Thương Ly

Chương 18: Khác xưa



Trời đã về chiều, cả doanh trại thắp lửa sáng trưng, chỉ hiềm mọi người đi đường liên tục nhiều ngày đã quá mệt mỏi, sớm đi nghỉ hết cả, ngoài binh sĩ tuần tra thì chẳng có ai qua lại.

Bên dòng suối nhỏ cạnh doanh trại, Mỹ Ly giặt sạch mớ khăn tay Vĩnh Hách đã dùng. Bầu trời sao mùa xuân úp trên thảo nguyên mênh mông như một vòm trần lấp lánh, đẹp đến nỗi người ta phải tắm tắc khen. Mỹ Ly ngồi trên một tảng đá ven suối, ngẩng đầu nhìn sông Ngân mênh mông vô tận, say mê đến ngẩn cả người.

“Xong rồi,” Vĩnh Hách nãy giờ vẫn đang nhóm lửa bên bờ gọi vọng lại. Gã gác một thanh gỗ lên hai gốc cây lớn, bên dưới treo một nồi sắt, bên trong là nhựa ngải cứu đang cô đặc dần. Nhờ ánh lửa, gã thấy rõ vẻ phiền muộn vương vất trên khuôn mặt người thiếu nữ, “Sao vậy?” Gã bước lại gần, nhẹ nhàng ôm lấy vai nàng.

Mỹ Ly ngả vào lòng gã, nhìn bầu trời sao sâu thẳm, thở dài, “Bầu trời đêm bát ngát như vậy thiếp thích lắm. Đẹp hơn so với ở kinh thành và hoàng cung rất nhiều!”

“Vậy quá dễ rồi, về sau, chỉ cần nàng muốn, lúc nào ta cũng có thể đưa nàng ra ngoài thành để tha hồ ngắm.” Vĩnh Hách mỉm cười, ôm chặt lấy nàng.

Mỹ Ly mỉm cười không đáp, về sau cơ hội sẽ không còn nhiều nữa. Nàng quyết tâm làm một người vợ tốt, một cô con dâu ngoan, một người mẹ hiền, sáng chiều phụng dưỡng song thân, việc nhà phức tạp, còn phải vào cung giao tiếp, chỉ e nàng không thể nào hưởng thụ khoảng thời gian nhàn rỗi thế này nữa.

“Nghe a mã nói, hoàng thượng có ý cho a mã ra ngoài làm tổng đốc Mân Chiết, lúc ấy ta sẽ xin phép lão tổ tông và hoàng thượng theo a mã đi nhậm chức, vậy thì…” Cọ cọ cằm vào mái tóc mượt mà của nàng, gã nhìn lên bầu trời đêm sâu thẳm với vẻ mong mỏi, “Ta có thể dẫn nàng rời khỏi những người những chuyện đáng ghét ở kinh thành, tự do tự tại sống mấy năm nhàn nhã. Nàng thích đi đâu thì ta sẽ dẫn nàng đi tới đó, cảnh đẹp Giang Nam, phong thổ dân tình Mân Chiết…”

Nghe những lời chân tình ấy, Mỹ Ly sững sờ, ngẩng đầu ngắm khuôn mặt tuấn mỹ của Vĩnh Hách, hoàn toàn chìm đắm trong bức tranh tương lai hạnh phúc mà gã vẽ ra, mắt nàng nhòe dần. Gã chính là chốn về ấm áp mà nàng vẫn luôn kiếm tìm!

“Vĩnh Hách…” Nàng ngây ngẩn gọi gã, những giọt nước mắt hạnh phúc cảm kích không ngừng tuôn rơi.

“Sao lại khóc rồi?” Gã để nàng nằm dựa vào khuỷu tay, mê mẩn ngắm nhan sắc diễm lệ của nàng. Đôi mắt đẹp lúng liếng sóng xuân nay lại phủ thêm làn khói mơ màng, khiến người ta phải say sưa. Cổ họng gã giật giật, môi đặt xuống đôi mắt trong sáng đã câu mất linh hồn gã từ lâu. Nàng thật đẹp, thật tuyệt vời! Bắt gã trao đổi bằng bất cứ thứ gì, gã cũng vui lòng! Sinh mệnh còn được, huống chi lợi danh địa vị!

Mỹ Ly rên rỉ, toàn thân rung động vì nụ hôn của gã, nhưng nàng không tránh né, dẫu vụng về nhưng vẫn dứt khoát vươn tay vòng quanh cổ gã. Vĩnh Hách rên khẽ, trong cơn kích động gã ôm ghì lấy nàng lăn từ tảng đá thấp xuống bãi cỏ ven suối, dùng thân thể và cánh tay che chở để nàng khỏi bị thương.

“Mỹ Ly…” Gã đè nàng ra trên mặt cỏ, nhưng dồn sức nặng lên khuỷu tay mình. Gã rên rỉ gọi tên nàng, đôi môi nóng rực áp lên đôi môi hồng nhỏ nhắn. Mỹ Ly vụng về nghiến chặt răng, Vĩnh Hách dò dẫm tách mở đôi môi đang thở hổn hển của nàng. Rồi thình lình, gã liếm vào cần cổ trắng mịn, khiến nàng sợ hãi bật kêu, gã liền mút mạnh lấy đôi môi khép hờ rồi đưa hết nhiệt tình tuổi trẻ vào thân hình mềm mại.

Toàn thân nàng run rẩy dữ dội, phát ra tiếng rên rỉ say lòng bên dưới gã. Lửa tình ngùn ngụt bốc lên, Vĩnh Hách hấp tấp đẩy vạt áo nàng. Gã muốn mơn trớn dịu dàng, nhưng nỗi thèm khát lớn hơn hết thảy, gã vân vê khuôn ngực căng tròn mềm mại dưới lớp áo mùa xuân mỏng manh, tiếng kêu thảng thốt của Mỹ Ly lại khiến gã càng thêm cuồng dại.

“Ha!”

Tiếng cười lạnh tựa nước lã hắt vào thanh sắt đỏ, sôi xèo xèo dập tắt hơi lửa. Vĩnh Hách tái người, vội kéo kín vạt áo cho Mỹ Ly đang ngất ngây oằn oại bên dưới rồi ngẩng lên, vừa xấu hổ vừa tức giận nhìn kẻ phá đám không biết trời cao đất dày kia.

“Tĩnh Hiên ca?” Gã cau mày, không chút e dè trừng mắt nhìn Tĩnh Hiên. Tĩnh Hiên chằm chằm nhìn bọn họ, mặt không đổi sắc nhưng mắt lấp lánh nguy hiểm trong bóng đêm. Số lần y xuất hiện gần bọn họ, à không, gần Mỹ Ly đã nhiều đến mức Vĩnh Hách phải hoài nghi.

“Nơi này cách doanh trại chỉ có mấy trượng.” Tĩnh Hiên cười mũi, lời nói đặc quánh khinh miệt, ánh mắt tàn nhẫn đăm đăm nhìn Mỹ Ly. Nàng hiện vẫn ngồi trong lòng Vĩnh Hách nhưng đỡ run rẩy hơn. “Các ngươi không cần thể diện, không cần mạng sống nữa sao?” Y lại cười ra tiếng, ý sỉ nhục còn đậm hơn ý mỉa mai.

Vĩnh Hách nhìn y một hồi rồi buông Mỹ Ly ra, đứng dậy, “Huynh tới đây làm gì?”

Tĩnh Hiên phát tức vì giọng điệu ngang tàng của gã, nhưng chỉ lạnh lùng nheo mắt, “A mã ngươi đến rồi, mà chẳng tìm thấy ngươi đâu cả.”

Vĩnh Hách cau mày không đáp. Chuyện nhỏ thế này Tĩnh Hiên thừa sức sai người hầu đi tìm, chỉ có điều, nếu người hầu đến đây, chứng kiến cảnh vừa nãy… Quả thật gã quá liều lĩnh! Gã ảo não mím môi, kéo Mỹ Ly đứng dậy rồi dịu giọng, “Đi cùng ta gặp a mã nhé!”

Mỹ Ly gật đầu.

“A mã người đang ở trong trướng của lão tổ tông, có cả đám mệnh phú quý tộc nữa. Ông ta tìm ngươi bao lâu, để được trông thấy hai ngươi bộ dạng thế này đến gặp sao?” Tĩnh Hiên lẩm bẩm châm chích, giận quá hóa cười, hếch cằm về phía Mỹ Ly quần áo xộc xệch.

Vĩnh Hách càng thấy áy náy, gã lại sơ ý nữa rồi! Để người khác nhìn thấy Mỹ Ly và gã, người chịu khổ vẫn là Mỹ Ly thôi.

“Ngươi đi trước đi, lát nữa cách cách sẽ tự về!” Tĩnh Hiên ra lệnh, không cho phép phản bác.

Vĩnh Hách vẫn do dự chưa muốn đi. Mỹ Ly nhìn gã, lắc đầu mỉm cười, ra ý không cần lo lắng, còn đẩy nhẹ thúc giục. Thực sự đã hết cách, Vĩnh Hách nhíu mày rảo bước về doanh trại.

Lúc gã đi ngang qua, Tĩnh Hiên nhếch môi, hừ một tiếng đầy châm biến, “Coi chừng món đồ chơi của ngươi đi! Nôn nóng cái gì? Của ngươi thì có bay đi mất đâu? Đừng làm hại cô ta!”

Vĩnh Hác ngẩn ra, không thể không nổi nóng, “Huynh dựa vào cái gì mà nói đệ? Người thiếu tư cách trách mắng đệ nhất chính là huynh đó!”

Mặt Tĩnh Hiên trơ trơ, càng thêm phần lạnh lùng, “Vậy ư?”

“Vĩnh Hách, mau đi thôi.” Mỹ Ly quay lưng lại bọn họ, sửa sang quần áo rồi thản nhiên bỏ từng chiếc khăn tay đã giặt sạch vào nước ngải cứu, vẻ bình tĩnh của nàng trấn an cả hai gã đàn ông đang bốc hỏa: “Đừng để a mã đợi lâu, lát nữa thiếp về ngay mà.”

Vĩnh Hách mỉm cười, lườm Tĩnh Hiên rồi rảo bước rời đi.

Mặt Tĩnh Hiên lộ rõ tức giận, “Ngươi có biết xấu hổ là gì không?” Y lên giọng mắng mỏ, chẳng hề quan tâm đến cảm nhận của nàng, “Ngươi còn chưa lấy gã mà!” Y hít sâu một hơi, sợ mình sẽ nói ra những lời còn ác độc hơn thế, “Ở đây quá gần doanh trại, bị người nhìn thấy thì làm sao sống nổi nữa? Ngươi thiếu đàn ông đến vậy sao?”

Bả vai nàng run lên, rồi đột ngột nàng mỉm cười, bầu tức giận của y bị nụ cười của nàng làm nghẹn nơi lồng ngực.

“Vương gia, ngài thật tức cười quá.”

“Cái gì?” Y phát khùng lên, bước tới mấy bước tóm chặt lấy nàng, vẻ mỉa mai trên gương mặt nàng khiến cơn giận thiêu đốt hết cả gan ruột y.

“Chàng là trượng phu mà lão tổ tông định ban cho tôi, chàng muốn thế nào, tôi cũng vui lòng!” Nàng chẳng hề sợ hãi, y đã không thể làm tổn thương nàng được nữa, từ khi y đạp nát tia si tình mỏng manh cuối cùng của nàng, y đã mất hết mọi sức mạnh để làm tổn thương nàng.

Tĩnh Hiên tóm lấy vai nàng, dùng sức lắc mấy lượt khiến nàng suýt chút nữa là nôn mửa, “Sao ngươi lại thành bộ dạng này! Ngoài đàn ông ra ngươi chẳng quan tâm đến chuyện gì nữa sao?”

Mỹ Ly cố nén cơn buồn nôn, cười lạnh, “Đúng vậy! Ngoài Vĩnh Hách, tôi chẳng còn gì để quan tâm nữa cả.”

Tĩnh Hiên đến chất vấn nàng chuyện này, đúng là buồn cười đến cực điểm! Ngày trước y có từng nghĩ tới tình cảnh của nàng sao? Y có từng nghĩ nàng phải đối diện với bao lời phê phán mỉa mai thế nào sao?

Chỉ một câu nói đã đâm thẳng vào chỗ yếu trong tim Tĩnh Hiên. Y rùng mình nới lỏng tay, “Mỹ Ly, cô còn trách ta sao?”

Nàng không nhịn được phì cười, không thèm nhìn y. Đúng rồi, y vốn có bản lĩnh, cho rằng trái tim thiếu nữ lúc nào cũng dành riêng cho y, tiếc là nàng không còn như thế nữa.

“Tôi đã nói nhiều lần lắm rồi, vương gia, ngài sắp kết hôn, không cần phân tâm lo lắng cho chuyện riêng của vợ chồng tôi nữa.”

Vẻ mặt Tĩnh Hiên chợt lộ nét tàn nhẫn, y buông tay nhìn nàng, cười lạnh, “Vợ chồng? Cô thừa nhận rất tự nhiên đấy!”

Nàng thoát khỏi tay y, thái độ tỉnh bơ, tiếp tục dùng một thanh gỗ đảo qua đảo lại khăn tay ngâm trong nhựa ngải cứu, nấu xong rồi vớt ra bỏ vào một cái chậu sạch.

Tĩnh Hiên yên lặng nhìn nàng, “Mỹ Ly, đã bao giờ cô đối xử như vậy với ta chưa? Nếu ngày trước đối xử với ta như với hắn bây giờ…” Không muốn nói ra những lời thấp kém mất mặt, y thoáng ngập ngừng, “Làm gì đến nỗi ta bỏ mặc cô chứ?”

Mỹ Ly run bắn, nhựa ngải cứu sôi bắn vào tay, nàng bị bỏng, giật thót cả mình.

“Coi chừng!” Tĩnh Hiên vội chộp lấy tay nàng, quẳng khăn và thanh gỗ ra xa. Nắm lấy tay nàng, y hỏi: “Bỏng ở chỗ nào?”

Cơn đau trôi qua, nàng cụp mắt, gượng gạo giật tay khỏi tay y.

“Vương gia, chuyện quá khứ đã là quá khứ.”

Có lẽ y nói đúng, năm xưa nàng ngờ nghệch không thể giành được tình yêu của y, chỉ có điều, chẳng còn ý nghĩ gì cả, ai đúng ai sai, ai nợ ai, cũng chẳng còn ý nghĩa gì hết.

“Là quá khứ sao?” Y cười lạnh.

“Vương gia, xin hãy về đi. Hiện giờ, Mỹ Ly và … Tĩnh Hiên,” Nàng khó khăn thốt ra tên y, khiến trái tim y nhói lên, “… đều đã khác xưa rồi.”

“Đúng!” Y hừ một tiếng, nói hay lắm, đều khác xưa rồi!

Bụi cỏ đằng xa chợt sột soạt khe khẽ, Mỹ Ly không để ý tới, nhưng Tĩnh Hiên cảnh giác quát lên, “Ai ở đó?”

Mỹ Ly giật bắn mình, chưa kịp phản ứng gì thì Tĩnh Hiên đã rảo bước đi qua, lôi Tĩnh Nhàn đang run lẩy bẩy ra khỏi bụi cỏ.

“Ngươi rình rập ở đây bao lâu rồi?” Y giận dữ siết cổ Tĩnh Nhàn, trán nổi gân xanh. Chuyện hôm nay bị ả đàn bà lắm mồm như Tĩnh Nhàn bắt gặp thì không ổn chút nào.

Mỹ Ly giật mình vì phản ứng của Tĩnh Hiên. Sao y lại tức giận như vậy?

“Không, không nhìn thấy gì cả, muội vừa tới mà.” Tĩnh Nhàn bủn rủn cả người.

Tĩnh Hiên nheo mắt, xô cô ta xuống bãi cỏ, sắc mặt đã bình tĩnh lại, nhưng sát ý vẫn hun đúc trong mắt, “À, phải vậy không?”

Tĩnh Nhàn phát sợ trước thái độ nghiệt ngã của y, bèn gật đầu lia lịa. Sự tàn nhẫn của Tĩnh Hiên ai mà không biết!

“Nếu như…” Y mỉm cười như yêu ma khát máu, “Ta nghe thấy có người nhắc đến chuyện hôm nay, thì Tĩnh Nhàn, ta không cần mạng ngươi đâu… A mã ngươi già cả bệnh tật nằm nhà, mấy anh em ngươi sẽ được đi canh giữ biên giới, như thế cuộc sống của ngươi chắc không còn êm đẹp lắm đâu nhỉ?” Không giết được, chỉ đành dọa già một phen.

Tĩnh Nhàn tái mét mặt, không nói nên lời.

Mỹ Ly lẳng lặng nhìn Tĩnh Hiên. Y lo lắng như vậy, là sợ Tố Doanh biết y đã nói những lời đó với nàng sao?

“Miệng rộng lắm lời thì sẽ gặp xui xẻo thôi!” Tĩnh Hiên cười nhạt, uy hiếp nhìn Tĩnh Nhàn, “Về sau nếu ta phát hiện ngươi dám nói này nói nọ Mỹ Ly hay châm ngòi ly gián sau lưng, ngươi hãy chuẩn bị đi cùng anh em nhà ngươi ra biên quan tận trung báo quốc đi!” Y nhìn sang Mỹ Ly, ánh mắt phức tạp. Thấy nàng đứng ngẩn người đầy tâm sự, y quay lại kéo tay nàng, “Đi thôi!”

“Khăn tay của tôi.” Nàng muốn vùng ra.

“Cô!” Tĩnh Hiên không nhịn được nữa siết chặt cổ tay nàng, Mỹ Ly đau đến ứa nước mắt nhưng vẫn không chịu kêu than, y chỉ đành nới lỏng tay. Buông tay nàng ra, y bê chậu nước dập tắt đống lửa, trừng mắt nhìn Tĩnh Nhàn hồn xiêu phách lạc ngồi bệt trên cỏ, “Còn chưa cút đi?”

Tĩnh Nhàn run lẩy bẩy, lấp vấp chạy về.

Tĩnh Hiên cầm lấy chậu nhỏ đựng đầy khăn tay, đi về phía doanh trại. Mỹ Ly đưa tay đón, y hậm hực nhét chậu vào tay nàng, mạnh đến mức nàng phải lùi lại hai bước.

“Cô lúc nào cũng chỉ gây chuyện buộc ta phải giải quyết hay sao?” Y hậm hực hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.