm, ai gia không có ngươi hầu hạ, quả thật có phần không quen. Thứ quan trọng nhất của ngươi là đôi tay, ngàn vạn lần đừng để người ta phế hai bàn tay này đi.”

Thái hậu nói xong, lại dùng thìa múc một muỗng canh uống. Tuy gương mặt Thái hậu không có biểu hiện gì, nhưng ta biết, bà rất hài lòng về bình canh này, hơn nữa bà cũng đã chú ý tới thương tích trên cổ tay ta. Nhưng những thứ này cũng không thể khiến ba ấy cảm động, bà ở hậu cung nhiều năm, vô số phi tần dùng hết thủ đoạn muốn bợ đỡ, có gì mà bà chưa gặp quá?

Ta không dám để lộ chút thần sắc bất bình nào, chỉ miễn cưỡng trả lời: “Thái hậu nương nương, nô tì mệnh hèn, dù hai tay này bị người ta phế đi, cũng đơn giản là mệnh trời khó trái.”

Keng một tiếng, thìa bị ném vào trong bát sứ men xanh, canh thuốc màu vàng bị bắn tung toé ra ngoài chén. Thái hậu tiện tay ném bình canh thuốc lên trên bàn, lạnh lùng mà nói: “Đã là mệnh trời, ngươi tới đây làm gì hả?”

Ta vội vàng bùm một tiếng quỳ trên mặt đất, bất chấp đầu gối đánh vào trên sàn nhà bằng gỗ đau đớn từng trận, vội vàng lạy, nói: “Thái hậu nương nương, nô tì ngu dốt, nô tì nói sai rồi, thân thể thái hậu quý giá, xin đừng vì tức giận mà hại đến thân thể.”

Đầu dán trên sàn nhà lạnh như băng, dư vị đàn hương lướt qua chóp mũi rũ xuống của ta, khóe mắt liếc khắp nơi, ta trông thấy trường bào bằng gấm mây trắng thuần của nàng. Thái hậu nương nương xuất thân cao quý, từ nhỏ chưa từng dùng thứ gì làm bằng vải bông. Lúc ta nhậm chức thượng cung, tìm hiểu khắp nơi, nghiên cứu ra gấm dệt bằng tơ tằm trắng thuần này, dùng tơ tằm chưa nhuộm màu dệt ra hoa văn thiên nhiên, hoặc sáng hoặc tối, từng khiến thái hậu vui mừng không kìm nổi. Ta biết trong cung nàng thấy nhiều vật trân quý, một khi có đồ vật mới, đồ cũ sẽ ném đến sau đầu, nhưng thái hậu đến nay vẫn mặc nó, chẳng những bởi vì nó mềm mại thư thái không nhăn nheo, cũng bởi vì ta rõ đạo lý thứ quý giá không nên có nhiều, kêu người dệt ra một cuộn, sau khi thái hậu chế thành hai bộ quần áo cho riêng mình thái hậu, liền phá hỏng máy dệt mà mình phải trăm cay nghìn đắng mới kêu người ta làm được, từ nay cục Thượng Cung không dệt được gấm mây trắng thuần này nữa. Thái hậu mặc loại y phục như vậy, trong lòng sao lại không cao hứng, đám phi tần làm sao lại không sinh lòng hâm mộ?

Ăn trên ngồi trước chỉ là một loại cảm giác mà thôi, mà ta, thì mượn thế hùa theo loại cảm giác này.

Tất cả phương pháp chế tạo, đều nằm trên quyển sổ thượng cung tự tay ghi chép, nằm trong đầu ta, chỉ có ta, mới có thể tái hiện nó.

Cho nên, Khổng Văn Trân mới thèm muốn nó như điên.

Mà ta, chỉ mong thái hậu có thể nhớ đến ta một chút là tốt lắm rồi.

Đèn thanh ngọc khắc hoa văn hình mây tỏa bóng trên sàn nhà, chớp động dưới ánh nến. Thái hậu thở dài một hơi, nói: “Đứng lên đi!”

Ta vội vàng đứng lên, không dám xoa đầu gối đang phát đau, đi vài bước đến bên cạnh thái hậu, “Thái hậu nương nương, nô tì giúp ngài múc thêm ít canh nhé?”

Bà khẽ gật đầu. Ta chậm rãi múc thêm cho thái hậu một chén. Bởi vì hôm nay đóng giả thành cung nữ cục Thượng Cung, ta chải một cái búi tóc Thùy loa (1) kiểu dáng đơn giản, sau đầu cố ý cắm lên một cây thoa ngọc bích, có tua rua xanh nhạt thả xuống, vừa vặn ngăn trở vết thương sau đầu. Lúc ta múc canh khẽ động da đầu, chỗ bị rách chưa đỡ, khiến đầu ta co rút đau đớn một chút, tay run lên, canh thuốc liền vãi một ít ra ngoài. Ta hơi nhíu mày, lại giả như không có chuyện gì ổn định cánh tay, dâng canh lên thái hậu.

Thái hậu bưng canh thuốc, nhẹ hớp một ngụm, nhìn đồ trang sức của ta, thuận miệng nói: “Lúc ngươi làm thượng cung, rất biết người biết ta, chế tạo vật phẩm cũng tốt, rất cẩn thận tỉ mỉ. Hôm nay tuy giả dạng thành cung nữ tới gặp ta, cũng không nên trang phục lung tung, khiến người ta chú ý. Đã chải búi tóc Thùy loa, thì không nên đâm thoa ngọc bích, miễn cho người ta dèm pha.”

Ta khom lưng, nói: “Chỉ vì đêm dài yên tĩnh, lại muốn kịp giờ tới gặp thái hậu, vì vậy mà lấy sai ngọc trâm, không ngờ ánh mắt thái hậu nương nương tinh tường như thế…”

Thái hậu khẽ mỉm cười, không nói gì thêm.

Lúc ta ra khỏi Trường Tín cung, đồng hồ nước vừa mới vang lên ba lượt, ta quay đầu nhìn lại cát thú (2) ngồi trên mái hiên ánh lên dưới trăng sáng, yên tĩnh mà thanh nhã.

Ta nhổ ngọc trâm trên đầu xuống, khẽ cười. Bà ta đã phát hiện điểm khác thường trên đầu ta, như vậy, tự nhiên sẽ phái người đi điều tra vì sao ta lại bị như thế. Bà ta sẽ biết, tân đế đối xử với ta chẳng hề tốt lành gì, mỗi một thủ đoạn đày đoạ vũ nhục, dằn vặt của hắn sẽ bị bà ta nắm rõ. Như vậy, bà sẽ lợi dụng điểm này sao? Ta có thể lấy được sự tin tưởng của bà ta một lần nữa sao?

Tân đế có thể chặt đứt sự liên thông tin tức giữa trong và ngoài cung của thái hậu nương nương, nhưng ta tin tưởng, hắn chém không đứt mạng lưới quan hệ trong cung của bà, bởi vì hắn chỉ nguyện ý rửa sạch Trường Tín cung trong một quy mô nhỏ, những cung nhân thái hậu ẩn tàng trong cung khác, còn có thể tiếp tục cống hiến vì bà. Ta quá rõ thủ đoạn của thái hậu. Phàm những cống hiến cho bà ta, ai không có một vài nhược điểm bị thái hậu nắm trong tay, khiến người ta không thể không sợ chết mà tận trung? Tân đế nhất thời nhân từ, lưu lại một tai hoạ ngầm vô cùng nghiêm trọng.

Hắn làm sao biết, ta có thể lợi dụng những đày đoạ vũ nhục mà hắn ban tặng?

Hi vọng cây ngọc trâm chẳng hề thích hợp này, có thể mang đến cho ta vận may.

Lặng lẽ trở lại Lan Nhược hiên, đang muốn theo cửa hông đi vào, lại thấy Tố Khiết đưa một tiểu thái giám đi ra. Ta thấy rõ ràng, chính là tiểu thái giám bên cạnh Khang Đại Vi. Ta lắp bắp kinh hãi, vội vàng lui vào trong góc tường, chờ hắn đi xa, mới lặng lẽ đi vào cửa hông. Tiến vào viện, lại thấy Tố Khiết gấp đến độ đi qua đi lại, “Nương nương đi đâu rồi, nếu để cho hoàng thượng biết…”

Tố Hoàn lại không thèm để ý đến nàng, chỉ lạnh lùng nói: “Nương nương đi đâu, chúng ta đâu thể quản lý.”

Tố Khiết tức giận nói: “Ta biết, ngươi sớm đã đút bạc cho tổng quản, muốn được chuyển qua Chiêu Thuần cung, phụ lòng nương nương…”

Tố Hoàn thờ ơ mà nói: “Người trong cung ai không muốn bò lên chỗ cao? Ta đến Chiêu Thuần cung, nói không chừng nương nương càng thích!”

Ta thầm khen ngợi trong lòng. Tố Hoàn biết đạo lý sinh tồn ở trong cung. Nàng nói không sai, người phải bò lên chỗ cao, chỉ có đến chỗ cao, mới có khả năng đề cao giá trị lợi dụng của mình. Có lẽ, ta nên nghĩ biện pháp giúp nàng hoàn thành tâm nguyện này?

Ta cố ý gây ra ít tiếng vang, đi vào trong viện, giả như không biết các nàng đang tranh cãi, nói: “ Buổi tối hôm nay có ai đến không?”

Tố Khiết đi tới đỡ lấy ta, nói: “Nương nương, gấp chết nô tì rồi. Vừa mới nãy Tiểu Thuận Tử bên cạnh Khang tổng quản mang thuốc trị thương tới đây, nói là hoàng thượng phân phó, bảo nương nương khi gội đầu dùng nước nóng rửa sạch vết thương, sau đó bôi lên, sẽ lành rất nhanh.”

Nghĩ đến mấy ngày hôm trước Sư Viện Viện hái hoa ở ngự hoa viên, bị hoa đâm ngón tay, vừa vặn để hoàng thượng nhìn thấy, liền kêu ngự y đến xem bệnh, nhiệt náo cơ hồ mọi người đều biết, mà ta, lại chỉ có thể kêu một tiểu thái giám lén lút mang thuốc tới. Hắn sợ ta chết tại Lan Nhược hiên, mất đi giá trị tiềm ẩn chăng?

Thuốc mỡ trong suốt có hương thơm, bỏ trong một cái hộp sắt nho nhỏ khắc hoa lan Cảnh Thái. Hộp sắt không biết là do thượng cung nào trước đây chế ra, thủ công tinh xảo, kiểu dáng ta lại chưa hề gặp qua, thầm nghĩ tuy mình từng là thượng cung, nhưng đồ vật quý giá trong hoàng cung cũng chưa chắc biết hết được.

Tố Khiết Tố Hoàn giúp ta gội đầu, lại gội ra không ít máu loãng, ta thấy mắt Tố Khiết ngân ngấn nước, mà thần sắc Tố Hoàn thì thờ ơ, tựa hồ như không thấy. Dùng thuốc mỡ bôi lên, sau đó máu lập tức ngừng chảy.

Thuốc mỡ man mát này khiến những cơn đau đầu từng đợt như động kinh từ sau khi bị thương dường như ngừng lại, để ta ngủ ngon một giấc.

Những ngày tiếp theo, nửa đêm ta thường đến bái phỏng thái hậu nương nương đang ăn chay lễ Phật tại Trường Tín cung. Dưới sự phối hợp của Khổng Văn Trân, lại mang qua cho nàng một ít đồ dùng thích hợp. Khổng Văn Trân thấy ta bất luận là chế áo hay nấu canh đều tuyệt diệu, trong lòng càng cực kỳ hâm mộ, càng không dám bác yêu cầu của ta, tận tâm tận lực xử lý giúp ta, giúp ta mang qua cho thái hậu nương nương. Ta không kể lể với thái hậu rằng ta bị tân đế đối xử tệ thế nào, nhưng thái độ nàng đối với ta lại hòa nhã hơn. Ta nghĩ, đây đã là một tiến bộ cực lớn rồi.

Triều đại này từ rất lâu trước kia đã bãi bỏ chế độ phi tần mỗi ngày đều phải đến thỉnh an hoàng hậu, sửa thành một tháng phi tần trong nội cung sẽ gặp nhau một lần. Các phi tần khác thấy Thời hoàng hậu nắm hậu cung trong tay, quyền thế như mặt trời ban trưa, liền thường chạy tới chỗ nàng, ta lại không qua đó lấy một lần, trừ phi truyền triệu hay là thỉnh an theo thông lệ, ta mới xuất hiện tại Chiêu Thuần cung của Thời hoàng hậu.

Ta nghĩ, tất cả những gì ta làm, chắc hẳn đã truyền đến trong tai thái hậu rồi.

Sau khi tân đế đăng cơ, tuy Nhị hoàng tử được phong làm Tín vương cấp đất, nhưng vẫn được các phiên vương ủng hộ như trước. Tân đế vẫn chưa có hành động, có lẽ một là vì muốn lưu truyền thanh danh tốt, hai là triều chính bị đảng thái hậu cầm giữ nhiều năm, trong khoảng thời gian ngắn, hắn cũng chưa có biện pháp xuống tay trừng trị.

Nhìn triều đình bình tĩnh, vẫn chưa đại khai sát giới như lúc Vũ Đế tiền triều mới đăng đế vị, nhưng bão tố trong âm thầm chỉ sợ càng kịch liệt hơn .

Đã nhiều ngày êm đềm gió thổi mây trôi, miệng vết thương trên đầu cũng dần dần lành lại. Nghĩ đến mình càng ngày càng gần mục tiêu, tâm tình ta cũng không khỏi tốt lên. Từ sau lần thị tẩm trước đó, Hạ Hầu Thần cũng không có gọi đến ta nữa, có lẽ hắn trút nỗi tức giận trong lòng xong, liền không để ta ở trong lòng. Ta tất nhiên là vui mừng vì sự thành công này. Dựa theo sự phát triển của kế hoạch, tối đa một hai tháng nữa, ta sẽ tìm được một con đường ra khác.

Ta lười nhát nằm trên giường, nhìn trướng hoa màu xanh trên đỉnh đầu. Trướng màu xanh ngọc bị gió thổi qua, những chuỗi ngọc phỉ thúy rủ xuống liền đinh đang rung động, giống như tiếng chuông gió.

(1)Búi tóc Thùy loa:↑

(2)Cát thú: Con vât tượng trưng cho may mắn thường được để trên nóc nhà.↑

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.