Thương Ly

Chương 33: Phúng viếng



Xe ngựa thong thả lăn bánh trong gió lạnh, tuyết đọng trên đường đã được quét sang hai bên, có một ít bị gió cuốn bay bám vào bánh xe, kêu lép nhép theo từng vòng lăn.

Trên xe, Nguyệt Mặc lo lắng kéo màn che kín cửa, sợ gió lạnh lùa vào người Mỹ Ly. Vừa ở cữ xong, đúng là không nên ra khỏi nhà khi thời tiết lạnh lẽo thế này.

Lòng bàn tay lạnh buốt của Mỹ Ly lại đọng đầy mồ hôi, nóng hổi ẩm ướt, nàng rất sợ hãi!

Bởi vì sắp nghênh tiếp tướng sĩ khải hoàn, thành Thừa Đức náo nhiệt phồn hoa hơn hẳn bình thường, thỉnh thoảng còn có tiếng pháo nổ vang, rất nhiều người không để ý đến giá rét, cứ sôi nổi giăng đèn kết hoa khắp nơi trong thành.

Khi xe ngựa rẽ vào con đường nhỏ dẫn vào biệt viện của Đồ Cáp tướng quân, họ dường như tiến vào một khu vực khác hẳn. Không có lồng đèn đủ sắc, khắp nơi đều là cờ trắng lặnh lẽo phất phơ. Vĩnh Hách đã được truy phong làm Nhất đẳng Trấn Quốc tướng quân, hơn nữa hoàng thượng cố ý hạ chỉ cho phép làm tang lễ long trọng, quy chế truy điệu đặc biệt được đề cao.

Khi bước xuống xe, Mỹ Ly bị màu đen trắng ngợp trời khiến cho kích động không thôi, trái tim tựa như khối băng bị đập vỡ, vừa cứng đờ vừa chẳng còn chút cảm giác nào. Cái chết của Vĩnh Hách không chỉ là một tin tức mơ hồ mà trở nên rõ ràng chân thật đến mức tàn khốc trước mặt nàng.

Thi thể của Vĩnh Hách vừa được chở về, đặt vào quan tài lớn, đường hoàng nằm trong linh đường. Ứng Như phúc tấn khóc đến chết đi sống lại, lúc Mỹ Ly tiến vào, nàng đã thấy bà vẻ mặt trấn tĩnh đang ngồi đốt tiền giấy bên quan tài.

Mỹ Ly cứ tưởng bà sẽ xông tới đánh mắng nàng, tâm trạng người mẹ mất con giờ đây nàng đã trải nghiệm một cách sâu sắc, hễ nghĩ đứa con có ngày rời xa mình, nỗi sợ hãi và đau đớn xâm nhập tận xương tủy. Ứng Như cư xử với nàng thế nào nàng cũng đều hiểu được, thậm chí, nàng hy vọng Ứng Như phúc tấn có thể mắng nàng đánh nàng đầy khinh ghét, dù nàng hiểu rõ, món nợ nàng thiếu của Vĩnh Hách, một trận đánh mắng chẳng xứng để bồi thường.

Nhưng Ứng Như phúc tấn chỉ dùng ánh mắt thất thần ngẩn ngơ nhìn nàng, không mở miệng nói gì.

Mỹ Ly quỳ xuống trước quan tài, bi thương dập đầu, nước mắt đầm đìa, cảm giác phạm tội bùng lên mãnh liệt tới mức tuyệt vọng! Đối với Vĩnh Hách, nàng là kẻ có tội không thể tha thứ. Nếu không phải vì nàng, gã có thể cưới một người vợ mà cha mẹ hài lòng thương yêu, gia đình hoà thuận đó đã đến Mân Chiết nhậm chức, gã có thể dẫn người vợ yêu quý ngao du khắp cảnh đẹp Giang Nam, bình an vui vẻ sống hết một đời một kiếp.

Đều là tại nàng!

Nên cha mẹ gã chịu nỗi đau thảm thiết vì mất con, nên gã nuốt hận qua đời ở Mông Cổ giá rét.

Không đáng! Thiếu niên tuấn tú như gã không đáng phải nằm trong quan tài đen xì giá lạnh này. Gã vừa tròn hai mươi tuổi, cuộc đời của gã vừa nở hoa, mang đủ màu sắc rực rỡ. Cũng lại tại nàng, gia đình vốn hạnh phúc này giờ chỉ còn đau thương, chỉ còn tử vong. Chỉ còn nỗi tuyệt vọng mênh mang không biên giới.

Nàng quỳ mọp xuống sàn lát gạch lạnh giá, không có sức đứng dậy.

Vĩnh Hách, gã rời đi như vậy, là muốn nàng đối diện với nỗi ăn năn trong lòng bằng cách nào đây?!

“Cô đứng dậy đi!” Giọng nói của Ứng Như phúc tấn bình tĩnh đến độ trống rỗng, âm thanh trong linh đường vắng tanh chỉ có hai người.

Mỹ Ly quỳ phục dưới đất nức nở, nàng biết bộ dạng này rất hèn mọn, nhưng chẳng còn cách nào, chỉ còn sót lại chút sức lực để làm như vậy mà thôi. Nàng quá đau đớn, quá tuyệt vọng, ngoài khóc lóc, nhận tội thế này, trước quan tài của gã, nàng chẳng còn biện pháp nào khác.

“Ta từng hận cô.” Ứng Như phúc tấn nhìn tiền giấy hoá thành tro bụi trong chậu lửa, giọng bình đạm, “Nhưng ta cũng từng vui sướng phát điên khi nghe tin Vĩnh Hách lập chiến công nơi tiền tuyến, cực kỳ đắc ý khi nó có thể trở thành tướng quân, thầm cảm thấy may mắn khi lần này nó được công thành danh toại. Nếu Vĩnh Hách không chết, giờ đây ta… giờ đây ta…” Bà không nói tiếp được, bất giác mỉm cười chua xót, “Do vậy, ta không hận cô nữa. Sinh tử vinh nhục đều là ý trời, cô cũng không cần quá tự trách. Vĩnh Hách đã đi rồi, bất cứ chuyện gì, bất cứ ai đều không còn ý nghĩa gì nữa.”

Mỹ Ly im lặng lắng nghe, kinh ngạc về sự độ lượng của bà trước sự mất mát, kinh ngạc cho đến khi bà nói ra câu cuối cùng. Thì ra đứa con trai yêu quý nhất đã chết đi, bà chẳng thèm hận nàng làm gì nữa. Nàng cảm nhận được, một cách tuyệt vọng hơn, nỗi đau xé gan xé ruột, dẫu nàng có tự vẫn tạ tội trước quan tài của Vĩnh Hách, thì hành động ấy vẫn hoàn toàn vô nghĩa đối với cha mẹ gã. Sai lầm của nàng là vô phương bù đắp, trừ phi Vĩnh Hách sống lại, nếu không nỗi đau đớn của nàng, sự hối lỗi của nàng, niềm tuyệt vọng của nàng đều là vô giá trị.

“Cô…” Ứng Như phúc tấn dừng tay, ánh mắt vớt vát hy vọng, “Cô có thể cho ta biết, đứa bé đó là con của Vĩnh Hách phải không?”

Nằm bẹp dưới đất, Mỹ Ly co rúm người run lẩy bẩy. Nàng biết không chỉ Tĩnh Hiên nghi ngờ, rất nhiều người cũng bàn tán xôn xao, hiện giờ đến mẹ của Vĩnh Hách cũng hỏi nàng sự thực. Nàng không đáp, không phải vì bối rối nhục nhã, mà là vì không nỡ nói ra sự thật.

Thấy nàng không đáp, Ứng Như phúc tấn cười khổ, hy vọng cuối cùng cũng bị dập tắt. “Thực ra ta cũng biết nhưng ta vẫn chưa thoái chí. Ta hy vọng biết bao đứa bé này là của Vĩnh Hách…” Nước mắt ròng ròng lăn trên nụ cười nhàn nhạt, “Ta hiểu con ta, chỉ cần có chút xíu hoài nghi, nó cũng sẽ bất chấp tất cả chạy về hỏi cô, có lẽ như thế thì nó sẽ không chết.”

Khuôn mặt Mỹ Ly bị nước mắt giá lạnh làm đông cứng, nếu quả được như lời của Ứng Như phúc tấn, nàng chấp nhận gánh vác bất cứ tội lỗi nào, nàng thành tâm mong đứa bé là con của Vĩnh Hách!

Nhưng mà…

Nàng đã thua keo này. Vận mệnh khiến nàng chỉ còn hai bàn tay trắng. Vĩnh Hách chết rồi, Tĩnh Hiên không chịu nhận con. Câu hỏi của Ứng Như phúc tấn khiến nàng thêm sởn gai ốc, bắt đầu dự cảm được những lời đồn đại khinh thị sẽ theo gót con nàng suốt đời.

Người mà nàng không thể giải thích rõ, không chỉ có mình Tĩnh Hiên!

Đầy tớ ngoài cửa gấp rút thông báo, chắc khách nhân tiến vào quá nhanh, “Khánh… Khánh vương gia cát tường…” Tiếng thỉnh an chưa dứt, thân hình cao gầy đĩnh đạc đã tiến vào đại sảnh.

Mắt Ứng Như lộ vẻ phức tạp, làm sao có thể không hận y được?

Mỹ Ly nghe tiếng y đến, nhưng vẫn quỳ mọp dưới đất. Nếu y tức giận vì nàng đến bái tế Vĩnh Hách, thì cũng chỉ đến đánh nàng mắng nàng, làm loạn linh đường là cùng, nàng không thèm bận tâm. Y muốn làm tổn thương nàng thế nào thì tuỳ y.

Tĩnh Hiên đã cởi áo khoác ngoài cửa, giờ chỉ mặc áo tang mỏng bằng gấm đen. Từ chiến trường Mông Cổ quay về, y đã gầy đi, làn da vốn trắng trẻo nay biến thành đen sạm, y đứng bên Mỹ Ly, không nói năng gì, nhìn chằm chằm vào quan tài của Vĩnh Hách. Khuôn mặt tuấn tú không chút biểu tình càng thêm phần cương nghị dưới ánh sáng ảm đạm đen trắng giao thoa trong linh đường.

Mỹ Ly nghe thấy tiếng gió vụt qua bên tai, chất vải sang quý của y lạnh đến đông cứng, lúc cuối xuống phát ra tiếng sột soạt vang dội.Y quỳ xuống rồi! Quỳ xuống trước quan tài của Vĩnh Hách rồi?!

Nàng quá sức kinh ngạc, ngã lăn ra đệm quỳ, không thể không chống tay xuống đất, mặt gạch lạnh băng khiến cánh tay nàng thêm tê dại.

Tĩnh Hiên không nói gì, ánh mắt sâu thẳng càng đặc quánh. Dập đầu ba lần xong, y không đứng dậy, mà quay sang Ứng Như phúc tấn đang trợn mắt sững sờ, một lần nữa lại dập đầu sát đất.

Hai bên thái dương Mỹ Ly giật giật như muốn vỡ tung, nước mắt ròng ròng tuôn rơi. Trong một chớp mắt hết sức ngắn ngủi, nàng cảm giác được y cũng áy náy và dằn vặt như nàng. Chắc chắn y cũng không ngờ Vĩnh Hách sẽ hy sinh vì nước nơi chiến trường.

Dập đầu xong, Tĩnh Hiên dứt khoát đứng dậy, dễ dàng kéo nàng đang quỳ mọp đứng thẳng lên theo.

Mỹ Ly lảo đảo bị kéo ra khỏi linh đường. Tĩnh Hiên dừng lại một thoáng, buông tay nàng ra. Mất chỗ tựa, nàng loạng choạng suýt nữa là té ngã.

Tuyết đọng trắng ngần phản chiếu ánh nắng nên càng thêm chói mắt, càng tôn lên vẻ nghiêm trọng bi thương của bộ y phục đen tuyền trên người Tĩnh Hiên. Y không nhìn nàng, chỉ ngắn gọn ra lệnh, “Về thôi!”

Nàng không còn sức phản ứng.

Tĩnh Hiên đứng cứng đờ giữa gió lạnh, trầm mặc một thoáng rồi hơi xoay người nắm lấy bàn tay lạnh giá của nàng, chậm rãi bước ra ngoài. Y còn làm sao được nữa đây? Biết nàng đến, y không thể không đi theo. Nếu có thể, cả đời này y cũng không muốn phải đối diện với thi thể Vĩnh Hách thêm lần nào nữa, không cách nào! Nhưng bây giờ đây, y không đành lòng hận nàng, không đành lòng trách nàng, không cách nào bận tâm đến sự tôn nghiêm và kiêu ngạo của bản thân, y vẫn muốn đem nàng trở về. Mỗi lần y tức giận đến mức muốn để mặc nàng tự sinh tự diệt, y lại vô thức hồi tưởng việc bỏ rơi nàng một mình ở An Ninh điện lạnh giá năm xưa. Vì sai lầm đó, y đã phải gánh chịu hình phạt tàn khốc nhất là mất đi nàng. Y không thể phạm thêm một sai lầm mới nữa. Mặc kệ nàng có đồng ý hay không, y chỉ còn cách giữ lấy nàng, cùng tiến về phía trước.

“Mộ của Thừa Nghị…” Giọng y rất khẽ, nhưng vì xuôi chiều gió nên nàng nghe thấy rõ ràng, “Đặt ở ngoại ô Thừa Đức, hài cốt của Tử Tình cũng được chuyển từ kinh thành đến đây.”

Bàn tay đông cứng của nàng run run.

“Đợi trời ấm lên, ta sẽ đưa nàng đến thăm bọn họ.” Y thở dài.

Không ngờ y lại đồng bệnh tương lân với nàng, nàng đau đớn vì mất mát, y cũng vậy! Ký ức thuở xưa, nàng và y, Thừa Nghị và Tử Tình, những năm tháng niên thiếu vui và buồn, vốn tưởng đã nhạt nhòa, nhưng giờ chợt hiện rõ như mới hôm qua.

Mắt nàng cay xè, hai người sống không thể ở chung, chết rồi có thể dựa vào nhau mà ngủ yên. Có lẽ, tình yêu của bọn họ nhờ vào cái chết mới nối dài được. Còn nàng và Tĩnh Hiên thì sao?

Đúng vậy, nàng cũng nhớ đến ngày xưa, nhớ đến năm tháng tuy thất bại khổ sở nhưng lòng vẫn tràn đầy ngọt ngào khi đuổi theo bóng dáng y. Ngực nghẹn lại, bao nhiêu tâm tình dồn nén trong lòng chợt sôi trào, nàng há miệng, một búng máu phụt xuống mặt tuyết, đỏ tươi.

“Mỹ Ly!” Tĩnh Hiên kinh hãi, vội đỡ lấy thân hình mềm nhũn sụm xuống của nàng.

Xe ngựa phóng nhanh hồi cung, lắc lư xóc nảy, Mỹ Ly lả người đi trong lòng Tĩnh Hiên. Nàng tuyệt vọng đến mức muốn hủy hoại bản thân. Cuộc đời của nàng, thân thể của nàng… Bao nhiêu khổ nạn nàng đã chịu và sắp chịu cuối cùng cũng đè bẹp nàng, nàng chợt nảy ra ý muốn ích kỷ, là xuôi tay rời đi. Nàng cố không nghĩ đến đứa bé trong bọc gấm. Nàng mệt rồi, mệt đến mức xương khớp rã rời, nàng thực sự không thể nào tiếp tục chống đỡ được. Ai nói từ xưa đến nay chết là khó khăn nhất? Sống mà chịu cảnh sám hối tuyệt vọng vĩnh viễn không bến bờ còn đáng sợ hơn cái chết nhiều!

“Mỹ Ly! Nàng không thể chết! Đừng chết mà…” Tĩnh Hiên khẽ gọi bên tai nàng, như đang tự nhủ với bản thân, y sợ đến phát khiếp, sợ đến phát khiếp thật rồi. Bao nhiêu lần y nghĩ nàng chết thì xong mọi chuyện, nhưng đến khi nàng chán nản muốn buông bỏ tất cả, y mới biết, y không thể để nàng đi được!

Vĩnh Hách đi rồi, y thậm chí chẳng còn tư cách gì để mà khống chế nàng. Y không tính toán, không để ý gì nữa! Chỉ cần nàng không buông tay, còn lòng nàng nghĩ đến ai, nàng lạnh lùng thế nào oán hận ra sao, y đều nhận cả, đều chịu đựng hết.

Búng máu phun ra đã chạm vào tim y. Y không biết hình bóng nàng đã khắc sâu vào tâm khảm mình tự khi nào. Nàng chết rồi, y sẽ không còn là Khánh vương gia cao ngạo lạnh lùng nữa.

“Nếu nàng chết, thì đứa bé đó, ta sẽ đích thân đưa nó theo nàng.”

Y tàn ác đe dọa, chỉ y mới biết được, chiêu bài cuối cùng này bất lực và đáng thương đến nhường nào. Miễn là nàng đừng buông tay, còn đừng buông vì lý do gì, đều được cả.

Nguyệt Sắc bưng khay thuốc rụt rè tiến vào phòng, tay run run khiến nước thuốc văng ra mấy giọt. Cô vừa đến gần giường, chưa kịp nói gì, Tĩnh Hiên đã sầm mặt bưng chén thuốc lên.

“Bỏng đấy!” Nguyệt Sắc bật kêu, quên bẵng quy củ không được lớn giọng trước mặt chủ nhân.

Như mất cảm giác, Tĩnh Hiên cầm chén thuốc, mặt mày lạnh băng nhìn Mỹ Ly đang nằm dài trên giường, hạ giọng ra lệnh: “Uống thuốc!”

Nguyệt Sắc đâm cuống. Trời đang rét nên thuốc vừa sắc xong là bưng tới ngay, trong lúc hoảng loạn, cô ta gần như giằng lấy chén thuốc từ tay Tĩnh Hiên, rồi đặt ngay xuống kỷ thấp bên giường, thuốc trào ra non nửa. Chỉ chạm vào chốc lát mà ngón tay cô ta bỏng rát, vài giọt thuốc bắn lên tay nhoi nhói chẳng khác gì tàn lửa chưa tắt hẳn, nhưng đáng lo hơn là cơn giận của vương gia kia. Vậy mà vương gia chỉ chăm chăm nhìn trắc phúc tấn, không nói tiếng nào.

“Đi ôm đứa nhỏ lại đây!” Y trầm giọng ra lệnh, không dời mắt khỏi Mỹ Ly.

Nguyệt Sắc sững sờ, hấp tấp gật đầu rồi vội vàng chạy ra ngoài.

Trắc phúc tấn đi viếng tang về đã hồn xiêu phách lạc, vương gia còn tệ hơn thế. Thái y đến bắt mạch, chẩn đoán trắc phúc tấn uất hận dồn nén nơi tim, tình hình khá trầm trọng. Vẻ mặt của vương gia khi ra lệnh ôm đứa nhỏ tới khiến cô ta bỗng dưng sợ hãi, phải kể ngay cho Nguyệt Mặc tỷ tỷ để xin ý kiến mới được.

Nguyệt Mặc cũng không biết làm thế nào, đành dặn Nguyệt Sắc gọi cả ma ma đến, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì có người chực sẵn, bản thân cô ta thì lao ngay đến Khang Thọ điện tìm Ngọc An đại cô cô.

Năm sáu người ồ ạt chạy vào, Tĩnh Hiên không hề thắc mắc, chỉ lãnh đạm đưa tay ra lệnh: “Đưa đứa nhỏ cho ta.”

Mỹ Ly không hề phản ứng, mặc kệ y muốn làm gì thì làm, đứa bé này cũng là con y mà. Một ý nghĩ ác độc manh nha, nếu y giết chết đứa bé trước mặt nàng, nàng sẽ cho y biết sự thật. Nàng nhắm mắt không nhìn con, không dám nhìn. Nàng sợ chỉ nhìn một lần thì sẽ không còn can đảm để chết nữa.

Đứa bé vừa bú xong, ngủ say sưa, Tĩnh Hiên ôm nó vào ngực, lòng sôi sục bừng bừng.

“Mỹ Ly…” Y nhẫn nhịn đến mức giọng run run, “Nàng nhìn nó một lần đi, nàng nhìn con nàng một lần đi!”

Y nợ Vĩnh Hách, càng nợ nàng nhiều hơn. Y chưa bao giờ ngờ mình lại rơi vào tình trạng vừa đáng buồn vừa tức cười thế này. Nhìn ánh mắt không còn chút thần thái nào của nàng, cuối cùng y cũng nhận ra sai lầm, lẽ ra y nên buông tha cho nàng, lẽ ra y nên để nàng đi theo Vĩnh Hách.

Nhìn nàng dịu dàng tươi tắn với Vĩnh Hách, y vừa ghen tuông vừa hậm hực, nhưng vẫn còn tốt hơn bây giờ. Giờ đây, y đau, nàng càng đau hơn.

Cảm giác đau rát khiến y nhận ra, ngón tay đã phồng lên vì bị bỏng. Mỹ Ly giờ đây là khối than đỏ rực mà y không sao giữ được, dẫu y cố gắng bấu chặt, để bị bỏng đến mức thối da thối thịt, nàng cũng chẳng thể gắn bó với y được nữa. Nàng chỉ có thể biến thành tro bụi lạnh băng trong lòng bàn tay của y, từ từ tiêu tán không còn dấu vết…

Kẻ duy nhất có thể níu kéo nàng, sưởi ấm nàng, chính là đứa bé sơ sinh đang ngủ say sưa trong lòng y đây.

“Mỹ Ly, ta đã đặt tên cho nó, theo thứ tự, tên nó sẽ là Doãn Khác.” Nàng vẫn nhắm nghiền mắt. Mũi chợt cay cay, y nghiến răng, hạ giọng chất vấn: “Nàng vốn không có mẹ, muốn con nàng cũng giống nàng hay sao?”

Nước mắt ròng ròng trào ra khóe mắt Mỹ Ly, trẻ con mồ côi mẹ rất khổ sở!

Tĩnh Hiên luống cuống, vội đặt đứa bé xuống cạnh nàng, hoang mang đứng dậy, “Cút đi! Cút đi” Y quát khẽ bọn người hầu, đám ma ma hốt hoảng lui ra hết. Tĩnh Hiên mím môi, chẳng còn sức lực quay đầu nhìn hai mẹ con, y cũng quá mệt mỏi rồi, cũng cần tự xoa dịu vết thương của mình.

Đúng như dự liệu, lúc y rời đi, nàng vẫn không chút động lòng.

Báo ứng, y cảm nhận được một cách sâu sắc hình phạt trời ban. Trước đây đã vô số lần y ác ý làm tổn thương nàng, bỏ rơi nàng, mặc cho nàng kêu gào đến mấy cũng không thèm ngoái đầu nhìn lại, thậm chí còn thầm vui sướng trước sự đau đớn mất mát của nàng, y không ngờ được chính mình cũng có ngày hôm nay.

Ngoài vườn tuyết đọng đầy, mấy cây nhỏ mảnh khảnh trụi lá trông càng tiêu điều thê lương. Bỗng nhiên Tĩnh Hiên muốn phá lên cười, cười được rồi, đúng là quá tức cười mà!

Doãn Khác bất an động đậy trong tã lót, khóc oe oe. Mỹ Ly nhắm chặt mắt, thậm chí quay lưng về phía đứa bé, không muốn ngửi mùi sữa thơm nồng nồng tỏa ra từ đứa bé.

Tâm lực của nàng đã rã rời hết cả…

Không được ai để ý tới, Doãn Khác khóc rầm rĩ hơn, đôi chân nhỏ xíu còn quẫy đạp điên cuồng, nhưng yếu ớt đến mức chẳng đá nổi tấm chăn ra. Từng tiếng từng tiếng, tiếng khóc như mèo con của đứa bé tựa dao sắc cứa vào tim nàng. Nếu nàng buông tay, nó sẽ là một đứa trẻ mồ côi mẹ, dẫu có cha, nhưng cũng như không có.

Doãn Khác khóc đến hết hơi, thét lên một tiếng rồi chợt im bặt, như thể bị nghẹn.

Mỹ Ly kinh hoàng xoay lại ôm chầm lấy đứa bé, nàng cũng bật khóc rưng rức. Nàng không buông bỏ được, muốn chết cũng không chết được! Nàng vỗ về đứa bé, nước mắt lã chã rơi xuống khuôn mặt nhỏ bé của nó, vì sao nó không sinh trễ hơn một chút? Vì sao không sinh đủ tháng? Vì sao nó không thể giúp nàng ít nhiều? Cũng như nàng hy vọng có người chia sẻ nỗi khó nhọc của mình, nàng tuyệt vọng vỡ lẽ ra, tương lai chỉ có nàng mới có thể giúp Doãn Khác chia sẻ những khó khăn của nó.

Con vợ lẽ, con hoang… Đường đi của đứa bé không khang trang bằng phẳng, nàng sao có thể buông tay, sao có thể bỏ đi!

Hai mẹ con cứ ôm nhau mà khóc, Doãn Khác trở lại vòng ôm của mẹ, khóc một hồi thì thỏa mãn nín bặt, dựa vào hơi ấm của mẹ nhắm mắt ngủ tiếp, chỉ nàng vẫn khóc một mình.

“Mỹ Ly!”

Không biết lão tổ tông vào từ khi nào, vào được bao lâu.

Khi bà đến đây, đám người hầu đều bị quát lui, trong phòng chỉ còn bà lão mặt nghiêm nghị, thiếu phụ nức nở tuyệt vọng và đứa bé sơ sinh chưa biết tuyệt vọng là gì.

Hiếu Trang không ngồi xuống, lẳng lặng quan sát Mỹ Ly tóc tai rũ rượi, mặt đầy nước mắt, bà thở dài, lắc đầu cười khổ.

“Ngươi chẳng thay đổi gì, vẫn là một nha đầu hồ đồ ngu ngốc!”

Mỹ Ly nức nở không thành tiếng, cứng người ôm chặt lấy Doãn Khác, ngẩn ngơ nhìn lão tổ tông vừa trách móc vừa thương xót nàng.

“Ta trước giờ cứ hy vọng ngươi có thể tự mình hiểu ra, tiếc là về nhân tình thế thái, đối nhân xử thế, ngươi đều không phải là một đứa bé thông minh!” Lão tổ tông lắc đầu lần nữa. “Trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, ngươi vẫn cứ ngang ngược làm theo ý mình, không biết lập kế hoạch cho cuộc đời, cứ ương bướng đâm đầu vào tường. Ngươi cư xử với Vĩnh Hách rất đúng đắn, vì sao lại không thể làm vậy với Tĩnh Hiên?” Hiếu Trang không sợ làm nàng đau lòng, bởi không nói rõ thì nàng vĩnh viễn không vỡ vạc ra được. “Bất cứ người đàn ông nào, khi trở thành chồng ngươi thì cũng y như nhau thôi. Không ai có thể cho ngươi sống cả đời vô tư lự, vừa ý thỏa mái. Ngươi thấy Tĩnh Hiên làm sai rất nhiều việc, không làm được rất nhiều việc, nhưng gã cho Vĩnh Hách, gã có thể không sai lầm, chuyện gì cũng làm được hay sao? Đời người thay đổi đa đoan, ngươi chẳng phải đã nếm trải quá đủ rồi sao?”

Mỹ Ly run bắn, câu nói nào cũng đánh trúng tận đáy tim nàng, không biết trả lời ra sao.

“Huống chi, bây giờ ngươi không chỉ là vợ người ta, mà còn là mẹ nữa!” Hiếu Trang cao giọng, hàm ý trách móc thêm nặng nề. “Chỉ có ngươi mới có thể bảo vệ được đứa bé! Dẫu ngươi nghĩ gì về Tĩnh Hiên, y cũng là cha nó, hoàng thượng sắp phong y làm Khánh thân vương. Tương lai của đứa bé nằm gọn trong tay y. Tĩnh Hiên có thể mang cho nó những thứ ngươi không bao giờ cho được. Suy cho cùng ngươi định làm gì? Sự cứng đầu của ngươi sẽ hại đứa nhỏ mà thôi!”

Mỹ Ly choáng cả người.

Đúng vậy, trước giờ cứ tưởng là mình quá thấu hiểu hiện thực cuộc đời, tại sao lại chưa nghĩ xa đến những chuyện này! Lão tổ tông nói đúng, nàng vẫn giẫm chân tại chỗ, vẫn chỉ là một nha đầu ngốc nghếch.

“Người mẹ…” Hiếu Trang cười nhạt, lần đầu tiên Mỹ Ly nhìn thấy vẻ mặt cam chịu mà mỉa mai này của bà. “Ta cũng là mẹ, ngươi có biết, ta đã làm gì vì con ta?” Đó không phải là một câu hỏi, bà không cần Mỹ Ly trả lời. Đúng vậy, Đại Thanh này có ai không biết chứ? Tái giá với thần tử, điều bà phải chịu đựng đâu chỉ đơn giản là nỗi sỉ nhục.

“Lão tổ tông…” Đầu óc Mỹ Ly vẫn còn mụ mẫm.

“Mỹ Ly, ngươi còn trẻ, trái tim Tĩnh Hiên còn thuộc về ngươi, tình huống của ngươi hiện giờ vẫn chưa tồi tệ,” Hiếu Trang chăm chăm nhìn nàng, “Ngươi cân nhắc cho kỹ đi.”

Cân nhắc…

Trong phòng còn lại mỗi mình nàng. Đúng là cần cân nhắc cho kỹ thật.

Hồi trước nàng chỉ nghĩ đến khó khăn, chứ chưa tính cách giải quyết. Làm sao giải quyết giúp Doãn Khác được đây!

Định mệnh của đứa bé là con vợ lẽ, nếu sau này không được Tĩnh Hiên yêu thương ủng hộ, tình cảnh của nó sẽ còn tệ hơn nàng nhiều! Ít nhất nàng còn có lão tổ tông giảng giải, nó thì sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.