Thương Tâm Tiểu Tiễn [Luận Anh Hùng]

Chương 73: Cơ thương (kho cơ hội)



Hai bóng người vốn dính vào nhau chợt tách ra, chủ yếu là nữ đẩy nam ra.

Cả khuôn mặt Ôn Nhu đều đỏ lên hừng hực. Nàng nhìn móng tay, lập tức phát giác nước mắt nước mũi của mình dính đầy mặt, liền dùng tay áo của Bạch Sầu Phi lau đi, giống như là một tấm khăn trải bàn tiện tay nhặt tới vậy.

Bởi vì thân thiết.

Nhưng Bạch Sầu Phi lại cảm thấy hít thông không thông.

Hắn đương nhiên không phải tiếc bộ áo trắng trên người, mà là vào lúc này lại có người đưa rượu lên, hơn nữa còn là do hắn đã sớm an bài.

Còn không cần dùng đến thuốc, cô gái này đã mặc cho hắn ức hiếp.

Hắn mở cửa ra, trông thấy Tường Ca Nhi và Âu Dương Ý Ý, bọn họ bưng thức ăn và rượu đến.

Rượu có hai bình, món ăn không nhiều lắm, nhưng lại đầy đủ sắc hương.

Lẽ ra, những chuyện như châm trà rót nước nói gì cũng sẽ không đến phiên Âu Dương Ý Ý và Tường Ca Nhi đi làm.

Đây đương nhiên là thức ăn đặc biệt, rượu đặc biệt, còn có một chậu nước, không biết là dùng để rửa mặt, rửa tay hay rửa thứ gì.

Hai tên tâm phúc này cũng không phải lần đầu tiên làm chuyện như vậy, bọn họ xử lý giống như đã có hiểu ngầm, thuận buồm xuôi gió.

Bạch Sầu Phi bảo bọn họ bưng rượu và thức ăn vào, đặt lên bàn, sau đó nháy mắt ra hiệu:

- Tốt lắm, ra ngoài đi!

Bọn họ lại không đi, cũng nhìn hắn nháy mắt:

- Lâu chủ, chúng tôi có chuyện muốn bẩm báo!

Bạch Sầu Phi đang hứng thú dâng trào, nhất thời không nhịn được.

Lại nghe Ôn Nhu nói một câu xa xăm:

- Bọn họ… là cương quyết muốn đi cùng với ta… Không phải ta muốn để cho bọn họ tới, mà là bọn họ cứ quấn lấy. Huynh đừng làm khó bọn họ, bọn họ cũng là vì muốn tốt cho ta…

Nàng không nói rằng Vương Tiểu Thạch phái bọn họ tới, để tránh hận ý của Bạch Sầu Phi đối với Vương Tiểu Thạch càng sâu hơn.

Nàng vẫn hi vọng bọn họ có thể bình yên, hai người có thể bình yên ở cùng với nhau, thậm chí bọn họ (cộng thêm cả nàng) cũng có thể chung sống vui vẻ.

Lúc này Bạch Sầu Phi nhất thời nghe không hiểu lời của Ôn Nhu.

Sau đó hắn mới tỉnh táo lại một chút, nghe được dưới lầu truyền đến tiếng tranh chấp. Lúc này hắn mới biết rõ, hóa ra có người muốn xông lên lầu, hóa ra có người tới đây cùng với Ôn Nhu.

Trong lòng hắn có phần giật mình. Bản thân mình quá say mê, lại không phát hiện ra tiếng tranh cãi kia. Xem ra cô gái nhỏ này tuy ý loạn tình mê, nhưng thính giác vẫn còn rất tốt.

Sau đó hắn lập tức nổi lên ác niệm: “Đã có người theo tới, nhất định là người của Vương Tiểu Thạch, như vậy… tối nay có thể một hòn đá hạ hai con chim, một mũi tên trúng hai con nhạn. Ta trước tiên bắn hạ đích ngắm của hắn, xem tiểu vương bát đản kia còn bắn ra được ‘Thương Tâm tiểu tiễn’ của hắn hay không.”

- Đã là khách của Ôn cô nương, hãy chiêu đãi bọn họ thật tốt!

Âu Dương Ý Ý và Tường Ca Nhi đều đáp:

- Vâng!

- Không phải có chuyện muốn bẩm báo với ta sao?

Bạch Sầu Phi nhướng mày nói:

- Mấy chuyện vụn vặt phiền phức này, không nên quấy rầy Ôn cô nương, chúng ta ra ngoài nói!

Hắn và hai người đi ra bên ngoài, khép cửa phòng lại, nói:

- Nàng hãy rửa mặt trước, ta đi một chút sẽ trở lại.

Ôn Nhu thản nhiên cười, trên mặt còn ngấn lệ, đó là giọt lệ hạnh phúc.

Hạnh phúc là gì?

Hạnh phúc là một loại vui vẻ thật sự, có lẽ chỉ là cho rằng mình rất vui vẻ.

Buổi tối mùa đông tới cũng nhanh, tối nay không có tuyết rơi, cũng không có trăng, nhưng thứ rực rỡ là bầu trời, không phải nhân gian.

Sao lạnh lập lòe, những điểm nhỏ chỉ hiện lên ở một góc bầu trời, giống như những đốm lửa giăng đầy, thanh thế hoành tráng, đủ khiến cho Bạch Sầu Phi giật mình.

Gió rất to, rất lạnh, cũng rất điên cuồng.

Điên cuồng đến mức dám thổi qua tay áo Bạch Sầu Phi, khiến vạt áo bào của hắn lượn lờ tung bay.

Bạch Sầu Phi luôn thích gió, thậm chí còn yêu cuồng phong. Bởi vì gió khiến cho hắn muốn bay, muốn lên trời xanh, xông lên trời cao.

Thật là một cảm giác tuyệt vời.

Uống mãi hát tràn qua suốt buổi, tranh hùng ai nhỉ, bướng cùng ngông! (1) Ta muốn cưỡi gió bay lên vút, lại sợ lầu quỳnh cửa ngọc, trên cao kia lạnh buốt. (2)

- Người tới là ai?

- Thái Thủy Trạch, Ngô Lượng và Trương Thán.

- Bọn chúng à?

Bạch Sầu Phi trầm ngâm một chút. Đứng trong cuồng phong, hắn có rất nhiều ý niệm, dồn dập kéo đến, linh cảm lóe lên, nhanh chóng lướt qua rồi biến mất:

- Bọn chúng tới thật vừa lúc.

Sau đó hắn cẩn thận dặn dò hai người vài lời.

Hai người nghe xong, cũng cảm thấy kích động.

Tường Ca Nhi dĩ nhiên tràn đầy hứng khởi.

Âu Dương Ý Ý luôn bình tĩnh lạnh nhạt, cũng không nhịn được cả người căng thẳng.

- Đây là một cơ hội tuyệt hảo, có thể tương kế tựu kế, chúng ta cứ hành động theo kế hoạch.

Ánh mắt Bạch Sầu Phi trong đêm tối chiếu rọi bó đuốc trên lầu, sáng như bảo thạch:

- Nhớ kỹ, trước tiên phải ngăn cách ba người bọn chúng.

Khi Âu Dương Ý Ý và Tường Ca Nhi lui xuống, ngay cả Bạch Sầu Phi cũng cảm giác được sự khẩn trương không thể kìm nén của bọn họ.

Đại đối quyết sắp đến rồi!

Đồng dạng, bọn họ cũng cảm giác được Bạch lâu chủ đã bị đấu chí tràn ngập. Đó không chỉ là ý chí của một người, mà còn có lực lượng giống như dã thú, thậm chí là dục vọng giống như cầm thú.

Gió thổi càng lúc càng lớn.

Bạch Sầu Phi là một người luôn xem hướng gió, hắn thường ảo tưởng mình là một con diều lớn màu trắng, có gió là có thể bay lượn.

Hắn không sợ gió lớn, không sợ đứt dây, bởi vì đứt dây ngược lại có thể tùy ý bay lượn đến vô tận vô nhai, vô câu vô thúc.

Tâm muốn bay vĩnh viễn không chết.

Có gió thì có hi vọng bay.

Gió lớn như vậy, rót đầy vạt áo của hắn. Đối với hắn, gió giống như là thời cơ, là thời gian bay lượn..

Vạt áo rót đầy gió, giống như tràn đầy khí lực và cơ hội. Cả người hắn dạo chơi trong đó, ý niệm lóe lên như chớp. Giống như là một cái kho chứa đầy cơ hội, tiềm lực trong đó dùng hoài không hết.

Thế gió mãnh liệt như vậy, xem ra tối nay khó tránh khỏi có một cơn bão.

Hắn đứng ở nơi cao, nhìn ra phía xa, Lục Phân Bán đường nơi đó vẫn yên lặng như trước.

Chỉ có hắn đứng trên Kim Phong Tế Vũ lâu, ngửa đầu nhìn trời, kiêu ngạo đón gió, lòng ôm chí lớn, bá nghiệp vương đồ.

Do đó hắn lại bắt đầu ca hát:

- Ta muốn bay cao vượt trên thiên hạ… Chí của ta rung chuyển trời đất…

- Rồng bay lên chín tầng trời, nào có sợ kháng long hữu hối? Trong nháy mắt lên đến đỉnh cao, hỏi ai lại không thất kinh?

Hắn đang đắc ý, chợt nhìn thấy một ngọn đèn trong lầu, rất ấm cúng.

Nơi ấy có một nữ nhân đang chờ hắn.

Nàng vẫn là xử nữ chứ?

Trước khi quyết một trận tử chiến, tế kiếm cũng là chuyện tốt.

Hắn nghĩ đến làm như vậy có thể đả kích Vương Tiểu Thạch một cách nặng nề sâu sắc, cao hứng đến mức muốn cười như điên.

Hắn không tiện cười lớn, cho nên hắn thét to.

Trong tiếng thét, hắn nhìn thấy Lương Hà vội vã chạy đến.

Chính hắn đã gọi Lương Hà tới, an bài tất cả.

Mặc dù không có Tôn Ngư, nhưng hắn vẫn còn Lương Hà. Đây chính là chỗ tuyệt diệu của hắn, không dùng hết thời gian và tâm lực để bồi dưỡng chỉ một người.

Chú thích:

(1) Trích từ bài thơ “Tặng Lý Bạch” của Đỗ Phủ:

Thu lai tương cố thượng phiêu bồng

Vị tựu đan sa quý Cát Hồng

Thống ẩm cuồng ca không độ nhật

Phi dương bạt hộ vị thuỳ hùng?

Dịch nghĩa:

Thu tới nhìn nhau còn như cỏ bồng xiêu dạt

Chưa luyện xong đan thẹn với Cát Hồng

Uống say khướt hát lung tung cho hết ngày

Đã bướng lại ngông, vì ai mà làm anh hùng?

Dịch thơ: (Lê Nguyễn Lưu)

Thu sang thân vẫn tựa phiêu bồng

Chửa luyện xong đan, thẹn Cát Hồng

Uống mãi hát tràn qua suốt buổi

Tranh hùng ai nhỉ, bướng cùng ngông!

(2) Trích từ bải thơ Thuỷ Điệu Ca Đầu - Trung Thu.

Minh nguyệt kỷ thời hữu?

Bả tửu vấn thanh thiên.

Bất tri thiên thượng cung khuyết,

Kim tịch thị hà niên.

Ngã dục thừa phong quy khứ,

Hựu khủng quỳnh lâu ngọc vũ,

Cao xứ bất thắng hàn.

Khởi vũ lộng thanh ảnh,

Hà tự tại nhân gian.

Chuyển chu các,

Đê ỷ hộ,

Chiếu vô miên.

Bất ưng hữu hận,

Hà sự trường hướng biệt thời viên.

Nhân hữu bi, hoan, ly, hợp,

Nguyệt hữu âm, tình, viên, khuyết,

Thử sự cổ nan toàn.

Đãn nguyện nhân trường cửu,

Thiên lý cộng thiền quyên

Dịch nghĩa:

Trăng sáng có từ bao giờ,

Cầm chén rượu hỏi trời xanh.

Không biết là cung điện trên trời,

Đêm nay là năm nào?

Ta muốn cưỡi gió đi,

Lại sợ trên lầu quỳnh điện ngọc,

Nơi cao rét không chịu nổi.

Đứng lên múa, bóng trăng theo người,

Gì vui hơn ở dưới cõi đời.

Soi khắp gác tía,

Ta tà xuống cửa che màn gấm,

Soi cả đến người có bầu tâm sự không ngủ.

Trăng giận gì người,

Tại sao cứ tròn trong những giờ ly biệt.

Người có lúc buồn, vui, tan, hợp,

Trăng có đêm tối, sáng, tròn, khuyết,

Việc này xưa nay khó bề trọn vẹn.

Những mong người lâu dài,

Ngàn dặm cùng chung vẻ đẹp của trăng.

Dịch thơ: (Nguyễn Chí Viễn)

Trăng sáng bao giờ có?

Nâng chén hỏi trời cao

Chẳng hay trên đây cung khuyết

Đêm đó nhằm năm nao?

Rắp định cưỡi mây lên đến

Chỉ sợ lầu quỳnh điện ngọc

Cao ngất lạnh lùng sao?

Đứng múa vời thanh ảnh

Trần thế khác chi đâu.

Xoay gác đỏ

Luồn song lụa

Rọi tìm nhau

Chẳng nên cừu hận

Sao lại nhằm tỏ lúc xa nhau

Người có buồn, vui, ly, hợp

Trăng có tỏ, mờ, tròn, khuyết

Tự cổ vẹn toàn đâu

Chỉ nguyện người trường cửu

Ngàn dặm dưới trăng thâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.