Thương Tâm Tiểu Tiễn [Luận Anh Hùng]

Chương 93: Sự ôn nhu chết người



Ôn Nhu không chết, chỉ hoàn toàn mất đi tri giác.

Nhưng khi nàng mất đi tri giác vẫn có thể “giết người”.

Phương pháp giết người của nàng là dùng vẻ đẹp, nàng đẹp đến mức có thể khiến người ta nghẹt thở, có thể khiến người khác chết đi.

Nhất là khi nàng đã cởi y phục, mềm mại như vậy, quyến rũ như vậy, xinh đẹp như vậy…

Tại sao ngay cả đồ lót của nàng cũng đẹp như vậy, chẳng lẽ nàng đã chuẩn bị để người ta nhìn thấy những thứ này?

Khi Bạch Sầu Phi lần lượt cởi từng mảnh áo lót của nàng, vẻ đẹp thấp thoáng dưới ánh đèn vàng lờ mờ, càng gây nên một sự kích tình không thể kiềm chế.

Nếu Ôn Nhu có thể ăn được, hắn thật sự không thể chờ đợi muốn nuốt chửng nàng.

Trông thấy Lương Hà, Thái Thủy Trạch và Trương Thán cũng gần như không nhịn được muốn cắn nuốt hắn.

Lúc Bạch Sầu Phi không có ở đây, Lương Hà đã nghiễm nhiên trở thành lâu chủ thay mặt, trước sau trái phải luôn có mười mấy người, thậm chí là mấy chục người bảo vệ hắn, người bình thường không thể tiếp cận.

Cho dù là cao thủ không tầm thường, cũng đừng mơ tưởng đến gần được hắn.

- Các ngươi tới được, nhưng không đi được.

Lương Hà giễu cợt nói:

- Kim Phong Tế Vũ lâu, đâu phải là nơi để các ngươi ra vào tự nhiên, như vậy thì khác nào trong lâu không người.

Thái Thủy Trạch kìm nén cơn giận:

- Chúng ta không phải tùy tiện xông vào, là các ngươi mở cửa lớn nghênh đón chúng ta vào, nói thế nào cũng là khách của quý lâu.

- Các ngươi không phải khách.

Lương Hà nói:

- Ôn nữ hiệp mới phải.

- Nhưng chúng ta theo Ôn cô nương vào đây.

Trương Thán phản đối.

- Ôn cô nương thì sao? Cô ấy cũng không muốn xuống gặp các ngươi, có thể thấy các ngươi chẳng những là đồ khốn, hơn nữa còn vô vị.

Lương Hà dứt khoát nói:

- Nếu các ngươi là người thông minh thì cứ đợi ở đây, chờ lâu chủ ra lệnh tiếp theo. Còn nếu không muốn, cho rằng đây là nơi có thể tự vào tự ra, chỉ sợ khi vào đi thẳng nhưng khi ra phải nằm. Nếu biết tốt xấu thì hãy chờ ở đây, đừng nên làm càn!

Thái Thủy Trạch nghiêng đầu suy nghĩ một chút. Sắc mặt Ngô Lượng lúc sáng lúc tối. Trương Thán ngẩng đầu nhìn ánh đèn trên tầng cao nhất Bạch lâu, ngơ ngẩn xuất thần. Cuối cùng vẫn là Thái Thủy Trạch lên tiếng:

- Được, ta không làm càn.. được chứ?

Hắn đột nhiên xé áo ra, mọi người lập tức kinh hô, đồng loạt tránh né.

Trên người hắn lại trải đầy sâu, những con sâu màu đỏ nhúc nhích.

Hắn rút đao ra.

Đao rời vỏ, không có lưỡi đao.

Không có đao, chỉ có chuôi đao.

Chuôi đao màu xanh lá, lại có một lực hút mạnh mẽ và kì dị, ánh sáng xanh lúc sáng lúc tối, lúc mạnh lúc yếu, lúc ẩn lúc hiện.

Trong ánh sáng lúc hiện lúc tắt như vậy, những con sâu trên người Thái Thủy Trạch bỗng đồng loạt bay (bị hút) về phía đao của hắn. Giống như ong mật tạo thành tổ ong, những con sâu đỏ kia trong nháy mắt hợp thành một thanh đao (hoặc là nói, hợp thành hình dáng của một thanh đao).

Một thanh đao nhúc nhích do sâu tạo thành.

Hắn vung vẩy thanh đao này, cũng chính là vung vẩy những con sâu khiến người ta chỉ nhìn cũng cảm thấy da đầu tê dại, vừa chém về phía kẻ địch, vừa hét lớn:

- Nhanh! Nơi này để ta xử lý, các người mau đi cứu Ôn Nhu!

Mọi người không chỉ sợ hắn, còn sợ đao trên tay hắn, ào ào tránh lui.

Muốn tránh lui cũng tránh không được, bởi vì khi vung vẩy kịch liệt, những con sâu trên đao đã bay vút ra ngoài, có con dính vào trên người, trên mặt, trên tay kẻ địch. Những người bị sâu cắn một ngụm hoặc mấy ngụm, lập tức tất cả mạch máu ở chỗ bị cắn đều phồng lên, giống như dưới bề mặt nối tiếp với da bốc lên một ngọn lửa đỏ hình rắn.

Người trong lâu ào ào tránh lui. Thái Thủy Trạch không ngừng gào thét, muốn mở ra một con đường máu.

oOo

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.