Thương Tâm Tiểu Tiễn [Luận Anh Hùng]

Chương 1: Tóc đen, chân trần, môi hồng, tay ngọc



Tất cả đều tin, chặt đứt gốc cây này sẽ mang đến tai họa cho mọi người.

Bạch Sầu Phi lại hỏi:

- Tại sao?

- Đó là Tô lâu chủ nói.

Dương Vô Tà kính cẩn đáp:

- Ngay cả lão Tô lâu chủ, phụ thân của Tô lâu chủ trước kia cũng nói như vậy.

Ngày hôm sau, Bạch Sầu Phi lại ra lệnh cho “Quỷ Lệ Bát Xích môn” Chu Như Thị và “Vô Vĩ Phi Tha” Âu Dương Ý Ý chặt cây, cắt cành, nhổ gốc, đào thân, hoàn toàn tiêu hủy.

Đây đương nhiên là chuyện xảy ra sau khi Bạch Sầu Phi nắm quyền trong Kim Phong Tế Vũ lâu. Chuyện này có quan hệ rất lớn, dẫn đến sự chú ý và suy đoán của rất nhiều người.

Phần lớn hảo hán giang hồ thuộc phe chính đạo trong kinh thành, nếu không phải là huynh đệ của “Hoa phủ” Hoa Khô Phát thì cũng là “Ôn trạch” Ôn Mộng Thành.

Phái Ôn Mộng Thành và phái Hoa Khô Phát tuy có lúc tranh chấp, mấy chục năm qua luôn gây sự với nhau, nhưng dù sao đều là lão huynh đệ, hảo chiến hữu của hai đảng Phát và Mộng, tâm ý tương liên, huyết mạch nối liền, hợp thành một khối, cùng một trận tuyến.

Từ sau lần Bạch Sầu Phi dẫn Nhậm Lao và Nhậm Oán huyết tẩy Phát đảng Hoa phủ, Hoa Khô Phát và Ôn Mộng Thành lại càng chung kẻ thù.

Lúc này, sau khi Hoa Khô Phát và Ôn Mộng Thành nghe được tin tức từ trong miệng đệ tử “Thủy Hỏa Bất Dung” Hà Trạch Chung, nói rằng Bạch Sầu Phi đã chặt gốc cây mà Tô Mộng Chẩm xem như bảo bối, hai người đều cảm thấy ngạc nhiên.

Ôn Mộng Thành trước tiên cười khan ba tiếng, sau đó hỏi:

- Cô lão đầu, chuyện này ngươi thấy sao?

Hoa Khô Phát đảo mắt:

- Thấy sao cái gì?

Ôn Mộng Thành cười một tiếng:

- Nếu như ngươi là Tô Mộng Chẩm, ngươi sẽ làm gì?

Hoa Khô Phát ho một tiếng, phun ra một bãi đàm, mắng:

- Ta làm gì à? Tiểu tử Bạch Sầu Phi này rõ ràng là muốn cướp lấy vị trí long đầu của Kim Phong Tế Vũ lâu, muốn làm phản rồi. Không có Tô Mộng Chẩm một tay nâng đỡ, tiểu tử da trắng kia làm sao lớn mạnh được như hôm nay. Nếu như ta là Tô Mộng Chẩm, đêm nay hắn đừng mơ tưởng sau khi nhắm mắt lại còn có thể mở ra, ta sẽ đưa hắn đến cầu Nại Hà một chuyến.

Sau đó y hỏi ngược lại Ôn Mộng Thành:

- Ngươi thì sao?

Ôn Mộng Thành chỉ cười hà hà.

- Ngươi bớt làm ra vẻ đi!

Hoa Khô Phát lại mắng:

- Đừng có trước khi nói chuyện đều cười gian ba tiếng, chỉ sợ người khác không biết ngươi là đại gian đại ác. Ta đã nói rồi thì ngươi cũng nói đi!

- Nếu ta là Tô Mộng Chẩm, cũng sẽ không bỏ qua cho Bạch Sầu Phi.

Ôn Mộng Thành lại cười hà hà nói:

- Loại người như Bạch Sầu Phi, một khi đắc thế thì sẽ xem mình như trời, được voi đòi tiên, sau này ngay cả bàn thờ cũng không để cho ngươi ngồi. Có điều…

- Có điều cái gì?

- Còn nhớ Vương Tiểu Thạch không?

- Đương nhiên là nhớ, hắn là đại ân nhân của hai đảng Phát và Mộng chúng ta.

- Nếu như có hắn ở đây, hắn vẫn là tam đương gia của Kim Phong Tế Vũ lâu. Tô Mộng Chẩm có được trợ thủ mạnh cũng không phải sợ Bạch Sầu Phi nữa.

- Nhưng hắn vì diệt trừ gian tướng Phó Tông Thư nên đã chạy trốn hơn ba năm, không trở về kinh thành nữa.

- Ai, giết một tên gian tướng, không phải lại có một tên càng gian càng có quyền hơn sao. Làm sao giết hết được tham quan ô lại trong thiên hạ?

- Nghe nói sở dĩ Bạch Sầu Phi dám to gan phạm thượng như vậy, cũng là do quyền tướng Thái Kinh bao che giật dây. Hắn muốn khống chế thế lực võ lâm của Kim Phong Tế Vũ lâu, cho nên đã nhận Bạch Sầu Phi làm con nuôi, tìm cách đoạt quyền Tô Mộng Chẩm.

- Như vậy xem ra, trong kinh khó tránh khỏi hỗn loạn.

- Nói như thế, Tô Mộng Chẩm càng nên lập tức trừ khử họ Bạch. Nếu không một khi tên Bạch Vô Thường này đoạt được quyền hành của Kim Phong Tế Vũ lâu, khó tránh khỏi sẽ chĩa mũi tên về phía chúng ta…

- Chẳng những là chúng ta, tất cả hảo hán giang hồ và người trong võ lâm đều sẽ gặp nạn.

- Nếu như ta là Tô Mộng Chẩm…

- Nhưng ngươi lại không phải là Tô Mộng Chẩm.

Ôn Mộng Thành nghiêm túc nói:

- Đừng quên, Tô Mộng Chẩm bị bệnh rất nặng, hơn nữa y từng bị mai phục tập kích và trúng độc tại phố Khổ Thủy, cộng thêm lúc tiêu diệt thế lực của Lục Phân Bán đường do Lôi Tổn cầm đầu, y đã bị thương rất nặng, chỉ sợ đã không cầm cự nổi. Hiện giờ vây cánh của Bạch Sầu Phi đã lớn, nếu không thì hắn cũng không dám lớn lối như vậy. Tô lâu chủ có thể giải quyết được tên ác nhân do y một tay bồi dưỡng này hay không còn rất khó nói, không thể lạc quan.

Hoa Khô Phát nhất thời nghẹn giọng.

oOo

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.