Thương Hải

Chương 52: Bình Bạn (dẹp Loạn)



Đảo Phi Yến là một trong 36 đảo trực thuộc Đông Đảo. Thời Cốc Thần Thông, trước tình hình đệ tử của chính bản doanh sống điêu linh, thế lực suy yếu, ông đã thị uy, lần lượt thu phục dân cư của khoảng 36 hòn đảo vùng Đông Hải, phần lớn cư dân là hải khấu, là nhân vật võ lâm Trung nguyên tị nạn lục địa chạy ra đảo sinh sống, gồm đủ loại người khác nhau, bình thường làm dân, khi gặp nguy biến trở thành binh lính, họ sống dưới sự bảo trợ của Đông Đảo, lấy đánh cá làm nghề sinh nhai, họ tận lực phù trợ khi đảo chính hữu sự.

Đảo chủ đảo Phi Yến là Dương Dạ, đệ tử Không Động, giỏi khinh công, chuyên sử một cây Ngân Yến Tử Mẫu soa, thần sầu quỷ khốc, vì chạy nạn cừu nhân mà phải bỏ trốn ra sinh sống ngoài đảo. được Cốc Thần Thông thu dùng. Trông thấy hai người từ xa, hắn đã ra lệnh cho tầu cập lại, hạ thang dây xuống.

Cốc, Thi hai người lên đến nơi, Dương Dạ rảo bước ra nghênh đón, vẻ ngạc nhiên, lớn tiếng hỏi:

- Thi tôn chủ, sao ngài lạc lõng nơi đây?

Thi Diệu Diệu ngần ngại không muốn nói lý do, chỉ đáp qua loa:

- Diệu Diệu bị kẻ gian vây khổn, phải chạy loạn ra biển, rất cám ơn ông đã ra tay cứu giúp.

Dương Dạ không tiện hỏi nhiều, hắn đưa mắt nhìn Cốc Chẩn, lộ vẻ nghi hoặc.

Cốc Chẩn cười, hỏi:

- Dương Yến Tử, ông không nhận ra ta sao?

Gã bị giam ba năm, ngoại hình có thay đổi, Dương Dạ nghe giọng nói, liền nhận ra ngay, mặt tối sầm lại, quát to:

- Là ngươi đấy à?

Hắn thụt lùi hai bước, ngọn soa NgânYến Tử Mẫu trỏ vào Cốc Chẩn, loé ánh hàn quang.

Thi Diệu Diệu thấy biến, nàng xông ra chắn trước mặt Cốc Chẩn, hỏi:

- Dương đảo chủ, ông làm gì vậy?

Dương Dạ giọng giận dữ, đáp:

- Thi tôn chủ, Dương mỗ trước giờ luôn kính trọng ngài, cớ sao ngài lại đi hiệp bọn với tên cầm thú này?

- Cầm thú?- Thi Diệu Diệu lộ vẻ ngơ ngác.

Dương Dạ bực tức nói:

- Thằng tiểu tặc này cưỡng gian em gái, định giết kế mẫu, cấu kết với lũ oa khấu, mới đây còn tiếp tay Tây Thành, hại chết người cha ruột sinh ra hắn. Ôi, thương thay, Cốc Đảo vương một đời hiệp nghĩa uy vũ, cuối cùng lại chết trong tay thằng con của người!

Nói đến đấy, hắn không nhẫn nhịn được nữa, nước mắt tuôn xuống như mưa, thân mình run rẩy. Trên thuyền, các đệ tử khác vốn đã cầm vũ khí sẵn trong tay, kết vòng vây bọc hai người, ai nấy đều lộ vẻ phẫn nộ, bi thương.

Thi Diệu Diệu không ngờ Dương Dạ lớn tiếng thoá mạ Cốc Chẩn loài cầm thú, lại còn liệt kê ra một đống tội danh, nàng vừa rối, vừa giận, đang định phát tác, bỗng bị Cốc Chẩn từ đàng sau đưa tay níu vào ngang eo nàng, kéo lại, hỏi:

- Dương Yến Tử, mấy lời đó, ông nghe ai kể lại vậy?

Dương Dạ đáp:

- Cái đó chính miệng Địch tôn chủ nói ra cho ta nghe, bộ còn là giả trá hay sao?

Cốc Chẩn khẽ chau mày, cười cười:

- Vậy a! Túc hạ có chỗ chưa rõ, ta là tù nhân của Thi tôn chủ. Thi tôn chủ đích thân bắt được ta, giờ đang dẫn ta về xử tội ở Đông Đảo. Dám hỏi Dương đảo chủ, vậy thì hiệp bọn ở chỗ nào?

Dương Dạ giật mình, trợn mắt nhìn hai người, bán tín bán nghi. Thi Diệu Diệu trong lòng bối rối, vừa định biện bạch, không ngờ đã bị Cốc Chẩn bấm vào eo lưng, Thi Diệu Diệu ngơ ngác không hiểu, quay lại nhìn, thấy gã thần tình bơ bơ, khe khẽ lắc đầu. Thi Diệu Diệu chỉ thoáng hiểu ý gã muốn nàng tạm thời nhẫn nhục, lòng nàng chợt chùng xuống, hết sức ưu tư.

Dương Dạ ngơ ngác một lúc, rồi hạ thấp cây ngân soa xuống, hỏi:

- Thi tôn chủ, lời đó có xác thực không?

Thi Diệu Diệu lạnh lùng hỏi ngược lại:

- Ông còn không chịu tin hả?

Dương Dạ chỉ đành nhăn nhó, nói:

- Đâu dám không tin! Chỉ vì thấy tôn chủ đã không trói hắn thì chớ, lại còn đứng kề vai với hắn, ai mà không nghi?

Thi Diệu Diệu chưa kịp trả lời, Cốc Chẩn đã cười nhạt, nói:

- Ta sức đánh chó không xong, trói gà không chặt, giết không nổi một con kiến, trói trói buộc buộc làm quái gì?

Dương Dạ cũng từng nghe đồn Cốc Chẩn võ công tầm thường, hắn lập tức hoà hoãn, nói:

- Thi tôn chủ, ta đã cho sửa soạn sẵn bưã ăn, xin thỉnh tôn chủ vào khoang yên nghỉ, còn cái thằng cầm thú này, trước hết hãy đem tống cổ nó xuống phòng giam dưới hầm tầu, cho hắn khổ đau một chút!

Thi Diệu Diệu vội đáp:

- Không cần! Ta còn có chuyện tra khảo hắn!

Dương Dạ mặt mày nhăn nhó, nghiêm giọng, đáp:

- Cái thằng quỷ này tâm kế đa đoan, Thi tôn chủ phải cẩn thận đừng để cho hắn lừa đấy!

Thi Diệu Diệu lắc đầu, bảo:

- Tự ta cũng hiểu biết cách đối phó!

Hai người vào khoang trong, chẳng bao lâu, đệ tử trên thuyền đã bưng thức ăn và rượu vào.

Dương Dạ thủ một cây đại đao ngồi kề một bên, hai mắt mở to, chằm chằm, hằn học nhìn vào Cốc Chẩn, Cốc Chẩn lờ hắn, rượu đưa cứ uống, thịt gắp đến, cứ ăn, làm ra vẻ đại chủ nhân, chẳng thèm ý tứ phép lịch sự nơi bàn ăn, thây kệ Dương Dạ dòm hành, bực tức.

Thi Diệu Diệu tâm tư bất ổn, nàng không bụng dạ đâu mà ăn với uống, hỏi:

- Dương đảo chủ, có phải ông đang trên đường đi đến đảo Linh Ngao hay không?

- Đúng thế! - Dương Dạ đáp - Thi tôn chủ chẳng phải là đang trên đường trở về đảo để tham dự cuộc họp à?

Thi Diệu Diệu hơi giật mình, hỏi lại:

- Họp hành gì thế?

Dương Dạ dòm vào nàng, vẻ lạ lẫm, nói:

- Mồng chín tháng chín là "Luận đạo diệt thần". Hiện nay, Đảo vương đã qua đời, tình thế nguy cấp, Hiệp tôn chủ, Địch tôn chủ, Minh tôn chủ cho truyền hiệu lệnh, đòi ba mươi sáu đảo đến họp tại đảo Linh Miết, bàn luận phương cách đối phó Tây Thành.

Thi Diệu Diệu trầm ngâm, nói:

- Thì ra là vậy! Mây bữa rồi, ta bị địch nhân giam giữ, chưa được thông báo tin tức!

Dương Dạ hằn học ngó Cốc Chẩn, hắn không dằn được nữa, cất tiếng hỏi:

- Thi tôn chủ, ngài ngồi ăn uống cùng bàn với thằng cầm thú này, không sợ bị hoen ố thân phận ư?

Thi Diệu Diệu lắc đầu đáp:

- Ta tự mình có đôi câu cần riêng rẽ tra vấn hắn, Dương đảo chủ, ông có thể dời gót được rồi đấy!

Dương Dạ choáng váng, không dám lộ vẻ phẫn uất, lại lườm Cốc Chẩn một phát nữa, rồi hắn đùng đùng giậm mạnh chân, vung vẩy tay áo, đi ra.

Thi Diệu Diệu nhìn quanh, không còn ai khác, nàng đứng lên, đi ra cài chặt then cửa, quay lại, Cốc Chẩn vẫn cứ tì tì đánh chén, lại còn lên giọng mời mọc:

- Diệu Diệu, cái món thịt vo viên xào xì dầu này không tệ, đến đây làm chơi vài viên, mau lên.

Thi Diệu Diệu chẳng biết nên cười hay nên khóc, nạt gã:

- Ăn... chỉ biết có ăn! Người ta đang lo quýnh quáng lên để che chắn họ vấy bùn lên huynh đây, huynh cứ tỉnh bơ, không những phủ nhận những vu khống đó, mà còn đứng lên vơ hết vào mình! Huynh nói đi, rút cục, huynh dựa vào gì mà cứ bình chân như vại vậy?

Cốc Chẩn giơ ngón tay trỏ lên, suỵt:

- Thi đại tiểu thư, nói nho nhỏ một chút!

Thi Diệu Diệu chun miệng, dòm dòm Cốc Chẩn, hai mắt toé lửa!

Cốc Chẩn ăn uống no nê, lau miệng, cười cười, nói:

- Ở đời này, muốn lật tẩy một tên khốn kiếp, hay hơn hết là để chính hắn tự xưng tội ra miệng. còn mình thì đóng vai quân tử, đừng để ai biết mọi sự do mình sắp đặt. Địch Long vương đã khéo léo sắp đặt loan truyền danh sách những tội lỗi của người đó. Tình hình bây giờ, chuyện ta đã được minh oan, phần lớn người Đông Đảo đều không biết, Địch Long vương lại đã "Tiên hạ thủ vi cường", bôi đen ta rồi. Coi ta như cầm thú, chẳng phải riêng mình Dương Dạ đâu, nếu bây giờ ta chối cãi tội lỗi, cả đám họ sẽ không tin, đều cho ta cường từ đoạt lý, họ sẽ động thủ tức thì.

Thi Diệu Diệu giận hét:

- Muội không sợ! Muội sẵn sàng đương đầu bọn họ tới cùng!

Cốc Chẩn lắc đầu, bảo:

- Cái đó là đã để tức giận chi phối mình! Ta về đảo lần này, chẳng phải vì việc riêng tư của ta đâu, mà là vì số phận của trăm, ngàn đệ tử Đông Đảo. Nếu xảy ra cảnh đồng môn Đông Đảo xâu xé chém giết nhau, đó đâu phải ý muốn sơ khởi của ta?

Gã nói xong, thu nét cười lại, hít vào một khẩu chân khí, đứng lên, chậm rãi đi ra trước song cửa, nhìn mông lung về khoảng không vô tận xa xa, thật lâu, không nói gì nữa.

Thi Diệu Diệu chăm chú nhìn thân hình gầy, cao đó của Cốc Chẩn, nàng bất giác thầm ngơ ngẩn! Nàng chợt phát hiện ra rằng, mình đã không hề hiểu rõ cái gã nam tử đó. Tuy lúc ban đầu, nàng để ý tới gã, rồi dần dà say đắm gã, yêu cái dáng vẻ anh tuấn tiêu sái của gã, yêu cái thần thái phong lưu đa tình của gã, yêu cái tinh tế của gã, dù trong lòng nàng ái mộ gã, nhưng nàng đã không dành cho gã ít nhều kính trọng, đã nhiều lần buông lời chê bai gã nói năng khinh bạc, bảo gã cứng đầu cứng cổ khó dạy, cho đến lúc này, nàng mới minh bạch, dưới cái khuôn mặt lúc nào cũng tươi cười đó, có một một con người mang trí óc siêu quần bạt tuỵ.

Thi Diệu Diệu trong lòng ngổn ngang trăm mối, có phần vui mừng, có phần ngượng nghịu, nhưng không nói ra miệng được những tình cảm đó, nàng rón rén đến, đưa tay ôm ngang hông gã, lẳng lặng để cho nước mắt tuôn trào.

Cốc Chẩn quay người, nâng khuôn mặt còn đẫm lệ của nàng lên, dịu dàng hỏi:

- Diệu Diệu, sao mấy bữa nay tính tình muội đột nhiên thay đổi hẳn, từ mẫu lão hổ (cọp cái) biến thành cừu non vậy?

Thi Diệu Diệu nghe gã nói, càng muốn khóc hơn, nàng nghẹn ngào:

- Huynh mới là lão hổ (con cọp), công lão hổ (cọp đực), xú lão hổ!

Cốc Chẩn cười cười:

- Được rồi... ta là công lão hổ xấu xa đi cưới ả mẫu lão hổ mít ướt... đúng là một đôi tuyệt hảo á!

Thi Diệu Diệu phun phì phì:

- Huynh mới là lão hổ, là mít ướt...

Cốc Chẩn cười hì hì:

- Diệu Diệu, cuộc đời này sao thiệt nhiều thay đổi quá xá, lỗi ở cái cô chiêu được cưng chiều quá mức đến thành hư hỏng này! Ta là tù phạm của muội, lại thấy có thêm chuyện cô chiêu bộ khoái lăn vào làm mình làm mẩy, khóc lóc trong lòng tù phạm kia.

Thi Diệu Diệu chu mỏ:

- Muội hổng có làm bộ khoái!

Cốc Chẩn cười cười:

- Được rồi... được rồi... Muội làm tù phạm. ta làm bộ khoái, muội mà bị ta bắt được, là ta giam, giam muội suốt đời đó nhen!

Thi Diệu Diệu nghĩ bụng:

- Được vậy coi bộ sướng!

Miệng không nói, nàng rụt ra khỏi gã, đến ngồi trên ghế, chống tay vào cằm, rầu rĩ.

Thuận gió, thuyền chẳng mấy chốc đã đến gần Linh Miết đảo. Dương Dạ đẩy cửa bước vào, thấy Thi Diệu Diệu nhàn nhã, hắn hít vào một hơi dài, dòm qua Cốc Chẩn, bốn mắt cau có ngó nhau, hắn quay sang Thi Diệu Diệu thi lễ, nói:

- Thi tôn chủ, đã đến gần đảo, vì tên cầm thú này khá quan trọng với ta, theo ngu ý, nên trói tay trói chân hắn lại, để thị chúng, làm gương.

Thi Diệu Diệu trong lòng cực kỳ giận dữ, cơn giận to đến nỗi làm nàng tối sầm mặt mày, Cốc Chẩn nháy mắt ra hiệu cho nàng, ý bảo chớ nên phát tác, gã đồng lúc cười cười, nói:

- Muốn trói thì cứ trói, ta chẳng kêu rêu gì đâu!

Dương Dạ thấy gã trong tình huống này mà vẫn cứ nói cười như thường, có vẻ tự nhiên gấp mười lần Thi Diệu Diệu, trong lòng hắn phát sầu: "Hèn chi, người ta bảo ác nhân thì lúc nào cũng ra vẻ cứng cỏi, cái tên này, chuyện ác gì cũng dám làm, vậy mà vẻ mặt chẳng chút xấu hổ, da mặt hắn thiệt dày, hiếm thấy trên đời!". Nghĩ đến đấy, hắn chán ghét quá, giận dữ hứ một tiếng lớn, gọi ra ngoài: "Mang thừng chão vào đây!"

Hai tên đệ tử trên tay cầm thừng chão, ứng tiếng dạ ran, rồi bước vào trong. Thừng chão đó làm bằng nhiều sợi thép mảnh quấn kết da bò, thô ráp mà dẻo dai, họ trói giật cánh khuỷu Cốc Chẩn ra sau lưng.

Thi Diệu Diệu đứng kế bên, lòng đau như dao cắt, mấy lần định lên tiếng, nhưng đều bị Cốc Chẩn đưa mắt bảo nàng cố chịu đựng.

Trói xong xuôi, Dương Dạ lớn tiếng hô:

- Được rồi, khi lên đến bờ, hai đứa chúng bay áp giải hắn đi trước nghe!

Thi Diệu Diệu nghe thế, chẳng cầm lòng được nữa, nạt lại:

- Không cần làm thế! Người này do chính ta áp giải!

Dương Dạ cười, nói:

- Không dám phiền đến tôn chủ, để cho bọn đệ tử nó làm, là được rồi!

Thi Diệu Diệu lạnh lùng bảo:

- Hai đứa nó sợ không xứng đáng làm chuyện áp giải!

Dương Dạ sựng sờ, chợt hắn vỗ vào đầu, cười bảo:

- Đúng rồi! Để chính tay tôn chủ áp giải, cho lộ rõ cái tội ác kinh người của nó!

Thi Diệu Diệu đâu dè hắn lại hiểu trớ đi như thế, khóc cười đều chẳng xong, lại không thể cất tiếng phản bác, trong lòng nàng cảm thấy buồn bực khôn xiết.

Trước lúc vào đến bờ, Dương Dạ ra ngoài để chỉ huy bọn đệ tử cuốn buồm. thả neo, Thi Diệu Diệu thừa cơ, hỏi:

- Cốc Chẩn, huynh sao lại để chúng nó trói huynh như thế? Bọn chúng nó đối xử huynh vậy, thiệt là oan ức cho huynh quá!

Cốc Chẩn cười, đáp:

- Đó là áp dụng đúng theo binh pháp, mình càng làm ra vẻ khiếp nhược, càng làm cho bọn chúng nó không biết mò vào đâu mà lần!

Thi Diệu Diệu thần sắc nghi hoặc, hỏi:

- Cái binh pháp đó có quan hệ ra sao với việc này?

Cốc Chẩn vui vẻ bảo:

- Muội không biết đấy thôi, huynh càng ra vẻ nhu nhược, càng làm cho sớm xuất đầu lộ diện những điểm ỷếu của cái kẻ đang muốn hại huynh!

Thi Diệu Diệu cúi đầu suy nghĩ một hồi, vẫn chưa minh bạch, nàng đành bặm môi, bảo:

- Huynh này nhe... Trong đầu toàn chứa chất đầy những ý nghĩ kỳ quái...hèn chi Diêu cô nương bảo huynh là... là một gì ấy nhỉ...

Cốc Chẩn cười rộ:

- Một xú hồ ly!

Thi Diệu Diệu hai má ửng hồng, lườm gã một cái!

Thuyền chưa cập bến, Dương Dạ muốn tâng công, đã sớm cho một tiểu thuyền đi trước lên bờ báo tin. Đệ tử Đông Đảo nghe tin Cốc Chẩn đã bị sa vào tay Thi Diệu Diệu, bọn họ vừa kinh ngạc, vừa hớn hở, rùng rùng kéo nhau ra đứng đầy bến tàu dòm ngó.

Cốc Chẩn sóng vai Thi Diệu Diệu bước đi, rời thuyền lên đến bờ, Cốc Chẩn tuy bị trói tay, nhưng vẫn không mất khí thế, bước đi hùng dũng, dáng vẻ thung dung, gặp người quen nào cũng cất tiếng chào hỏi tử tế. Bọn chúng thấy thế, còn nổi giận hơn, ai bị hắn kêu gọi chào hỏi cũng đều ngượng ngập, rồi hoá giận dữ, thoá mạ "Trư cẩu súc sanh" ầm ĩ.

Cốc Chẩn nghe chửi, chỉ cười. Thi Diệu Diệu trái lại, trong lòng không dằn được nữa, mắt nàng toé lửa, đưa mắt nhìn những kẻ chửi bới, ghi nhớ tên họ của chúng, để mai mốt này sẽ tìm dịp giáo huấn! Chợt nàng nghe có tiếng gọi:" Tiểu thư...Tiểu thư..."

Thi Diệu Diệu đưa mắt tìm, thấy từ giữa đám đông có hai ả thị tỳ tuổi cập kê, tư dung xinh xắn, một ả áo hồng, một ả áo lục, chạy ào đến trước mặt nàng, vừa khóc vừa cười.

Thi Diệu Diệu tromg lòng đang phiền muộn, nàng chẳng nhịn được, nạt:

- Đào Hồng, Ngạc Lục, hai đứa bay sao không ở trông nhà, chạy ra cái chỗ này, làm ồn ào gì lắm thế?

Hai ả sững người lại, cảm giác bị oan uổng lớn, ả áo hồng tên gọi Đào Hồng chu miệng lên đáp:

- Hai nô tỳ nghe tin tiểu thư trở về, vui sướng quá sức, làm sao có thể ngồi yên ở nhà được?

Ả vừa nói, vưà nhìn trộm vào Cốc Chẩn, thần tình ra dáng rất hưng phấn, lại có phần sợ sệt, hắng giọng, nói:

- Tiểu thư, thiệt là giỏi quá, không ngờ đã ra tay, tóm cổ được cái tên ác nhân này!

Thi Diệu Diệu đang lúc giận dữ không chỗ phát tiết, nạt lại:

- Ai là ác nhân?

Hai ả láu táu bị nạt, tức thời tẽn tò. Thi Diệu Diệu bèn hạ hỏa, nghĩ bụng: "Không biết là không có tội, sao mình lại trút giận lên ả tiểu nha đầu này?", nàng bèn hỏi chúng:

- Thôi được rồi, nhà ta hiện còn mấy bộ Thiên Lân vậy?

Ngạc Lục đáp:

- Đều là di vật của lão gia, hiện còn ba bộ!

Thi Diệu Diệu bảo:

- Ngươi và Đào Hồng hãy chạy ngay về nhà, lấy hết cả ba bộ, đem ra đây cho ta!

Ngạc Lục thắc mắc:

- Sao đem ra đây nhiều dữ vậy?

Thi Diệu Diệu trợn mắt nhìn ả, hét:

- Ta bảo đi thì cứ đi đi, đừng có ở đó mà nói lời thừa thãi!

Bình thường, nàng rất hoà nhã thân thiết với hai ả, hôm nay hốt nhiên giận dữ la hét, mường tượng như đã biến đổi thành một người khác! Hai ả thị tỳ thấy bị oan ức, đều hè nhau chu mỏ, bực tức kéo nhau trở về nhà.

Cốc Chẩn vốn hiểu rõ tâm tình Thi Diệu Diệu, gã biết nàng muốn thủ trong tay cả ba bộ Thiên Lân, tính sẽ dùng đến chúng vào lúc sinh tử quan đầu, gã quày lại nhìn, thấy Thi Diệu Diệu mặt này chằm bằm, sát khí bừng bừng, lòng gã bất giác thót lại, gã nghĩ thầm: "Cái cô Thi đại tiểu thư này là không thể đắc tội với nàng ta được! Từ giờ, mình phải hết sức, ngàn vạn lần để ý!" Gã nghĩ đến đấy, buồn cười quá, cất tiếng cười ha hả!

Bọn đảo chúng hai bên thấy vậy, thảy đều phẫn nộ, hè nhau la ó:

- Cái thằng súc sanh này còn dám cười lớn nữa kìa.. Đánh chết nó đi... đánh nó đi!

Có đứa la hét xong, còn định nhặt đá ném.

Thi Diệu Diệu tức giận, nổi đoá:

- Đứa nào dám?

Bọn chúng nghe nàng nạt nộ, đều không dám vọng động, nhưng không ít kẻ vẫn tiếp tục thoá mạ kịch liệt!

Đúng lúc đó, một tên đệ tử từ xa chạy tới, thưa:

- Thi tôn chủ, Hiệp, Minh hai vị tôn chủ yêu cầu tôn chủ cho áp giải phạm nhân đến Bát Quái Bình dự cuộc họp.

Cốc Chẩn hỏi:

- Sao không thấy Địch Long vương?

Tên đệ tử trừng mắt nhìn gã, nhổ một bãi nước bọt, bảo:

- Bộ còn muốn mau chóng chết sớm hơn hả?

Cốc Chẩn bất giác hơi chau mày, nghĩ bụng: "Diễn viên còn chưa đến đủ mặt, vở tuồng chưa thể diễn cho hay được!"

Bát Quái Bình vốn có tên Quy Bội bình (bình= khu đất bằng phẳng), đảo Linh Miết hình dạng như linh quy, từ đầu đảo đến cuối đảo toàn đất trũng, ở giữa nổi lên một ngọn núi hùng vĩ, rất cao so với mặt biển, trên núi, trời sanh một khoảng đất đá vuông vức, bằng phẳng rộng ngang dọc chừng mười dặm, khắp chốn là đá xanh, nhẵn bóng, tựa như ruà lột xác. Các đảo chủ đời trước đã dựa theo địa hình, án theo tiên thiên bát quái, xây dựng vòng quanh đấy tám dải hành lang có mái che, cái dài cái ngắn, những chỗ hành lang nối nhau có lập giả sơn, có đào ao điểm xuyết cho phong cảnh. Bình thường dùng làm chỗ du ngoạn, khi hữu sự, thì tụ tập lại chỗ ấy để thương nghị, bàn bạc, Chuyện phải đem ra thảo luận tại Bát Quái Bình, nhất định là vì đã nảy sinh đại sự.

Cốc Chẩn đi một lúc, đã thấy từ xa hiện lên toà tháp hình thái cực hai màu trắng, đen, tọa lạc ngay giữa Bát Quái Bình. Toà tháp có chín tầng, độ cao khoảng mười trượng, nghe nói được xây dựng mô phỏng theo Thiên Nguyên Các của Thiên Cơ cung. Toà tháp khí thế cao kỳ, những lúc trời quang mây tạnh, có thể nhìn thấy nó từ ngoài xa mười dặm. Vừa là bảo tháp, vừa là tháp chỉ đường, ban đêm, ánh sáng đèn thắp trong tháp xuyên qua cửa kính soi đường cho tàu bè định hướng, ánh đèn phản chiếu, khúc xạ qua bao lần kính, soi rõ mọi nơi. Đèn nến thắp suốt ngày, những lúc tối trời, tháp hiện ra sáng như một điểm đặc biệt của địa phương.

Hồi nhỏ, tháp đó là nơi dạo chơi ưa thích của Cốc Chẩn, giờ đây lại nhìn thấy nó, tim gã thắt lại, hình ảnh phụ thân chợt hiện rõ trong đầu gã. Hãy còn thật rõ nét, lúc mẹ còn ở với gã, phụ thân hãy còn phong thái vui vẻ sảng khoái, ông vẫn hay bế gã lên tận đỉnh tháp, đứng bên mẫu thân nhìn ngắm trời rộng nơi xa, nơi vầng dương đang lặn dần trên biển. Thời điểm đó, mặt biển mang màu xanh lục, tiệp màu với ngọc phỉ thuý, bọt sóng đánh lên đá tảng ven bờ, tựa hoa tuyết phơi phới bay, hệt như giưã nhiều phỉ thuý chợt lấp lánh ánh sáng màu bạch của trân châu, cảnh tượng vầng ô đang lặn trên biển hệt như kim hoàng lấp lánh sáng, cũng hao hao nét cười rạng rỡ nở trên môi cha gã.

Cốc Chẩn cứ nhìn, cứ nhìn, tròng mắt gã thâm thấp ươn ướt, gã chợt nghe bên cạnh gã Thi Diệu Diệu nhỏ giọng bảo:

- Cốc Chẩn, đừng sợ! Hôm nay, tới đâu thì tới, muội đều nhất quyết theo huynh đến cùng!

Cốc Chẩn chăm chú nhìn nàng, thấy trong đôi mắt đẹp của nàng một luồng sáng lay động, khiến người mê mẩn, tựa như muốn nói: "Dù ra sao đi nữa, muội luôn tin tưởng nơi huynh, đến đâu thì đến, muội ở bên huynh tới cùng!"

Trong lòng cảm động, Cốc Chẩn cười nụ, thầm nghĩ: "Diệu Diệu rõ là tốt bụng, nhưng nàng coi thường Cốc Chẩn ta rồi. Cái đám trăm người này, họ có gì làm ta phải sợ kia chứ?". Nghĩ đến đấy, hào khí bùng lên, gã buông một tràng cười dài, cất giọng ngâm:

"Đại Giang đông khứ lãng thiên điệp,

Dẫn khán giá sổ thập nhân,

Giá khán giá tiểu chu nhất hiệp.

Hựu bất bỉ cửu trọng phượng khuyết,

Khả chính thị thiên trượng hổ huyệt.

Đại trượng phu tâm biệt,

Ngã thứ giá đơn đao hội tự tắc thôn xã... " (trích từ: 关汉卿 - 元曲集 - Quan Hán Khanh - Nguyên khúc tập - Vở tuồng hát Quan Công)

giọng sang sảng, cao vút từng mây!

Lúc đó. từ trong đám đông của Bát Quái Bình có tiếng người cười nhạt, nói:

- Lớn lối không biết mắc cỡ! Ngươi bộ tịch kiểu đó mà dám đi so sánh, ngâm nga ngang hàng cùng Quan Vân Trường hay sao?

Cốc Chẩn cười ha hả, cao gịong bảo:

- Quan Vân Trường dù có đảm khí khá lớn. nhưng đó chỉ là sự liều mạng! Chuyện sơ sẩy để mất Kinh Châu, coi thì tưởng vũ dũng, nhưng thật sự là ngu xuẩn. Dĩ nhiên, ông ấy đâu có so sánh ngang ta được, lão Hiệp Phạm nhà ngươi xem chừng so được với ông ta!

Hiệp Phạm hừ một tiếng, đáp:

- Cái lưỡi nhà ngươi, thiệt cũng chưa biết bao giờ mới chịu mềm xuống để nhận thua!

Cốc Chẩn cười cười mà rằng:

- Người ta nói "cật nhân đích chủy nhuyễn" (Ăn của người một miếng, cái lưỡi của mình nó cũng bị mềm đi [Chuỷ nhuyễn], ý nói khi mở miệng chỉ trích người, cũng nên dè chừng!"). Hôm trước, ngươi có mời ta uống rượu, ăn thịt, cái miệng lưỡi của ta nó chẳng đã vì thế mà đã bị mềm đi rồi sao?

Nói qua nói lại, gã đã lên đến Bát Quái Bình, người tựu tập trên ấy khá đông, tám dãy hành lang, trong, ngoài đều ồn ồn ào ào tiếng người, là đệ tử của đảo chính cùng đảo chúng đến từ ba mươi sáu chỗ kia, hai loại đệ tử y phục khác nhau, đệ tử của đảo chính trên y phục có thêu tiêu ký "XX", đệtử các đảo kia thì mang tiêu ký riêng biệt đảo họ, tỉ như người của đảo Phi Yến thêu hình chim én, của Thương Long đảo thêu hình chim ưng,

Hiệp Phạm, Minh Di ngồi nơi chân tháp, chỗ gần nhất. Cả hai mục quang ngời ngời, dòm Cốc Chẩn, đầy vẻ uy bức.

Lúc đó, Đào Hồng và Ngạc Lục đã đem ba túi da hươu đến, Thi Diệu Diệu đón lấy, cài ngang lưng. Hiệp Phạm bảo:

- Diệu Diệu, cháu hãy lại chỗ chân tháp này ngồi đi.

Thi Diệu Diệu nhạt giọng, trả lời:

- Không cần! Ta cùng phe với y, lúc nào cũng ở cùng một chỗ với y!

Hiệp Phạm chau mày,. bảo:

- Cháu là một trong ngũ tôn của Đông Đảo, chớ khá để tình cảm riêng tư chi phối!

Thi Diệu Diệu lớn tiếng đáp:

- Đông Đảo ngũ tôn thì đã là cái quái gì? Cốc Chẩn là con ruột cuả Đảo Vương, thiếu chủ Đông Đảo! Có cái gì bảo thân phận y không sánh ngang hàng ngũ tôn của Đông Đảo?

Hiệp Phạm cau đôi mày rậm, cười nhạt:

- Ai nhận hắn làm Thiếu chủ kia chứ?

- Ta nhận! - Thi Diệu Diệu cao giọng trả lời - Trong thâm tâm ta, y là thiếu chủ ở quá khứ, hiện tại và trong tương lai cũng vậy.

Dương Dạ ở đàng sau, nghe thế, bèn ấp úng

- Thi tôn chủ... ngài...

Thi Diệu Diệu liếc sơ qua hắn, nói:

- Những gì ta nói ở trên thuyền ông, đều là nói gạt đấy thôi! Cốc Chẩn luôn trong trắng, vô tội, nhất quyết không phải hạng cầm thú, từ giờ trở đi, kẻ nào dám kêu y cầm thú, trước hết, hãy hỏi qua Thiên Lân của ta đã!

Chúng nhân trên khoảnh đất đều giật mình, không khỏi không bực tức, đua nhau ông ổng bàn luận một loạt.

Minh Di bực tức, hứ to một tiếng, cất giọng lạnh lẽo nói:

- Thi tôn chủ, ngươi đã bị quỵ luỵ vì tình rồi, đã bị ma quỷ hớp mất hồn rồi!

Thi Diệu Diệu chiếu mắt vào hai người, bảo:

- Minh tôn chủ, Hiệp tôn chủ, hai ông đem lòng thù oán Cốc Chẩn, vì lý do nào vậy? Ở trên Thiên Trụ Sơn, Đảo Vương sớm đã nói rõ ràng, là Cốc Chẩn trước sau vô can, toàn do Bạch Tương Dao lập mưu hãm hại, có phải hai ông định nói, lời Đảo Vương hoàn toàn không đáng cho hai ông tin?

Minh Di đáp:

- Lòi Đảo Vương nói, thực ra không hề nêu rõ Bạch Tương Dao hãm hại y như thế nào! Cốc Chẩn cưỡng gian em gái, định giết mẹ kế, đều đã có chứng cớ rõ ràng!

Thi Diệu Diệu nổi giận trong lòng, nàng nghĩ: "Cái đầu óc của Minh tôn chủ thiệt là làm người ta bực bội quá đi!", nàng lập tức phản bác:

- Sở dĩ Đảo Vương không nói trắng ra, vì nó dính dáng đến toàn những thân thích của người, chuyện xấu xa trong nhà chẳng thể đem phơi ra cho người ngoài xem được. Chính ta đã hỏi Doanh gia gia, trước lúc Bạch Tương Dao chết, gia gia đã có mặt tại hiện trường, chính miệng Bạch Tương Dao thú nhận đã cấu kết cùng oa khấu, hãm hại Cốc Chẩn, Bình Nhi... Bình Nhi kỳ thực hoàn toàn không bị mất trinh.

Lời đó nói ra, ai nấy đều choáng váng, đồng thanh rộ lên! Hiệp Phạm cùng Minh Di bốn mắt nhìn nhau, rồi hỏi:

- Thi tôn chủ, lời tôn chủ nói đó, liệu có bằng chứng hay không?

Thi Diệu Diệu đáp:

- Đảo Vương, Doanh gia gia đều là những nhân chứng, vậy chưa đủ sao?

Minh Di hừ lạnh một tiếng, bảo:

- Sao không mời hai vị đó đến làm chứng nơi đây?

Thi Diệu Diệu giật mình, nghĩ thầm:

- Hỏng rồi, Đảo Vương, Doanh gia gia đều đã quá cố, làm sao đối chứng được?

Nàng chợt tắc tị!

Hiệp Phạm cười lạnh, nói:

- Theo ta biết, Đảo Vương cùng Doanh tôn chủ đều đã qua đời, tử vô đối chứng, Thi tôn chủ ngươi muốn nói gì chẳng được!

Thi Diệu Diệu thấy hai tên đó cưỡng từ đoạt lý như vậy, nàng nổi giận đến đổ lệ, tức tối nói:

- Bọn ngươi... cả hai bọn ngươi, đều không nói đúng sự thực!

Hai gã còn chưa kịp trả lời,chợt nghe có tiếng người từ đám đông cười, nói:

- Thi tôn chủ, chẳng phải hai vị tôn chủ đây nói không đúng sự thật, mà lời tôn chủ nói có chỗ không thông!

Thi Diệu Diệu đưa mắt tìm, thì thấy Địch Hy đang dẫn đầu một đoàn người, miệng tủm tỉm, chân trèo lên mấy bậc đá tiến lên thạch bình.

Đôi mắt đẹp của Thi Diệu Diệu trợn trừng, hỏi:

- Địch tôn chủ, ông bảo, lời ta không thông chỗ nào?

Địch Hy đi đến bên dưới chân tháp, ngồi ngay ngắn xuống, quét mắt nhìn một vòng, rồi nói:

- Hiếm khi nào đông đủ mọi người, sẵn đây, ta xin đem tất cả sự thực nói ra cho rõ ràng. Thi tôn chủ đối với Cốc Chẩn, tình xưa chưa dứt, về hùa với hắn, trở nên hồ đồ đi nghe theo gian nhân, nhưng đó vì Thi tôn chủ ít tuổi, vô tri, mọi người cũng đừng nên chấp nhất!

Thi Diệu Diệu cảm giác một cỗ nộ hoả dâng lên tận óc, nàng đưa tay vào túi da hươu, Hiệp Phạm lạnh lùng nói:

- Thi tôn chủ, ta kính khuyên tôn chủ chớ nên để mất bình tĩnh mà làm liều, hãy cứ tính xem, cho dù Thiên Lân của cô xuất thần nhập hóa, liệu đủ sức thắng nổi ba tôn chủ liên thủ với nhau không?

Thi Diệu Diệu mặt mày tái xanh, run lên vì giận, thần sắc quật cường, đang lúc kiếm bạt cung giương, nàng chợt nghe Cốc Chẩn bảo:

- Diệu Diệu, khoan, đừng nóng, để nghe hắn nói cho hết đi đã!

Địch Hy cười nụ, lớn giọng, nói:

- Theo chỗ ta biết, Đảo Vương cực kỳ tình thâm ý trọng với thằng con nghiệt tử, vì muốn giữ tính mạng hắn, ông đã tạo ra cơ hội cho hắn giả chết, để hắn tránh thoát mọi truy nã, khỏi bị bắt đem về Đông Đảo, nhận lãnh "Tu La thiên hình". Này Cốc Chẩn, những lời ta vừa nói đó, đúng hay sai?

Cốc Chẩn gật đầu, đáp:

- Không sai! Chỉ vì lão nhân gia sớm biết ta bị oan uổng

Mọi người có mặt đồng lúc ồ lên, ai nấy đều lộ vẻ không tin.

Địch Hy than vãn:

- Đảo Vương giờ đã quá cố, ngài đối với Đông Đảo có công ơn trùng hưng, những hành sự của lão nhân gia, tất cả chúng ta không ai dám dè bỉu. Nhưng vì cái vị "Bất tử Cốc Thần" này, dù sao cũng là người,. không phải thần thánh, dĩ nhiên cũng có lúc bị tình cảm làm cho sai lệch, người thương vợ, thương con, đã vòng vèo qua luật lệ, trên Thiên Trụ Sơn, người đã phóng thích cho ngươi, nói về tình thì không sai, nhưng đã không tuân thủ lề luật Đông Đảo

Giọng hắn điềm đạm, không hề có ý xấu muốn ám chỉ về Cốc Thần Thông. Thi Diệu Diệu bực tức, la lên:

- Địch Hy, ngươi nói vậy, ý tứ là sao?

Địch Hy đáp:

- Ý của Địch mỗ thập phần minh bạch, Đảo Vương sở dĩ chẳng thẳng tay giết thằng nghiệt tử Cốc Chẩn này, hoàn toàn do lão nhân gia đã bị gã lừa bịp, một lúc hồ đồ, đã tha cho gã. Đâu ngờ, thằng này ác độc như lang sói,vô cùng giảo hoạt, gã thừa cơ Đảo Vương nhẹ dạ, mềm yếu với hắn, đã hạ gian kế. Chúng ta ở đây, ai nấy đều biết, dù Doanh tôn chủ trung thành hết mực với Đông Đảo, nhưng tôn chủ mê vàng bạc châu báu, thằng nghiệt tử này đã lợi dụng chỗ yếu đó của Doanh tôn chủ, bày mưu gian, đem lợi dụ dỗ Doanh tôn chủ, sai ông ta hãm hại phu nhân, tiểu thư, trước mặt Đảo Vương đã làm nhơ bẩn danh dự của phu nhân, rồi phu nhân đâu ngờ đấy là mưu gian của thằng nghiệt tử, đã bực tức mà tự sát. Mọi người thử nghĩ xem, thường ngày phu nhân dễ thân cận, khả ái biết bao, lúc nào cũng hoà hoãn với người ngoài, làm sao có thể là hung thủ làm hại đứa con riêng của chồng? Bình Nhi tiểu thư ngây thơ trong trắng, tươi cười với tất cả mọi người, làm sao lại có thể đi vu oan cho tên huynh trưởng đàng điếm này?

Bạch Tương Dao là người rất tâm cơ, bà luôn luôn đóng trò, bỏ tiền mua chuộc nhân tâm, những người hiện diện ở đấy, đa số đều đã có nhận lãnh ân huệ của bà, khi nghe Địch Hy nói thế, thảy đều lộ vẻ tán đồng, cùng la lớn: "Phu nhân nhất định vô can, tiểu thư sao lại đi hãm hại huynh trưởng, có huynh trưởng hãm hại cô ấy thì có!"

Tiếng la hét còn chưa lắng xuống, Thi Diệu Diệu vừa giận, vừa rối, nhưng không biết phải đối phó ra sao. Cái kẻ thân phận mùi mờ này im lặng, chờ cho sự phẫn nộ của đám đông lắng xuống, mới nói tiếp:

- Người ta thường nói "Một đời thông minh, một phút hồ đồ!", Đảo Vương cả đời uy vũ, nhưng bị tình phụ tử chi phối, đã để cho gã nghiệt tử này lừa bịp người, nhưng phải biết, với trí tuệ thông minh của ngài, ngài chỉ bị lừa một lúc thôi, khoảng thời gian dài sau đó, thể nào người cũng sẽ nảy sinh nghi ngờ. Mà coi cái thằng nghiệt tử này đây, nó đã hại kế mẫu, cưỡng bức em gái, cấu kết oa khấu, toàn là những tội cực ác, có chết trăm lần cũng chưa đủ đền tội, nên khi nó thấy Đảo Vương bắt đầu có dấu hiệu nghi ngờ, trong lòng nó sẽ hết sức lo lắng, ở đây, ai nấy đều biết, thằng nghiệt tử này cực kỳ độc ác, có một lúc, nó đã chối bỏ gia đình... lần này, để giữ tánh mạng, nó bèn nghĩ ra một kế cực kỳ ác độc, đi cấu kết với Tây Thành, ám toán Đảo Vương.

Cốc Chẩn tủm tỉm, hỏi:

- Địch Long Vương, bản lãnh ngươi thêu dệt, tạo dựng chuyện cổ tích thật xuất sắc, sao ngươi không đi lên thành Bắc Kinh hành nghề thuyết thư?

Cái kẻ thân phận mù mờ này dòm gã, cười, đáp:

- Ta vốn biết ngươi thể nào cũng to tiếng phủ nhận, nhưng may thay, ta có một nhân chứng!

Hắn đưa tay vẫy, từ giữa mọi người, một tên đệ tử tương đối trẻ tuổi lách đám đông bước ra, hắn là tráng đinh trên Đông đảo, nhỏ thó, gầy, mặt tai tái, ánh mắt láo liên bất định, tựa như có chuyện gì khẩn trương đang ám ảnh hắn,

Địch Hy vui vẻ nói:

- Hình Tông, ngươi đừng sợ, hãy đem thuật lại cho mọi người nghe những gì ngươi đã chứng kiến bữa hôm đó đi.

- Dạ, - Hình Tông liếc nhìn Cốc Chẩn, biểu lộ thần sắc oán độc, rồi chầm chậm lên tiếng kể:

- Bữa hôm đó, thuộc hạ đi Nam Kinh lo công chuyện, đang trên đường đi tới Bá Lâm tịnh xá, không dè chưa đến gần, đã nhìn thấy Đảo Vương cùng cái tên nghiệt tử này từ trong ấy bước ra, cả hai, kẻ trước người sau, cùng đi lên một hòn núi nhỏ. Thuộc hạ lúc ấy hiếu kỳ, bèn tiện thể lò dò theo sau, rồi thấy nơi đỉnh núi, hai người cãi vã dữ dằn, Đảo Vương ra dáng giận dữ, còn thằng nghiệt tử này thì sắc mặt thâm trầm, hắn lặng yên cả buổi, khong nói năng gì nữa.

Hiệp Phạm hỏi:

- Ngươi có nghe họ cãi cọ chuyện gì không?

Hình Tông đáp:

- Thuộc hạ trước giờ kính Đảo Vương như thần minh, nên chỉ dám ở xa xa ngó lại, không dám đến gần nghe lóm. Vừa lúc thuộc hạ định dời gót, chợt thấy đám Thiên bộ cùng lão Trầm què thống lãnh một số cao thủ Tây Thành từ xa tiến đến, lên tiếng khiêu chiến Đảo Vương.

Địch Hy hỏi:

- Bọn chúng khiêu chiến Đảo Vương chừng bao lâu?

- Dạ - Hình Tông đáp - Thuộc hạ cũng không rõ nữa, Thằng Trầm què chân cẳng không đi lại được, mà dám khiêu chiến Đảo Vương! Đảo Vương nghe lời khiêu chiến, bèn giắt thằng nghiệt tử này đi xuống núi, Đâu dè bọn Tây thành cực kỳ đê tiện, chúng từ chỗ ẩn nấp bất chợt bắn tên độc vào Đảo Vương. Nhưng Đảo Vương làm tới chức đó rồi, đâu có coi tên độc vào đâu, chẳng mấy chốc, đã xông vào hạ sát vô số địch nhân, Đảo Vương lợi hại thật, nhưng cái thằng nghiệt tử này võ công quá kém, hắn bị trúng tên vào đâu đó, kêu la ầm ĩ. Đảo Vương không có cách nào khác, phải chạy về bên hắn, giúp nhổ mũi tên cho hắn, đúng vào lúc đó... đúng vào lúc đó... cái thằng nghiệt tử nó rút ra một lưỡi truỷ thủ, đâm vào sau lưng Đảo Vương.

Đảo Vương, ông ấy, ông ấy chú tâm đối phó lọan tiễn đàng trước, đâu có dè cái thằng con ruột của ông ấy nó lợi dụng cơ hội ám toán, bị truỷ thủ đâm trúng rồi, ông ấy loạng choạng hai bước ra đàng trước, quày đầu dòm thằng con, thần sắc cực kỳ đau lòng. Thằng nghiệt tử này bò lồm cồm định chaỵ, đã bị Đảo Vương thò một tay ra chặn lại, Nó sợ qúa, không dám cựa quậy. Đảo Vương nhấc tay lên, dòm hắn một chút, ông thở dài, ngẩng nhìn trời, hét to một tiếng, rồi tung mình xông vào giữa đám cao thủ Tây Thành, tung chưởng đánh chết tươi thằng Trầm què, nhưng lúc ấy, trên mình Đảo Vương bị trúng nhiều tên độc, độc tố phát tác, người cuối cùng ngã xuống mà chết!

Tên này đóng trò thật giỏi, giọng kể chuyện hấp dẫn, kể xong, hắn đang khóc không ra tiếng, vụt rống lên ồ ồ. Trên đảo, Cốc Thần Thông rất được lòng người, mọi người nghe ông chết một cái chết bi tráng như vậy, ai nấy đều không giấu nổi bi thương, rồi lại nghĩ đến đại địch sắp tới, bây giờ đã gãy đi mất một trụ cột chống đỡ, họ vừa buồn rầu vừa rối trí, không ít kẻ đã khóc lên hu hu. Họ thù hận Cốc Chẩn thấu xương, cất tiếng thoá mạ gã.

Thi Diệu Diệu chịu không nổi, nạt hắn:

- Hình Tông, ngươi đừng có bịa chuyện!

Hình Tông đưa tay gạt lệ, bực tức la lên:

- Thi tôn chủ chớ có to tiếng áp bức người. Tôi xin thề trước liệt tổ Đông Đảo, những lời vừa qua là chính mắt đã chứng kiến, không phải chuyện bịa đặt.

Thi Diệu Diệu cười gằn bảo:

- Vậy sao khi ngươi thấy Đảo Vương gặp nạn, đã không ra tay trợ giúp? Bất kể những điều ngươi nói đó là sự thật hay man trá, nội chuyện đó, đủ thấy ngươi không xứng đáng làm đệ tử Đông Đảo.

Hình Tông biểu lộ vẻ hối hận, giải thích:

- Lúc đó, tôi vốn đã tính nhào ra, nhưng lúc bấy giờ, bọn cao thủ Tây Thành quá đông, tôi mà ra mặt, tất chết chẳng sai. Tôi chết là chuyện nhỏ, nhưng còn ai đi tố giác cái thằng nghệt tử này đã cấu kẻ thù, gây tội ác giết cha? Nên tôi đã nhẫn nhục chờ thời, đến khi cái thằng nghiệt tử này cùng bọn ác đồ Tây Thành đã kéo nhau đi hết rồi, tôi mới dám chui ra. Thi tôn chủ nói đúng, Hình mỗ đáng chết, giờ đây tội trạng của tên nghịch tử này đã tố giác xong, cũng là lúc đền tội chết của Hình mỗ đây

Nói xong, hắn rút ra một ngọn truỷ thủ, vumg tay đâm vào ngực. Dao chưa chạm đến ngực, Địch Hy phất nhanh tay áo, đánh văng cây truỷ thủ đó đi, rồi khen hắn:

- Hình Tông, ngươi đem tố cáo chuyện đó là tốt lắm, nếu không có ngươi,chúng ta sẽ không bao giờ biết được sự thực về cái chết của Đảo Vương, ngươi có công lớn đủ để bù tội, vậy chớ khá tự trách mình nữa!

Hình Tông vẫn tiếp tục khóc lóc, nước mắt nước mũi choàm ngoàm, mọi người trông thấy, đều tin lời gã đôi ba phần.

Thi Diệu Diệu giận sôi máu, nhưng không nghĩ ra cách nào để bác bỏ cái đặt điều của hắn, bực vì cái thằng Hình Tông này chức vụ nhỏ nhoi, một tên đệ tử tầm thường, vậy mà khăng khăng buông lời kết tội Cốc Chẩn giết cha, thật thập phần khó khăn, trên gương mặt tiều tuỵ vì thiếu ngủ đêm rồi, nàng trợn đôi mắt quầng thâm, lồng ngực phập phồng, chỉ hận không thể phóng Thiên Lân ra đả chết tuơi cái thằng Hình Tông thành trăm mảnh, nhưng làm vậy, sao tránh khỏi tội sát nhân diệt khẩu, trên tội cũ chồng thêm tội mới, càng khó lòng thoát.

Đang lúc nàng bực tức, chợt nghe tiếng Cốc Chẩn nói:

- Hình sư đệ, trong những điều ngươi nói có dây có nhợ đó, thấy hai điểm sai sự thật.

Hình Tông giật mình, hỏi:

- Hai điểm nào?

Cốc Chẩn vẫn cười cười, đáp:

- Điểm thứ nhất, chính là cha ta căn bản chưa chết!

Lời đó vừa nói ra, tất cả mọi người đều thất kinh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.