Thương Ly

Chương 20: Hẹn hò



Còn khoảng năm mươi dặm là đến Thừa Đức, cảnh sắc ven đường không chỉ đơn điệu những đồng cỏ ruộng vườn nữa, mà bắt đầu trập trùng núi đồi, sông ngòi ẩn hiện, rất nhiều phu nhân tiểu thư đều xuống xe đi bộ, ngắm phong cảnh ven đường. Theo kế hoạch thì ngày mai mới đến hành cung Thừa Đức, thời gian dư dả, sau giờ ngọ, đi qua một mảnh đất cao phong cảnh hữu tình, Tĩnh Hiên bèn ra lệnh cho đoàn hạ trại.

Để tránh mặt Tĩnh Hiên, Mỹ Ly giả vờ bị mệt, đến cơm tối cũng bỏ qua, dứt khoát ở nguyên trên lán. Nàng cau mày nhắm mắt nằm trên sập, cố gắng kìm nén tâm sự ưu phiền. Chỉ cần qua khỏi đêm nay, nàng sẽ không để y có cơ hội ở riêng với mình nữa.

“Mỹ Ly cách cách? Mỹ Ly cách cách?” Bên ngoài một giọng the thé khẽ gọi, nghe qua đủ biết là một tiểu thái giám.

Mỹ Ly vội vàng ngồi dậy, vấn tóc rồi lên tiếng: “Vào đi!”

Một tiểu thái giám lạ mặt cỡ hai mươi ba tuổi sợ sệt tiến vào lán, rồi dừng ngay ở cửa láo liên nhìn quanh.

“Có chuyện gì?” Mỹ Ly nghi hoặc trước hành động khác hẳn bình thường của hắn.

“Vĩnh Hách thiếu gia về rồi.” Tiểu thái giám nuốt nước bọt.

“Vậy à?” Mỹ Ly cau mày, một câu bình thường như vậy làm gì hắn phải chật vật đến thế?

“Thiếu… Thiếu gia phái nô tài đến… đến chuyển lời.” Tiểu thái giám so vai rồi rút trong người một túi thơm cung kính đưa tới tận tay Mỹ Ly, “Tối nay giờ tuất đến cánh rừng sau doanh trại, thiếu gia có chuyện quan trọng cần nói.”

Mỹ Ly nhìn túi thơm trong tay, quả là của Vĩnh Hách, nhưng nàng cứ cảm thấy câu chuyện có vẻ gì kì lạ. Với tính tình của Vĩnh Hách, chẳng bao giờ gã hành động giấu đầu hở đuôi thế này, có chuyện gì thì nhất định sẽ đích thân đến nói với nàng. Chẳng lẽ… Nàng băn khoăn siết chặt túi thơm, Vĩnh Hách biết chuyện xảy ra trên xe ngựa hồi sáng? Tức giận rồi? Nàng ngẩng đầu định hỏi kĩ tên tiểu thái giám thì phát hiện ra, hắn đã im hơi lặng tiếng lủi mất tự lúc nào.

Nàng thở ra một hơi dài, hoặc có thể là do nụ hôn đam mê của Vĩnh Hách bên dòng suối… Mặt nàng nóng bừng, gã hẹn nàng ở nơi vắng người… Nàng lắc lắc đầu, không đâu, ở bên suối khi bị Tĩnh Hiên bắt gặp, Vĩnh Hách hết sức áy náy xấu hổ, nàng tin tưởng Vĩnh Hách, gã sẽ không làm hại nàng!

Tiểu thái giám rời khỏi lán Mỹ Ly, thình lình hai chân mềm nhũn, loạng choạng chạy đến chỗ vắng há miệng thở dốc.

“Nô tài vô dụng! Không ngờ lại sợ đến vậy!” Ngân Địch từ bóng tối bước ra, tức giận đá hắn một cước.

Tiểu thái giám vội vã quỳ xuống, toàn thân run lẩy bẩy, dập đầu lia lịa: “Cách cách tha mạng, cách cách tha mạng! Đi lừa Mỹ Ly cách cách, nô tài đã sợ đến vậy, chỗ Khánh vương gia, nô tài chết cũng chẳng dám đi!” Nói xong còn chảy nước mắt.

“Ngươi!” Ngân Địch lại đá hắn mấy cước, tiểu thái giám chỉ liên tục dập đầu van xin, mặc cho nàng ta trừng mắt mắng chửi vẫn không chịu nhúc nhích. Ngân Địch mắt trợn mày chau nhưng đành bó tay chẳng làm gì được.

“Hừ! Vô dụng!” Tĩnh Nhàn mất kiên nhẫn, bèn bước ra từ đằng sau lán. Ngân Địch đúng là đồ ngốc làm việc chẳng nên hồn, chuyện đơn giản đến vậy cũng phải để cô ta ra mặt.

“Ngươi nhìn cái này!” Tĩnh Nhàn quẳng một tờ ngân phiếu năm trăm lượng xuống trước mặt tên tiểu thái giám. Tiểu thái giám liếc mắt nhìn thấy, toàn thân cứng đờ, rõ ràng đã bị giá trị của tờ ngân phiếu làm kinh ngạc.

“Ngươi chỉ cần đến đó chuyển lời thôi! Xong xuôi ngươi đến phủ của ta trốn một thời gian, ai cũng biết Khánh vương gia sắp xuất chinh, chẳng rảnh rỗi đâu mà lùng sục ngươi! Đợi hắn đi rồi, ta sẽ thưa với lão tổ tông điều ngươi đến chỗ tốt làm việc, số bạc này coi như là thưởng thêm cho ngươi thôi.” Tĩnh Nhàn cười nhạt hứa hẹn.

“Thật không?” Tiểu thái giám lắp bắp, nhưng lòng đã bắt đầu dao động.

“Hỏi thừa! Hiện giờ chúng ta đều ngồi chung trên một con thuyền, ta hại ngươi rồi cũng chẳng thoát được, ngươi lo lắng cái gì?” Tĩnh Nhàn bực bội trợn mắt.

“Vậy… Vậy được.” Tiểu thái giám cuối cùng cũng đứng dậy, chắp tay tuân lệnh, cất kĩ ngân phiếu.

“Đi đến chỗ vương gia thì bình tĩnh một chút! Đừng lấm la lấm lét thế! Chuyển lời ngươi cũng không biết cách sao?” Tĩnh Nhàn hạ giọng mắng, tiểu thái giám khom lưng khoanh tay liên tục gật đầu vâng dạ, rồi so vai khom lưng bỏ đi.

“Biểu tỷ, sau đó thì sao?” Ngân Địch vờ khôn khéo hỏi.

Tĩnh Nhàn cười thầm, đúng là đồ ngốc. “Ngân Địch, ta làm vậy hoàn toàn là vì muội! Ta đúng là hại người mà chẳng lợi mình, làm việc không đâu.”

Ngân Địch bực bội vung tay, “Biết rồi, biết rồi, dẫu có đánh chết muội cũng không khai ra tỷ đâu! Tỷ đã nói đi nói lại mấy vạn lần rồi! Tiếp theo làm sao đây, muội phải đi tìm Vĩnh Hách đúng không?”

“Muội đi tìm Vĩnh Hách, hắn ta chịu đi theo muội chắc?” Tĩnh Nhàn cười khẩy.

“Chàng không đi thì muội kéo chàng đi! Nói gì thì nói, Mỹ Ly đi ngoại tình, gã nghe xong là phát điên lên, vội vã đi bắt gian ngay chứ gì?” Ngân Địch bĩu môi nói.

Tĩnh Nhàn lườm cô ta, “Ừ! Hắn ta vội vã đi bắt gian, đợi hắn nhìn thấy trò hay đó rồi, muội chắc chắn là tương lai hắn không hận muội chứ? Không nghi ngờ muội chứ? Muội còn hi vọng gì để hắn yêu muội nữa?”

Ngân Địch nghẹn họng.

Đúng là hết thuốc chữa! Tĩnh Nhàn hừ một tiếng khinh thường, “Muội đi báo tin này cho Tố Doanh! Bảo cô ta kéo Vĩnh Hách cùng đi chứng kiến!”

Ngân Địch bất an hỏi lại: “Cô ta chịu sao?”

“Đương nhiên rồi, cô ta có ngốc như muội đâu! Xem ra Mỹ Ly sớm đã thành mối họa canh cánh trong lòng cô ta rồi.”

Nhìn Ngân Địch hớn hở đi về phía lán Tố Doanh, Tĩnh Nhàn cười khẩy, Ngân Địch, đừng trách người khác, hãy trách mình ngốc đi!

Tố Doanh mong Mỹ Ly mau gả cho Vĩnh Hách còn không kịp, lẽ nào lại dẫn Vĩnh Hách đi bắt gian chứ! Tĩnh Nhàn chỉ muốn có thêm một người oán hận Mỹ Ly giống mình mà thôi. Hơn nữa, nếu chẳng may âm mưu bại lộ, hành động mách lẻo Tố Doanh của Ngân Địch có thể chứng minh mọi chuyện đều là kế hoạch của cô ta, chẳng hề liên quan đến Tĩnh Nhàn.

Đạo lý đơn giản như vậy vẫn không nghĩ ra được, có chết cũng đáng.

Tĩnh Hiên nghiêng người trên sập, mình tựa gối cao, ngón tay khẽ vuốt cằm, nheo mắt nhìn tên tiểu thái giám run lập cập trước mặt. Tiểu thái giám gần như sụm người dưới ánh nhìn của y, hối hận tại sao lại vì tham lam nhất thời mà đi trêu chọc vị chủ nhân đáng sợ thế này.

“Ngươi nói… Mỹ Ly hẹn gặp ta ở cánh rừng sau núi?” Y cười nhẹ, uể oải lặp lại lời nói của tên tiểu thái giám.

“Dạ, đúng vậy.” Tiểu thái giám toát mồ hôi hột.

“Được, nói với Mỹ Ly,” Y nhướng mày, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ quỷ quyệt, “Ta nhất định sẽ đến.”

Tiểu thái giám thở phào, chạy trối chết ra khỏi lán.

Tĩnh Hiên cười lạnh nằm xuống, trò hề diễn kém quá! Chỉ có điều rất hợp ý của y. Thành công rồi, y còn phải biết ơn Tĩnh Nhàn nữa là khác.

Trời mùa xuân chưa đến giờ dậu đã sập tối. Ngân Địch từ sớm đã tìm một chỗ kín đáo trong rừng sau núi để ẩn mình. Cô ta chờ đợi trong nôn nóng và đắc ý, có phần coi thường Tĩnh Nhàn nhát gan, không dám đến xem trò vui!

Cô ta chỉ lo Tố Doanh không kéo Vĩnh Hách đến theo, vì lúc nghe báo tin, Tố Doanh chỉ cúi đầu trầm tư, chẳng hề tỏ thái độ gì rõ rệt.

Tới gần giờ tuất, Ngân Địch nghe tiếng bước chân lạo xạo, Mỹ Ly cầm một chiếc đèn lồng nhỏ bước thấp bước cao tiến tới. Ngân Địch nấp trong bóng tối, lòng tràn đầy vui sướng, tốt quá, diễn viên đã tới rồi.

Cành lá xào xạc, gió núi lành lạnh lùa qua khiến người ta rùng mình. Mỹ Ly khoanh tay, cảm thấy rét run. Đã quá giờ hẹn, sao Vĩnh Hách vẫn chưa đến? Nàng đi tới đi lui, vừa bất an, vừa nóng nảy.

Trong chỗ tối, Ngân Địch còn nóng nảy hơn cả nàng. Những người khác đâu!? Ít nhất thì Tĩnh Hiên cũng phải tới chứ! Tiểu Bân Tử đã nói rõ ràng là y đồng ý ngay mà!

Đã nửa canh giờ trôi qua, nến trong đèn lồng đã sắp cháy hết. Mỹ Ly cau mày, rõ ràng là có người cố ý trêu trọc nàng rồi. Hèn gì từ đầu đã cảm thấy đáng ngờ. Nàng quyết định không đứng đợi suông nữa, phải mau chóng về thôi, nói không chừng Vĩnh Hách từ chỗ hoàng thượng quay về, không gặp nàng lại đang sốt ruột lo lắng đây.

Thấy Mỹ Ly bắt đầu trở gót, Ngân Địch nóng nảy đến muốn nhảy dựng, thế này là thế nào? Rõ ràng kế hoạch đâu vào đó, không ngờ lại gặp kết quả thế này. Vì ngồi xổm quá lâu, chân tê rần, nay sốt ruột vội đứng dậy, chân không chịu được, cô ta té rầm một cái, ngã sấp xuống, đè lên cành khô trên mặt đất phát ra tiếng kêu răng rắc.

“Ai?” Mỹ Ly giật mình nhảy dựng, vội vã cầm đèn lồng chỉ còn tỏa ánh sáng yếu ớt soi về phía bên này, khi nhìn thấy Ngân Địch ngã rạp trên mặt đất, đang nghiến răng vì đau, mặt nàng sầm xuống.

“Là ngươi?!”

Thoạt tiên Ngân Địch còn hơi hoảng loạn, nhưng dần dần cảm giác tê dại đã rút khỏi chân. Cô ta đứng dậy, tuy kế hoạch không thành công, cô cũng đâu cần phải sợ Mỹ Ly?

“Đúng, là ta” Ngân Địch cố ý hếch cằm, cười lạnh vẻ bất cần.

“Đúng là trò mèo.” Mỹ Ly chẳng thèm để ý, quay người bỏ đi.

“Mỹ Ly! Đứng đó!” Tự ái vì thái độ khinh thường của Mỹ Ly, Ngân Địch bước lên níu mạnh áo nàng, “Đồ hạ tiện! Không biết xấu hổ! Chỉ giỏi bám lấy đàn ông! Hẹn tới là tới ngay, không biết liêm sỉ.”

Trong lúc hai bên giằng co, đèn lồng rơi xuống đất tắt ngấm. Mỹ Ly vốn đang bực mình, thêm vào Ngân Địch cứ chèo kéo vặn vẹo, không nhịn được nữa nàng giơ tay đẩy mạnh cô ta. Ngân Địch không phải đối thủ của nàng, ngã ngồi xuống đất, tức phát điên lên.

“Ngươi đánh ta? Ngươi còn có mặt mũi đánh ta?” Ngân Địch như phát dại xông tới túm tóc Mỹ Ly, bao oán giận những ngày qua nhất thời bùng nổ.

Mỹ Ly bị kéo tóc đau nhức cả đầu, cũng ra sức phản kích. Hai người áp sát vào nhau, Ngân Địch bị nàng đẩy vào thân cây, lưng đau rát, liền tận dụng luôn lực tì xô mạnh nàng ra. Mỹ Ly loạng choạng giật lui, thình lình rú thảm một tiếng rồi mất tăm mất tích.

“Mỹ Ly?” Biến cố đột ngột khiến Ngân Địch hết hồn. Gọi mấy tiếng liền Mỹ Ly vẫn không đáp, cô ta lấy hết can đảm run run bò qua xem xét, kinh hãi phát hiện nơi Mỹ Ly biến mất là một hố đất thiên nhiên, miệng phủ kín toàn dây leo và cây cỏ.

Ngân Địch bò quanh trên bờ, còn mơ hồ nghe thấy Mỹ Ly vùng vẫy sặc nước dưới hố sâu, cách mặt đất mấy trượng, tiếng hô cứu mạng càng lúc càng yếu ớt.

“Ôi mẹ ơi!” Ngân Địch sợ hãi đến vỡ mật, “Dưới hố có nước!”

Chưa dứt lời đã thấy một bóng đen lướt qua bên cạnh, vù một tiếng rơi tùm xuống, bọt nước bắn tung tóe, có mấy giọt hắt vào mặt cô ta.

“Ma!” Ngân Địch sợ hãi loạng choạng giật lui, đến khi đoán ra chắc là người nào nhảy xuống cứu Mỹ Ly, cô ta lại bò đến bờ hồ nhìn xuống thì bên dưới chẳng còn tiếng động gì cả, hết sức yên ắng. Ngân Địch run rẩy gọi vài lần nữa, cũng chẳng ai đáp lời.

Người đó là ai? Chắc không đến nỗi… cũng chết đuối rồi chứ? Sợ tái người, mồ hôi nhỏ giọt, Ngân Địch chạy nháo nhào khỏi cái nơi kinh hãi này, cô ta chỉ muốn bỏ chạy, và sẽ giả vờ chẳng biết chuyện gì xảy ra.

Có người ấn mạnh vào bụng nàng. Cổ họng phát nóng khiến nàng bật ho bật khạc, phun ra một búng nước lớn, nước trào cả từ mũi, lệ nóng hoen tròng, mỗi lần hít thở đều đau rát khó chịu. Nàng sực nhớ lại cảm giác giá băng kinh khủng khi rơi xuống nước, lại một lần nữa tuyệt vọng, sẽ chẳng có ai đến cứu nàng, nàng đã chết rồi sao?

“Khỏe hơn chưa?” Một giọng bình tĩnh hỏi.

Mỹ Ly giật bắn mình, muốn trốn nhưng không đủ sức. Nỗ lực giãy dụa tìm đường sống nơi đáy nước đã ngốn hết toàn bộ sức lực của nàng.

Mắt quen với bóng đêm, ánh trăng từ miệng hố nhỏ hẹp rọi xuống đáy nước, mặt nước trong veo hứng ánh trăng di động phản chiếu trở lại, càng lúc càng thêm sáng rõ.

Nàng nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của Tĩnh Hiên, nước đọng trên hàng mi dài của y hắt ánh nhàn nhạt, khiến đôi mắt đen càng thêm sâu thẳm. Y ngồi cạnh nàng, bình tâm tĩnh trí, còn điểm nét giễu cợt trước vẻ sợ hãi hốt hoảng của nàng.

“Đây… đây là chỗ nào?” Nàng không biết vì sao y lại xuất hiện, cũng không muốn nhìn y, gắng gượng thẳng lưng, bò trên mặt đất quan sát bốn phía. Đây là một cái động nhỏ nằm ngang, cách mặt nước dưới hố sâu chưa tới hai thước. Cửa động còn nhiều dây leo to bằng cổ tay lòa xòa, rất khó phát hiện.

Cái hố thiên nhiên này hình hồ lô, miệng hố tuy hẹp nhưng bên trong lại rộng, dưới đáy là một đầm nước nhỏ, may mà họ chưa tận số nên bên vách còn có một hang động trổ ngang, và dù nó nằm khuất, cũng may Tĩnh Hiên đã phát hiện ra. Nếu không, dẫu khỏe đến đâu mà cứ liên tục đạp nước hít thở thì cuối cùng cũng không tránh khỏi cảnh kiệt sức chết đuối.

Ánh mắt đề phòng của nàng chợt phát hiện ra, y bắt đầu tự cởi bộ quần áo ướt sũng. “Ngài… ngài làm gì vậy?” Nàng vừa giận vừa lo, hang động thấp và hẹp, nàng muốn tránh cũng không tránh được.

“Cô không lạnh sao?” Y cởi sạch áo cười phì, không để ý đến lời chống chế xấu hổ của nàng.

Nghe y nói vậy, nàng mới cảm giác được lớp áo ướt sũng dính sát vào người, càng lúc càng lạnh giá khó chịu. Nhưng nàng quay mặt đi không nhìn y, bắt mình thản nhiên nói: “Không lạnh.”

Tĩnh Hiên cười nhạt, không để ý gì tới nàng, lấy quần áo vừa cởi mang ra cửa động vắt cho khô rồi lau nước bám trên người.

Mỹ Ly giả vờ trấn tĩnh, thà chết cũng không nhìn về phía Tĩnh Hiên. Không ngờ y cởi sạch sẽ chỉ còn quần dài, đến giày vớ cũng thoát ra, bàn chân để trần, bộ dạng thoải mái. Nàng chẳng làm gì được y, bèn dứt khoát nhắm chặt mắt, cắn răng chịu đựng hơi lạnh càng lúc càng thấm vào xương tủy.

Tĩnh Hiên ung dung tựa vách động, mượn ánh trăng phản chiếu vào làn nước để ngắm nàng. Sau hai năm, điều khiến y rung động nhất chính là bộ dạng im lặng chịu đựng của nàng, vừa quật cường lại vừa cô đơn, chỉ một thoáng tim y đã loạn nhịp, tình cảm dâng trào.

Y cau mày, nhanh chóng cúi người cởi lớp áo lạnh buốt ướt sũng của Mỹ Ly.

“Ngài làm gì vậy?” Không phải nàng không đề phòng, nhưng khi y thực sự ra tay, nàng vẫn cảm thấy sức mình quá yếu ớt. “Vương gia…” Nàng không chống cự nổi y, hai tay giữ chặt vạt áo, gồng sức đến mức nước từ áo ứa ra.

Vương gia? Y giễu cợt lặp lại kiểu xưng hô đầy xa cách của nàng, cười mỉa: “Cô yên tâm đi, giờ ta không có hứng làm chuyện đó.”

Giọng điệu của y khiến nàng vừa xấu hổ vừa bối rối, cuối cùng không chống cự nổi, quần áo trên người bị y thô lỗ cởi hết ra, nàng đành ôm chặt lấy hai đầu gối, co rúm mình lại. Tĩnh Hiên cười lạnh lùng nhưng không tiếp tục lôi kéo nàng nữa, mà chỉ dùng y phục đã vắt khô tỉ mỉ lau nước ở lưng, cánh tay và bắp chân của nàng… Thu nhỏ người đến mức nào nàng vẫn không che chắn được những chỗ ấy, đành cắn môi yên lặng, thái độ ân cần bất ngờ của y chẳng qua chỉ là muốn tàn nhẫn tạo ảo tưởng cho nàng mà thôi.

Thái độ im lìm cự tuyệt của nàng làm cơn giận của y thêm phần kích động, y đột ngột ôm choàng lấy nàng, tay không chút thương tình nắm lấy mắt cá chân của nàng. Mỹ Ly có cảm giác y muốn kéo đứt cả chân nàng, cơn đau chưa dứt, cánh tay và đôi chân thon dài mạnh mẽ của y đã quấn tới, nàng chẳng khác gì côn trùng bị nhện giăng tơ, nằm gọn trong lòng y không sao động đậy được.

Nàng định gồng sức giãy dụa, nhưng càng bị y giữ chặt hơn, “Ta hiện giờ không có ý gì khác, nhưng nàng còn tiếp tục vặn vẹo thế này,” Y tà ác thổi phù một tiếng, “thì khó nói lắm.”

Mỹ Ly cũng biết chống cự vô ích, bèn bắt chéo tay bảo vệ ngực, cũng đẩy tay y đang vắt ngang người nàng ra. Tĩnh Hiên chẳng thèm để ý, ôm chặt lấy nàng hồi lâu vẫn không buông lỏng. Mỹ Ly gối đầu lên cánh tay y, tâm lý còn chống đối nhưng thân thể chẳng vâng lời cứ tìm kiếm hơi ấm từ người y. Mũi chợt cay cay, nàng chưa kịp kìm lại, lệ đã trào ra nơi khóe mắt. Đây chính là hơi ấm mà nàng từng khao khát bất chấp tất cả, nhưng y keo kiệt chẳng hề ban cho nàng. Giờ đây, dẫu có ấm hơn nữa, tim nàng vẫn lạnh như băng.

“Nàng không nói gì được nữa sao?” Im lặng hồi lâu, Tĩnh Hiên lại bắt đầu tức giận, vừa nói vừa ác ý rung tay, lay lay đầu nàng. Mỹ Ly nhắm chặt mắt, toàn thân y đang khó chịu, nhưng nàng lại thoải mái đến mức muốn ngủ thiếp đi đây.

Mỹ Ly cau mày, “Vì sao ngài lại ở đây?” Nàng hỏi cho có lệ, đang trong tình huống này, nàng thật không muốn chọc giận y.

“Theo nàng thì sao?” Y cười lạnh khinh miệt, biết rõ sự thực nhưng vẫn cố tình mỉa mai, “Không phải nàng hẹn ta đến sao?”

“Tôi ư?” Đôi mắt khép chặt của nàng bỗng dưng mở lớn, vừa sợ vừa giận nhìn y. Đôi mắt to trong trẻo như đầm nước, quyến rũ tựa sóng xuân, phản chiếu ánh nước lấp lóa trông càng thêm mê hồn. Tĩnh Hiên cảm thấy ngực nóng lên, phần thân thể căng ra càng lúc càng đau nhức. Y đanh mặt, duy trì vẻ thản nhiên coi thường, y không muốn chiếm lấy nàng khi nàng chưa cam tâm tình nguyện, hành động cưỡng ép ấy sẽ khiến y căm ghét chính bản thân mình.

Mỹ Ly yên lặng suy nghĩ một hồi, đại khái đã đoán ra được nguyên do. Nàng cũng hiểu trò đùa độc ác này không chỉ đơn giản là lừa nàng lên núi chờ suông suốt đêm.

Thấy nàng không nói gì nữa, Tĩnh Hiên càng khó chịu, lại lay lay nàng, “Ta cứu nàng rồi, không cảm ơn sao? Nói không được thì dùng hành động càng tốt.” Y ác ý cười khẽ, nhấm nháp nỗi kinh sợ của nàng.

“Ngài đến được bao lâu rồi?” Nàng bỗng lãnh đạm hỏi, cắt ngang tiếng cười của y, thân hình mảnh dẻ đã không còn run lẩy bẩy nữa. “Lúc Ngân Địch và tôi đánh nhau, chắc ngài đã đến rồi phải không?” Có lẽ y đã đến từ sớm, từ đầu đến cuối nấp trong bóng đêm cười cợt theo dõi mọi chuyện.

Y chẳng nói gì được.

Giờ đến lượt nàng cười nhạt. Khoanh tay đứng nhìn nàng chịu khổ nạn dường như là niềm vui của y. Bị tiếng cười chọc giận, Tĩnh Hiên xoay người nằm đè lên tấm thân nhỏ nhắn mềm mại, “Lúc ta nhảy xuống cứu nàng, vốn không ngờ rằng dưới đây có hang động thế này!” Đúng vậy, sau khi thoát hiểm, y không khỏi kinh hãi, cũng không khỏi mất vía trước hành vi xốc nổi của mình! Nếu không phải nhờ vùng vẫy làm khua động dây leo phủ trên vách hang, chưa chắc y đã phát hiện ra nơi này. Tương lai của y, tham vọng của y có thể sẽ bay biến hết chỉ vì một người phụ nữ nét mặt lạnh lùng, một kẻ trong lòng toàn nghĩ tới gã đàn ông khác và mở miệng ra là châm chọc khiêu khích y.

Mỹ Ly mặt hơi đổi sắc, nét cười trào phúng dần dần nhạt đi.

“Cảm ơn.” Nàng xoay mặt nhẹ giọng nói. Dù sao chăng nữa, lần này, cuối cùng y đã ra tay cứu giúp.

Tĩnh Hiên hung hăng lăn ra khỏi người nàng, nhưng vẫn ôm nàng thật chặt như khi nãy. Y thực sự muốn bóp chết nàng, thôi đi, nàng không cảm ơn y, y bực tức, nàng tạ ơn rồi, y càng giận dữ! Những gì y làm cho nàng chỉ đáng một câu cảm ơn lạnh nhạt lấy lệ thôi sao?

Cảm nhận được cơn giận của y, Mỹ Ly mỉm cười, “Ngài có thể không cứu tôi mà.”

“Cô!” Gân xanh trên tay y nổi cả lên.

“Mỹ Ly…” Phía cửa động đột nhiên vang lên tiếng gọi đầy lo âu của Vĩnh Hách.

Mỹ Ly mững rỡ, toan đáp lời thì bị Tĩnh Hiên nhanh tay bịt miệng. Y dùng tay chân khống chế, không để nàng phát ra tiếng động nhỏ nào thu hút sự chú ý của Vĩnh Hách, thậm chí còn thò tay kéo dây leo bên ngoài che kín cửa động.

Mỹ Ly lo cuống. Phía bên trên động được đuốc chiếu sáng rực, tiếng gọi của Vĩnh Hách càng lúc càng thê lương khiến lòng nàng cũng cảm thấy đau thay cho gã. Nàng ở đây! Nàng ở ngay đây! Nàng căm hận định cắn vào bàn tay Tĩnh Hiên đang bịt miệng mình, nhưng y sớm đã đề phòng, dùng sức véo vào má nàng, cằm nàng đau nhói, không dùng sức được nữa.

Hang động nằm ngang này cực kì âm u, qua lớp dây leo che phủ có thể nhìn thấy hố đất được chiếu sáng rực. Mặt nước bỗng “ùm” một tiếng, Vĩnh Hách lưng đeo dây thừng nhảy từ trên miệng hố xuống, gã ngụp lặn tìm kiếm mấy lần, cuối cùng đến giọng gọi tên nàng cũng trở nên khàn đặc, thậm chí còn nghẹn ngào.

Hai tên thị vệ cũng nhảy xuống giúp gã kiếm tìm. Bởi vì bọn họ đều giữ chặt lấy dây thừng quấn quanh eo chứ không níu lấy dây leo, mà cũng không ngờ trên vách còn có một hang động khác, nên chẳng để ý gì đến góc tối bên này.

“Vĩnh Hách!” Miệng hố vẳng lại tiếng khóc gọi của Ứng Như phúc tấn, “Lên đi mà, Vĩnh Hách.”

“Không, không!” Vĩnh Hách hồn bay phách lạc, não nùng phản đối.

Ứng Như phúc tấn ra lệnh cho người phía trên cứ kéo lên bất chấp kháng nghị. Vĩnh Hách phát cuồng, thậm chí còn định dùng chủy thủ tùy thân cắt đứt dây thừng. Thị vệ cùng xuống với gã lập tức ngăn cản, hợp sức với người phía trên kéo Vĩnh Hách vừa khóc vừa gào lên.

“Ngài làm gì vậy?” Đợi đến khi phía trên không còn tiếng động, Tĩnh Hiên mới buông Mỹ Ly ra. Sững sờ hồi lâu, nàng òa lên gào khóc, khi nãy tiếng gọi của Vĩnh Hách khiến nàng tan nát lòng.

“Làm gì ư?” Nụ cười của y lạnh băng, “Không để bọn họ tìm được nàng!”

“Ngươi!” Mỹ Ly quá sức căm giận, cuối cùng y muốn hành hạ nàng đến mức nào? Nàng điên cuồng xông tới, dùng hai tay đánh y nhưng bị y dễ dàng ghìm lại.

“Vì sao? Vì sao?” Nàng khàn giọng chất vấn, bởi vì quá sức phẫn nộ, tóc tai xõa ra bù xù, áp sát vào khuôn mặt thon gầy, trông càng thêm yếu ớt bất lực. Bên tai nàng tựa hồ vẫn còn văng vẳng tiếng gọi tuyệt vọng đứt ruột của Vĩnh Hách.

“Ngươi vì sao lại như vậy? Vì sao không chịu buông tha ta?” Nước mắt rơi xuống như mưa, bao ủy khuất oán giận mấy ngày nay chợt bùng nổ, “Ta chẳng phải đã buông tay rồi sao, ta chỉ là đồ bỏ của ngươi thôi! Ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Ngươi rốt cuộc muốn ta làm sao đây?” Nàng chất vấn y, đồng thời cũng chất vấn vận mệnh cứ bắt nàng phải chịu đau khổ hết lần này đến lần khác.

Tĩnh Hiên mặc cho nàng gào khóc. Dáng vẻ Mỹ Ly hiện giờ quen thuộc với y hơn, ít nhất không còn là khuôn mặt cứng đờ lạnh băng băng nữa. Bị câu nói cuối cùng của nàng làm tổn thương, hai tay y siết chặt.

“Mỹ Ly…” Đợi nàng khóc đến kiệt sức, y mới hạ giọng hỏi, “Nàng muốn Vĩnh Hách nhìn thấy bộ dạng của nàng lúc này sao?”

Mỹ Ly sững sờ, đầu óc đờ đẫn không thể nào suy nghĩ tiếp được.

“Một lát nữa hộ vệ của ta tìm đến, ta sẽ dẫn nàng ra ngoài, nàng có thể nói là nàng lăn từ sườn núi xuống chứ không rơi xuống nơi này. Ngân Địch giờ đã sợ chết khiếp, không tranh luận gì với nàng đâu.” Không có nghi ngờ, cũng chẳng có đồn đại!

Nàng cứng người khi bị y ôm chầm lấy, thật không ngờ bộ dạng nức nở tuyệt vọng của nàng lại có thể nghiền nát tim y. Y ôm chặt lấy nàng, “Nàng hỏi ta vì sao ư… Ta chỉ không nỡ làm một kẻ phụ bạc giữa đường.” Y bỏ rơi nàng sao? Vậy thì ai đang nằm trong lòng y lúc này?

“Ngươi sẽ đưa ta ra ngoài thật sao?” Dường như chẳng hề nghe thấy những lời thổ lộ tâm tình của y, nàng khăng khăng đòi y hứa hẹn.

Tĩnh Hiên phát tức, trong mắt nàng, trong tim nàng, giờ chỉ còn gã đàn ông kia sao?

“Ngươi sẽ giữ bí mật chuyện hôm nay chứ?” Nàng không tin được y!

Y buông nàng ra, ẩn nhẫn ngồi thẳng lên, âm thầm nhìn khuôn mặt đẫm lệ cùng ánh mắt thất thần. Trái tim Mỹ Ly đã bị gã đàn ông gọi tên nàng khi nãy đem đi mất rồi.

Không cam tâm! Y không cam tâm! Người đàn ông trong lòng nàng vốn là y mà! Lẽ ra phải là y mới đúng. Y đổi ý rồi, y không vĩ đại đến mức hi sinh khát vọng của mình để thành toàn cho một gã đàn ông khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.