Thương Tâm Tiểu Tiễn [Luận Anh Hùng]

Chương 33: Hậu cơ (chờ cơ hội)



Chu Tiểu Yêu đương nhiên không chiến đấu một mình, bởi vì nàng còn có Đường Bảo Ngưu.

Vào lúc quyết định thắng bại sống chết, có người ở bên cạnh làm bạn cũng cảm thấy tốt hơn.

Đường Bảo Ngưu vốn cũng không phải một mình chiến đấu.

Mặc dù hắn còn có Chu Tiểu Yêu, nhưng không biết vì sao, hắn luôn cảm thấy tuy mình chiến đấu vì Chu Tiểu Yêu, nhưng Chu Tiểu Yêu lại giống như chỉ chiến đấu vì bản thân, hoàn toàn không để ý tới hắn, kể cả sống chết của hắn.

Nhưng nếu đã xông trận, hắn cũng chỉ đành đánh tiếp.

Lúc chiến đấu, Chu Tiểu Yêu hiển nhiên rất khác với hắn.

Dáng vẻ của Đường Bảo Ngưu nhìn thô lỗ, hung dữ, rất là nam tử hán, nhưng khi hắn ra tay lại kiêng kị rất nhiều thứ.

Hắn sợ làm bị thương đám gà vịt kia.

Hắn sợ kẻ địch không giết được hắn, lại quay sang làm thịt đám chó mèo kia.

Hắn sợ những kẻ này vô duyên vô cớ phá tan cửa tiệm, mặc dù hắn cũng không quen biết cửa tiệm và chủ tiệm này.

Cho nên, hắn vừa đánh vừa sợ đạp thương đạp chết những động vật nhỏ kia, thậm chí còn muốn đứng ra bảo vệ những sinh mệnh nhỏ này, tránh bị kẻ địch một đao chém chết, một cước đá chết.

Cứ như vậy đánh một hồi, đối phương cũng biết rõ, tên đại hán uy mãnh này lại có một trái tim quá mềm yếu, thế là có vài kẻ vung đao vung kiếm, chăm sóc đám chó nhỏ, mèo nhỏ, động vật nhỏ kia.

Như vậy đã nắm được nhược điểm chết người trong võ công chiêu thức dũng mãnh của Đường Bảo Ngưu.

Chu Tiểu Yêu lại hoàn toàn khác.

Nàng đương nhiên rất yêu thích những động vật nhỏ kia, nhưng khi nàng đối phó với kẻ địch, lại hoàn toàn không để ý đến tính mạng của bất kỳ động vật nào, thậm chí là những người khác.

Nàng giết bởi vì muốn giết.

Miễn là kẻ địch, nàng chỉ cần giết chết đối phương, hoàn toàn không để ý điều này sẽ làm hại bất cứ ai, bất cứ chuyện gì, bất kỳ động vật nào.

Rốt cuộc người cuối cùng cũng đã bỏ chạy.

Khi người ngã xuống lên đến con số mười chín, thanh niên mặt xanh mũi nhọn kia gật đầu, lại rất hài lòng nói:

- Đủ rồi.

Sau đó hắn phất tay một cái, tất cả kẻ địch đều giống như con chuột chợt nhìn thấy ánh đèn, trong nháy mắt đã biến mất vào bóng tối.

Đường Bảo Ngưu ngẫm nghĩ một chút, nhớ được thanh niên này chẳng những không hề ra tay, hơn nữa khi người khác động thủ, hắn còn cầm một cây bút và một tờ giấy, không biết là vẽ hay ghi chép thứ gì.

Kẻ này rốt cuộc là ai?

Hắn tới để làm gì?

Hắn là một thi nhân? Họa sĩ? Hay là quan chép sử trong cung đình, chỉ ghi chép trận chiến này sau đó phủi mông bỏ đi?

Bọn họ vừa đi, chỉ trong thời gian thắp sáng một cây nến đã có mấy người xông đến Tiểu Tác Vi phường, đó là mấy người bằng hữu.

May mắn không phải là kẻ địch, nếu không Đường Bảo Ngưu có mạnh, có khỏe, có tài giỏi đến đâu, máu tươi của hắn cũng sẽ khóc cho vết thương của hắn nghe.

Ngươi tới là “Bạch Câu Quá Khích” Phương Hận Thiếu, “Hỏa Hài Nhi” Thái Thủy Trạch, “Thần Thâu Đắc Pháp” Trương Thán, Chu Đại Khối Nhi, “Độc Cô Nhất Vị” Đường Thất Muội, “Hoạt Bảo Bảo” Ôn Bảo, “Lão Thiên Gia” Hà Tiểu Hà, “Dụng Thủ Tẩu Lộ” Lương A Ngưu, còn có người của hai đảng Phát và Mộng, bao gồm “Phá Sơn Đao Khách” Ngân Thịnh Tuyết, “Đại Đại Bình An” Long Thổ Châu, “Trượng Bát Kiếm” Lạc Ngũ Hà, “Tỏa Cốt Dương Hôi” Hà Trạch Chung, “Mục Vi Chi Manh” Lương Sắc, “Tiền Đồ Vô Lượng” Ngô Lượng, “Diện Diện Câu Hắc” Thái Truy Miêu. Tổng cộng mười sáu người.

Những người này đều là huynh đệ và người ủng hộ mà Vương Tiểu Thạch kết giao sau khi vào kinh lần nữa, cư ngụ tại tháp Tượng Tị.

Những trợ thủ này vừa tới, không ai có thể ám toán được Chu Tiểu Yêu, những người ám toán cũng không ai đi được.

Có điều những người ám toán đã đi trước một bước rồi, hơn nữa còn đi rất nhanh. Giống như một chậu nước hắt xuống đất khô cạn đã lâu, không ai có thể đưa nó trở về trạng thái như cũ, bỏ lại trong chậu.

Chu Tiểu Yêu lại khoác bộ áo bào rộng màu xám dính đầy ám khí kia, hơi rung người, ám khí trên áo liền kêu leng keng rơi xuống đầy đất.

Phương Hận Thiếu ra hiệu cho Đường Bảo Ngưu. Đường Bảo Ngưu lại gãi gãi đầu. Trông thấy Chu Tiểu Yêu đã sắp bỏ đi, Trương Thán lại từ phía sau đẩy Đường Bảo Ngưu một cái. Đường Bảo Ngưu lập tức nhào tới trước mặt Chu Tiểu Yêu, hai người mặt đối mặt chỉ cách nhau một tấc, có thể nghe thấy cả tiếng hít thở.

Chu Tiểu Yêu lười nhác nhìn hắn một cái, giống như vừa tỉnh lại sau một giấc ngủ trưa, chứ không phải vừa mới sống lại từ một trận tử chiến.

- Có chuyện gì?

Chu Tiểu Yêu hỏi, ngay cả mí mắt cũng không nháy.

Đường Bảo Ngưu lập tức đỏ mặt:

- Ta… a… cô… ừm…

Chu Tiểu Yêu khẽ mỉm cười, mũi chân duỗi ra, đá vỡ một chiếc lồng tre. Một con rắn mối liền le chiếc lưỡi chẻ bò đi.

Chu Tiểu Yêu lại rũ rũ áo khoác, phất phất mái tóc dài.

Phương Hận Thiếu, Trương Thán đều vì Đường Bảo Ngưu mà gấp đến độ tóc tai đều phát xanh.

Đường Bảo Ngưu vẫn lắp bắp, nhìn bóng lưng thư thái của Chu Tiểu Yêu, ngơ ngẩn xuất thần.

Phương Hận Thiếu giậm chân mắng:

- Ngươi làm gì thế? Tự nhiên bỏ mất cơ hội tốt.

Trương Thán cũng sốt ruột nói:

- Ngươi cứu nàng, còn không cùng nàng nói chuyện thật tốt, hiểu rõ nhau hơn, còn muốn đợi tới khi nào?

Đường Bảo Ngưu hà hơi một cái, lại hà hơi cái nữa, nhìn dáng vẻ của hắn giống như nhảy mũi cũng là một sự hưởng thụ rất lớn:

- Ta đã nói với nàng… nói rất nhiều lời rồi…

- Như vậy gọi là nói chuyện sao?

Trương Thán nói:

- Cái gì ta ta cô cô, ê ê a a, như vậy mà gọi là nói chuyện yêu đương à?

- Hiểu nhau không ở ngôn ngữ, mà là ở trong tim.

Đường Bảo Ngưu thở ra một hơi, giống như vừa hớp một ngụm rượu mạnh, nhắm hai mắt lại, đầy dư vị và thèm thuồng nói:

- Ấn tượng của nàng đối với ta nhất định đã khắc sâu. Ta đã rất hài lòng rồi.

- Tự biết đủ thì vui, tự biết đủ thì hài lòng.

Phương Hận Thiếu hừ một tiếng nói:

- Lừa mình dối người tự mình sướng, nhiều người sướng không bằng một mình sướng, tự sướng thật là tốt.

Đường Bảo Ngưu lúc này như nằm mơ mới tỉnh, hỏi:

- Ta, ta nên làm gì tiếp theo đây?

- Hà hà, ngươi đã biểu hiện bản sắc anh hùng, uy phong hảo hán của ngươi rồi.

Trương Thán đang đếm mụn trên mặt hắn, đã đếm tới nốt thứ mười bốn, nói:

- Ngươi yêu đương với nàng trên tinh thần là được, cần gì phải theo khuôn sáo cũ, đi bước trên bước dưới?

- Nhưng mà...

Lúc này Đường Bảo Ngưu có phần cuống quýt:

- Nhưng mà… ta đã cứu nàng, sao nàng không có khóc lóc cảm kích, lấy thân báo đáp?

- Có lẽ, nàng cảm thấy cho dù ngươi không đến cứu nàng, nàng cũng tự cứu được mình.

Phương Hận Thiếu thấy Đường Bảo Ngưu nghe đến mếu máo, liền đổi giọng an ủi:

- Hoặc là, nàng đã bị mị lực nam nhi của ngươi làm rung động, đã sớm say mê đến quên cả cảm ơn.

Hắn dùng tay vỗ vỗ Đường Bảo Ngưu cao hơn hắn cả cái đầu nhưng có thể cũng yếu đuối hơn hắn quá đầu (quá mức), nói:

- Lần này nếu “anh hùng cứu mỹ nhân” không được, còn có một kế nữa.

- Một kế nữa?

Đường Bảo Ngưu lại càng nói càng tỉnh táo, càng tỉnh táo lại càng cấp bách:

- Một kế nữa là gì? Khi nào tiến hành? Tiến hành như thế nào?

- Tiến hành à? Được!

Phương Hận Thiếu mở quạt xếp ra, vừa quạt vừa nói:

- Vậy phải chờ cơ hội.

- Chờ cơ hội?

Đôi lông mày to của Đường Bảo Ngưu gần như rơi vào trong mũi:

- Còn phải chờ sao?

- Tất cả cơ hội trước khi tới thì đều phải chờ.

Trương Thán cuối cùng lại nặn ra một nốt mụn trên gò má trái của hắn:

- Phải kiên nhẫn chờ đợi mới có cơ hội tốt.

- Cơ hội tiếp theo là gì?

- Anh hùng cứu mỹ nhân không được, có thể là do tính tình của nàng quá mạnh mẽ, không thích những người mạnh hơn nàng.

- Vậy ta để cho nàng làm mỹ nhân cứu anh hùng.

- Vậy lại sẽ khiến nàng xem thường. Nam nhân một khi bị nữ nhân xem thường, xem như tất cả đều hết rồi.

- Đường Bảo Ngưu ta là đường đường chính chính uy phong lẫm liệt đội trời đạp đất thần khóc quỷ gào cúi ngẩng không thẹn không sợ nguy hiểm...

- Ngươi rốt cuộc muốn nói gì thì nói nhanh, nói thẳng là được.

- Đường cao nhân Bảo Ngưu cự hiệp ta, há có thể để nữ nhân xem thường.

- Vậy thì tốt.

Phương Hận Thiếu bỗng nảy ra ý hay, nói:

- Lần này sẽ dùng sự chu đáo và chân tình để làm nàng rung động là được.

- Chu đáo? Chân tình?

Đường Bảo Ngưu cười đến không khép miệng được, chỉ vào cái mũi to của mình nói:

- Những điểm tốt này ta đều có.

Phương Hận Thiếu lắc đầu một cái, phe phẩy chiếc quạt xếp, gần như không nghe được hắn cũng đang lắc lắc cái đuôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.