Thượng Cung

Chương 9: Ngoài cửa sổ vầng trăng sáng dần dần nghiêng về hướng tây



Tố Khiết bước chân nhẹ nhàng chậm chạp đi vào, khom lưng, ở trước trướng nhẹ giọng kêu: “Nương nương, dậy thôi.”

Ta chậm rãi ngồi dậy, hỏi: “Hôm nay là ngày thỉnh an hoàng hậu?”

Tố Khiết khẽ gật đầu, “Nương nương mỗi lần đến này ngày từ canh bốn đã bắt đầu thay trang phục rồi, ngày hôm nay thật sự là hơi muộn rồi.”

Ta đẩy tấm màn xanh ra lười nhát đứng dậy, nói: “Không muộn, dù sao ta cũng không phải là người muộn nhất.”

Mỗi lần phi tần trong cung gặp nhau tại Chiêu Thuần cung, Sư Viện Viện luôn luôn đến sau cùng, sớm đã chọc chúng phi tần bất mãn, nàng ta vẫn không chịu đổi tánh, thực là khiến ta bội phục.

“Nương nương, hôm nay chải búi tóc ngược(1) nhé. Phù hợp với thoa ngọc tím kim phượng cục Thượng Cung đưa tới, mặc chiếc váy thêu hoa sen đang nở, vừa thể hiện được vẻ cao quý của nương nương cũng không đến mức quá bắt mắt.”

Tố Khiết luôn rất nhiều lời, ta gật đầu tán thành, nói: “Theo ý ngươi đi.”

Váy lụa xứng với ngọc trâm hình phượng

Tố Khiết rất ít khi được ta khen ngợi, nghe được câu này, vô cùng vui mừng đi chuẩn bị. Ta hơi kỳ quái: tuy nói Tố Khiết vào cung chưa lâu, nhưng trong cung là một cái chảo nhuộm cực lớn, nàng ở bên cạnh ta đã mấy tháng, phải nghe nói tình cảnh của ta rồi chứ, vì sao lại vẫn trước sau như một đối xử tốt với ta?

Chờ nàng cất kỹ quần áo và thoa, ta nhịn không được hỏi: “Tố Khiết, mấy ngày nay, đi theo bản phi, có cảm thấy thiệt thòi không?”

Tố Khiết hoảng hồn vội vàng quỳ xuống, “Nương nương, nô tì sao dám than thiệt thòi? Có thể hầu hạ nương nương, là phúc khí nô tì đã tu luyện từ mấy kiếp. Nô tì mới vào cung, được đi theo hầu hạ ngài, không biết đã cao hứng biết bao nhiêu. Trước khi vào cung, nô tì vốn là nha hoàn chế thoa của Bảo khí phường, tay nghề khéo léo, mới bị tuyển vào cung. Trước kia nương nương có chế tạo vài món phỉ thúy nạm vàng, lưu truyền ra ngoài, được Bảo khí phường cất giữ, nhờ món đồ này, phòng chế phẩm trở thành nơi nổi tiếng dân gian. Đại danh của nương nương, nô tì nghe được, thật là như sấm bên tai!”

Ta cảm thấy hứng thú, không nghĩ đến châu thoa bình thường ta chế tạo trong cung, ở dân gian lại được tôn sùng đến vậy, liền hỏi: “Là loại châu thoa nào truyền ra ngoài cung?”

Tố Khiết nói: “Có một đôi song thúy uyên thoa, một bộ trâm ngọc, cùng với vòng ngọc ngà voi…”

Tố Khiết thuộc nằm lòng nói ra, khiến ta khá là ấn tượng. Mấy thứ này, ta làm từ mấy năm trước. Có lẽ sau này đồ trang sức mới tới ùn ùn, mấy thứ đồ cũ này đã bị vị phi tử nào đó tiện tay quăng đi, không nghĩ đến ở dân gian lại được coi trọng như thế.

Nhưng thế thì sao? Ta vĩnh viễn cũng không thể ra khỏi hoàng cung, cái lồng giam làm bằng vàng này, mà ta, cũng chỉ thích hợp sinh sống ở chỗ này thôi.

Trở thành chủ tử, những chuyện cũ như chế thoa chế áo cho người ta trước kia, lại trở thành chủ đề cho mọi người giễu cợt.

Ta lười nhát đánh gãy lời miêu tả của Tố Khiết, nói: “Kêu Tố Hoàn tiến vào. Ngày hôm nay, bảo nàng đi với ta đến Chiêu Thuần cung.”

Vẻ hưng phấn trên gương mặt của Tố Khiết tan biến, chỉ đành thu dọn quần áo, đi kêu Tố Hoàn.

Tố Hoàn nghe ta nói sẽ mang nàng đi Chiêu Thuần cung, kinh ngạc, ngẩng đầu liếc mắt nhìn ta một cái, vài lần trước ta đều dẫn theo Tố Khiết đi, ngoài lần đầu tiên ra, chưa hề mang theo nàng.

Ta giả vờ không thấy thần sắc trên gương mặt nàng, chỉ nói: “Đi thôi.”

Kiệu đã chờ trước cửa, ta ngồi lên kiệu, Tố Hoàn đi bên cạnh kiệu, một đường hướng tới Chiêu Thuần cung. Ở ngã tư đường, ngẫu nhiên thấy kiệu của những phi tần khác cũng đi từ từ trên đường, ta tất nhiên là nhường các nàng đi trước. Các nàng phô trương hơn ta nhiều, chí ít cũng có ba bốn người theo hầu bên kiệu, không giống ta chỉ có một mình Tố Hoàn.

Khi ta vạch rèm, thấy ngói lưu ly màu hoàng kim lợp trên đỉnh Chiêu Thuần cung, lại phát hiện sớm đã có từng tốp năm tốp ba cỗ kiệu ngừng trước cửa Chiêu Thuần cung, nhóm phi tần từ bên trong kiệu đi xuống, dạo bước trên thềm đá cẩm thạch, nói cười thật vui tiến vào Chiêu Thuần cung. Vì trên đường ta nhường đường cho các phi tần khác, lại thành người thứ hai từ dưới lên vào cung, chỉ sớm hơn Sư Viện Viện một chút.

May là, ta đi theo phi tần khác vào ngồi, cũng không bắt mắt lắm.

Ngày hôm nay hoàng hậu không giống như lần đầu tiên gặp mặt nhóm phi tần, sáng sớm đã an vị tại ghế chủ tọa, đợi chúng phi tần đến đông đủ, mới nghe thái giám tuyên: “Hoàng hậu nương nương giá lâm.”

Một trận tiếng vàng ngọc va nhau vang lên, ta trông qua, hơi giật mình. Hoàng hậu chải một cái búi tóc Loan Phượng trong mây (2)cao vút, mang một con kim thúy phượng hoàng, vận váy chín phượng triều tông màu đỏ sậm, cả người đã trang nghiêm lại hào phóng, vô cùng xinh đẹp. Khiến ta giật mình không phải cách ăn mặc đổi khác, mà là kim thúy phượng hoàng mà Thời Phượng Cần cắm trên búi tóc Loan Phượng kia, tuy kiểu dáng có chút thay đổi, trong miệng phượng hoàng có thêm một viên thùy châu hình giọt nước, nhưng ta nhận thấy rõ ràng, đồ vật này, không phải là thứ Thượng Quan hoàng hậu trước kia mà nay là thái hậu rất thích mang sao.

Có lẽ vây cánh của Thời Phượng Cần tại hậu cung dần cứng cáp, từ gương mặt tươi cười của nàng cũng có thể nhìn ra được. Biểu tình tự nhiên, thuần hòa khiêm nhượng mà cởi mở lúc mới tới của nàng, đã tăng thêm vài phần uy nghi.

Lúc này, Sư Viện Viện mới đi theo cung nữ, chậm rãi đi vào đại sảnh,hành đại lễ với hoàng hậu , sau đó ngồi trên ghế bên cạnh nàng.

Bởi vì hôm nay hoàng thượng không tới, chúng phi tần không cần đem hết tất cả vốn liếng để thu hút sự chú ý của hoàng thượng, trên bàn tiệc đầy tiếng oanh yến ríu rít, vô cùng hài hoà. Thi mỹ nhân ngồi ở bên cạnh ta bu lại, hỏi vài cách phối hợp vòng tay, lại nói châu thoa của mình đã lâu năm, có ít trân châu lỏng ra, trân châu phai màu, không biết có thể sửa chữa hay không. Ta tự nhiên đáp lời nàng, hoàn toàn xem nhẹ sự khinh miệt trong giọng nói của nàng.

Bắt đầu từ vị Thi mỹ nhân kia, có vài vị phi tần bậc thấp ngồi bên cạnh ta cũng bu lại, có người hỏi quần áo, có kẻ hỏi bài trí trong phòng có chỗ nào xung đột không. Ta biết gì nói nấy, tự nhiên là khiến hoàng hậu ngồi trên ghế chủ vị chú ý. Sư Viện Viện ngồi bên cạnh hoàng hậu, nàng vốn không có lời nào để nói chuyện với hoàng hậu, chú ý thấy bên này ồn ào náo động, liền quay đầu lại nói với hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương ngài nhìn xem, Ninh tuyển thị cũng được mọi người hoan nghênh quá, bận rộn đến điểm tâm cũng không kịp ăn một miếng.”

Nguyệt Dung Hoa luôn luôn về phe hoàng hậu, phẩm vị thấp hơn một bậc so với Sư Viện Viện, ngồi bên cạnh Sư Viện Viện, nghe vậy dùng khăn thêu che miệng cười nói: “Nghe nói ngày đó, hoàng thượng còn ban ân điển, đặc biệt kêu Ninh tuyển thị đi Tê Hà các của Sư chiêu nghi thêu mắt chim trên váy, hoàng thượng cũng thật là ân sủng tỷ tỷ.”

Sắc mặt Sư Viện Việntái nhợt, không nói tiếng nào chỉ lo dùng đũa tử đàn gắp điểm tâm.

Nguyệt Dung Hoa lại không chịu buông tha nàng, tiếp tục hỏi: “Cũng không biết sau đó Sư chiêu nghi có mặc kiện váy bách điểu đã được thêu mắt mà múa chưa? Chắc hẳn là múa thử rồi. Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ biết, Sư chiêu nghi múa lên hẳn là bách điểu tung bay, hoạt bát linh động. Ngày hôm nay tuy hoàng thượng không tới, nhưng nhóm tỷ muội chúng ta gặp nhau cũng rất cao hứng, hoàng hậu nương nương nhất định cũng muốn xem Sư chiêu nghi mặc chiếc bách điểu váy kia múa lần nữa?”

Thời hoàng hậu quả thật bị khơi gợi hứng thú, nói: “Váy bách điểu chắc hẳn đang ở Tê Hà các? Bản cung kêu người lấy tới đây, bây giờ cũng rỗi rãnh, Sư chiêu nghi có thể múa một điệu không?”

Sư Viện Viện ba một tiếng buông đũa xuống. Lúc này nhóm phi tần thấy hai vị bắt đầu khai chiến, mũi dùi liền trực chỉ Sư Viện Viện, lộ ra vẻ mặt hứng thú muốn xem kịch vui, mỗi người đều ngừng nói, mắt trông qua bên này. Tiếng Sư Viện Viện đặt đũa vang lên trong đại sảnh, đặc biệt chói tai.

Sắc mặt hoàng hậu tức thời biến đổi, thu lại nụ cười, đang muốn lên tiếng thì lại thấy Sư Viện Viện bước ra khỏi hàng, hành lễ xin lỗi hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, thần thiếp nhất thời nhỡ tay, quấy nhiễu nương nương, khiến cho thần thiếp kinh hoảng trong lòng, không biết trả lời hoàng hậu nương nương như thế nào cho tốt. Váy bách điểu đêm hôm đó đã bị hoàng thượng cầm đi, thực sự không có ở Tê Hà các.”

Ta đột nhiên rõ ràng, Nguyệt Dung Hoa khơi mào, hoàng hậu ra vẻ hứng thú, Sư Viện Viện lại nói ra chân tướng, mọi mũi nhọn đều đầy đủ chỉ về hướng ta. Ta chỉ không rõ, hoàng thượng bất quá chỉ ngủ lại chỗ ta một đêm đó mà thôi, vẫn chưa có chuyên sủng mình ta, vì sao lại khiến hoàng hậu chướng mắt? Chẳng lẽ, là vì thân phận ta hoàn toàn không có người chống lưng, cho nên bị hoàng hậu chọn để giết gà dọa khỉ?

Chẳng lẽ, tân đế đã nhận thấy ta không có bao nhiêu giá trị, cho nên đã ám hiệu để hoàng hậu có thể xuống tay diệt trừ?

Ta biết, phi tần bậc thấp như ta, không được hoàng đế sủng ái, hoàng hậu có thể tùy tiện tìm một lý do trừ bỏ. Lại thêm một lần kia, Sư Viện Viện nhận ân mưa móc,mà sau đó hoàng đế lại đến Lan Nhược hiên của ta, đây cũng là tội ác mị hoặc chủ thượng. Người trong cung đã muốn hại chết ta, có tội danh gì mà không thể lôi ra.

Trong lòng ta liên tục suy nghĩ, biết rằng nếu như không chủ động, thì sẽ không còn cơ hội nữa, liền chậm rãi ra khỏi hàng, quỳ xuống, nói với hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, vì đêm đó thời gian ngặt nghèo, váy bách điểu chưa thêu xong, cho nên hoàng thượng phái người đem khỏi Tê Hà các, mang đến cho thần thiếp ở Lan Nhược hiên. Cũng vì thần thiếp ngu dốt, lại thêu hỏng váy bách điểu. Tuy rằng hoàng thượng không nhắc lại chuyện này, nhưng thần thiếp vẫn âm thầm xấu hổ, trong thời gian ngắn chưa kịp báo cho Sư tỷ tỷ, mong hoàng hậu nương nương thứ tội.”

Thời hoàng hậu nghe ta nhắc đến hoàng thượng, lông mày hơi nhíu một chút, đang muốn cất tiếng thì Nguyệt Dung Hoa liền khẽ cười nói: “Không biết trước kia Ninh tuyển thị làm thế nào giữ được chức thượng cung, cái chuyện đơn giản như thêu váy bách điểu cũng làm không xong. Hoàng thượng đã không trách móc, chúng ta cũng không tiện nhắc lại việc này.”

Câu này của nàng như đổ thêm dầu vào lửa cháy, phi tần chung quanh mỗi người đều lộ ra sắc thái bất bình. Hoàng hậu tức thời hơi nhíu mày, nói: “Nghe nói đêm đó hoàng thượng vốn đang ở tại Tê Hà các, về sau lại đến Lan Nhược hiên, phải không?”

Ta quỳ trên mặt đất, cúi đầu thầm nghĩ, quả nhiên hỏi tới rồi.

Ta vội vàng dập đầu lạy nói: “Hoàng thượng tới Lan Nhược hiên của thần thiếp, đơn giản là hoa lan trong viện thần thiếp nở nhiều, hoàng thượng nghe nói, mới đi qua nhìn xem. Lan Nhược hiên của thần thiếp, vốn là nơi Lan quý nhân trồng hoa lan. Lúc Lan quý nhân còn được sủng ái nhất hậu cung, tuy thần thiếp tuổi còn nhỏ nhưng cũng có nghe nói quachuyện này. Về sau Lan quý nhân bị hoạch tội chết trong lãnh cung, hoa lan ở Lan Nhược hiên liền không có ai trông giữ, dần dần điêu tàn. Sau này, thần thiếp vào ở nơi đó, rảnh rỗi không có việc gì làm, nên mớichăm sóc hoa lan, không nghĩ đến lan nhụy điệp cực kỳ khó chiều chuộng lại nở rộ. Cho thấy tuy người cũ đã đi, nhưng thứ lưu lại tốt thì cũng vẫn tốt. Hoa đã như vậy, châu thoa cũng như vậy. Bổ sung thêm một chút, sửa lại kiểu dáng một chút, đồ cũ lại sáng rỡ như mới. Người cũ tuy không tốt, không hẳn là không thể thay đổi, chỉ vì còn chút dây dưa với cũ chủ, nhưng cũng là chuyện bất đắc dĩ mà thôi.”

Ta ngẩng đầu, ngước mắt nhìn hoàng hậu một cái, lại thấy hoàng hậu dùng ngón tay nhẹ lướt qua kim thúy phượng hoàng cắm trên đầu, thật lâu sau cũng vẫn không lên tiếng.

Nguyệt Dung Hoa cùng một đám phi tần lại không rõ ta đi một vòng lớn, không trách tội mình mà lại nói đến hoa lan và Lan quý nhân là sao, nhất thời giật mình, không có ai hùng hổ doạ người nữa.

Đúng như ta dự đoán, Thời Phượng Cần là một nữ nhân thông minh, nàng không còn dây dưa chuyện này nữa, lại mở đề tài, nói qua chuyện khác. Các phi tần khác cùng một hội gió chiều nào theo chiều ấy, thấy Thời Phượng Cần đã không nhắc tới, liền không có người nào ngốc nghếch nhắc lại việc này. Thẳng đến khi tiệc rượu kết thúc, Hạ Hầu Thần cũng không đến, nhóm phi tần tiện đà hết hứng, yến hội tan rất vui vẻ. Mà ta, lại bị Thời Phượng Cần lấy lý do chỉ vàng trên trâm phượng bị lỏng ra, giữ lại.

Ta biết nàng đã hiểu ý ta, không phí công ta chờ đợi thật lâu, rốt cuộc cơ hội đã tới rồi.

Khi ta tiến vào trong nội đường, trên tay Thời Phượng Cần đang vuốt vuốt hạt châu hình giọt lệ mới thêm vào kim thúy phượng hoàng, hạt châu trong suốt như nước nhảy lên trong tay nàng. Ta như thường lệ hành lễ với nàng, nàng kêu người chuẩn bị chỗ ngồi cho ta.

Đặt kim thúy phượng hoàng trong mâm tử đàn trải gấm bên cạnh, lúc này nàng mới cười nói: “Ninh tuyển thị không hổ trước kia từng làm thượng cung, liếc mắt một cái đã nhận ra cái này là kim thúy phượng hoàng của thái hậu. Theo lệ, thứ này không thể dùng nữa, do nội thị giám chịu trách nhiệm thu lại. Ta thật sự thích thủ công tinh xảo của đồ vật này, vì vậy mà kêu cục Thượng Cung sửa lại rồi trình lên. Hiện giờ cục Thượng Cung không có Ninh tuyển thị chủ trì đại cục, cũng không biết sửa như vậy có thích hợp hay không.”

(1) Búi tóc ngược:↑

(2) Búi tóc Loan Phượng trong mây:↑

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.