Thưởng Hôn

Chương 1



“Thuỵ Hương, bồn Đại Tuyết Tố này qua nửa canh giờ, thì đem nó từ bệ cửa sổ dời đi.”

Tiếng nói thanh nhã ôn hòa điềm tĩnh vang lên, ấm áp như mặt trời vào mùa đông, trong trẻo như nước suối trong khe, người nghe được tim cũng mềm mại ra.

“Đã biết, tiểu thư.” Thuỵ Hương chăm chú quan sát, bồn hoa lan quý báu này là thứ mà tiểu thư yêu nhất, Thuỵ Hương biết rất rõ.

Hạ Nhược Tịnh tinh tế đánh giá bồn hoa lan sinh trưởng dưới nắng sớm rạng rỡ, bốn đóa hoa tuyết trắng cánh hoa bé nhỏ nở xòe trong gió, lá xanh như ngọc thả dài như liễu rũ, tâm hoa trắng nhạt như ngọc, cánh hoa trắng noãn như tuyết, nhụy hoa trắng mỏng, hình dáng đẹp đẽ thơm ngát nức mũi.

Gốc cây chỉ sinh trưởng ở hướng tây nam, nàng vài năm cố gắng trồng, nay đông đến rốt cục đã nở ra đóa hoa xinh đẹp.

Lại tỉ mỉ xem xét một lần, xác nhận nắng sớm sẽ không gây thương tổn với hoa, Hạ Nhược Tịnh đôi mắt đen láy hiện lên 1 tia hài lòng, nhìn ống tay áo, “Hạ Tuyết đã đến giờ.”

“Dạ.” Nha hoàn thân cận Hạ Tuyết động tác nhanh nhẹn lấy áo choàng ngân hồ tuyết trắng khoác lên vai nàng, bàn tay nhẹ nhàng đem mái tóc đen bóng của Hạ Nhược Tịnh để ra phía sau áo khoác, lại đi vòng qua vì nàng buộc lại thắt lưng.

“Trên bàn là sổ ghi chép, lát nữa Bảo Châu đến đưa cho nàng.”

“Dạ.” Thuỵ Hương ánh mắt thoáng nhìn mặt bàn, một quyển sách màu lam lẳng lặng nằm ở đó.

Hạ Nhược Tịnh nhẹ gật đầu, tiếp nhận lò sưởi tay Thuỵ Hương đưa qua, ôm vào trong ngực, đi ra bên ngoài.

Hạ Tuyết đã sớm mở ra rèm cửa độn bông, đợi tiểu thư đi ra ngoài lập tức đuổi theo, hướng cửa viện đi đến.

Đây là một buổi sáng thường ngày của Hạ gia ở An Dương thành, đại tiểu thư Hạ gia Hạ Nhược Tịnh, bồi mẫu thân của nàng Hạ Nghi Thu, đi Nghiêm Pháp ở thành tây tự lễ Phật.

Nói đến Hạ gia ở thành đông, An Dương thành to như vậy ai ai cũng biết, trong Tử Húc quốc, Hạ gia tiếng tăm lừng lẫy, bởi vì Hạ gia là danh lan thế gia.(gia đình trồng hoa lan nổi tiếng)

Tục ngữ nói:“Dân chúng tài hoa, Tể tướng dưỡng lan”, có thể thấy được hoa lan thân là quân tử hoa có bao nhiêu đã bị nhà giàu người ta ưu ái; Mà hoa lan giá trị cũng không giống nhau có loại chỉ là vài đồng tiền bạc, có loại lại là mấy vạn lượng bạc, nhất là giống hoa quý báu hiếm có, mấy chục vạn lượng cũng không mua được, hoa quý xưa nay đã bị nhân sĩ yêu hoa tranh giành cất giấu, hoa đẹp khó cầu!

Hoa lan của Hạ gia hình dáng đẹp nhất nổi tiếng cả nước, nhất là mười lăm năm trước lai trồng ra hoa lan có cánh hoa sen hiếm gặp “Ngọc Bích Liên”, lá dài xanh mướt, rất cứng rắn, tâm hoa đẹp như ngọc, cho đến khi hoa nở, màu như ngọc bích, đẹp như ngọc thạch, trắng trong thuần khiết vô cùng, mùi thơm ngát bốn phía! Trong lúc ấy là thịnh hành cả nước, là tân sủng của quan lại quý tộc, là hoa vô giá!

Hạ gia tuy rằng làm ăn càng làm càng lớn, ngày vào nhiều tiền, nhưng hương khói không vượng, tới thế hệ của Hạ Thạch Khôn, dưới gối chỉ có nữ nhi duy nhất là Hạ Nghi Thu, đành phải kén rể nhập môn, ai ngờ Hạ Nghi Thu cũng chỉ sinh được một nữ nhi là Hạ Nhược Tịnh, lại không sinh nữa, mãi cho đến khi Hạ lão thái gia mất đi, vì không có nam tôn, mà canh cánh trong lòng.

“Tịnh nhi, hôm nay con chuyên tâm van cầu Phật tổ, cho con tìm được một lang quân như ý.” Nữ âm ôn nhu trong xe ngựa vang lên, Hạ Nghi Thu xinh đẹp trên khuôn mặt tràn đầy từ ái.

“Dạ, mẫu thân.” Hạ Nhược Tịnh nhu thuận đồng ý, nghiêng ấm trà trong tay, khói trắng lượn lờ, mùi thơm bốn phía, lòng người vui vẻ; Tay trắng nõn cầm lấy tách trà bằng sứ màu thiên thanh, đưa cho mẫu thân.

Hạ Nghi Thu tiếp nhận tách trà, tinh tế ngữi mùi thơm, “Trà mới của Cố gia năm sau chắc là cũng tinh khiết như vậy đi.” Trà này có giá cao nhất trong Tử Húc quốc, Cố gia danh trà bí truyền ở Phong Nghi thành, một năm chỉ làm ra 1 ít, một mảnh lá trà so với một mảnh vàng còn muốn quý hơn!

Nhưng mùi vị trà, cũng là làm cho người ta 1 lần nếm thử liền khó quên!

Hạ Nhược Tịnh cười, tự rót 1 tách trà, chậm rãi uống.

“Tịnh nhi, con nhất định phải tìm một vị hôn phu yêu con.” Nhìn nữ nhi dung nhan ngọt ngào, Hạ Nghi Thu trong mắt hiện lên một tia bi thương, “Không được giống như mẫu thân vậy……” Năm đó người yêu bởi vì không muốn tới cửa làm con rể, mà bị phụ thân phản đối, hai người hữu duyên vô phận, nàng lệnh cha khó trái, đành phải chọn 1 người khác, khiến cho cả đời tiếc nuối!

“Mẫu thân.” Hạ Nhược Tịnh buông trà cụ, dựa vào bên cạnh mẫu thân, “Nữ nhi biết.”

“Bé ngoan.” An ủi cười cười, trút được nổi khổ bao năm, “Con không cần kén rể, chỉ cần đối phương nhân phẩm tốt, biết thương con, liền gả qua đi.”

“Dạ.”

“Nhất định phải là dòng dõi thư hương, biết chữ hiểu lễ nghĩa thì mới được.” Nữ nhi thuần khiết động lòng người, huệ chất lan tâm, chỉ có người như vậy mới có thể xứng đôi với nàng.

“Dạ.”

“Nguyện vọng duy nhất của ta, chính là hy vọng con có thể tìm được một người bạn, như vậy ta cũng không mong gì hơn.” Nữ nhi ngoan, làm mẫu thân như nàng hiểu rõ, đứa nhỏ như vậy, không thể lại đi con đường của nàng! Hy vọng nữ nhi có thể hạnh phúc!

“Tịnh nhi biết.”

Lại nhu thuận trả lời, Hạ Nhược Tịnh đôi mắt buông xuống, vẻ mặt ôn thuần mà an bình.

Pháp Nghiêm tự ở nằm ở phía tây An Dương thành trên núi thanh hà, là chùa lớn nhất An Dương thành, hương khói cường thịnh.

Hạ Nhược Tịnh đi theo mẫu thân đến đại điện đốt nhang cầu phúc, Hạ Nghi Thu như thường lệ đến thiện phòng một mình tĩnh tọa nửa ngày, Hạ Nhược Tịnh liền mang theo Hạ Tuyết đi dạo quanh chùa một chút, chậm rãi thưởng thức kiến trúc to lớn.

Hôm nay hàng năm, nàng đều theo mẫu thân đến đây lễ Phật, mười mấy năm qua chưa bao giờ gián đoạn, đối với nơi này rất quen thuộc, hơn nữa Pháp Nghiêm tự rất rộng lớn, cảnh trí thanh nhã yên tĩnh, ở trong đó làm cho người ta vui vẻ thoải mái.

“Tiểu thư, mới nghe 1 sư phụ nói, phía đông trong chùa phong cảnh đẹp lắm, hôm nay thời tiết lại rất tốt, chúng ta đi nhìn xem đi.” Hạ Tuyết năm nay vừa tròn mười sáu, là lúc lòng hiếu kỳ mạnh mẽ nhất, hơn nữa trời sanh tính tình hoạt bát, thích náo nhiệt, nghe được có nơi đẹp liền nhịn không được muốn đi xem một phen; Dù sao vài năm này đi theo bên người tiểu thư, bởi vì Hạ Nhược Tịnh phi thường theo khuôn phép cũ, trên cơ bản cửa lớn không ra, cửa nhỏ không bước, hôm nay khó được đi ra, còn mang theo nàng, đương nhiên vui vẻ đòi mạng!

Hạ Nhược Tịnh dưới đáy lòng thở dài, chỉ biết mang Hạ Tuyết đi theo sẽ không thanh tĩnh được lâu.

Bởi vì đúng lúc thời kỳ ra hoa của Đại Tuyết Tố trân quý, mà nàng thì muốn theo mẫu thân đến đây, Hạ Tuyết tính cách bất cẩn, chỉ có thể để Thuỵ Hương tính tình cẩn thận ở lại trong nhà xem xét.

“Có thể chứ, tiểu thư?”

Đi theo bên cạnh nàng, cũng thật sự là làm khó Hạ Tuyết, yêu cầu này cũng cũng không tính quá đáng, Hạ Nhược Tịnh nhẹ gật đầu, khiến cho nha hoàn vui vẻ hoan hô, bắt gặp ánh mắt của tiểu thư, nhanh chóng che miệng, không dám lại làm càn, sợ tiểu thư thay đổi chủ ý, vội vàng đi trước dẫn đường.

Pháp Nghiêm tự gieo trồng rất nhiều Thương Thiên Cổ, bóng râm che kín, nếu là mùa hè đến nơi đây, khẳng định rất mát mẻ, mùa đông thì lại vô cùng lạnh.

Bất quá may mắn hiện tại đã là cuối đông, sắc xuân nhàn nhạt, hơn nữa hôm nay mặt trời sáng lạn, nhiệt độ không khí vẫn là thực thoải mái.

Chân dẫm lên trên tầng lá thông thật dày, lá quanh năm suốt tháng rơi rụng mà thành, đã sớm mất đi màu xanh ngắt biến thành màu nâu, bước đi trên đó mềm mại lại có chút đàn hồi, mũi thở ra có chút giống như mùi Vô Tùng mộcthơm ngát, làm cho người ta tâm tình đều trở nên yên tĩnh khoáng đạt.

Hạ Nhược Tịnh nhẹ nhàng vỗ về cây tùng thô ráp, vỏ cây theo loang lổ năm tháng, bên tai có tiếng chim chóc ca hát cùng với nước suối róc rách, thật sự tiên cảnh nhân gian chính là thế này!

“Tiểu thư, nơi này cũng thật đẹp! So với biệt viện ở Tế Vĩnh thành của chúng ta còn đẹp hơn vài phần!” Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn chung quanh đánh giá cảm thán nói, nàng vẫn nghĩ biệt viện Hạ gia ở Tế Vĩnh là đẹp nhất, vài năm trước đi qua một lần liền nhớ mãi không quên, “Không nghĩ tới thì ra bên cạnh chúng ta còn có cảnh đẹp như vậy.”

Hạ Nhược Tịnh nhặt lên một mảnh vỏ cây mục nát, lẳng lặng nhìn hoa văn phức tạp, từng cái 1 đều là vết tích của năm tháng.

“Khắp nơi đều đẹp.” Tùy người nhìn như thế nào, tâm nếu đẹp nhìn vào mắt đều là đẹp, tâm nếu không đẹp, dù cho cảnh có đẹp cũng chẳng ích gì.

“Tiểu thư, phu nhân vì sao hàng năm đều tới nơi này dâng hương?” Trong thành nhiều chùa chiền như vậy, vì sao cố tình là Pháp Nghiêm tự? Có ý nghĩa gì đặc biệt sao?

“Hợp duyên đi.”

“Có lẽ phu nhân thích cảnh sắc nơi này.” Hạ Tuyết nhìn kia 1 vùng cây cỏ xanh mướt, hoa nhỏ màu tím đỏ làm đẹp nơi rừng cây xanh biếc, hết sức động lòng người.

“Tiểu thư, hoa lan của chúng ta năm nay lớn lên đặc biệt đẹp! Phu nhân luôn luôn khen ngợi, ở chổ Đạt thúc đơn đặt hàng có rất nhiều……”

Rất huyên náo! Vẫn là dạy không tốt, Hạ Nhược Tịnh dưới đáy lòng thở dài, hoặc là, đây là bẩm sinh đã có, muốn thay đổi cần có nhiều thời gian? Hạ Tuyết và Thuỵ Hương lúc sáu tuổi liền đi theo bên cạnh nàng, mười năm qua, hai người đã có khác biệt rất lớn.

Nhưng mà, Hạ Tuyết hoạt bát náo nhiệt như vậy, đại bộ phận thời điểm đều rất vui vẻ, nàng cũng thích, chẳng qua……

Nghe xong nửa canh giờ sau, Hạ Nhược Tịnh bắt đầu cảm thấy có điểm đau đầu, thản nhiên mở miệng: “Nơi này hình như hơi lạnh.”

“A?” Thao thao bất tuyệt đột nhiên dừng lại, Hạ Tuyết lập tức quan tâm hỏi: “Tiểu thư có phải hay không ăn mặc quá ít, trên núi không thể so ấm áp như trong nhà, hay là muốn mặc thêm quần áo, vẫn là chúng ta trở về……”

“Có lò sưởi tay là đủ rồi.”

“Ta đây lập tức đi lấy.” Khi nãy ở trong thiện phòng tiểu thư nói không cần lò sưởi tay, nàng cất ở nơi nào a.

“Tiểu thư xin ở chỗ này chờ ta một lúc, đừng đi xa, ta đi nhanh rồi về.”

“Ân.”

Hạ Tuyết tính cách lanh lẹ động tác cũng thực nhanh chóng, không cần bao lâu đã ra khỏi tùng lâm.

Rốt cục, cũng được yên tĩnh.

Hạ Nhược Tịnh âm thầm thở dài, tuy rằng nàng rất thích tính cách vui vẽ của Hạ Tuyết, nàng nói chuyện thực sinh động, bên ngoài nghe thấy cũng vui lây, nhưng hôm nay nàng thật sự là quá hưng phấn, có thể là do lâu lắm không có mang nàng đi dạo, cho nên vừa mới đi ra liền vui vẻ đến không kềm chế được.

Nhưng mà, nàng vẫn là thích yên lặng thưởng thức cảnh sắc, bước đi chậm rãi, lại lần nữa có được cảm giác nhàn hạ thoải mái.

Tuy rằng hàng năm đều đến Pháp Nghiêm tự, thế nhưng ở chổ này, nàng kỳ thật cũng không thích đến nơi nơi du ngoạn, thường là im lặng ngồi ở trong phòng đọc sách, chờ mẫu thân, cơ hội đi dạo như vậy chính là rất ít, đột nhiên muốn đi, cũng không có gì lạ.

Bỗng nhiên, một hồi thanh âm ma sát từ giữa lùm cây bên cạnh truyền đến, hấp dẫn sự chú ý của nàng, nàng im lặng đứng ở nơi đó, nghiêng tai lắng nghe, thanh âm lông chim ra sức quẫy đạp càng ngày càng rõ ràng, còn phát ra tiếng chiêm chiếp.

Đột nhiên nổi lên hứng tò mò, nàng nảy lên 1 ý tưởng tinh nghịch, nhấc lên làn váy, thật cẩn thận tới gần bụi cây thấp bé kia, chậm rãi đi qua thăm dò, một con chim con giữa bụi cây nhảy tới nhảy lui, cái miệng nho nhỏ non mịn dừng lại mổ vài hạt giống, thỏa mãn ngẩng đầu hót, thực sự rất đáng yêu!

Nàng bên môi ý cười càng đậm, ngừng thở, tay nhỏ nhẹ nhàng đưa ra hướng chim con đưa tới, tiếp cận từng chút 1, trong lúc càng ngày càng gần, chớp mắt, bóng dáng xinh xắn vội vàng chụp lấy cánh chim trong lùm cây, nhưng chim con lại nhanh chóng bay ra, giống như mũi tên bay thẳng tắp về phía bầu trời, bay lên cao, đột nhiên dừng lại một chút, sau lại tiếp tục bay lên trên, tiếng chim hót thanh thúy dễ nghe từ phía trên truyền đến.

Thì ra là chim sơn ca.

Hạ Nhược Tịnh đứng đó, ngẩng đầu nhìn điểm đen ngày càng nhỏ trên bầu trời, bên môi ý cười thật sâu, mắt đen lóe sáng; Giơ lên ngón tay, còn kém một chút, thiếu chút nữa nàng đã bắt được vật nhỏ khả ái kia, vừa vặn chim con liền duỗi cánh bay đi, lông chim kia thậm chí còn lướt nhẹ qua tay của nàng.

“Nàng bắt không được nó.” Một đạo tiếng nói nam tính mang theo chế nhạo từ bên cạnh truyền đến.

Nàng cực kỳ chậm chạp, rất chậm xoay người, trên mặt không có biểu tình sợ hãi, rất bình tỉnh, rất tự nhiên; Thấy cách đó không xa có một nam tử cao lớn, ung dung nghiêng người dựa vào bên thân cây, con mắt đen láy gắt gao nhìn chằm chằm nàng, lúc nàng xoay người, mắt hắn đột nhiên lóe sáng.

Một nam nhân xa lạ.

Xung quanh đây yên lặng là nơi hẻo lánh hầu như không có bóng người, gặp được một nam tử trẻ tuổi xa lạ thân là tiểu thư khuê các, nàng hẳn là rất sợ hãi, không thì, cũng hốt hoảng bỏ chạy; Nhưng nàng không có, chính là rất bình tĩnh nhìn lướt qua khuôn mặt dương cương của hắn, còn có một thân trang phục rõ ràng không phải là nho sinh(người có ăn học), trong lòng đã rõ.

Nàng hữu lễ gật đầu, “Thật xin lỗi, quấy rầy.” Nàng lui bước trở lại trên đường đi.

“Chờ một chút.” Nam tử động tác rất nhanh ngăn trở nàng, đôi mắt nóng rực nhìn nàng, “Ta có lời muốn nói với nàng.”

“Chúng ta không quen nhau.” Lạnh nhạt, thật lạnh nhạt nhắc nhở.

Hắn nhếch môi cười đến thực hào khí, “Trò chuyện không phải là đã quen sao?”

Nàng lùi lại vài bước, cố ý thật chậm, ánh mắt chậm rãi đánh giá hắn, sau đó mở miệng: “Không hẳn.”

Rất lạnh nhạt cũng thực kiêu ngạo, nếu là người biết điều sớm đã rời đi, nhưng hắn không phải là loại người như vậy.

“Cần gì sốt ruột, tiểu nha hoàn nhà nàng lập tức sẽ đã trở lại, không phải sao?” Nếu hắn muốn làm chuyện xấu, đã sớm động thủ, không cần chờ đến bây giờ.

Xem ra, hắn đã sớm đi theo sau các nàng, nàng trong mắt càng lạnh hơn.

“Chậc, chậc, chậc, đừng nhìn ta như vậy, ta cũng không có đi theo các nàng! Ta đã sớm ở trong này, nói đúng hơn, là các nàng quấy rầy đến ta.”

“Kia thật xin lỗi.” Nàng không chút áy náy nói.

“Ta đem thanh tĩnh trả lại cho ngươi.”

“Ai, xem nàng bộ dáng nghiêm trang, vẫn là bộ dáng nghịch ngợm vui cười khi nãy tốt hơn.”

Nghịch ngợm?

Nàng đột nhiên có chút xấu hổ, nhưng biểu tình trên mặt vẫn là rất bình tĩnh, nghĩ đến hành vi khi nãy của nàng đều bị hắn nhìn thấy, mà nàng không hề hay biết, thì……

“Nhưng, nhìn xem cũng có chút vừa mắt.”

Cái gì?

Hạ Nhược Tịnh nhìn hắn, như là không thể tin những lời vừa mới nghe.

“Này, nữ nhân, ta xem có chút thích nàng.”

Nam tử hai tay ôm ở trước ngực, thực trực tiếp, thực đại khái mở miệng nói: “Nàng là tiểu thư nhà nào, nói cho ta biết, ngày mai ta cho người tới cửa cầu hôn.”

Nàng sống suốt mười bảy năm, lần đầu tiên gặp phải loại người như vậy, quả thực có thể nói là sáng mắt a, cho dù ổn trọng như nàng, cũng không thể bảo trì bình tĩnh.

“Mau nói cho ta biết, nàng họ gì, ta đến cầu hôn.” Hắn thực gấp gáp thúc giục nói.

“Ngươi vì sao thích ta ?” Nàng rất chậm mở miệng, không biết gia thế của nàng, không biết tính tình của nàng, nếu nói tướng mạo, nàng tự nhận cũng không phải là loại nữ tử có dung mạo kinh người, không thể làm cho người ta vừa gặp đã thương; Như vậy, hắn làm sao coi trọng nàng? Thực rõ ràng, nữ nhân có tính cách như nàng sẽ không phải là mẫu nữ nhân mà loại nam tử lỗ mãng này yêu thích.

“Ta thích……” Hắn đột nhiên tới gần nàng, nhìn thần sắc không chút sợ hãi của nàng, nghĩ đến nàng lúc nãy dung nhan mang theo một chút ham chơi đáng yêu, miệng hắn mở ra, “Ngày thường ổn trọng hiền thục, nhưng là sâu bên trong tâm tư cũng có bộ dạng khác, ta liền thích bộ dáng nàng rối loạn.”

Rối loạn?

Hạ Nhược Tịnh lần đầu tiên trong đời biết được cái gì gọi là đỏ mặt, hơn nữa là bị một người nam nhân dùng lời trêu ghẹo nói là nàng không bình tĩnh.

Nam tử đột nhiên hướng bên cạnh nghiêng đầu, trên khuôn mặt có vài phần buồn bực nói thầm, “Mất hứng.”(anchan: câu này là do có người tìm anh nên anh mới bảo vậy) Sau đó lại nhìn nàng, “Nữ nhân, nàng không nói cũng không sao, ta nhất định sẽ tìm được nàng! Nàng nhớ kỹ, ta tên là Trác Bắc Dương.”

Hắn xoay người, đi được vài bước, lại đột nhiên xoay người lại, nhíu mày, thở dài, “Vẫn là lo lắng.” Thân mình cúi xuống, hai mày nhăn lại có chút hung ác, mang theo hơi thở mạnh mẽ, trong ánh mắt tối đen tràn đầy khó xử cùng chần chờ, dường như là không biết muốn làm gì nàng.

Hạ Nhược Tịnh yên lặng nhìn lại hắn, vừa không kinh hoảng, cũng không sợ hãi.

Ánh mắt của hắn di chuyển trên khuôn mặt trơn bóng của nàng, sau đó như là nghĩ đến cái gì, ánh mắt sáng lên, “Đúng rồi, làm ký hiệu!”

Đợi chút, ký hiệu?

Nàng tâm sinh cảnh giác lại không kịp lui về phía sau, hắn đột nhiên cúi đầu, lấy tốc độ quỷ dị lướt nhẹ, trên mặt trắng nõn hôn một cái, sau đó đắc ý cười vẫy tay, nhún người nhảy lên, liền biến mất sâu trong rừng tùng, “Nữ nhân, nàng nhớ rõ nhất định phải chờ ta!”

Nàng bị khinh bạc! Bị một nam nhân xa lạ khinh bạc! Hạ Nhược Tịnh yên lặng đứng ở nơi đó, nhìn theo chỗ rẽ rừng cây nơi hắn biến mất, Hạ Tuyết chạy tới, thần sắc như trước bình tĩnh.

Hắn vừa mới hành động, hoàn toàn là kinh hãi, so với mấy tên đăng đồ tử(chắc mý thằng hay chọc gái, nàng nào có nghĩa gần hơn giúp ta với nhé) còn quá đáng hơn!

Nàng từ nhỏ tri thư đạt lễ, lại bị một nam nhân như vậy khinh bạc, nàng hẳn là xấu hổ và giận dữ, tìm lấy cái chết, tỏ rõ trong sạch mới đúng!

Nhưng nàng là Hạ Nhược Tịnh.

Thẳng vai bình tĩnh, không giận dữ đứng ở nơi đó, chờ đợi nha hoàn đến gần.

Môi của hắn, thực nóng.

Lần đầu tiên cùng người tiếp cận như vậy, nàng không quen, thực không quen, nhưng là……

Ngón tay bên ở váy dùng sức nắm, sau đó, chậm rãi buông ra.

“Tiểu thư, tiểu thư.” Hạ Tuyết thở hổn hển cầm lò sưởi tay chạy tới, đưa cho nàng, “Ta thêm than mới, hiện tại ấm rất.”

Quả nhiên thực ấm……

“Phu nhân phái Bảo Châu đến đây, hỏi Tiền lão gia đặt trước 4 bồn Bát Bảo thủy tinh, có thể lấy trước 1 ngày không?” Thuỵ Hương đi theo bên người Hạ Nhược Tịnh, bình ổn hỏi.

“Thông thúc.”

“Dạ, đại tiểu thư.” Lâm Gia Thông hơn 40 tuổi cầm 1 ít bạc tiến lên, “ bảy ngày nữa là đại thọ 70 tuổi của Tiền lão thái gia, tháng 6 năm ngoái đặt chúng ta 4 bồn Bát Bảo thủy tinh.”

“Ân.” Hạ Nhược Tịnh quan sát nhà bên trong ấm trồng hoa những đóa hoa đang lẳng lặng nở rộ, mùi thơm nhàn nhạt quanh quẩn ở chóp mũi, là hơi thở nàng quen thuộc.

“Hôm qua, ta thấy Bát Bảo thủy tinh nở rất đẹp, ngươi chọn lựa bồn đẹp nhất đưa đi đi.”

“Dạ.”

“Chúng ta cùng Tiền gia xưa nay giao tình tương đối tốt, mẫu thân có căn dặn chuẩn bị quà tặng gì không?”

“Phu nhân căn dặn đều nghe đại tiểu thư.” Lâm Gia Thông vội vàng trả lời.

“Thuận tiện đem bồn Vạn Thọ hồng trong phòng ta đưa đến Tiền gia, chúc Tiền lão thái gia Phúc Thọ an khang.”

Này…… Lâm Gia Thông trên mặt hiện lên thần sắc giật mình, đại tiểu thư thật là, Vạn Thọ hồng là tân phẩm năm nay, rất quý báu, trừ bồn trong phòng đại tiểu thư, tổng cộng chỉ trồng ra mười bồn, còn chưa đưa ra thị trường đã bị đặt hết, nhất hoa khó cầu! Nhưng đại tiểu thư lại tặng 1 chậu lớn như vậy.

Lâm Gia Thông dừng một chút, vẫn là gật đầu, “Dạ.” Hắn luôn luôn biết, ở trong nhà này, hẳn là phải nghe lời ai, mà Tiền gia kia như thế nào, hắn tự nhiên cũng phi thường hiểu được.

Hạ Nhược Tịnh thản nhiên nhìn Lâm Gia Thông liếc mắt một cái, khóe môi nhếch lên, xoay tròn chậu hoa đặt trên bệ, Tây Thần mai nở rất đẹp, Lục Ý Điểm cũng xanh biếc, đẹp không thể tả!

Tiền gia con trưởng là đương triều Hộ bộ thượng thư, quyền cao chức trọng, gia gia đại thọ, sao lại không gấp trở về chúc thọ? Có thể tưởng tượng, Tiền gia thọ yến náo nhiệt như thế nào, khẳng định là quan to quý nhân đầy sân.

Về phần Tiền lão thái gia yêu thích Vạn Thọ hồng từ năm trước liền bắt đầu đến hỏi đặt mua, có thể thấy được 1 khi nhìn thấy quà này sẽ vui sướng vô cùng, bồn Vạn Thọ hồng kia của nàng nhất định sẽ được đặt ở nơi dễ nhìn thấy nhất!

Hạ Nhược Tịnh vỗ về đóa hoa hồng rực rỡ, trầm mặc.

Ai cũng đều biết hoa lan màu đỏ thắm chiếm đa số, mà loại đỏ rực này, là nàng hao hết tâm tư mới trồng được, thực vất vả năm nay mới được mười một bồn, đương nhiên muốn chăm sóc cho chúng thật tốt; Đối với hiệu quả quảng cáo của Tiền gia, nàng thật rất vừa lòng!

“Đại tiểu thư, ta hôm nay nhìn thấy bồn Đại Tuyết Tố của người nở rất đẹp, xem ra sang năm chúng ta có thể đưa ra thị trường.” Lâm Gia Thông thực vui sướng nói, thậm chí ngay cả trong mơ cũng nghĩ đến, cũng biết hoa này sẽ mang đến cho Hạ gia lợi nhuận nhiều biết bao, mà Hạ gia đối hạ nhân xưa nay rất tốt lương bổng hàng năm không chút keo kiệt, bọn họ được vậy tất cả là nhờ đại tiểu thư.

“Thông thúc, quan sát của thúc tốt lắm……”

Hắn dừng một chút, đột nhiên hiểu được mình quá lời, Lâm Gia Thông cúi đầu, “Lão nô lỗ mãng.”

Hắn là nam quản sự duy nhất được tiểu thư cho phép đến viện của nàng báo cáo công việc, như vậy hẳn là biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói, hắn chỉ là nhất thời quên mất, cho dù đại tiểu thư tính tình ôn hòa, hắn cũng không nên quên quy củ.

“Chúng ta đi ra ngoài nhìn một cái đi.” Hạ Nhược Tịnh cũng không chấp nhất, nàng tin tưởng Lâm Gia Thông thông minh, sẻ hiểu được về sau nên làm như thế nào.

“Dạ, đại tiểu thư cẩn thận dưới chân có bùn.” Lâm Gia Thông ở phía trước dẫn đường.

“Vừa vặn thỉnh đại tiểu thư nhìn xem Chiếu Ngọc, gốc đều dài hơn lại có chút đốm, màu của phiến lá còn mang theo 1 chút đen, ta xem không tốt đâu!”

Đi qua nhà ấm trồng hoa thật lớn được xây dựng tỉ mỉ, mang theo hơi thở ướt át đi vào lâm viên(vườn trồng cây); Nhóm nha Hoàn bận rộn chăm sóc khóm hoa lan trồng trên mặt đất, chỉ đợi nhổ lên đem vào bồn.

Hạ Nhược Tịnh đối với nơi này rất quen thuộc, có thời gian lại đến đây xem xét, hoa lan mỗi lá mỗi hoa đều là nàng do tỉ mỉ trồng ra, cho dù nhắm mắt lại, nàng đều có thể biết các giống hoa trồng ở nơi nào, hoa tính(tính chất của hoa) ra sao.

Cúi đầu nhìn nhìn khóm Chiếu Ngọc có vấn đề, “ hoa này là ai chăm sóc ?”

“Hồi đại tiểu thư, là Thúy Châu.” Thấy bọn họ đến đây, tổng quản nha hoàn Minh Tú vội vàng chào đón.

“Bảo nàng lại đây.”

“Dạ.”

Thúy Châu vóc dáng khéo léo, diện mạo thanh tú bị gọi đến, nhìn mọi người, sắc mặt tái nhợt cúi đầu hành lễ, “Đại tiểu thư.”

“Ta hỏi ngươi, Chiếu Ngọc này, ngươi cách bao lâu thì bón phân một lần? Bao lâu tưới nước?” Hạ Nhược Tịnh thực ôn hòa hỏi.

Thúy Châu sắc mặt càng tái nhợt hơn, trầm mặc, thân mình mềm mại run run quỳ xuống, “Đại tiểu thư, nô tỳ không phải cố ý, bởi vì mẫu thân nô tỳ bệnh thật nặng, nô tỳ thực lo lắng, cho nên ngày đó thời điểm bón phân……”

“Được rồi, không cần nói nữa.” Hạ Nhược Tịnh giơ tay, ngăn cản nàng, “Từ hôm nay trở đi, ngươi từ Lan Uyển dời đến phòng bếp đi.”

“Đại tiểu thư, van cầu người! Xin người cho nô tỳ một lần cơ hội……” Thúy Châu khóc không thành tiếng, ai ai cũng biết toàn bộ An Dương thành này công việc khiến người áo ước nhất, chính là có thể ở Lan Uyển của Hạ gia trồng hoa, nếu nàng mất đi việc làm ở đây, vậy bệnh của mẫu thân……

“Thuỵ Hương, lấy hai mươi lượng bạc cho nàng.” Hạ Nhược Tịnh không chờ nàng nói hết lời, liền phân phó.

“Dạ.”

“Đại tiểu thư……” Thúy Châu ngốc hơi giật mình ngẩng đầu.

Hạ Nhược Tịnh thấp mâu lại nhìn xem Chiếu Ngọc, sau đó đối với Minh Tú phân phó: “Cũng không phải bệnh gì, chủ yếu là do bón phân cùng tưới nước quá nhiều; lát nữa ta sai Hạ Tuyết đem phương thuốc qua, ngươi và Tường Đường y theo phương thuốc mà bốc thuốc, về phần làm sao sắc thuốc, dùng như thế nào, ta sẽ viết rõ trên phương thuốc, ngươi làm theo là được.” Dừng một chút, nhìn Minh Tú, “Ngươi tự mình làm, biết không?”

“Dạ.”

Hạ Nhược Tịnh vừa lòng khẽ gật đầu, Minh Tú là nàng dạy dỗ ra, làm việc nàng thực yên tâm.

Xoay người, đi đến khóm hoa khác, đoàn người vội vàng đuổi theo.

Minh Tú lúc gần đi trừng mắt nhìn Thúy Châu liếc mắt một cái, “Khóc cái gì, còn không chạy nhanh đến phòng bếp dọn dẹp các thứ.”

“Nhưng là, ta…… Lan Uyển……” Nàng không muốn mất đi công việc này.

“Ngươi đồ ngốc này.” Minh Tú cắn răng oán hận lấy ngón tay đẩy nàng, “Ngươi cũng không nghĩ lại làm việc ở phòng bếp mỗi ngày có thể đi ra ngoài, như vậy ngươi không phải có thời gian nhìn nương ngươi sao? Đại tiểu thư cho ngươi hai mươi lượng bạc, ngươi còn lo lắng cái gì ?”

“A? Nha……” Thúy Châu thế này mới bừng tỉnh đại ngộ, lập tức cảm kích nước mắt lại lần nữa chảy xuống.

Ngốc nha đầu! Minh Tú thở dài, nhấc chân theo sau.

Vừa mới xem xong phiến Kiều Nguyệt, liền thấy Hạ Tuyết thở phì phò chạy từ ngoài sân vào, vừa chạy vừa hô: “Tiểu thư, tiểu thư, nguy rồi!”

Hạ Nhược Tịnh nhíu mày, nhìn nha hoàn thân cận, không nói gì.

“Hạ Tuyết, ngươi chạy cái gì? Bộ dáng như vậy, chẳng có chút thể diện?” Chờ nàng chạy đến trước mặt, Thuỵ Hương thấp giọng trách mắng.

“Ai a, ngươi đừng vội mắng ta.” Hạ Tuyết thở dốc, khẩn trương đối với Hạ Nhược Tịnh nói: “Đại tiểu thư, người mau đi xem một chút đi, có người tới cửa cầu hôn.”

Cầu hôn? Hạ Nhược Tịnh tâm trầm xuống.

“Này có cái gì ngạc nhiên ? người tới cửa cầu hôn đại tiểu thư chúng ta còn thiếu sao?” Lâm Gia Thông một chút cũng không ngạc nhiên.

Khi Hạ Nhược Tịnh đến tuổi cập kê, hai năm qua vương tôn công tử tới cửa cầu hôn nhiều không đếm xuể, nếu không phải phu nhân luyến tiếc đại tiểu thư đã sớm gả ra ngoài, Hạ Nhược Tịnh cũng sẽ không lưu đến bây giờ.

“Lần này không giống nhau.” Hạ Tuyết vung tay, “Lần này đến cửa 1 lần tận hai nhà.”

“Hai nhà cũng không ngạc nhiên nha.”

“Nhưng là……” Hạ Tuyết đôi mắt linh hoạt vòng vo chuyển, “Có Trác gia nha.”

Cái gì? Người nào?

Mọi người sắc mặt nhất thời trở nên khó coi.

“Nói cho ta biết, không phải là ở thành nam chứ……” Minh Tú mang theo chút kỳ vọng yếu ớt nói.

Hạ Tuyết liều mình lắc đầu, sau đó lại gật đầu, “Đúng vậy.”

Cằm mọi người tất cả đều rớt ra.

Hạ Nhược Tịnh, tay nắm nhẹ làn váy, chợt buông ra.

(Anchan: a ha ca đến nhà đón tỷ zìa dinh a)

***

Chú thích:

Đại tuyết tố, ngọc bích liên, bát bảo thủy tinh, vạn thọ hồng, tây thần mai, lục ý điểm, chiếu ngọc, kiều nguyệt. Tất cả đều là tên hoa lan, ta có search google gòi nhưng chả có tấm hình nào, đại khái chỉ biết nó là hoa lan thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.